Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Chương 15

Chương 15

Chẳng ai còn là trẻ con nữa, thế nên
tiệc sinh nhật cũng chẳng ầm ĩ ồn ào gì, chỉ nghiêm chỉnh ăn uống mà thôi. Cả
bữa ăn Ngô Diệu và Phi Phi nói chuyện liên miên, Lạc Tài Tần và Trâu Thiếu Ðông
thì cùng bàn luận tới việc đầu tư phòng tranh. Lạc Tài Tần hình như có ý muốn
đầu tư một phòng tranh cho riêng mình, phòng tranh bây giờ chỉ dùng làm phòng
làm việc đơn thuần, không bán tranh để khỏi bị làm phiền.

Tới gần chín rưỡi, Phi Phi nhận được
điện thoại của Liêm Khải hẹn đi xem phim đêm nên xin phép về trước. Ngô Diệu
xách thức ăn và nửa chiếc gato còn lại, chuẩn bị về nhà.

Trâu Thiếu Ðông định lái xe đưa cô về,
nhưng Ngô Diệu nói muốn đi bộ, vì ăn nhiều như thế về lại ngủ luôn, sẽ bị béo.
Trâu Thiếu Ðông cũng không ép cô, lái xe về công ty. Còn Lạc Tài Tần tiễn Ngô
Diệu.

“Anh cầm giúp em nhé”.

“Không cần đâu, tay chân em còn đủ,
không thể bắt nạt người mới khỏi bệnh như anh được”.

“Chỉ nứt xương thôi mà?”. Lạc Tài Tần
lắc đầu.

Hai người đi thêm một lúc nữa, Ngô Diệu
chợt cảm thấy hơi xấu hổ mà không biết phải nói gì, Lạc Tài Tần cũng không lên
tiếng, chỉ lẳng lặng đi bên cô… Bầu không khí dường như không thoải mái lắm,
mấy hôm trước gặp nhau hai người còn nói cười vui vẻ mà.

“Khụ khụ”. Lạc Tài Tần khẽ ho một tiếng.

“Anh sắp chuyển phòng tranh rồi à?”.
Thấy nhạt nhẽo như thế này thì không hay, Diệu Diệu vội vàng hỏi.

“Ừm… để tranh ở đấy không an toàn, nên
anh chuẩn bị tìm một phòng tranh cho ra dáng một tí, tiện cho việc mua bán.
Nhưng anh không dọn đi khỏi chỗ bây giờ, mà để làm phòng làm việc”.

“Ừm”. Ngô Diệu nghe ra, hình như Lạc Tài
Tần còn nhấn mạnh vào ba chữ “không dọn đi”.

Lại đi một lúc nữa, hai người cứ nói
chuyện với nhau câu được câu chăng, cảm giác thì chẳng khác gì khóa kéo bị kẹt…
không còn thấy hòa hợp khi đi bên nhau như trước nữa, cảm giác hơi bất an.

Tới cổng khu nhà, Ngô Diệu vẫy taxi giúp
Lạc Tài Tần.

“Anh đưa em vào tận nơi nhé”.

“Không cần đâu”. Ngô Diệu tủm tỉm cười
đẩy anh vào taxi, “Anh mau về nhà đi, tối rồi gọi taxi khó lắm”.

Lạc Tài Tần lên xe, vẫy tay với Ngô
Diệu.

Ngô Diệu chạy biến đi.

Phù…

Lạc Tài Tần thở dài, thú vị rồi đây,
ngày giỗ của ông lại gần sinh nhật của Diệu Diệu… nghĩ một lát lại lắc đầu. Tài
xế chợt hỏi, “Sao trông cậu xuống tinh thần thế, cãi nhau với người yêu hả?”.

“Không ạ”. Lạc Tài Tần lắc đầu.

“Thanh niên mà, tình yêu là thế đó”. Tài
xế vẫn tào lao, “Ðàn ông con trai phải ga-lăng một chút, bình thường tặng hoa,
ăn nói ngọt ngào, phụ nữ dễ dỗ lắm”.

Lạc Tài Tần bật cười, nhưng lời của tài
xế khiến anh đột nhiên nhớ ra một chuyện… Tặng hoa? Anh chợt cảm thấy hơi bất
an… Nghĩ một lát, bèn gọi điện cho Trâu Thiếu Ðông.

“A lô?”. Trâu Thiếu Ðông hơi bất ngờ khi
Lạc Tài Tần gọi tới.

“Sáng nay cậu tặng hoa cho Diệu Diệu
hả?”.

Trâu Thiếu Ðông sững người, “Không”. Rồi
lại hỏi, “Thế hoa đó không phải là anh tặng…”.

Lạc Tài Tần ngắt máy, “Bác, quay trở
lại!”.

Tài xế sửng sốt.

“Mau mau, quay đầu!”. Lạc Tài Tần nôn
nóng.

