1000 Nụ Hôn Nồng Cháy - Chương 16

Chương 16

Buông tay để yêu

Thuần Khiết ngồi lên taxi, nói
tên một khách sạn nổi tiếng trong thành phố.

Xe đi được một đoạn, cô nghĩ lại
chuyện lúc nãy, bỗng cảm thấy buồn, hai giọt nước mắt lăn xuống.

Hai mẹ con nhà này đúng là ức
hiếp người quá đáng, hoàn toàn không tôn trọng cô. Một người công khai thư của
cô, một người tự ý cho mượn phòng ngủ của cô mà không thèm nói một tiếng, hoàn
toàn không bận tâm đến sự riêng tư của cô. Cô cảm thấy mình thật bi ai. Từ nhỏ
cô đã rất mạnh mẽ, giữa được yêu và được tôn trọng, cô sẽ không hề do dự mà lựa
chọn được tôn trọng. Nhưng mấy người có quan hệ gần gũi nhất với cô trên thế
giới này, họ không yêu cô, cũng không tôn trọng cô.

Bố cô rất coi trọng quyền uy và
sự nghiệp của mình, có thế giới nhỏ của mình. Trong thế giới đó, hầu hết mọi
người đều vây quanh ông, còn ông thì tận hưởng cảm giác thành công ấy. Bình
thường ông không cười nói mỗi khi ở nhà, có thể là sợ mất đi uy nghiêm của một
ông bố. Không chỉ chăm lo cho gia đình của mình, ông còn giúp đỡ những người
nhà vợ, dăm ba hôm nhà lại có khách. Thực ra nhà họ Chân cũng không phải là nhà
giàu, chỉ trách nhà họ Hứa không có họ hàng nào giàu hơn. Mặc dù thi thoảng ông
cũng than phiền nhưng phần lớn thời gian là vui vẻ giúp đỡ. Ông cần sự cảm kích
và ngưỡng mộ của họ, thích người khác khen mình có thực lực, có thể làm chuyện
lớn. Ông thích sĩ diện, có niềm vui của tiểu thị dân. Chuyện giống như ngày hôm
nay, nếu cô chạy đến hỏi ông, vì sao lại để người khác chiếm phòng của cô, chắc
chắn ông sẽ cho rằng chẳng có gì to tát cả.

Cô có thể tưởng tượng được cảnh
tượng đó.

Ông là như vậy, thích sắp đặt
người khác theo sở thích của mình, thường xuyên lấy tiêu chuẩn giá trị của mình
để yêu cầu người khác. Trong mắt ông, có rất nhiều chuyện đều chẳng có gì to
tát cả. Đôi khi cô nghĩ, nếu cô là một đứa con trai, vậy thì có lẽ bố sẽ đối xử
với cô tốt hơn, quan tâm tới cô nhiều hơn. Đáng tiếc cô không phải là con trai.
Ông thiên vị con trai một cách rõ rệt, hi vọng nó phát triển sự nghiệp mà mình
đã gây dựng. Mặc dù cũng chẳng phải là cơ nghiệp đồ sộ nhưng vẫn không thể ngăn
được niềm tự hào của ông.

Tất cả những chuyện đã xảy ra,
cho dù bình thường nhớ tới cũng khó tránh khỏi cảm thấy xót xa. Tối nay bị
những chuyện này kích thích lại gợi lên rất nhiều kí ức đau lòng, ấm ức, quả
thực không thể kìm nén được. Cô ngồi trên ghế sau mà nước mắt đầm đìa. Những
giọt nước mắt ấy giống như ngọc trai đứt dây, muốn ngăn cũng không được.

Lái xe ngẩng đầu nhìn qua gương,
thấy cô gái trẻ khóc tới mức xé ruột xé gan, lại thấy cô xách hành lí, thầm
nghĩ: Chắc chắn là cãi nhau với bạn trai.

