7788 Em Yêu Anh - Chương 15 Phần 2

Thang máy lại đến, anh ôm cô
vào thang máy, đeo kính râm cho cô, nhìn thấy chiếc kẹp áo trên áo len của cô
là hình số “7+8” mà mình tặng, anh hài lòng gật đầu.

Họ đến quán KFC ở tầng hai, gọi
đồ ăn giống hệt lúc anh đi - Variety Big box, có điều lần này mang về xe.

Khanh
Khanh ôm hộp Variety Big box đứng ở cửa. Phí Duật Minh gọi xe sắp hành lý. Khi
tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, anh quay người gọi cô: “Khanh Khanh, lại đây”.

Sau
khi lên xe, Phí Duật Minh không nói địa chỉ ở Napa Valley mà nói địa chỉ nhà
riêng trong thành phố. Khanh Khanh mở cốc sữa, đang định đưa lên miệng, nghe
anh nói vậy, trong lòng bỗng thấy căng thẳng. Cô đưa hồng trà cho anh, anh
không mở, chỉ đặt bên cạnh rồi kéo tay cô. Lúc đeo kính râm, nét mặt của anh trở
nên rất khó đoán. Nụ cười lúc nào cũng nở trên môi dường như đang mưu tính một
điều gì đó, nếu không thì có nghĩa là anh đang rất vui.

Đột
nhiên Khanh Khanh không còn muốn ăn Variety Big box nữa. Cô ngồi bên cạnh mà cứ
thấy bồn chồn bất an, một lúc rất lâu mới nói được một câu: “Anh đói không? Muốn
ăn gì không?”.

Anh
siết chặt tay, đan ngón tay vào tay cô, gạt kính râm xuống, nhìn thẳng vào mắt
cô.

“Không
mệt. Ăn gì… tí nữa tính”.

Lúc
về nhà cũng đã là gần trưa. Khanh Khanh cầm hộp Variety Big box, lúc thì cầm
tay trái, lúc lại chuyển sang tay phải, trong lòng có chút bất an, vì thế cứ dềnh
dàng đi sau anh.

Lúc
ở trong thang máy anh không nói gì, kéo cô lại gần bên mình, đưa va ly cho cô
kéo, còn mình thì nhấn nút thang máy.

Phí
Duật Minh sống ở tầng ba mươi chín. Đây là lần thứ ba Khanh Khanh đến đây. Cô
nhìn chằm chằm vào mũi tên màu đỏ hướng lên trên, cảm giác trong lòng như có thứ
gì đó sắp lao ra. Không khí rất ngột ngạt, không phải là niềm vui đơn thuần mà
cô tưởng tượng. Lúc anh mở cửa cô đứng cách một bước, nghe thấy anh hỏi: “Vào
không?”.

Dường
như có chuyện gì đó sắp xảy ra, nét mặt của Phí Duật Minh cũng không còn tự
nhiên nữa, mang theo rất nhiều nỗi mong chờ, hỏi lại một lần: “Khanh Khanh, vào
không?”.

Cửa
đã mở, Phí Duật Minh đứng ở cửa, cái bóng màu đen đổ dài xuống sàn nhà, khuôn mặt
bị bóng tối bao trùm không nhìn thấy rõ. Khuôn mặt vuông vắn trước mắt Khanh
Khanh dần dần biến mất, sau đó xuất hiện những lời trách mắng nghiêm khắc của Mục
Tuần, lời khuyên của ông bà bố mẹ bác trai bác gái. Người cô như bị đổ thêm
chì, không thể lê bước chân được. Nhưng anh chỉ vẫy tay và nói: “Khanh Khanh, lại
đây”. Cô chầm chậm bước vào, ôm hộp Variety Big box, trong lòng có chút sợ hãi.

Cánh
cửa đóng lại sau lưng anh. Khanh Khanh đứng sát vào cửa, chiếc va ly kéo được
anh kéo đi, sau đó là hộp Variety Big box trước ngực cô. Phí Duật Minh ném chìa
khóa lên tủ, đi ra phòng khách, cởi áo khoác, bật một bản nhạc, tiết tấu của nhạc
điện tử bỗng chốc lan ra khắp căn phòng, cho tình cảm đan xen thả sức dâng đầy.

“Vừa
xuống máy bay… mệt lắm ạ…”.

