Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 34 - 35
Chương 34:
Cậu chủ, em với phó tổng Thư
đi khách sạn rồi!
Đầu bếp cao cấp giờ đang làm loại bánh gato chocolate ít ngọt để hợp với
khẩu vị không thích ăn ngọt của cậu chủ.
Hoa hồng trong vườn giống như vừa bị đàn châu chấu càn quét qua, chỉ còn
trơ lại cành, tổng quản bảo mẫu đã cắt sạch đám hồng rực rỡ còn đẫm sương để
trang trí cho tiệc sinh nhật cậu chủ.
Mấy quả bóng bằng vải sặc sỡ treo bên ngoài đang kiêu hãnh tung bay trên
trời, dải lụa màu được chăng mắc qua những ngọn đèn thủy tinh trong nhà.
Ngay cả Hắc Thủ Đảng cũng ăn mặc khác hẳn ngày thường để đón sinh nhật hai
mươi lăm tuổi của cậu chủ, nó đeo cà vạt sọc trắng đen đi kèm một cái kính râm
to bản.
Trong căn phòng đầy nhóc những người hầu đang bận rộn, Hắc Thủ Đảng tò tò
theo đuôi Diêu Tiền Thụ, cứ quẩn quanh chân cô nghịch ngợm mãi.
“Chắc chắn cậu chủ về sẽ chơi với mày, yêu mày tới chết đi được ấy, mày đẹp
trai nhất, đứng đợi ở kia được không? Tao đang vội lắm”.
Khai vị, soup, món chính, bánh ngọt, dao nĩa muỗng, bát chén đĩa, mấy thứ
đó chẳng làm khó được Diêu Tiền Thụ, cô ôm hết mấy thứ đi.
Đặt một cái gương dưới giá cắm nến có thể phản xạ lại ánh nến, khiến cả đại
sảnh lại càng trở nên lung linh lãng mạn, những kĩ xảo nhỏ này cô đều học được
ở khách sạn.
Tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ cần đợi cậu chủ về nhà sẽ cho cậu ấy một sự
surprise.
Qua bảy giờ tới tám giờ, qua tám giờ gần tới chín giờ, nến trên giá đã thay
mấy cây, sáp nến chảy xuống che lấp giá cắm nến được cô lau chùi tới sáng bóng.
Nhưng cậu chủ còn chưa trở về.
“Hôm nay cậu chủ có về không?”.
“Ừm, sao sinh nhật còn để cậu chủ làm thêm giờ chứ!”.
“Tổng quản bảo mẫu, gọi điện thoại hỏi cậu chủ đi, chúng ta chờ như thế này
cũng không phải cách”.
Cô đứng im bên cạnh, nghe mấy cô hầu ầm ĩ đề nghị đến mức tổng quản bảo mẫu
phải nhăn tít mặt.
“Ồn ào cái gì hả, cậu chủ phải làm việc nghiêm túc, làm một người hầu
chuyên nghiệp đúng tiêu chuẩn là phải im lặng chờ đợi khi chủ nhân bận bịu,
đứng lặng lẽ ủng hộ phía sau chủ nhân, lúc chủ nhân cần thì anh dũng đấu tranh!
Không thể oán giận không thể thất vọng không thể có ý nghĩ khác, nghe rõ chưa?”.
Không nghe rõ, không muốn nghe, cô muốn giả vờ không nghe thấy tổng quản
bảo mẫu nói gì!
Cô không phải người hầu chuyên nghiệp, cô không muốn làm người hầu tiêu
chuẩn, cô muốn ôm oán hận, ôm thất vọng, còn có rất nhiều những ý nghĩ khác
nữa.
Cô không thể im lặng chờ đợi, im lặng ủng hộ, làm như chẳng có chuyện gì
xảy ra, chuyện chẳng liên quan tới mình.
Cô trang trí nhà cửa lâu như thế chỉ muốn để cậu chủ thấy, học những kĩ xảo
ở khách sạn chỉ muốn cho cậu chủ thấy, cô mặc đồ mới cho Hắc Thủ Đảng cũng chỉ
muốn để cậu chủ thấy, cô muốn cậu chủ thấy tâm ý của tất cả những người hầu
trong nhà, còn tâm ý nhỏ nhoi chẳng đáng nhắc tới của cô trong tất cả những
người hầu kia, cô cũng muốn cậu chủ có thể chú ý tới một chút.
Thứ cô muốn nhìn thấy nhất chỉ là dáng vẻ cậu chủ vào nhà ngạc nhiên trong
chốc lát rồi lúng túng giả vờ lạnh lùng.