Thuần Khiết cũng biết chắc chắn
sẽ bị lái xe phát hiện nên cứ khóc một trận cho thật đã, lúc gần đến khách sạn
mới điều chỉnh tâm trạng, lau sạch nước mắt, lấy hộp phấn trong túi, soi gương
dặm lại một chút, che đi vệt nước mắt rồi nhét giấy lau vào trong túi. Một lúc
sau, đợi xe đỗ ở cửa khách sạn, cô lập tức trả tiền rồi xuống xe, kéo va li vào
khách sạn.

Cô đang đưa chứng minh thư đặt
phòng ở quầy lễ tân, bỗng nhiên điện thoại đổ chuông.

Cô nhìn thì thấy tên Phong Bính
Thần. Chần chừ hai giây rồi nhấn nút nghe.

“Cô dâu chú rể đi tuần trăng mật
rồi, anh rất muốn gặp em”.

“Bây giờ không được, em đang có
việc”.

“Ừm, hình như giọng em khang
khác…”.

Thuần Khiết biết giọng mình khàn
khàn, quyết định thuận theo ý anh: “Ừm, bị cảm cúm…”.

“Sao để vậy?”.

“Có thể là buổi đêm bật điều hòa
thấp quá…”. Cô buột miệng nói dối.

“Uống thuốc chưa? Anh lập tức
sang thăm em!”.

Thuần Khiết vội ngăn anh: “Không
sao, không cần phiền phức…”.

Phong Bính Thần đâu có chịu nghe
cô, liền hỏi: “Có cần anh gọi bác sĩ tới không?”.

Thuần Khiết không biết nói gì,
chần chừ không biết có nên nói thật không. Đúng lúc ấy thì lễ tân nói.

“Xong rồi thưa cô. Đây là thẻ của
cô, phòng 1608, thang máy đi từ bên này, phía bên trái”.

Thuần Khiết nhận thẻ phòng, gật
đầu cảm ơn cô ta, gượng cười, sau đó kéo va li đi về phía thang máy. Trong điện
thoại vang lên giọng nói kinh ngạc của Phong Bính Thần: “Em ở khách sạn? Em
đang ở ngoài?”.

Sự việc đến mức này, Thuần Khiết
đành phải nói với anh: “Ừm, về quê có chút việc…”.

Phong Bính Thần càng ngạc nhiên:
“Em về quê còn phải ở khách sạn?”.

Câu hỏi này lại chạm vào nỗi đau
của Thuần Khiết. Cô gượng cười: “Chẳng còn cách nào, nhà không đủ phòng”.

Phong Bính Thần không nói nữa. Một
lúc sau anh lại hỏi: “Em bị cảm cúm thật à?”.

Thuần Khiết có chút ngượng ngùng
nhưng vẫn nói thật với anh: “Không, chỉ là vừa mới khóc, giọng hơi khàn”.

“Em khóc sao?”. Anh giống như
nghe thấy tin lạ.

“Vốn dĩ không muốn nói với anh.
Bây giờ anh có cớ để chế nhạo em rồi”. Thuần Khiết cố gắng tự giễu mình.

“Vì sao?”.

“Vài chuyện lặt vặt, không cần
nhắc tới”.

“Anh cần phải biết”. Giọng nói
của anh thay đổi, mang một vẻ uy nghiêm không thể kháng cự, khiến Thuần Khiết
nghe mà sững người, im lặng vài giây mới nói: “Chuyện này nói ra rất dài, em
nghĩ anh nghe cũng không vui lắm…”.

“Rốt cuộc là chuyện gì?”.

“Anh xem tin tức giải trí chưa?”.

“Chưa”. Anh đáp, ngừng một lát rồi hỏi: “Lẽ nào có liên quan đến Tiêu Ức
Sơn?”.

Thuần Khiết không thể không khâm phục sự nhạy bén của anh. Chẳng qua cô chỉ
nhắc đến tin tức giải trí, vậy mà anh lập tức liên tưởng đến Tiêu Ức Sơn. Nhưng
cô vẫn nói cho anh biết đầu đuôi sự việc. Phong Bính Thần nghe xong, thở phào
một tiếng trong điện thoại rồi nói: “Rất tốt, như thế thì anh yên tâm rồi”.

Lúc ấy Thuần Khiết đã vào khách sạn, đang chuẩn bị mở va li, nghe vậy liền
dừng lại, cau mày nói: “Rất tốt?”.