Khanh
Khanh gượng cười, nhìn anh nới lỏng cà vạt, cởi cúc tay áo, tất cả đều rất tự
nhiên, nhưng lại có chút gì đó rất bất thường. Anh bước lại gần, đứng trước mặt
cô. Cô nhích sang một bên anh cũng không động đậy. Anh tiếp tục xắn tay áo, để
lộ cánh tay mà cô đã rất đỗi quen thuộc.

Cứ
nhìn thấy cánh tay ấy là Khanh Khanh lại cảm thấy như có thứ gì đó tắc nghẹn
trong cổ họng, không thể nói được một lời nào, chỉ ho khan vài tiếng. Một mét
năm mươi tám không thể nhìn thẳng vào một mét tám mươi lăm. Vốn dĩ cô chỉ miễn
cưỡng đứng đến vai anh, bị anh làm cho sợ đến nỗi lùn đi vài phân. Tất cả các lỗ
chân lông trên cơ thể cô đều căng lên, cảm giác chúng trở nên vô cùng nhạy cảm.

“Bốn
tháng rồi, bốn tháng, Mục Khanh Khanh, bốn tháng!”.

Đôi
mắt Phí Duật Minh nhìn cô đang tóe lửa, từng chữ anh nói ra dường như đều mang
theo một nỗi oán hận, lúc hôn cũng không còn phong độ giống như lúc ở sân bay.
Anh ôm cô vào lòng, nhấc cô lên lắc lên lắc xuống, sang trái sang phải, lắc
tung cả sợi dây chuyền của cô, dập tắt chút kháng cự cuối cùng của cô.

“Em…”.

Anh
không nghe giải thích, bỏ chiếc cài áo xuống, bắt đầu cởi những chiếc cúc nhỏ
trên áo len.

“Không
sao, anh dạy em…”.

“Ối...”.

Khanh
Khanh bị anh bế dốc lên vai, cảm giác toàn thân nhẹ như bay, muốn túm lấy thứ
gì đó cuối cùng để vùng vẫy, không cẩn thận làm đổ chiếc va ly kéo. Phí Duật
Minh không dựng nó lên, tiếp tục bế cô vào phòng ngủ.

Phía
trước chiếc áo len cổ sơ mi của cô là một hàng cúc nhỏ. Anh cởi cô lại đóng.
Hai người cứ giằng co như vậy mấy lần liền. Anh dừng lại, túm lấy tay của cô,
vén chiếc áo len ấy lên rồi kéo thẳng qua cổ.

“Không
được…”.

Phí
Duật Minh chau mày hỏi: “Hối hận rồi sao?”.

Khanh
Khanh nghe vậy, không nói gì nữa.

Phí
Duật Minh đặt tay vào dây áo lót, từ từ kéo xuống hai bên. Mặt cô nóng ran, ngoảnh
mặt đi, không biết nấp vào đâu.

Phí
Duật Minh bắt đầu dùng bàn tay lão luyện của mình mơn man trên da thịt của cô,
dù sao thì anh cũng là người có kinh nghiệm. Anh cởi áo sơ mi, đặt cùng chiếc
váy Gypsy của cô, bên cạnh là đôi tất màu trắng có ngón hình chú chuột nhỏ
xinh.

“Được
không?”. Giọng nói của Phí Duật Minh trở nên khàn khàn.

Khanh
Khanh ôm chặt hai cánh tay nằm xuống giường, cuốn gối định bỏ chạy nhưng đã bị
anh chặn lại.

Lần
đầu tiên, Khanh Khanh không chỉ cảm nhận được tình yêu trong nụ hôn của Phí Duật
Minh mà còn là sự cướp đoạt, chiếm hữu. Điều đó khiến cô vui, nhưng cũng khiến
cô thấy thoáng buồn. Ý chí của anh là tấm lưới sắt được bao bọc trong lớp vải lụa,
nghiền nát chút tự vệ nhỏ nhoi của cô. Anh lúc này khiến cô liên tưởng đến
chương trình thế giới động vật, những động vật có vú giống đực trong thời kỳ động
đực đều trở nên vô cùng hung dữ và mãnh liệt.

