Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 23

Chương 23

Cảnh
Lạc Tài Tần vẽ Graffiti 3D cho Phi Phi rất thú vị, vị trí lại đúng đối diện với
cửa lớn bằng kính nên tạo hiệu ứng quảng cáo rất tốt, thu hút không ít người
tới xem. Tên công ty quảng cáo sáng tạo này cũng được lan truyền rộng rãi.

Ngô
Diệu cùng Lạc Tài Tần về nhà ra mắt bố mẹ, xem như chính thức đưa cô về giới
thiệu. Ông bà Lạc hài lòng nhận Ngô Diệu làm con dâu tương lai.

Sau
đó mọi người đều bận làm việc và yêu đương, cuối tuần tụ tập, cuộc sống đi dần
vào quỹ đạo.

Thi
thoảng những khi rảnh rỗi, Ngô Diệu nghĩ – đã lâu rồi Trâu Thiếu Ðông không
xuất hiện, có lẽ biết cô đã có người yêu nên hắn không tới làm phiền nữa, đúng
phong cách của hắn ta.

Trưa
hôm ấy, Lưu Di xách theo một hộp thức ăn ngon tới cửa hàng Ngô Diệu chuẩn bị
cắm rễ cả chiều. Ðương nhiên Ngô Diệu rất vui, nói chuyện với Lưu Di, hai người
còn chụp ảnh ăn uống linh đình gửi cho Phi Phi, mấy hôm nay Phi Phi đang bận,
nên ghen tị giậm chân bình bịch.

“Diệu
Diệu, lúc nào cậu kết hôn với Lạc Tài Tần thế?”. Lưu Di bắt đầu lân la
hỏi chuyện.

“Không nhanh thế đâu”. Ngô Diệu đút cho
Champagne một miếng thịt cua, “Anh ấy vẫn chưa cầu hôn, nhưng mình nghĩ chắc là
mùa hè”.

“Ừm… Mùa hè à”. Lưu Di ngưỡng mộ, “Mình
còn phải đợi một năm nữa”.

“Hả?”. Ngô Diệu kinh ngạc, “Là người bí
ẩn kia bắt cậu đợi à?”.

“Ừ, anh ấy nói phải bận sự nghiệp một
năm, xong việc thì mới rước mình về dinh”. Lưu Di hân hoan nói.Ngô Diệu chỉ
không hiểu, tại sao Lưu Di vẫn không hề hé răng gì về người bí ẩn kia nhỉ?
Nhưng theo tin tức đáng tin cậy từ Phi Phi, tiền điện thoại tháng nào của Lưu
Di cũng rất nhiều, có vẻ cô hay gọi điện thoại quốc tế đường dài, có thể người
bí ẩn kia là người nước ngoài!

Bỗng di động của Lưu Di đổ chuông, cô
cầm lên nhìn qua rồi nhíu mày nhấn nút tắt, nhét vào túi rồi tiếp tục ăn hải
sản với Ngô Diệu.

Nhưng tiếng chuông di động vẫn vang lên.

Lưu Di mắng một câu “Biến thái” rồi ăn
tiếp.

“Sao thế?”. Ngô Diệu thấy điện thoại kêu
không ngừng, “Có người làm phiền cậu hả?”.

“Ừ!”. Lưu Di bực mình, “Việc của mình
thì nhiều, không thể tắt di động được. Tên này phiền thật đấy!”.

“Là ai vậy?”.

“Là tên Jamie ấy chứ ai, thế nên mình
mới ghét bọn Tây!”. Lưu Di rất bất mãn.

Ngô Diệu băn khoăn, Lưu Di nói vậy tức
là bạn trai của cô ấy không phải người nước ngoài?

Lúc này chuông điện thoại lại kêu vang.

“Phiền quá đi, ăn bữa cơm mà cũng không
thoải mái nữa!”. Lưu Di tức giận.

“Sao tên Jamie đó quấy rầy cậu thế?”.
Ngô Diệu thấy khó hiểu, “Không phải cậu ta và Lương Tiểu Mạn vẫn êm ấm sao? Lúc
trước mình còn nghe bác gái nói bọn họ chuẩn bị kết hôn gì đó mà”.