Cậu chủ sẽ không cho cô thấy sao?
“Ding ding ding”.
Di động trong túi cô rung lên, là chiếc chỉ có mình số của cậu chủ. Lẽ nào
ý nghĩ ai oán đen tối của cô có tác dụng sao? Cô mừng rỡ nghe điện.
“A lô! Cậu chủ, chừng nào cậu về?”.
“…”. Đáp lại giọng nói mừng rỡ của cô chỉ là sự im lặng của cậu chủ và
tiếng nói xen vào của tổng quản bảo mẫu.
“Hả? Điện thoại của cậu chủ à? Tiểu Tiền, nhanh hỏi chừng nào cậu chủ về,
mà không! Sao cậu chủ chỉ gọi cho cô, Tiểu Tiền, hỏi coi cậu chủ có cần cái gì
không đi?”.
Không kịp để tổng quản bảo mẫu nhận ra chuyện gì, cô ôm di động vội vàng
hỏi, “Cậu chủ, cậu về nhà nhanh chút đi, bọn em đang chờ…”.
“Tôi không về nhà ăn tối”.
“…”.
Thất vọng, nỗi thất vọng đặc nghẹt ùa tới.
Câu nói thẳng thừng của cậu chủ khiến cô không tìm được cái cớ để níu kéo,
ngay cả bàn tay đang cầm di động cũng thoáng lạnh đi. Cô vô thức muốn hỏi, “Cậu
ở đâu? Ở với ai? Đang làm gì?”, nhưng cô lại không có tư cách để hỏi những câu
này.
Làm người hầu, chủ nhân gọi điện về báo trước, cô cũng chỉ trả lời một chữ
“Vâng”.
“Cẩm Ngọc, anh đứng đó gọi cho ai đấy? Nhanh tới đây cắt bánh ga to đi, các
chú các bác đang đợi anh này!”.
Giọng cô tiểu thư họ Vương như kim đâm vào tai cô, đâm vào nơi yếu ớt nhất
trong tim cô, đâm tới đau đớn.
Cô sợ càng nghe nhiều, càng biết nhiều, nhiều tới mức không cẩn thận có thể
nghe những lời cô không muốn nghe thấy nhất được tuôn ra từ miệng cậu chủ,
không chờ cậu chủ đáp lời cô đã ngắt điện thoại.
“Tiểu Tiền này, sao cô lại ngắt điện thoại của cậu chủ! Cậu chủ nói gì
thế?”.
“Cậu ấy bận việc ở ngoài rồi, không về nhà đâu”.
Cậu ấy bận tổ chức sinh nhật với người khác, sẽ không về nhà… cậu ấy bận ở
bên người khác, sẽ không về nhà… sau khi gặp các bác các chú nhà vợ rồi, có lẽ
cả người cũng chẳng về nữa nhỉ?
Bữa tiệc mừng sinh nhật của gia đình thượng lưu xa xỉ sang trọng gấp mấy
lần những thứ trang trí của người hầu bọn cô nhỉ?
Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ bận rộn sẽ có thời gian chơi bời với những
người hầu trong nhà?
Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ lạnh lùng cao ngạo sẽ vì tâm ý của đám người
hầu bọn cô mà xúc động?
Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ là người trên lại đồng ý ở bên những người hầu
bọn cô?
Điều đó không phải là trái với quy định hầu nữ, mà là ảo tưởng của cô.
Không phải cô nên sớm dừng những tưởng tượng không chút thực tế này lại
sao? Không phải đã tự cảnh cáo rằng mình chỉ kết hôn giả với cậu chủ, tuyệt đối
không thể yêu cậu ấy rồi sao?
Vậy tại sao mình còn có ý nghĩ chẳng an phận với cậu chủ? Tại sao lại ghen
tỵ tới đau đớn như thế? Tại sao cô không ly hôn được?
Im lặng gỡ hết mấy thứ trang trí trong phòng xuống cùng với mọi người, để
bánh gato vào trong tủ lạnh, bóng bay sặc sỡ, băng lụa cũng tháo xuống gấp để
lại trong rương, ngay cả cà vạt và kính râm của Hắc Thủ Đảng cũng bị gỡ xuống.
Thứ gì cũng có thể thu dọn lại thật hoàn mỹ, nhưng tâm trạng chờ mong chân
thành này làm sao để thu dọn lại gọn gàng đây?