Anh
hôn cô, nồng nàn và say đắm, gỡ bỏ phòng tuyến bảo vệ cuối cùng của cô, để lại
rất nhiều dấu vết trên cơ thể cô. Anh không hề dè dặt, thậm chí còn có chút thô
lỗ. Cô không hề có một chút kinh nghiệm nào, chỉ thấy hoảng loạn, không biết tận
hưởng cảm giác sung sướng, mấy lần không kìm được muốn phản kháng nhưng cổ tay
bị anh vắt lên đầu. Anh nhổm dậy, đôi mắt ẩn chứa sự quyết tâm không thể thương
thảo.

“Anh
muốn!”. Anh nói bằng tiếng Trung, nói xong còn lấp đi sự bất mãn của cô, không
ngừng khơi gợi, kích thích ham muốn, đưa cô chìm vào ngất ngây.

Đến
cuối cùng biết không thể hối hận được nữa, nỗi ấm ức của Khanh Khanh cũng tăng
lên một cấp độ cao hơn, cam chịu số phận bóp chặt cánh tay của anh.

Lần
đầu tiên rất đau, cô bám chặt vào lưng anh hét lên một tiếng “a”, sau đó cắn gối
không dám động đậy. Sự tồn tại của anh, sự chiếm đoạt có chút thô bạo và những
giọt nước mắt ở khóe mi của cô hòa lẫn vào nhau. Sức mạnh trên cổ tay dần dần
biến mất, biến thành sự mơn trớn nhẹ nhàng trên trán. Anh không ngừng thì thầm
bên tai cô: “Khanh Khanh… Khanh Khanh…”.

Mặt
Phí Duật Minh nóng ran như người sốt cao, tinh thần hết sức hỗn loạn, đôi mắt
màu cà phê lúc thì sâu lắng, lúc thì yêu ma. Khuôn mặt của anh luôn hiện hữu
trước mắt cô. Cô không kìm nén được toàn thân run lên, không biết dựa vào đâu,
đung đưa theo nhịp của anh.

Bầu
trời bên ngoài cửa sổ sáng rực nhưng thế giới của cô lại chìm vào bóng tối trầm
đục. Anh gần như không nói gì, từng giọt mồ hôi lăn xuống má, dường như cả hai
người đều sắp tan chảy, đau đến nỗi không thể vui lên được.

Anh
dỗ dành cô, chờ cô, phối hợp với cô, âm thanh khàn khàn hòa lẫn với tiếng rên rỉ
khe khẽ. Lúc dừng lại Khanh Khanh cảm thấy rất mệt, cảm giác như mình bị chia
năm xẻ bảy, không còn nguyên vẹn. Anh hôn cô, hôn như muốn dâng cả trái tim của
mình cho cô. Cuối cùng anh thở dài mãn nguyện.

Anh
đưa cô đi vệ sinh. Cô gối đầu lên ngực anh, nghe anh kể về những chuyện ở nước
ngoài. Đột nhiên anh nói một câu không đầu không cuối: “Lần thứ hai sẽ không
như thế này nữa”.

“Thật
sao?”. Hỏi xong Khanh Khanh lại thấy hối hận, cô thấy mình thật ngớ ngẩn, ngu
ngốc. Cô bị hạnh phúc làm cho mê mẩn, quả nhiên lại bị cuốn vào vòng xoáy.

Thực
ra lần thứ hai còn kinh khủng hơn lần đầu tiên. Dù sao thì cũng là ham muốn của
cơ thể, lúc cảm xúc dâng trào không ai có thể khống chế được. Đột nhiên anh như
biến thành một người khác, không còn dịu dàng nữa mà trở nên phóng túng. Anh lớn
lên ở nước ngoài. Anh có tình cảm với mình nên mới bày tỏ như thế. Khanh Khanh
tự an ủi mình nhưng vẫn không chống lại được sự phản kháng của cơ thể. Mọi thứ
trước mắt lúc thì sáng lúc thì tối, tay cô trượt xuống khỏi vai anh.

“Sao
thế?”. Anh nâng cô dậy và hỏi.

Chính
động tác này khiến Khanh Khanh cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông trên
cơ thể mình, không còn là cái bóng đổ dài của lần gặp đầu tiên. Ham muốn cơ thể
của anh trực tiếp và trần trụi, không chút dè dặt.