“Kết hôn?”. Lưu Di cười cười lắc đầu
nguầy nguậy, “Tỉnh lại đi người ơi, tên đó mà kết hôn với chị ta hả? Hắn chỉ
muốn tiền của chị ta thì có”.

“Không phải chứ?”. Ngô Diệu thấy khó
tin, “Không phải Jamie là con nhà quý tộc à?”.

“Con nhà quý tộc thì nhất định có tiền
chắc? Thành viên của hoàng gia thì sao nào?”. Lưu Di đảo tròn mắt, “Chỉ có gia
tộc hắn lợi hại, tài chính cũng do mấy người bề trên nắm giữ, dù hắn có tài sản
thừa kế thì cũng phải đợi mấy ông lớn trong nhà chết đi nhé! Dùng thân thế kia
để lừa gạt, mình khinh cái loại đó”.

“Thế hắn đang theo đuổi cậu à?”. Ngô
Diệu lo lắng hỏi.

“Ai theo đuổi ai?”.

Lúc này Lạc Tài Tần chạy từ ngoài vào.

“Anh về rồi à?”.

Hồi chiều Ngô Diệu đột nhiên nói muốn ăn
kem, Lạc Tài Tần bèn đi mua cho cô, “Trời lạnh lắm, ăn cẩn thận lại đau bụng”.
Lạc Tài Tần mở hộp kem ra cho cô, bóc thìa đưa qua.

“He he”. Ngô Diệu xúc một thìa ăn, Lạc
Tài Tần ngồi bên cạnh, gác cằm lên vai cô, “Anh cũng ăn”.

Ngô Diệu xúc một thìa đút cho anh, hai
người trông còn ngọt ngào hơn cả kem làm Lưu Di ghen tị, “Này, đừng khoe khoang
trước mặt tôi nữa đi!”.

Lạc Tài Tần ăn miếng kem xong bèn rút
mấy tấm vé ở trong túi ra, đưa cho Ngô Diệu, “Này”.

“Vé vào cửa triển lãm tranh à? Mai anh bận
cả ngày hả?”.

“Ừ, chắc không thể đón em được. Em cứ đi
loanh quanh phòng tranh, đứng chung với bọn Phi Phi nhé, chờ anh làm xong thì
chúng mình đi ăn cơm. Ngày kia nghỉ hai ta đi chơi”.

“Vâng”.

Lạc Tài Tần hôn lên má cô rồi chạy đi vẽ
tranh.

“Ai, con ranh chết tiệt này làm người ta
hâm mộ quá”. Lưu Di chống hai tay lên má, lắc đầu nhìn Ngô Diệu, “Thế mới nói
ông trời không công bằng, những người không tranh giành thì trời lại hẩy cho
một người tốt xuống thành đôi, có những người đấu đá cả đời, cuối cùng chỉ phí
công vô ích”.

Ngô Diệu hiểu Lưu Di nói tới Lương Tiểu
Mạn, nhưng cô chưa hiểu, mấy ngày trước gặp Lương Tiểu Mạn, thấy chị ta mặt mũi
hồng hào rất có tinh thần, cũng rất hiếu thuận với bác gái, hình như bác đã tha
thứ cho chị ta, cả nhà vô cùng vui vẻ mà. Về lý mà nói, một người thông minh
như Lương Tiểu Mạn, nếu Jamie có ý muốn lừa gạt thì chị ta phải phát hiện ngay
từ đầu mới đúng. Ðằng này cậu ta đã trắng trợn công khai theo đuổi Lưu Di thế
kia mà. Hay là, trí thông minh của phụ nữ đang yêu thật sự về số không?