“Chỗ này là đường một chiều mà!”.

“Có ai đâu”. Lạc Tài Tần nhoài lên ghế
lái, “Nhanh lên một chút! Bị phạt thì tôi sẽ trả tiền!”.

Tài xế hết cách, đành dừng xe quay đầu
lại khu nhà của Ngô Diệu.

Khu nhà Ngô Diệu sống rất rộng, cô đang
tay xách nách mang đủng đỉnh về nhà thì thấy một người cầm bó hoa, ngồi bên bồn
hoa dưới cột đèn đường cách nhà mình không xa lắm.

Ngô Diệu cười cười, có lẽ đang đợi bạn
gái rồi, bạn trai với chả bạn gái… Cô cũng không để tâm mà đi vòng qua đó,
nhưng thấy người kia đột ngột đứng dậy, xông tới trước mặt mình. Cô giật mình,
tròn mắt nhìn, tên này dáng người cao cao, không phải là sinh viên chứ? Trông
gã rất trẻ, nhưng hơi thâm hiểm khiến người ta cảm giác không tốt lành gì. Gã
vui sướng nói với cô, “Tôi chờ em lâu lắm rồi!”.

Ngô Diệu sững sờ lùi lại phía sau, cô
chắc chắn mình không quen người này, hồi vào cấp ba hay lên đại học, Trâu Thiếu
Ðông đều “đuổi cùng giết tận” hết mấy tên con trai bên cạnh cô rồi, sau khi tốt
nghiệp cô cũng toàn ở nhà, không thể quen kẻ lạ mặt này.

“Cậu là ai?”. Ngô Diệu cau mày tránh
sang bên cạnh, “Nhận nhầm người rồi”.

“Diệu Diệu!”. Gã thanh niên dúi bó hoa
vào tay cô, “Tôi chú ý tới em lâu lắm rồi, em hẹn hò với tôi đi!”.

Ngô Diệu há hốc mồm nhìn gã, bụng bảo
dạ, ai da, năm nay bản tiểu thư dính phải số đào hoa hay sao đây? Tới chuyện
này mà cũng có thể gặp phải sao?

“Cậu là ai? Sao biết nhà tôi ở đây?”.

“Tôi tên Lục Sâm, khi tôi tới cửa hàng
của em mua đồ, em đã ra ám hiệu với tôi mà!”. Gã trai có hơi kích động, “Hơn
nữa sáng nay em cũng nhận hoa và trái tim của tôi, thế nên ý của em là tôi có
thể theo đuổi em phải không?!”.

“Hả?”. Ngô Diệu nghe mà thấy đầu óc mờ
mịt, “Tôi chẳng nói gì hết mà, tôi không quen cậu, ám hiệu với ám heo cái gì”.
Nói xong cô định bỏ đi.

Lục Sâm vội đưa tay kéo Ngô Diệu lại,
vừa thấy gã động tay động chân thì cô sợ hãi hét toáng lên, “Cậu làm gì đó!
Tránh ra!”.

“Diệu Diệu, tôi thích em!”.

“Tôi không biết cậu”. Ngô Diệu muốn bỏ
chạy.

“Diệu Diệu!”. Lục Sâm kéo tay Ngô Diệu
định ôm cô vào lòng.

“Á!”. Ngô Diệu hét lên, cầm hết bánh
trái thức ăn trong tay mà đập vào người gã rồi hét to, “Biến thái, tránh ra!”.

“Rõ ràng em nói em thích tôi mà!”.

“Tôi nói lúc nào? Cứu tôi với!”.

Dẫu sao đây cũng là khu có rất nhiều
người, Ngô Diệu vừa la lên, đã có mấy nhà bật đèn mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

Lục Sâm cuống quýt định bịt miệng Ngô
Diệu lại không để cô kêu, cô quá sợ hãi cũng bộc phát năng lực, vừa hét vừa
đánh, Lục Sâm lúc đầu chỉ muốn kéo Ngô Diệu lại, sau cũng không biết phải làm
gì, chỉ chống đỡ… bị Ngô Diệu đánh, người gã dính đầy gato, thức ăn.

Bỗng từ xa có một người chạy nhanh như
bay tới, nhìn thấy tình cảnh này bèn quát, “Này! Cậu làm cái gì đấy!”.

Vừa nghe thấy tiếng, Ngô Diệu bèn liếc
mắt nhìn, quả nhiên là Lạc Tài Tần… Trong khoảnh khắc đó, dường như Ngô Diệu
đột nhiên lĩnh ngộ được tại sao sau mỗi tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân xưa hơn
trái đất, mỹ nhân đều rung động với anh hùng.