“Em
có chút…”. Lông tơ sau gáy Khanh Khanh dựng ngược lên, ngực đau tức, khoang mũi
nóng rát. Cô vẫn chưa kịp an ủi anh đừng lo lắng thì máu đã từ trong mũi tuôn
ra.

Khanh
Khanh liếc nhìn đôi mắt của anh. Con ngươi trong mắt anh đen bóng, còn của cô
thì lại trở nên u tối. Cô nhắm mắt, khóe miệng khẽ nở nụ cười đáng thương.
Trong tiềm thức, cô đã hoàn toàn tin tưởng Phí Duật Minh. Vì thế để mặc cho
mình ngất đi trong vòng tay anh.

Phí
Duật Minh mớm cho Khanh Khanh mấy ngụm rượu Whisky. Hai ba phút sau cô mới tỉnh
lại, mũi được nút bằng giấy ăn, gối đầu lên cánh tay anh, vẫn còn có chút không
tỉnh táo, phát ra tiếng rên khe khẽ.

“Phí
Duật Minh?”.

“Không
sao, chảy chút máu cam”. Anh ngửa đầu uống ngụm rượu, đắp lại túi đá trên trán
cô, cúi đầu mớm từng chút từng chút rượu vào miệng cô.

Khanh
Khanh nuốt rất chậm, yếu ớt bám vào cổ áo của anh. Sắc mặt vẫn rất xấu, nói rồi
lại nhắm mắt, hàng mi rậm rạp khẽ run run, mặt vẫn còn dính vết máu chưa lau sạch,
khiến người ta nhìn mà xót xa.

Phí
Duật Minh cảm thấy có lỗi nhưng cũng không biết làm thế nào. Vốn là những chuyện
rất đỗi bình thường nhưng với cô thì lại liên tiếp xuất hiện những điều không
ngờ tới. Anh đưa cô ra phòng khách nghỉ ngơi. Cô nằm trong chăn, anh lại đắp
thêm chiếc áo khoác đen mà mình thường mặc ngoài chăn. Khanh Khanh rất mệt, vừa
ngả xuống gối là ngủ ngay, tay túm chặt áo sơ mi của anh.

Phòng
ngủ giống như hiện trường gây án, vết máu loang lổ khắp nơi. Sau khi dọn dẹp
xong Phí Duật Minh lại bế cô vào, thay cho cô chiếc váy nhỏ màu đen mà anh đã
mua. Quần áo của cô muôn màu sặc sỡ nhưng không có một chiếc nào màu đen. Khi
cô mặc chiếc váy màu đen nằm trên giường của anh, anh có một cảm giác rất mãnh
liệt. Cô là của anh, thuộc về anh, từ trên xuống dưới đều có vết hằn rất sâu.
Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên anh cảm thấy hạnh phúc vì mình là người đàn ông đầu
tiên của cô.

Suốt
cả buổi chiều Phí Duật Minh nằm trong phòng ngủ cùng với Khanh Khanh. Anh nằm cạnh
cô, nghe nhịp thở đều đặn của cô trong giấc ngủ, thỉnh thoảng thay giấy ăn trên
mũi cho cô. Sau khi chảy máu cam, môi của cô vẫn đỏ tươi, mái tóc dài xõa trên
gối vẫn đen bóng, trên đó vẫn còn vương mùi của anh. Anh áp vào lưng cô, giống
như một lữ khách sau nhiều năm lang thang phiêu bạt cuối cùng trở về với bến cảng
thuộc về mình.

Phòng
ngủ rất ấm áp, còn hộp Variety Big box của KFC trên bàn uống nước trong phòng
khách thì đã nguội tanh.

Chiều
tối, Khanh Khanh thức dậy trong cảm giác dễ chịu pha chút mệt mỏi, nghe thấy tiếng
anh vừa huýt sáo vừa cạo râu trong phòng tắm, e thẹn không dám đối diện với
anh.

Phí
Duật Minh nghe thấy tiếng động liền chạy ra. Anh lấy khăn mặt lau cằm, dao cạo
râu vứt sang một bên, vẫn còn một nửa bên mặt chưa cạo, dáng vẻ có chút nực cười.

“Đỡ
hơn chút nào chưa?”.

Anh
không nói thì không sao, vừa nói khiến cô đỏ mặt tía tai, giấu mặt vào trong
chăn.