Như ngửi thấy mùi âu sầu của cô, Hắc Thủ Đảng dịu dàng cọ lên mũi cô, động
tác quen thuộc gợi cho cô dáng dấp trẻ con của cậu chủ học Hắc Thủ Đảng cọ lên
mũi cô trước máy chụp hình tự động.
“Lúc đó, tao còn tưởng cậu chủ đang ghen vì mày cơ”. Cô thuận tay vuốt vuốt
lên cái bờm của Hắc Thủ Đảng, “Hắc Thủ Đảng, tao hơi khó chịu”.
Con chó to ngoan ngoãn ngồi xuống, không giãy cũng chẳng nghịch ngợm để cô
ôm.
“Sao bây giờ? Hình như… tao ghét cô chủ tương lai của chúng ta, hình như…
tao ghét cậu chủ ở bên người phụ nữ khác, hình như… tao đã thích cậu chủ rồi…”.
Tiếng chim hót sáng sớm đánh thức Diêu Tiền Thụ rời khỏi giường, hôm nay cô
còn phải đi công tác với phó tổng Thư.
Sắp xếp hành lý, để lại tờ giấy nhắn cho tổng quản bảo mẫu, cô đóng cửa lại
ra ngoài.
Vườn hoa hồng trụi lủi trong sân hãy còn nhắc cô nhớ lại nỗi đau đớn đêm
qua, cô vội vàng rảo bước đi nhanh như chạy tới chỗ phó tổng Thư đã hẹn trước.
Một chiếc xe thể thao màu bạc tiến vào sân sau khi cô đã đi, chàng trai
bước xuống xe, gương mặt hãy còn mệt mỏi sau buổi tiệc tùng, cà vạt nới lỏng
trước ngực, cậu giơ tay ngửi mùi rượu trên ống tay áo, rồi bực bội vẫy vẫy.
Mở cửa, cậu muốn vào thẳng phòng tắm, nhưng phát hiện con chó yêu của mình
đang cúi mặt khó chịu ngồi ở cửa trừng mắt nhìn mình,
Cậu vỗ vỗ lên người nó, nhưng phát hiện nó đang cố sức cắn ống quần mình
kéo đi, kéo tới cạnh thùng rác bị đổ.
Hộp quà nhỏ bị chủ nhân vứt trong thùng rác lăn tới bên chân cậu.
Cậu cúi người nhặt lên - chùm móc treo di động quen mắt rớt ra từ trong hộp
quà nhỏ…
Trước mắt cậu đột nhiên hiện ra rất nhiều hình ảnh của cô, hình bị cậu ấn
hếch mũi lên, mặt bị cậu nắn bóp rất xấu, hình chớp mắt cau mày mím môi cắn
răng, mớ ảnh được ghép thành một chuỗi hiện ra trước mắt cậu. Khóe môi cậu khẽ
nhếch lên, gần như nghe thấy tiếng kháng nghị của cô hôm chụp ảnh tự động.
“Cậu chủ, sinh nhật cậu muốn quà gì?”.
“Cậu chủ, chụp thế này xấu lắm…”.
“Cậu chủ, em với Hắc Thủ Đảng không chụp như thế mà…”.
“Cậu chủ, đừng hôn!”.
Cô chuẩn bị những thứ này làm quà sinh nhật cho cậu? Sao lại muốn vứt đi?
Cậu học theo tất cả những người đàn ông ở bữa tiệc đêm qua gọi điện về xin
phép vợ. Cô còn giận cậu vô lý thế sao?
Cau mày ngẫm nghĩ một lúc, cậu vội vàng lao vào phòng tắm, nhưng chú chó
yêu vẫn chẳng chịu hợp tác, chắn giữa lối đi của chủ.
“Thôi đi. Tao tắm xong còn phải dỗ vợ nữa, tránh ra”. Cô vợ của cậu, mũi
cũng như người, rất thính rất nhạy cảm, chỉ thích ngửi mùi sữa tắm cô mua trên
người cậu thôi.
“Gâu gâu gâu gâu!”.
“Chuyện mày chụp ảnh với cô ấy tao còn chưa tính sổ đâu nhé, quên đi, giờ
tao không muốn nhìn thấy mày nữa”.
“Gâu gâu gâu gâu!”.
“Mày còn cắn cái mũ xanh lắc lắc cái gì?”.
Thấy cậu chủ của mình còn chưa hiểu, Hắc Thủ Đảng nổi giận, nhảy thẳng
xuống dưới lầu nằm sấp lên bàn trà trong phòng khách ra sức lè lưỡi thở hồng
hộc.