Cô vội vàng ném hết đồ đi, chạy về phía
Lạc Tài Tần, tên Lục Sâm thấy có người đến, bèn quay người bỏ chạy…

“Diệu Diệu!”. Lạc Tài Tần ôm lấy Ngô
Diệu, thấy cô bị kích động nhưng không bị thương, vội vỗ nhẹ lên lưng cô,
“Không sao rồi”.

Ngô Diệu hẳn nhiên bị sợ hãi quá độ, Lạc
Tài Tần thấy gã kia chạy xa rồi, nhíu mày… Không tóm được gã thì vẫn còn nguy
hiểm, nhưng Ngô Diệu không sao mới quan trọng nhất.

“Ðang khóc đấy à?”. Lạc Tài Tần nhìn Ngô
Diệu trong lòng mình.

“Không có”. Ngô Diệu vẫn hơi ngượng
ngùng, đưa tay lau mặt, làm bánh kem dính hết lên mặt.

Lạc Tài Tần lau sạch giúp cô, “Hắn ta là
ai thế?”.

“Không biết… Ðúng rồi, sao anh lại tới
đây”.

“Anh nhớ tới bó hoa sáng nay, liền gọi
điện hỏi Trâu Thiếu Ðông, cậu ta nói không phải cậu ta tặng”.

“À”. Ngô Diệu khụt khịt, “Không biết tên
kia tại sao lại nói em ra ám hiệu với hắn, cho phép hắn theo đuổi gì đó”.

“Cô được nhiều người thích mà, có người
theo đuổi không hay sao?”.

“Vớ vẩn”. Ngô Diệu đá Lạc Tài Tần một
cái, anh cười hỏi cô, “Có cần ôm thêm lát nữa không, hay về nhà?”.

Ðến lúc này Ngô Diệu mới nhận ra, có
chút xấu hổ lui lại phía sau, Lạc Tài Tần một tay ôm lấy vai cô, đưa cô về nhà.

Bà Ngô thấy người cô dính đầy nước canh
và bánh ngọt thì giật nảy mình. Sau khi nghe Lạc Tài Tần kể lại, ông Ngô lo
lắng hỏi, “Thế đó là thằng nào?”.

“Ai da, đã nói con gái con đứa mở cửa
hàng thì không hay mà!”. Bà Ngô trách móc chồng, “Là ông cứ chiều nó, nói gì
cũng đồng ý”.

“Con cái tự mình lập nghiệp không tốt à?
Bà chỉ biết làm công nhân viên chức sáng cắp ô đi tối cắp về, mệt muốn chết mà
tiền lương thì ít, lại còn suốt ngày đấu đá trong văn phòng nữa chứ. Con gái
nhà mình thì thật thà bà còn không biết chắc!”.

“Ông”. Bà Ngô giậm chân, “Thế ông nói
phải làm sao đây? Lần này may mà Tài Tần cảnh giác, lỡ lần sau không có ai ở
đó…”.

Ông Ngô nghe mà hãi hùng, cũng thấy công
việc của con gái hơi nguy hiểm.

Lúc này di động Lạc Tài Tần đổ chuông,
là Trâu Thiếu Ðông gọi tới, hắn vừa chạy tới khu này thì thấy trên đất đầy bánh
gato và thức ăn.

Thấy Trâu Thiếu Ðông có chút căng thẳng,
Lạc Tài Tần bèn nói, “Diệu Diệu không sao, nhưng gã kia chạy rồi, tôi đang ở
nhà cô ấy bàn bạc đối sách. Cậu có tới không?”.

“Tôi tới đây”.

Ngô Diệu tắm giặt xong xuôi, mặc bộ đồ
in hình Doraemon cực to, rồi xỏ dép lê chạy xuống tầng. Trâu Thiếu Ðông thầm
nghĩ gu chọn quần áo vẫn trẻ con thật.

“Diệu Diệu”. Bà Ngô ôm con gái vào vỗ về
một hồi, “Nghe lời mẹ, đừng mở cửa hàng nữa. Chúng ta tìm một công việc thoải
mái hơn cho con làm”.

Ngô Diệu thấy không vui, khẽ lẩm bẩm,
“Công việc hiện giờ là thoải mái nhất rồi, hơn nữa chuyện vừa rồi có liên quan
gì tới công việc chứ”.

“Nhưng giờ cái thằng biến thái kia đang
quấn lấy con!”. Bà Ngô nghiêm túc nói, “Tốt xấu gì con cũng tốt nghiệp đại học
chính quy mà! Sao phải mở cửa hàng chứ”. Rồi bà hỏi Trâu Thiếu Ðông, “Thiếu
Ðông này, chỗ cháu có việc gì cho Diệu Diệu làm không?”.

“Ðương nhiên là có ạ”. Trâu Thiếu Ðông
nhướn mày, “Cháu vẫn muốn để Diệu Diệu sang làm trợ lý, nhưng em ấy không
chịu”.