Anh
vẫn chưa đoán ra chút e thẹn rụt rè của cô, vén chăn bế cô ra ngoài. Nụ hôn buổi
chiều rất nhẹ nhàng. Anh xoa ngực cô, áp lại gần thở dài thổn thức. Khi thể xác
và linh hồn đều trở nên thân mật như nhau, anh liền coi cô như một nửa của
mình, thấy cô chảy máu cam đến nỗi ngất đi anh cũng vô cùng hoang mang lo sợ.

Phí
Duật Minh đã chuẩn bị cháo gan, trên khay còn vài món ăn nữa. Từ lúc mua về anh
đều đặt trên bếp hâm nóng, đợi cô thức dậy rồi cùng ăn. Nhìn bộ đồ ăn đáng yêu
và hộp thức ăn tinh xảo, Khanh Khanh vừa bắt đầu có cảm giác thèm ăn, anh đã cầm
thìa bón cho cô.

“Mau
ăn đi, ăn nhiều một chút, lát nữa còn phải ăn hoa quả, anh đã gọt hết rồi, sau
này ngày nào cũng phải ăn hoa quả, không được để chảy máu cam nữa”.

Khanh
Khanh bỏ giấy ăn trong mũi ra, sau đó đỡ lấy chiếc bát. Cháo gan rất mềm, mùi vị
cũng rất ngon. Cô từ từ thỏa mãn ham muốn nhỏ bé cho cái miệng của mình. Anh vừa
tết tóc cho cô, vừa giải thích cái gọi là “lý luận của nhà họ Phí”: “Làm nhiều
thì sẽ thấy quen”.

Một
bữa cơm mà anh nói rất nhiều lần, tết cho cô một bím tóc xiêu vẹo, vừa vắt lên
vai, chẳng bao lâu thì tuột.

Khanh
Khanh không nói nhiều, không muốn đối diện với anh.

Ăn
cơm xong anh lấy mấy con robot ra ngoài, sau đó tiếp tục tìm quà cho cô trong
va ly. Khanh Khanh cầm robot BumbleBee lên nghịch, một lúc sau lại đổi sang máy
bay.

Anh
ôm bảy tám cái túi đóng gói rất đẹp về, nhìn thấy cô đang mở hộp đựng băng trên
máy bay, lấy băng ra rồi lại đặt vào, làm đi làm lại rất nhiều lần, giống như
cô bé lần đầu tiên nhìn thấy búp bê.

“Anh…
thích Decepticon hay Autobot(*)?”.

(*) Trong phim Đại chiến
robot, Deception là phe ác, Autobot là phe thiện (ND).

Sau
khi làm tình, câu đầu tiên mà cô nói với anh là câu này. Trán của Phí Duật Minh
hằn lên những nếp nhăn nhưng anh vẫn lập tức chạy lại chơi với cô.

“Anh
thích em”. Anh đặt quà lên ghế sofa, thấy mặt cô lại đỏ ửng lên một cách bất
thường, đành phải từ bỏ ý nghĩ sẽ hôn cô.

“Thế…
anh thấy Autobot lợi hại hay Deception lợi hại?”.

“Cái
này… chắc là anh lợi hại hơn. Anh biết tháo xe hơi, chúng đều sợ anh”.

Anh
mỉm cười lấy con robot trong tay cô, nghiêm túc nói: “Khanh Khanh, đến đây sống
với anh nhé!”.


giật nảy mình, lập tức lắc đầu.

“Không
được, nhanh quá!”.

“Nếu
không anh mua cho em robot BumbleBee nhé! Chevrolet Camaro được chế tạo dựa vào
nó”. Anh giơ BumbleBee lên rồi hỏi cô.

“Không!”.
Khanh Khanh lắc đầu như đánh trống bỏi.

“Thế
em muốn gì?”.

Khanh
Khanh giơ máy bay, mở máy ghi âm ở phía trước, lấy cuộn băng có thể biến hình
ra ngoài, đặt vào tay anh: “Em muốn như thế này”.

“Nghĩa
là gì?”.

Anh
không hiểu cô và cuộn băng có mối liên hệ gì với nhau.

Khanh
Khanh đặt cuộn băng vào, đóng nắp mở băng của máy ghi âm.

“Em
muốn như thế này, mãi mãi ở trong trái tim một người. Nếu anh là máy bay thì em
muốn trong trái tim của anh chỉ có em”.