Cậu chủ hoài nghi xuống lầu, tới cạnh bàn trà.
Một tờ giấy nhắn để trên bàn.
Không phải nhắn cho cậu.
Phải nói là không có câu nào nhắn lại cho cậu.
Chẳng từ nào để lại cho cậu.
Thậm chí còn quên tiệt sự tồn tại của cậu.
“Tổng quản bảo mẫu!
Hôm nay con phải đi công tác với phó tổng Thư @___@.
Có khả năng tối nay không về nhà đâu >/////<.
Phải phiền ông cho Hắc Thủ Đảng ăn rồi ^__^.
Hôm nay nó muốn ăn cơm trộn trong nồi đá, loại cho thêm mấy miếng thịt vào
ấy >3<
Tiểu Tiền”.
“Cái quái gì thế! Ai cho cô ấy đi công tác với cái gã họ Thư ấy hả? Cái
>////< của cô ấy là ý khỉ gì!”. Thảo nào Hắc Thủ Đảng cứ cắn cái mũ xanh
lắc lắc trước mặt cậu, khốn kiếp!
“Gâu gâu gâu gâu” đáng đời nhé, ai bảo cậu hôm qua ăn chơi ở ngoài, cái cô
hầu ngốc nghếch đầu gỗ nhìn thì ngu ngơ thế thôi, lúc cần thì tuyệt đối không
ngốc nhé! Mỗi người đều ăn chơi ở bên ngoài một đêm, kiểu ông ăn chả bà ăn nem,
thật hay! Ha ha ha ha!
Vợ cậu thân thiết với tôi lắm nhé, ngay cả việc tôi ăn gì cũng biết, còn
hơn cậu có khổ tâm ám chỉ, quyến rũ trắng trợn mờ ám ra sao cũng vô dụng, bọn
tôi gọi cái này là đi guốc trong bụng nhau, nhưng cô ấy chẳng nhắc tới cậu dù
chỉ một câu, cậu nói xem, cậu trong mắt cô ấy còn chẳng có được địa vị như tôi!
Ghen không? Tức không? Khó chịu không?
Nheo mắt, cậu chủ căm tức nhìn chú chó yêu quý của mình đang hả hê, nhấc
bút gạch hai vạch lên tờ giấy nhắn của cô hầu, cho thêm mấy chữ vào rồi ném bút
đi, không kịp tắm, càng chẳng kịp thay cái áo vest nhăn nhúm, mở cửa chạy vào
gara.
Tờ giấy nhắn của cô hầu nhẹ nhàng rơi từ trên bàn xuống, chỉ thấy món cơm
trộn với thịt trong nồi đá bị cậu chủ kiên quyết vung bút lên gạch hết, phía
sau ghi vội một chữ, nhưng khiến Hắc Thủ Đảng suýt chút nữa rơi nước mắt…
“Chay”.
Hôm nay nó muốn ăn… chay.
TT____TT Cậu chủ, thế này có coi là ngược đãi vật nuôi kiêm lấy oán trả ơn
không?
Chương 35:
Cậu chủ, cậu đừng gọi điện
thoại tới nữa!
Thư Thành Nhạc bấm nút bật cần gạt nước, gạt đi những giọt nước mưa nhỏ rơi
trên cửa kính ô tô. Xe đã đi vào đường cao tốc, cô gái ngồi trên ghế lái phụ
còn đang dựa vào cửa ngủ ngon lành.
Đêm qua làm kẻ trộm à? Đã nói với cô ta hôm nay phải đi công tác rồi còn
không chịu nghỉ ngơi cho cẩn thận, vác cặp mắt sưng đỏ lên tới gặp anh, khiến
người là phó tổng như anh biến thành lái xe cho cô ta, còn cô ta tiện thể đánh
một giấc ngon lành trên xe, rốt cuộc là ai làm trợ lý cho ai hả?
Anh cười khẽ lắc đầu bất đắc dĩ, xe chạy nhanh về phía chi nhánh của khách
sạn Hoàng Tước.
Dừng hẳn xe lại, anh đưa tay đẩy cô gái vẫn còn ngủ mơ màng, “Này! Ngủ đủ
chưa? Tới rồi”.
“Ưm… tới rồi à...”. Cô dụi mắt, lắc đầu.
“Gì mà tới rồi, cô đã ngủ hơn hai tiếng rồi. Xuống xe đi”.
“Vâng vâng”. Cô cầm túi Doraemon, ôm cổ xuống xe, đi vào đại sảnh khách
sạn.