“Biết được rằng em rơi nước mắt không phải vì Tiêu Ức Sơn, anh thấy rất
vui”.

“…”. Thuần Khiết không còn gì để nói, vừa tức vừa buồn cười.

“Chuyện này cứ giao cho anh xử lí”.

“Anh xử lí thế nào?”.

Phong Bính Thần cười: “Dĩ nhiên là xử lí bằng tiền. Nếu cần thiết, có thể
sẽ dùng thủ đoạn dọa dẫm, uy hiếp, cụ thể thế nào em không cần bận tâm. Ngày
mai nhất định sẽ lấy được thư, đồng thời đảm bảo ông ta sẽ không để lại bản
copy”.

Mặc dù Thuần Khiết nghĩ là không thể nhưng trong lòng thì lại cảm thấy nhẹ
nhõm một cách mơ hồ. Về lí trí, cô nghi ngờ lời anh nói nhưng về tình cảm thì
vô cùng tin tưởng anh. Lạ thật.

“Em yên tâm ngủ một giấc thật ngon, đừng khóc một mình nữa. Như thế anh sẽ
rất đau lòng”.

“…”.

Trước đây khi nghe thấy những lời này, Thuần Khiết sẽ cảm thấy rất sến.
Nhưng lúc này nghe anh nói vậy, cô lại cảm thấy rất ấm áp, rất cảm động. Trái
tim cô vừa mới ngập trong nước mắt bỗng ấm áp trở lại, đến nỗi không biết nên
trả lời anh thế nào. Phong Bính Thần đoán được phần nào tính cách của cô, biết
cô kín đáo trong chuyện tình cảm, không thích bày tỏ, nên nói “chúc ngủ ngon”
rồi chủ động cúp máy.

Thuần Khiết nhìn đồng hồ, thấy hơi đói bụng, nên xuống dưới ăn chút gì đó.
Cô chưa hề ăn trên máy bay, mới chỉ uống chút nước trái cây. Cô luôn ở trong
trạng thái tức giận, đâu còn tâm trạng để ăn nữa. Nhưng nói chuyện với Phong
Bính Thần xong, cảm xúc tức giận được xoa dịu, tâm trạng khá hơn, dĩ nhiên lại
có cảm giác thèm ăn.

Ăn tối xong cô về khách sạn rồi lên mạng. Thông tin ấy vẫn đang ở trên
trang nhất của diễn đàn, lượng truy cập tăng vọt lên rất nhiều, nội dung
comment phong phú, đa dạng, người chửi kẻ đăng tin, người nghiêm túc phân tích
nét chữ, người nghi ngờ tung tin đồn nhảm.

Họ tự kết thành bè phái, mỗi người một câu. Thỉnh thoảng lại chửi bới, công
kích lẫn nhau.

Thuần Khiết kiên nhẫn xem tiếp, không hề phát hiện bóng dáng của người đăng
tin, tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghĩ một lúc, lấy điện thoại gọi cho Tiêu Ức Sơn, vẫn không liên lạc
được, không biết có phải là anh đang tránh phóng viên không. Xảy ra chuyện này,
chắc chắn có rất nhiều phóng viên tìm anh chứng thực.

Cô không gọi được, định nhắn tin. Nhưng nghĩ lại không biết nhắn thế nào,
đành thôi. Thì ra anh đã viết thư cho cô thật, đáng tiếc là cô không nhận được.
Vận mệnh của họ đã để lỡ mất nhau, hai bánh răng không đi vào đúng quỹ đạo của
nó.

Cô đem theo nỗi muộn phiền chìm vào giấc mộng.

Bảy giờ sáng hôm sau, cô tỉnh giấc. Trong khoảng thời gian gần đây, sáng
nay là sáng cô dậy sớm nhất. Bởi trong lòng cô có tâm sự nên ngủ không yên. Cô
dậy đánh răng rửa mặt, thấy mắt mình sưng đỏ trong gương. Cô nghĩ đến việc buổi
trưa phải về ăn cơm, nên vội vàng nằm xuống giường, lấy khăn nóng chườm mắt.