Lần
đầu tiên Khanh Khanh bắt anh phải thề, ngoài niềm vui, vẫn còn một chút cảm
giác xót xa căng đầy trong ngực. Cô không biết vì quá yêu hay yêu đến đau đớn.

Phí
Duật Minh lấy giấy ăn, ôm cô vào lòng, chỉ muốn nhét cô vào cơ thể mình. Cô đặt
tay lên vai anh, trán vẫn còn ửng đỏ, cuối cùng nheo mắt mỉm cười.

Phí
Duật Minh đặt nụ hôn chân thành trên đôi môi cô, không chỉ xuất phát từ ham muốn,
mà nhiều hơn là trân trọng. Anh bế cô đứng trước cửa sổ trong góc, đứng trước một
thế giới khác với ánh đèn rực sáng khắp muôn nhà, thề thốt bên tai cô: “Em ở
trong trái tim anh, mãi mãi ở trong trái tim anh…”.

Khanh
Khanh buồn ngủ, nói chuyện được vài câu rồi lại được anh bế vào phòng ngủ nghỉ
ngơi. Căn hộ vốn trống trải giống như phòng khách sạn nhờ có sự tồn tại của cô
mà bỗng chốc biến thành nhà. Phí Duật Minh cạo nốt râu, ôm chiếc laptop ngồi cạnh
đầu giường canh cho cô ngủ, nhân tiện chụp lén vài bức ảnh.

Tối
hôm ấy, Khanh Khanh kiên quyết đòi về, vì thế Phí Duật Minh phải đưa cô về
Champagne Town mà trong lòng không muốn một chút nào. Từ lúc lên xe đến lúc xuống
xe, anh không để cho mũi chân của cô chạm đất.

“Sao
còn chưa đi?”.

“Không
nỡ”.

“Mau
đi đi, đừng để anh út nhìn thấy”.

“Không
sao, còn đau không?”.

Khanh
Khanh lắc đầu, đấm hai cái vào lưng anh. Cô nhấn chuông, khi có người ra mở cửa
anh mới đứng ở chỗ rẽ cầu thang, nhìn cô khó nhọc bước vào.


là một ngày có ý nghĩa đặc biệt nên Khanh Khanh không thể chợp mắt ngay được.
Hai người nói chuyện điện thoại rất lâu, đến tận hai ba giờ đêm.

Lúc
một giờ, Mục Tuần chạy sang gõ cửa một lần, cảnh cáo Khanh Khanh mau mau đi ngủ.

“Đủ
chưa đấy hả? Có để cho người ta ngủ hay không?”.

Về
sau cô đành phải chui vào trong chăn lén lút gọi điện thoại. Thực ra cũng chẳng
có chuyện gì quan trọng, đôi khi chỉ là nghe nhịp thở của nhau, lặng lẽ nằm đó,
dường như quay lại mấy tiếng trước lúc hai người ở bên nhau. Sự thân thiết gắn
bó keo sơn này đi vào cả trong giấc mơ của Khanh Khanh, lúc ngủ say rồi cô vẫn
còn cười.


mơ màng nhớ tới câu nói của Phí Duật Minh trước khi ngủ say: “Bây giờ em không
phải là không, em cũng là một rồi. Nhưng sau này cũng chỉ có thể là một, không
được có hai, nếu có hai thì vẫn phải là anh…”.

Khanh
Khanh không nhớ mình đã nói những gì. Thực ra cô không nói gì cả. Phí Duật Minh
cứ cầm điện thoại chờ cô nói nốt nửa câu còn lại nhưng chờ vài tiếng đồng hồ mà
không thấy gì. Anh đoán chắc là cô đã ngủ say, nhưng anh cũng không nỡ cúp máy
mà đặt điện thoại cạnh gối, cứ một lúc lại cầm lên nghe hơi thở của cô vang lên
đều đều.


chênh lệch múi giờ nên tâm trạng của Phí Duật Minh rất thoải mái, không buồn ngủ
chút nào. Anh ngồi trên giường, khởi động laptop, viết cho tổng công ty đơn xin
phép được làm việc ở Trung Quốc trong thời gian dài.

Quyết
định thuyên chuyển công tác vốn nằm trong va ly đã bị anh xé làm đôi, ném vào
thùng giấy.

Báo cáo nội dung xấu