Thư Thành Nhạc đỗ xe xong cũng vào theo, mấy nhân viên tiếp tân vừa thấy
phó tổng tới thị sát, vội vàng đưa anh tới trước bàn tiếp tân làm thủ tục
check-in.
“Chào anh, phó tổng Thư”. Cô gái ở bàn tiếp tân tươi cười nói, “Giám đốc đã
dặn sắp xếp một căn phòng cho anh trước rồi. Là phòng ở trên tầng cao nhất có
thể ngắm được cảnh đêm, anh thấy được không ạ?”.
“Một phòng?”.
“Vâng. Trước giờ đều là anh tới thị sát một mình, ở lại một đêm, lần này
chúng tôi cũng dựa theo đó để sắp xếp... có gì không được ạ?”.
“... Còn phòng nào nữa không?”.
“A... Phó tổng Thư, anh cũng biết đấy, giờ đang vào mùa du lịch, nếu không
biết anh tới mà sắp xếp trước, phòng cho anh cũng còn khó mà có nữa”.
“Được rồi. Tôi biết rồi”. Sớm biết câu hỏi này là thừa, giờ là thời điểm
khách sạn bận rộn nhất. Anh quay đầu quét mắt qua Diêu Tiền Thụ còn ôm cổ gật
gà gật gù đằng sau, anh đã tính toán sai chỗ nào mà đem theo một cô gái chẳng
có tác dụng gì tới gây phiền phức chứ.
“Cô cứ ôm cổ làm gì?”.
“Tôi... cổ của tôi... cứ... chắc vì ngoẹo cổ ngủ trên xe lâu nên giờ không
quay lại được, phó tổng Thư...”.
Lắc lắc chìa khóa trong tay, anh cau mày, “Một phòng, có chuyện gì à?”.
“Hả? Cái gì? Một phòng?”.
Anh gật đầu.
“Hai người chúng ta?”.
Anh lại gật đầu.
“Hai người chúng ta ở chung một phòng?”. Sao được chứ! Giờ cô đã là gái có
chồng rồi, sao tự tiện ở chung phòng với người đàn ông khác được chứ!
“Có vấn đề gì cô có thể lắc đầu”. Anh khoanh tay đợi cô nói.
“Nhưng mà... phó tổng Thư...”. Chuyện này không phù hợp với luật hôn nhân!
“Không lắc đầu được hả? Được, thế thì tôi coi như cô đồng ý rồi. Một phòng,
không thành vấn đề, check-in đi”.
~~~>__<~~~ Phó tổng Thư, anh biết rõ cổ tôi tê dại mà còn nói vậy!
Thang máy kêu “ding” một tiếng rồi mở ra ở tầng cao nhất, Thư Thành Nhạc
sải chân bước ra khỏi thang máy, theo sau đó là cô trợ lý cứ quang quác.
“Phó tổng Thư, chúng ta phải ở cùng với nhau thật à?”.
“Lợi dụng lúc làm việc đi thuê phòng, chuyện này quá xấu xa rồi!”.
“Không thì tôi có thể thuê ở khách sạn bên cạnh!”.
“Cô muốn cống tiền cho người khác hả? Để công ty trả thêm phí cho cô à? Cậu
chủ nhà cô sẽ hài lòng chắc?”. Thư Thành Nhạc nói một câu mà dẹp hết mấy câu
lảm nhảm của cô, nhưng cô không cam lòng, ôm lấy cái cổ tê dại, vẫn còn nuôi ý
định tiếp tục tranh đấu.
Thư Thành Nhạc không định nghe cô lảm nhảm nữa, đẩy kính lên nói phủ đầu
luôn, “Trừ khi cô có lý do đặc biệt để không ở chung phòng với tôi, ví dụ như:
có chồng, chắc cô đã kết hôn rồi”.
=口=|||| Phó tổng Thư, anh đoán cũng chuẩn
quá rồi đó! Nhưng cô sẽ không thừa nhận đâu!
“Chuyện... chuyện này sao có thể chứ! Sao tôi lại là gái có chồng mất giá
được hả! Tôi không có chồng con gì hết!”.
“A, thế thì tốt. Hoan nghênh ở cùng phòng với tôi, vào đi”.
Cửa phòng vừa mở ra, cái con vịt tới chết vẫn cứng miệng bị đẩy vào một căn
phòng sang trọng.