Không phải vì xấu hay đẹp, chỉ là cô không muốn họ biết mình đã khóc, không
muốn để lộ sự yếu đuối của mình.

Mấy phút sau, cô bỏ khăn xuống, soi gương thật kĩ, hình như đỡ hơn một
chút, nhưng dường như chẳng khác gì. Không còn cách nào, cô đành trang điểm,
thay kính áp tròng bằng chiếc kính gọng đen.

Trang điểm xong cũng đã chín rưỡi, có người gõ cửa.

Phục vụ mang tới một bữa sáng vô cùng thịnh soạn, ngoài ra còn có một bó
hồng rất đẹp, ngào ngạt hương thơm.

Thuần Khiết nhìn thấy, không nén được mỉm cười và nói: “Các anh còn tặng
hoa cho khách sao?”.

Phục vụ mỉm cười nói: “Đây là do một quý ông tặng cho khách ở phòng 1608”.

Thuần Khiết sững người: “Thật sao?”.

“Đây là hồng nhập khẩu. Nếu khách nào đến đây chúng tôi cũng tặng một bó
thế này thì e là chẳng bao lâu chúng tôi sẽ phải đóng cửa”. Phục vụ nói đùa với
giọng điệu dí dỏm.

Xem ra chỉ có thể là Phong Bính Thần. Ngoài anh, không ai biết cô ở đây.

Thuần Khiết thật sự rất vui.

Cô cầm bó hoa hỏi: “Quý ông đó còn ở đây không?”.

“Điều này tôi không rõ”.

“Cảm ơn anh”.

Phục vụ phòng vừa đi, cô lập tức gọi điện cho Phong Bính Thần.

Vừa nghe máy, anh liền cười và hỏi: “Nhận được hoa rồi à?”.

“Nhận được rồi”.

“Thích không?”.

“Đẹp lắm, anh hãy tiếp tục phát huy”.

“Không vấn đề”. Phong Bính Thần bật cười, giọng nói thanh thoát khiến cô
liên tưởng đến trời xanh biển biếc, một cảm giác tươi mát, khoan thai: “Bây giờ
tâm trạng em đỡ hơn chút nào chưa?”.

“Đỡ hơn nhiều rồi. Anh đang ở đâu vậy?”.

“Bể bơi”.

“Thời Quang?”.

“Ừ”.

Nghe vậy, Thuần Khiết có chút thất vọng, có điều cô cũng không dám hi vọng
anh sẽ đích thân chạy tới tặng hoa cho cô, nhận được hoa của anh, cô đã rất vui
rồi.

“À, hai bức thư của Tiêu Ức Sơn, anh bảo người mang đến chỗ anh rồi…”.

“Gì cơ?”. Thuần Khiết ngạc nhiên nói.

“Xin lỗi em, quả thực anh rất tò mò về chúng”. Nhưng giọng điệu của anh thì
không hề có chút áy náy nào. Điều khiến Thuần Khiết ngạc nhiên là anh thật sự
đã lấy được thư? Thật quá thần kì!

“Anh làm thế nào vậy?”.

“Anh bảo ‘chuyên gia’ làm, cụ thể thế nào anh cũng không rõ. Nhưng anh tin
tiền có thể giải quyết rất nhiều phiền phức…”.

“Trong thư viết gì vậy?”.

“Thư vẫn chưa được mang tới”.

“Ồ”. Thuần Khiết có chút thất
vọng, im lặng một lúc rồi nói: “Em hỏi anh thêm một câu nữa”.

“Gì cơ?”.

“Sao anh biết em đang ở khách sạn
này? Tối qua lúc chúng ta nói chuyện điện thoại, em biết anh đã nghe thấy số
phòng, nhưng lễ tân đâu có nói tên khách sạn. Sao anh lại biết được…?”.

Phong Bính Thần không nhịn được
cười: “Sao, lẽ nào em nghi ngờ anh gắn thiết bị theo dõi trên người em?”.

“Ha ha”. Thuần Khiết cũng cười:
“Anh thần thông quảng đại như thế, khiến em thấy sợ”.