“Cháu trả lương nó bao nhiêu?”. Dù có là
người thân, bà Ngô vẫn rõ ràng chuyện tiền bạc.

Ngô Diệu sốt ruột, “Mẹ, con thích mở cửa
hàng, không muốn tới công ty làm việc đâu”. Rồi sang ngồi cạnh ông Ngô, giật
giật ống tay áo bố để ông nói mấy câu.

Ông Ngô theo phản xạ muốn mở lời nói
giúp con gái, nhưng lại bị bà Ngô lườm một cái bèn nén lại, dẫu sao cũng chỉ có
một cô con gái rượu, cả ngày cứ ngồi một mình trong cửa hàng cũng khiến người
ta không an tâm.

“Công việc còn phải xem Diệu Diệu thích
hay không”. Lạc Tài Tần lên tiếng, “Việc trước mắt là bắt được tên kia… Nếu gã
đã biết nhà ta ở đây thì đổi việc cũng vô dụng, mà không thể chuyển nhà được”.

Mọi người đều gật đầu đồng ý.

“Tên kia có nói gì với em không?”. Trâu
Thiếu Ðông hỏi.

“Hắn nói em ra ám hiệu với hắn gì đó”.
Ngô Diệu ngẫm nghĩ, lúc nãy kích động quá mà không nghe rõ, “À, hắn còn nói hắn
tên Lục Sâm”.

“Lục Sâm…”.

Trâu Thiếu Ðông đang định nói tiếp thì
di động đổ chuông, vốn dĩ hắn hẹn khách bàn chuyện làm ăn, giờ tới muộn nên
khách hàng thúc giục. Ông Ngô bảo Trâu Thiếu Ðông đi trước vì công việc là quan
trọng, đừng để lỡ việc làm ăn, mọi người từ từ nghĩ cách, dù sao lần này Diệu
Diệu không sao đã là may mắn lắm rồi. Trâu Thiếu Ðông đưa mắt nhìn Ngô Diệu,
lại nhìn sang Lạc Tài Tần, cuối cùng gật đầu, đứng dậy nhanh chóng rời đi. Bà
Ngô bảo Lạc Tài Tần cùng lên tầng với Ngô Diệu, còn mình và ông chồng thì ở
dưới bàn bạc đối sách.

Tới khi cả hai đã đi, bà Ngô giật tay
chồng mình nói nhỏ, “Này, Tiểu Tần chắc chắn có ý với Diệu Diệu nhà ta đấy”.

Ông Ngô nhìn lên rồi hài lòng đáp,
“Nhưng con bé nhà mình không để tâm, trông chúng cũng không thân mật lắm”.

“Hay là chúng ta tạo thêm cơ hội cho
chúng nó?”. Bà Ngô cười hỏi, “Hoặc là để hôm nào tôi hỏi Tiểu Tần nhé?”.

Ông Ngô nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng
ý.

Ngô Diệu ngồi trong phòng vuốt ve
Champagne, Lạc Tài Tần ngồi xuống cạnh cô, hỏi: “Sao thế?”.

“Em không muốn tới công ty làm việc. Cửa
hàng rất tốt, ở đó người tới người lui náo nhiệt”.

“Thế cứ mở cửa hàng tiếp”.

“Nhưng gặp phải biến thái”. Ngô Diệu
chun mũi.

“Anh có thể đưa đón em”.

“Hả?”. Ngô Diệu nhìn Lạc Tài Tần không
hiểu, “Ðưa đón?”.

“Dù sao em cũng chẳng lo lắng chuyện tới
sớm tới muộn, sáng ngủ dậy nhắn tin cho anh, anh tới đón em, đóng cửa hàng anh
lại đưa về… Anh có thể mua ô tô cho tiện”.

“Không… Không cần đâu”. Ngô Diệu nghi
hoặc nhìn Lạc Tài Tần, “Phiền phức lắm”.

“Anh không thấy phiền”. Lạc Tài Tần bóp
tai Champagne, “Ngày nào cũng được gặp nhau là vui rồi”.

Tai Ngô Diệu nóng lên, cô bóp đuôi
Champagne, “Ừm…”.

“Em
hiểu ý của anh chứ?”. Lạc Tài Tần cũng không khách sáo, biết con ốc sên Diệu
Diệu này sẽ rúc vào trong vỏ, liền truy đuổi tới cùng không tha.

“Hả?”.

Quả
nhiên, Ngô Diệu ngơ ngẩn tròn mắt nhìn anh, cô không biết ý này là ý nào.

Lạc
Tài Tần lại mỉm cười hài lòng, gật đầu, “Ừ, xem ra là hiểu rồi”.

Ngô
Diệu đỏ bừng mặt, chuyện gì thế này?!


cầu thang, ông bà Ngô lại thấy quá vui, hai người rón rén xuống nhà. Ðược lắm!
Có một đứa thích là được!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3