Cửa phòng đóng lại, con vịt chết bắt đầu hoàn lại hồn, khoanh tay đứng
trong phòng khách huýt sáo nhìn trần nhà giả vờ bình tĩnh, chỉ là không sao
ngăn được mắt cứ liếc liếc về phía chiếc giường king size sang trọng ở phòng
bên.
Thực sự là chỉ có một cái giường, vậy cô phải làm sao bây giờ? Thế giới đầy
những chuyện bất ngờ, tại sao lúc nào cũng phải xuất hiện mấy chuyện như trai
đơn gái chiếc thuê phòng nhưng chỉ có một, cố ý ném người ta vào chuyện đê
tiện, đẩy tới bờ vực phạm tội chứ. Chẳng lẽ cô là gái có chồng còn phải ngủ
cùng giường với phó tổng Thư à? Tuy cái giường này đủ lớn, cô nằm ép sát ra
ngoài thì cũng chẳng đụng tới phó tổng Thư, nhưng mà... nhưng mà...
Vẫn rất kì quặc!
“Cô cứ liếc cái giường đó, trông có vẻ rất muốn ngủ nhỉ, có muốn thử chút
không?”. Thư Thành Nhạc vừa nói vừa cởi áo khoác vứt bừa lên trên ghế sofa rồi
đưa tay lên cởi cà vạt.
“Phó tổng Thư! Tôi tuyệt đối không muốn thử! Thật đấy! Anh tin tôi đi!”.
Tại sao anh ta phải cởi quần áo! Tại sao tại sao anh ta phải cởi quần áo lúc
nhắc tới giường? Anh ta quả nhiên là muốn giở luật ngầm với mình đúng không? Cô
nên cảm thấy may mắn vì sức mê hoặc nữ tính của mình hay nên thấy u sầu cho
thân phận gái có chồng của mình đây?
Thấy cô vừa xua tay, vừa ráng sức lui ra đằng sau, bộ dạng ngốc nghếch
quýnh quáng rồi lại giả vờ chẳng có chuyện gì, tính đùa dai của anh bỗng nhiên
nổi lên, bước tới ép cô lùi tới trước bồn rửa tay trong toilet, chống hai tay
lên bệ bằng đá cẩm thạch xanh, cúi người về phía trước nhếch môi mỉm cười, “Có
sao đâu? Dẫu sao cô cũng nói mình chưa kết hôn, lại chưa có bạn trai còn gì?
Thế vui vẻ với tôi một chút, có gì mà không được? Làm gì có ai tố cáo cô là
ngoại tình đâu nào”.
Chính là sẽ có người tố cáo cô đó!
“Phó... phó tổng Thư, cậu chủ nhà tôi sẽ không đồng ý, cậu ấy không đồng ý,
tôi không thể tự tiện này nọ kia khác với đàn ông được...”.
“Chúng ta có thể bí mật, không nói cho cậu ta biết”. Cái giọng trầm trầm dụ
dỗ kèm theo hơi thở dồn dập.
“Tôi...”. Vành tai của cô cũng nóng lên.
“Tôi không nói, cô cũng không nói, sao cậu ta biết được?”.
“...”.
“Chẳng ai ngốc nghếch khờ khạo như cô cả, vì cậu chủ mà ngay cả quyền lợi
tìm bạn trai cũng bỏ qua à?”.
“...”. Cô thực sự rất ngốc sao? Nhưng cô rất để ý tới thái độ của cậu chủ
mà!
“Hay là, cô muốn để cậu ta biết, để cậu ta để ý ghen tuông hả?”.
“... Hả”. Cô gạt phăng đi như bị nói trúng tim đen, “Không có! Tôi không
nghĩ như thế nhé! Tôi chỉ nghĩ chuyện này không phù hợp với đạo đức nghề nghiệp
của mình thôi! Tôi là người hầu được rèn luyện chuyên nghiệp! Mấy chuyện nam nữ
gì đó, tôi chưa từng quan tâm! Cho dù anh có bán khỏa thân hở cả xương quai
xanh ra quyến rũ tôi, cũng vô ích thôi!”.
“Vẻ đẹp trai của tôi vô ích hả? Tiếc thật”. Anh nhún vai, liếc mắt nhìn
sang cái bồn tắm lớn bên cạnh, “Vậy phiền cô tối nay ngủ ở đó”.
“... Hả?!”.
“Hả cái gì? Hay là, cô muốn ngủ cùng giường với người đẹp trai như tôi?”.
“Tôi...”.