“Anh làm như vậy hoàn toàn là vì
em nhưng em lại nghi ngờ anh, thật khiến anh đau lòng”.

Thuần Khiết bị câu nói ai oán nửa
thật nửa đùa của anh làm cho ngại ngùng, vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi, em quá
đa nghi rồi, anh đừng giận nữa”.

“Anh lên mạng search tên khách
sạn, sau đó gọi điện thoại đến từng chỗ một. May mà em không ở khách sạn nhỏ…”.
Anh nói rồi ngừng một lát, học cách nói tối qua của cô: “Vốn dĩ anh không muốn
nói với em. Bây giờ em có cớ chế nhạo anh rồi”.

Thuần Khiết cảm động nhưng không
kìm được nói rằng: “Như thế thì thật ngốc…”.

Phong Bính Thần than thở: “Đấy em
xem, quả nhiên em bắt đầu chê cười anh rồi”.

“Vì sao anh không hỏi em”.

“Thế thì còn gì là bất ngờ nữa. Hơn
nữa lúc ấy có lẽ em đã ngủ rồi. Anh không muốn vì chuyện nhỏ này mà đánh thức
em...”. Câu cuối cùng anh dài giọng, gần như là nũng nịu. Thuần Khiết như mường
tượng ra vẻ mặt anh lúc này. Khuôn mặt của anh đã khắc sâu trong tâm trí cô.
Chỉ cần cô nhắm mắt lại thì sẽ nhìn thấy hình ảnh của anh.

“Bỗng nhiên em rất muốn gặp anh”.

Cô buột miệng, nói xong mới ý
thức được mình vừa nói gì. Nhưng cô không hề cảm thấy hối hận như trước đây. Im
lặng một lúc, cô bình tĩnh nhắc lại một lần nữa: “Em nhớ anh”.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc,
sau đó anh nói: “Đừng tắt máy, đến nơi anh sẽ gọi cho em”.

Thuần Khiết gấp điện thoại, hạnh
phúc dang rộng đôi tay, đổ rầm xuống chiếc giường phía sau.

Buổi sáng cô dậy sớm, vốn định về
nhà giục Văn Tây đi lấy thư. Bây giờ Phong Bính Thần đã lấy được thư nên cô
cũng không vội về nhà, mà nhắm mắt nằm trên giường suy nghĩ về cuộc nói chuyện
lúc nãy. Nhớ lại từng chút từng chút kỉ niệm trong khoảng thời gian quen anh.

Dường như đến tận lúc này cô mới
chợt bừng tỉnh, mới chợt nhận ra rằng người đàn ông này thật sự thích mình.
Trong khi đó mình sợ chấp nhận anh, sợ sẽ làm mình bị tổn thương. Thực ra tổn
thương có gì đáng sợ cơ chứ, đâu phải cô chưa từng bị tổn thương. Cái cô sợ là
cảm giác được yêu, sợ cảm giác được yêu rồi lại mất đi tình yêu. Bao nhiêu năm
nay, cô đã học được quá nhiều mặt trái của tình cảm, thậm chí không cần học
cũng hiểu. Nhưng với tình yêu cô vẫn còn dừng lại ở giai đoạn lí luận, bề ngoài
thì có vẻ cái gì cũng hiểu nhưng lại chưa từng thực hành, thậm chí không hiểu làm
thế nào để yêu một người, để cho và hi sinh. Tiếng Anh có một câu là: Nothing
can conquer love, but love can conquer everything.

Cô sợ hãi tình cảm mãnh liệt. Cô
sợ mình sẽ trở nên yếu đuối. Bao nhiêu năm nay, chân lí tình cảm mà cô theo
đuổi là: Muốn không bị người khác từ chối, cách tốt nhất là từ chối người khác
trước. Nhưng anh cho cô dũng khí, khiến cô dũng cảm bước đi. Cô quyết định sẽ
thử bước lên phía trước.

Cô ngồi dậy, nhìn bó hồng trên
bàn, màu sắc đỏ tươi, nồng nàn e ấp. Cô đứng dậy cầm bó hồng lên, ngắm nhìn một
lúc lâu, sau đó cẩn thận ngắt một cánh hoa, thả vào trong cốc sữa, một lúc sau
lại ngắt một cánh hoa, thả vào trong cốc sữa.