Hôm sau là cuối tuần, từ sáng Ngô Diệu
đã hẹn Trương Phi Phi và Lưu Di cùng tới bảo tàng mỹ thuật xem triển lãm tranh
của Lạc Tài Tần, quy mô của buổi triển lãm lần này rất lớn, rất nhiều người có
tiếng trong giới mỹ thuật cũng tham dự. Ngô Diệu, Phi Phi và Lưu Di là người
ngoài nghề, hoàn toàn tới để góp vui. Lạc Tài Tần bận nói chuyện với khách
khứa. Trâu Thiếu Ðông cứ kéo hết vị đại sư này, ông đại sư kia tới giới thiệu…

Lạc Tài Tần và Trâu Thiếu Ðông xem như
đã chính thức hợp tác, công ty của Trâu Thiếu Ðông phụ trách tổ chức các hoạt
động như triển lãm tranh cho anh, người sắp xếp các hoạt động chính là Lưu Di.
Những việc lên kế hoạch tuyên truyền đương nhiên là công ty quảng cáo của
Trương Phi Phi đảm nhiệm.

Ðôi khi Ngô Diệu cảm thấy mọi chuyện rất
kì khôi, người có thể giúp đỡ Lạc Tài Tần khi bận rộn lại là người khác, mình
thì chẳng giúp được gì… Ðúng rồi, chỉ có thể cùng ăn cơm, cùng đi dạo, cùng đi
xem phim với anh ấy… Ba cùng nhỉ?

Thiết kế của phòng triển lãm rất rắc
rối, những khối hình nhìn vào mà hoa cả mắt… Ngô Diệu phát hiện Lạc Tài Tần
chẳng có lòng dạ nào nói chuyện với khách, cứ nhìn về phía mình suốt. Sợ ảnh
hưởng tới công việc của anh, cô bèn kéo Phi Phi đi tìm toilet trong bảo tàng mỹ
thuật.

“Diệu Diệu, lúc nãy mày có thấy ông lão
người nước ngoài ấy không?” Phi Phi rỉ tai Ngô Diệu, “Ông ấy rất nổi tiếng mày
ạ! Nghe nói là thầy của Lạc Tài Tần, là họa sĩ nổi tiếng thế giới đấy!”.

“Thế à? Trông như ông già KFC ấy”. Câu
nói của Ngô Diệu khiến Phi Phi cười phá lên.

Hai người vào toilet, Ngô Diệu kinh
ngạc, đến toilet của bảo tàng mỹ thuật cũng có cảm giác nghệ thuật nữa. Rửa tay
xong, Ngô Diệu đứng bên cửa sổ chờ Phi Phi trang điểm lại.

“Diệu Diệu, tao quyết định rồi!”. Phi
Phi đột nhiên lên tiếng.

“Hả? Quyết cái gì?”.

“Thì chuyệt kết hôn sinh con với Liêm
Khải đó!”. Phi Phi đóng nắp hộp phấn lại.

“Thật à?”. Ngô Diệu vui sướng nhìn bạn.

“Ừ, mày nói đúng, cứ thuận theo tự
nhiên, thế nên tao nói với lão là, có thai thì cứ sinh, đăng kí kết hôn bày
tiệc ngay!”. Phi Phi nhướn mày có chút đắc ý, “Sinh con không phải phải một năm
sao, giờ công việc đang vào quỹ đạo, có thể thư thả, một năm sau là có Phi Phi
bé hoặc Liêm Khải bé rồi, vui lắm!”.

Ngô Diệu thấy mừng thay cho bạn, “Ừ!
Quyết định thế tốt đấy!”.

“Tao quyết định kiểu gì mày cũng nói tốt
đúng không?”. Phi Phi lắc lắc chiếc ví trong tay, “Nhìn Lương Tiểu Mạn rồi lại
nhìn sang mày, tao thấy làm phụ nữ thật sự không nên quá mạnh mẽ!”.

“Ờ…”. Ngô Diệu có chút đắn đo gật gật
đầu, hỏi, “Tiểu Mạn thế nào rồi?”.

“Ai quan tâm bà ấy ra sao”. Phi Phi lắc
đầu, “Mệt mỏi quá rồi, tao không muốn sau này mình cũng như thế!”.

“Lưu Di nói Jamie là kẻ lừa tiền lừa
tình”.

“Tao cũng thấy thế, giờ lời đồn đại
nhiều lắm, chỉ tiếc Lương Tiểu Mạn đã bị mờ mắt rồi, chẳng nghe lọt gì vào tai
nữa”. Phi Phi lắc đầu, nhìn Ngô Diệu đang thần ra suy nghĩ, “Này, mày nghĩ gì
thế?”.