“Bây giờ, không phải cô, mà là tôi chẳng có hứng thú gì cả”. Hừm, ai muốn
ngủ cùng giường với cô hầu trong đầu chỉ toàn cậu chủ chứ, xì, “Tối nay cô ngủ
trong bồn tắm, tôi ngủ giường. Rõ chưa?”.
TT_____TT Bẫy công sở gì đó cách xa vời vợi với trí tưởng tượng của cô! Tự
dưng lại ném cô vào trong bồn tắm để ngủ, ừm... chuyện này đúng thực sự là
“bẫy” triệt để rồi, bẫy cô vào bồn tắm, nhưng sức quyến rũ nữ tính của cô cũng
triệt để bị đả kích vỡ tan tành.
Phụ nữ chính là loại động vật mâu thuẫn như thế, người khác có ý với cô ta,
cô ta cảm thấy giận dữ, chạy trốn, người ta chẳng có ý gì với cô ta, cô ta lại
bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Cô ngồi bên cái giường của mình đêm nay, nhìn phó tổng Thư chỉnh trang lại
trang phục và tài liệu chuẩn bị đi họp.
Thấy anh hoàn toàn tự làm hết mọi chuyện, cô nghi ngờ giơ tay hỏi, “Phó
tổng Thư, tôi phải làm gì?”. Thân làm trợ lý tạm thời, cô hoàn toàn không biết
phải làm những gì. Chắc không phải đứng cạnh phó tổng phục vụ bê trà rót nước
chứ?
“Cô? Ngủ đi”.
“Hả?”. Anh cố ý đưa cô đi công tác là để ngủ à?
“Không thì sao? Cô vác cặp mắt đỏ quạch đi ra từ một phòng với tôi đi gặp
quản lý à? Chi bằng cô cứ lên tòa tố cáo tôi quấy rối tình dục công sở luôn đi
cho rồi”.
“Hả?”. Cặp mắt đỏ đỏ của cô xấu lắm, kinh lắm à?
“Cô đi ngủ đi, lúc ăn call cô”.
Nói xong, phó tổng Thư sắp xếp tài liệu cẩn thận, mở cửa đi tới phòng họp,
trong căn phòng sang trọng chỉ còn lại một cô ngốc có cặp mắt đầy tơ máu.
Được rồi. Tối qua đúng là cô không ngủ được, giờ cũng mệt thật, thế thì… cứ
nhận ý tốt muốn săn sóc cô của phó tổng Thư, đi chợp mắt một lát trước đã.
Ừm… bồn tắm nhìn cũng sạch sẽ thật… hơn nữa còn rất to, rất cao cấp.
Lấy cái gối ôm trên ghế sofa, cô nhảy vào trong bồn tắm, nheo mắt rút di
động cậu chủ cho ra xem.
Ba mươi hai cuộc gọi nhỡ.
Di động rung tới mức sắp hết pin.
Cô không dám ngắt điện thoại của cậu chủ, nhưng, cô vẫn có quyền không nhận
cuộc gọi chứ?
Hơn nữa giờ cô thực sự không muốn nghe thấy giọng cậu ấy... cô rất sợ từ
đầu bên kia sẽ vang lên giọng phụ nữ, càng sợ nếu mình nhận điện thoại, câu đầu
tiên cậu chủ nói sẽ là:
Chúng ta ly hôn đi.
Ngón cái đang lưỡng lự trên nút tắt máy, cuộc gọi thứ ba mươi ba đã tới.
Dòng chữ “Ông xã đang gọi” đặc biệt chướng mắt.
Cô không biết lúc đó cậu chủ nghĩ gì, cố ý sửa lại danh bạ điện thoại của
cô, cô chỉ biết, giờ cô ghét phải thấy mấy từ này, ghét cảm giác trái tim bị
chúng siết chặt đến khó thở.
Cô biết mình không có gan trốn tránh, cũng biết cuối cùng cũng chẳng tránh
nổi, nhưng niềm vui có thể may mắn trốn được một ngày cứ quẩn quanh trong đầu
cô.
Tim hẫng một nhịp, nặng nề ấn ngón tay lên nút tắt, hình tắt máy nhá lên
trước mắt, cô nhét di động vào trong túi, nằm xuống, cô phải ngủ bù, chẳng muốn
nghĩ gì nữa.
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui
lòng gọi lại sau…”.
Ném di động lên ghế lái phụ, chàng trai bực tức đấm lên tay lái một cái cho
hả giận, cắn cắn móng tay, đột nhiên tiếng chuông di động vang lên, cậu mừng rỡ
vớ lấy điện thoại, vui vẻ nhìn lên màn hình hiển thị, chỉ thấy một số máy xa
lạ, không phải người cậu đang đợi… chuyện này khiến cái cau mày của cậu càng
lúc càng sâu…
Vốn định ngắt máy luôn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại lo cô không gọi bằng di
động của mình, mượn máy của người khác.