Trong chiếc cốc thủy tinh trong
suốt, mấy cánh hoa màu hồng dập dềnh trên mặt lớp sữa trắng muốt, màu sắc tương
phản, vô cùng nổi bật, vừa đẹp vừa giàu dinh dưỡng, màu sắc tươi sáng, trông
thật đẹp mắt. Cô chống cằm ngồi cạnh quan sát, không giống như đang nhìn một
cốc sữa mà như đang nhìn cuộc đời mình. Toàn thân cô đang ở trong trạng thái
“no nê” mơ hồ, không hề cảm thấy đói, trái tim, dạ dày đều được lấp đầy, vẻ mặt
cũng lấp lánh ánh sáng.

Tiếng chuông điện thoại đánh thức
trạng thái như ngây ngô ấy của cô. Cô ngẩng đầu soi mình trong gương, khuôn mặt
tươi cười rạng rỡ rất hiếm thấy.

Vốn tưởng rằng là Phong Bính Thần
nhưng lại là Hứa Lam gọi điện giục cô về nhà ăn cơm. Cô sửa sang một chút, sau
đó thay áo đi ra ngoài, thầm nhủ với bản thân phải kìm nén, nhẫn nhịn, không
thèm chấp Văn Tây. Hứa Lam dù sao cũng là bề trên, không được thất lễ.

Trên đường đi cô nhớ lại hồi còn
nhỏ. Ban đầu, Hứa Lam cũng thử đối xử tốt với cô. Sau đó bà sinh Văn Tây nên
không còn tinh thần và sức lực chăm sóc cô nữa, lúc khó chịu với con thường
trút giận lên cô. Về sau sinh Dực Phi, thuê bảo mẫu nhưng cũng thường ức hiếp
cô. Trong nhà không lúc nào yên tĩnh, lúc nào cũng có tiếng khóc, tiếng ca
thán. Bố dặn cô học xong phải trông em, nhưng dì Lam vẫn mặt nặng mày nhẹ với
cô…

Dĩ nhiên cũng có khoảng thời gian
vui vẻ. Nhưng đọng lại trong kí ức của cô đều là những khoảnh khắc buồn. Mối quan
hệ giữa cô và bọn họ luôn trong tình trạng bằng mặt nhưng không bằng lòng. Hồi
ấy cô hạ quyết tâm phải thoát li khỏi họ, đến một vùng đất tự do. Cô cứ nhẫn
nhịn như vậy trong một thời gian dài, đằng sau vẻ im lặng là một ý chí ngoan
cường. Nhiều năm xa nhà, sống nơi đất khách quê người, cô hiểu thêm về cuộc
sống, có cái nhìn thấu đáo và bao dung hơn. Huống hồ trong quan hệ huyết thống,
cô lại không có quyết tâm “lóc xương trả cha” giống như Na Tra(*) nên dù gì
cũng có chút bận tâm.

(*) Na Tra là một vị thần trong thần thoại dân gian của Trung Quốc, do
đánh chết Ngao Bính của Đông Hải Long Vương, nên gia đình Na Tra bị bắt, ép
phải đền mạng để giữ trọn đạo hiếu, và không làm liên lụy tới gia đình, Na Tra
đã lóc thị trả mẹ, lóc xương trả cha.

Bước vào cửa, Hứa Lam đang ở dưới
bếp hướng dẫn người giúp việc làm cơm, “khí thế” có vẻ như là một bữa tiệc
thịnh soạn. Dực Phi đang chơi điện tử trong phòng, nhìn thấy cô liền đi ra
chào.

“Chẳng phải nói hôm nay bố về
sao?”. Cô hỏi.

“Tối qua bố gọi điện bảo chiều về
đến nhà”.

“Ừm”.

Thuần Khiết có chút thất vọng,
bưng trà lên uống, nhân tiện đưa mắt nhìn căn nhà. Vẫn là căn nhà của mười năm
trước, đồ đạc cũ kĩ. Lẽ nào mấy năm nay công ti của bố thật sự không có lãi?
Hay là hai năm trước bị ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế? Thấy Dực Phi ngồi
cạnh có vẻ không chú tâm lắm, liền nói: “Em đi chơi điện tử đi”.