“Mày nói… Lạc Tài Tần thích gì ở tao
chứ? Lúc tao ra ngoài với anh ấy, vẫn luôn có cảm giác danh không chính ngôn
không thuận”.

“Hả?”. Phi Phi thấy buồn cười, “Cái gì
thế. Anh ấy phải muôn vàn khó khăn mới loại được tên Trâu Thiếu Ðông mới theo
đuổi được mày mà”.

Ngô Diệu hẳn nhiên chẳng có chút tự tin
gì với bản thân, thở dài nói, “May mà tao không có tiền, cũng không có sắc”.
Nói xong bèn kéo Phi Phi ra ngoài.

Kể cũng trùng hợp, khi hai người ra khỏi
toilet thì trông thấy Lương Tiểu Mạn đang đứng dựa vào lan can cầu thang, trang
điểm lại một cách tao nhã, liếc mắt nhìn cầu thang xoắn ốc ở phía dưới, khóe
miệng nhếch lên không biết đang nhìn thứ gì.

Phi Phi và Ngô Diệu nhìn nhau, bỗng nghe
thấy tiếng nói chuyện điện thoại ở dưới tầng. Phi Phi đưa mắt ra hiệu cho Ngô
Diệu – Thiệp mời triển lãm tranh lần này là tao in đấy, không mời Lương Tiểu
Mạn đâu, sao bà ấy lại tới nhỉ? Chẳng lẽ mua vé vào cửa?! Ðương nhiên Ngô Diệu
không biết, cô lắc đầu, tiếng nói chuyện ở tầng dưới càng khiến cô chú ý hơn,
giọng hơi quen, giống giọng của Jamie.

Tiếng nói chuyện của Jamie không lớn,
nhưng ai nấy đều nghe thấy rõ ràng, “Tôi biết rồi… Yên tâm, tất cả được tiến
hành theo kế hoạch! Không phải lo, con mụ ấy rất tin tưởng tôi. Ừ ừm. Gái già
hơn ba mươi tuổi ấy mà, có đàn ông thì đương nhiên phải nhào lên nhanh rồi. Ha
ha”.

Ngô Diệu hơi nhíu mày, câu này thật là…

Phi Phi nhanh nhẹn làm mặt quỷ với Ngô
Diệu – Xong rồi xong rồi, bị bắt quả tang rồi! Lần này Lương Tiểu Mạn chắc chắn
lại nổi bão lên rồi! Ngô Diệu cũng cảm thấy tình hình khác lạ, nhưng chuyện
khiến cả hai người kinh ngạc là, Lương Tiểu Mạn quay đầu chậm rãi bỏ đi, trên
gương mặt vẫn giữ nụ cười.

Cùng lúc đó, Jamie đi lên tầng trên,
bước chân nhẹ bẫng dường như tâm trạng rất tốt. Ngẩng lên thấy Phi Phi và Ngô
Diệu hắn hơi sững người, rồi sau đó mỉm cười với cả hai, “Hi”.

Phi Phi và Ngô Diệu ngượng ngùng kéo
khóe miệng lên, “Hi…”. Trong lòng ca thán, da mặt tên này dày có số có má luôn,
đến thế này rồi mà vẫn làm như không có gì xảy ra mới sợ chứ?

Ðúng lúc ấy, Lương Tiểu Mạn đã đi tới
giữa hành lang đột nhiên quay người trở lại. Phi Phi khẽ huých Ngô Diệu, nháy
mắt – Mau trốn đi! Chắc sắp cắn người rồi. Nhưng ngoài dự đoán của hai người,
Lương Tiểu Mạn dường như hoàn toàn không nghe thấy cuộc nói chuyện vừa nãy của
Jamie, chạy tới kéo cậu ta đi như con nít.

Jamie có lẽ cũng hơi giật mình, nhưng
nhìn nét mặt của Lương Tiểu Mạn, liền biết có lẽ chị ta chưa nghe được gì, thở
phào nhẹ nhõm, “Sao em lại tới đây?”.