Bấm nút nhận cuộc gọi.
“Cẩm Ngọc, anh đang ở đâu?”.
“…”. Giọng Vương Oánh khiến cậu càng sốt ruột, kéo lỏng cà vạt ra.
“Mấy chú trong ban giám đốc khách sạn tối qua cứ khen anh đẹp trai bình
tĩnh phong độ mãi, còn hỏi lúc nào rảnh thì cùng ăn cơm với nhau. Anh coi chúng
ta…”.
“Tôi không rảnh”. Câu từ chối lạnh lùng bật ra khỏi miệng.
“Giờ anh đang bận à? Thế hẹn lần sau cũng không sao, nhưng hôm qua chú em
cứ hỏi em chuyện của chúng ta, tuy thời gian chúng ta ở bên nhau mới chỉ một
tháng ngắn ngủi, nhưng mà chú ấy vẫn hỏi em, sao chúng ta lại chia tay...”.
“Tôi.Không.Rảnh”. Nghe không hiểu à? Cậu không rảnh không chỉ đơn thuần là
đi ăn, mà còn bao gồm cả chuyện hẹn hò, xã giao, nói chuyện nữa!
“Cẩm Ngọc… rốt cuộc anh bất mãn với em điểm nào chứ? Hồi đó ở Anh, anh nói
anh ghét những kẻ thấp kém thiếu hiểu biết, anh muốn hẹn hò với những cô gái
trong xã hội thượng lưu, không có yêu cầu gì khác, chỉ cần em là người ở xã hội
thượng lưu thì có thể thử xem sao, không phải chúng ta rất xứng đôi sao? Nhưng
mà… lúc nào anh cũng không quan tâm đến em! Cô ả kết hôn với anh rốt cuộc
thượng lưu quý tộc tới cỡ nào chứ? Em không tin gia thế nhà em không
bằng cô ta… Cẩm Ngọc… sao anh không nói gì thế? Rốt cuộc là anh đang bận gì?”.
“Tìm vợ”.
“A? Cái gì?”.
“Tôi đang bận tìm vợ. Tôi.Không.Rảnh!”. Cậu
gằn giọng nhắc lại lần thứ ba cho cô ta nghe.
Bây giờ, bất kể là chuyện gì chỉ cần không
liên quan tới tung tích của vợ mình, cậu đều chẳng có hứng thú, hoàn toàn không
rảnh, hoàn toàn không muốn biết!
Nói xong, cậu ngắt di động ngay lập tức.
Trong lòng không yên, cậu lại mở di động
bấm gọi dãy số “bà xã” lần nữa…
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện
đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.
Di động của cô không phải mở cả ngày cho
cậu sao? Cô không phải chờ cậu gọi tới từng giây từng phút, gọi lúc nào tới lúc
đó sao? Không phải cô dù khó chịu cáu nhặng lên, nhưng chỉ cần cậu ra lệnh một
tiếng, cô sẽ xoay vòng xung quanh cậu không mệt mỏi như con ong mật sao?
Nhưng giờ cô ấy đang ở đâu?
Lo lắng ùa vào ngực cậu từng chút, từng
chút một, cậu cầm di động tìm số điện thoại của trợ lý đặc biệt, “A lô, giờ
kiểm tra ngay lập tức cho tôi tất cả lịch trình của Thư Thành Nhạc! Nhanh!”.
“Lịch trình của phó tổng Thư đều do trợ lý
của anh ấy giữ, nhưng cô trợ lý đó mấy hôm nay đang xin nghỉ việc. Có lẽ đang
du lịch nước ngoài…”.
“Tôi không quan tâm cô ta chui vào xó nào
trên quả đất này, không quan tâm anh dùng thủ đoạn gì, tôi chỉ cần giờ anh lôi
cô ta ra, hỏi lịch trình của cái tên họ Thư kia! Nhanh lên!”.
“Á… vâng vâng! Vâng!”. Tổng giám đốc đúng
là không muốn rời xa phó tổng Thư một phút nào hết, khao khát được thấy anh ấy
mãnh liệt đến thế à? Hồi đại hội thể thao lần trước còn công khai làm rõ là
giữa hai người họ không có gian tình gì nữa chứ…
Ai mà tin được!?