Cậu ta mỉm cười ngượng ngùng,
ngồi im không nhúc nhích, cũng không nói gì.

Văn Tây từ phòng vệ sinh bước ra,
vẫy tay gọi cô vào phòng ngủ. Thuần Khiết đi vào, cô ta nản chí nói: “Em gọi
điện thoại rồi, ông ta nói làm mất thư rồi”.

“Sao lại thế?”.

“Ông ta nói không thấy hai bức
thư ấy đâu, có người hack máy tính của ông ta, toàn bộ dữ liệu mất hết”.

“Em tin không?”. Thuần Khiết bình
thản hỏi.

Văn Tây tự biết đuối lí, thành
thực nói: “Em nghi ngờ đây là cái cớ của ông ta. Ông ta không muốn trả thư cho
em”.

“Thế em định làm thế nào?”.

“Em không biết làm thế nào bây
giờ? Tố cáo ông ta sao?”.

Cô ta thẹn quá hóa giận, tính khí đại tiểu thư trỗi dậy, quay người mở tủ
tìm quần áo, mắc quần áo đập vào nhau kêu loảng xoảng.

Thuần Khiết nghĩ một lúc rồi hỏi: “Ông ta có backup không?”.

“Không biết”.

“Thông tin trên mạng ông ta có copy không?”.

“Em không biết”.

“…”.

Thuần Khiết không nói gì.

Văn Tây thay chiếc quần bò ngắn và chiếc áo màu tím có thắt lưng trước mặt
cô, mái tóc xoăn bồng bềnh để xõa, đôi mắt to tròn, khi không mở miệng trông
giống búp bê, quả thực rất xinh đẹp, dáng người cũng chuẩn. Những ngôi sao mà
Thuần Khiết đã từng gặp thực ra cũng không xinh bằng cô ta. Cô thấy chiếc
laptop Sony trên đầu giường Văn Tây đang mở trang web về bức thư tình ấy, không
biết chừng cả đêm cô ta không ngủ để xem comment. Xem ra cô ta thật sự muốn nổi
tiếng đến phát điên rồi.

Cô im lặng một lúc rồi hỏi: “Em học biểu diễn được mấy năm rồi?”.

“Hai năm rồi, sao ạ?”.

“Học thế nào?”.

“Cái trường tồi tàn ấy thì có cái gì mà học? Chỉ lừa tiền thôi”.

“…”.

“Chị hỏi làm gì?”.

“Hỏi thế thôi”.

“Chị xưa nay hỏi gì chẳng có mục đích”. Thuần Khiết không khỏi sững người.
Cô không ngờ trong mắt Văn Tây, mình là một người như vậy.

Văn Tây nhìn cô qua gương: “Nếu chị không gọi điện cho Dực Phi, em cũng
chẳng nhớ ra hai bức thư ấy. Có điều, chị rất giỏi kiềm chế, đã từng thân thiết
với Tiêu Ức Sơn, vậy mà không nói một lời nào, em phục chị thật đấy. Nếu bây
giờ chị đi tìm anh ta, liệu có nối lại tình xưa không?”. Thuần Khiết không biết
nói gì.

Bỗng nhiên cô ta nói: “Chị, hay là chị giới thiệu để em và anh ta quen nhau
đi”. Thuần Khiết ngỡ ngàng một lúc rồi không nhịn được cười.

Mỗi lần cô ta gọi chị là chắc chắn có chuyện cần nhờ. Điều này cô ta rất
giỏi, trở mặt cũng nhanh không kém, EQ và IQ dường như vẫn còn dừng lại ở thời
kì trẻ thơ, nghĩ rằng ai cũng dung túng, nuông chiều mình.

“Lẽ nào muốn chị nói với anh ta, em chính là người tiết lộ bí mật của anh
ta trên mạng?”. Một câu nói khiến Văn Tây câm lặng.