“Em không được tới à?”. Lương Tiểu Mạn
khẽ nheo mắt lại, nhìn Ngô Diệu và Phi Phi, lại nhìn xuống dưới tầng, chỉ tay
vào mũi Jamie, “Này, anh nói đi, có phải anh lén hẹn hò với con nào khác không
hả? Khai thật ra đi!”.

“Sao có được!”. Jamie vội vàng thề thốt,
“Trong lòng tôi chỉ có em, em cũng biết mà!”.

Ngô Diệu và Phi Phi vẫn đứng bên cạnh,
nghĩ bụng cậu ta ghê thật, trông mà mắc ói!

“Coi như anh thật thà”. Lương Tiểu Mạn
lại nhìn Ngô Diệu và Phi Phi, “Diệu Diệu, chúng ta là họ hàng mà, em đừng bao che
cho anh ấy nhé!”.

“Ờ…”. Cả Phi Phi và Ngô Diệu đều không
biết nên nói thế nào, lời của Lương Tiểu Mạn rõ ràng có thâm ý, đầu óc của cặp
đôi này không bình thường à?!

“Làm gì có!”. Jamie ôm Lương Tiểu Mạn,
“Ði nào, ra chào hỏi Lạc Tài Tần và Trâu Thiếu Ðông, rồi anh đưa em đi ăn
nhé?”.

“Ðược”. Lương Tiểu Mạn hạnh phúc tựa vào
Jamie đi ra ngoài. Hai người khuất sau chỗ rẽ, Ngô Diệu và Phi Phi đều bất giác
rùng mình.

“Mẹ ơi”. Phi Phi xát mạnh lên cánh tay,
“Biến thái quá đi! Tao nổi cả da gà lên rồi”.

“Tiểu Mạn nghe hiểu mà đúng không?”. Ngô
Diệu cũng cảm thấy chuyện này không bình thường lắm, Lương Tiểu Mạn bây giờ và
Lương Tiểu Mạn trước kia cùng là một người sao? Lương Tiểu Mạn là kiểu người có
thể tặng cho bạn trai mấy cái tát vì anh ta nhìn đứa con gái khác mà!

“Tao có dự cảm!”. Phi Phi nheo mắt chậc
lưỡi mấy cái với Ngô Diệu, “Có kịch hay để xem rồi! Chắc chắn đấy!”.

Triển lãm tranh hôm ấy rất thành công.
Kết thúc một ngày bận rộn Lạc Tài Tần liền đưa Ngô Diệu đi ăn một bữa thịnh
soạn. Sau bữa cơm, hai người dắt tay nhau về.

Ngô Diệu kể lại cho Lạc Tài Tần nghe
chuyện mình thấy chiều nay, nghe xong anh cũng không hề kinh ngạc, “Chắc cậu
Jamie kia thảm rồi”.

“Tiểu Mạn biết Jamie lừa gạt mình, sao
vẫn còn muốn ở bên cậu ta chứ? Chị ấy muốn làm gì?”.

“Làm gì à…”. Lạc Tài Tần sờ cằm, “Chắc
chị ta muốn báo thù, hoặc là kiểu làm màu cho cậu ta xem”.

“Cứ sống bình thường đi, sao cứ làm như
phim trinh thám vậy?”. Ngô Diệu ngẩng lên nhìn anh, “Em còn nghĩ rằng dạo này
chị ấy muốn sống yên ổn cơ, đã có tiền có quyền rồi, sống cho tử tế chút. Vậy
mà...”.

“Cuộc sống bình thường của người khác em
nhìn thì thấy giống phim trinh thám, còn phim trinh thám của em, người khác
nhìn chỉ là cuộc sống bình thường thôi”.

Ngô Diệu sững người, “Ừm… Cách nói này
thú vị lắm”.

Ðược sự trợ giúp của cảnh đêm trên phố
nụ cười của Lạc Tài Tần càng trở nên đặc biệt dịu dàng hơn.

“Giờ đã hiểu chưa?”. Lạc Tài Tần nhéo
tai cô.

“Hiểu gì?”.

“Lý do anh vừa gặp đã yêu em”.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3