Nhắc đến chuyện này, Thuần Khiết lại nổi giận, muốn mắng cô ta hồ đồ. Nhưng
cuối cùng lại kìm nén.

Cho dù Phong Bính Thần đã lấy thư về, nhưng để giải quyết hậu quả một cách
triệt để cũng là vấn đề. Chắc chắn phóng viên sẽ tìm hiểu thật giả, với tính
cách của Tiêu Ức Sơn, không biết sẽ trả lời thế nào. Thuần Khiết cũng mang
trong mình một sự hiếu kì, dĩ nhiên không thể nối lại tình xưa với anh. Nhưng
cô cũng muốn biết thái độ của anh thế nào. Nói theo cách của Văn Tây thì dù sao
anh cũng là Tiêu Ức Sơn.

Mười một rưỡi trưa, cơm nước đã chuẩn bị xong nhưng vẫn chưa bắt đầu.

Hứa Lam ra khỏi bếp, vào phòng ngủ chỉnh trang lại rồi quay ra phòng khách
kéo Thuần Khiết ra tâm sự, nói cái gì mà thương cô mấy năm nay một thân một
mình bươn trải bên ngoài thật không dễ dàng; nói cái gì mà mình cũng chưa từng
làm tròn trách nhiệm với cô; nói cái gì mà cô đã hai mươi tám tuổi rồi, nên
tính chuyện trăm năm; cứ như vậy bà ta nói cho đến khi vào vấn đề chính là tay
giám đốc lương mấy chục vạn một năm, khoảng trên ba mươi tuổi, nhưng được cái
nhà có điều kiện, khuyên cô không nên bỏ qua cơ hội tốt.

Thuần Khiết nghe đến đây, cuối cùng đã hiểu thì ra bữa trưa thịnh soạn này
là để tiếp đãi người khác. Cô đã tỏ thái độ về chuyện này từ trước, vậy mà Hứa
Lam vẫn mời người ta đến, hoàn toàn không bận tâm đến ý kiến của cô khiến cô
cảm thấy rất ấm ức. Nghĩ bà ta là bề trên, nên cô kìm nén cơn giận. Nhưng vẫn
không kìm được nói: “Chẳng phải hôm qua con đã nói rất rõ ràng rồi sao? Con có
bạn trai rồi”.

Văn Tây ngồi giũa móng tay bên cạnh, thản nhiên nói xen vào: “Chỉ là bảo
người ta đến nhà chơi, đâu ép chị phải lấy anh ta ngay, chị căng thẳng cái
gì?”.

Hứa Lam cười và nói: “Đúng vậy, gặp mặt thôi có gì đâu, ngộ nhỡ hai đứa có
duyên thì sao?”.

“Đàn ông lớn tuổi một chút cũng có sao, bây giờ đàn ông thành công trong sự
nghiệp hầu hết cũng ở cái tuổi này, còn có người già hơn cơ…”. Văn Tây không
ngẩng đầu nhìn Thuần Khiết, vừa giũa móng tay vừa nói.

Thuần Khiết rất ngạc nhiên trước giọng điệu già dặn từng trải của cô ta,
không biết nói lại thế nào.

Cuối cùng cô ta cũng giũa móng tay xong, ngẩng lên nhìn Thuần Khiết một
lượt, thấy cô mặc áo sơ mi màu xanh, quần màu be, giày đế thấp màu trắng, cộng
thêm với cặp kính viền đen càng làm tôn lên khí chất lạnh lùng, thiếu đi vài
phần dịu dàng nữ tính, thì nói: “Chị có muốn mặc váy của em không? Trang điểm
gợi cảm một chút”. Vì ý tốt đột xuất của cô ta mà Thuần Khiết cảm thấy có chút
ngượng ngùng, nên lắc đầu từ chối.

Văn Tây nhún vai.

Đúng lúc ấy thì chuông cửa reo.

Hứa Lam lập tức ra mở cửa. Trước khi mở cửa lại sửa sang tóc tai, bà ta
tiếp đón họ bằng vẻ mặt tươi cười khoa trương quá mức: “Hai người đến rồi à,
mau vào đi, đang định gọi điện thoại cho hai người đấy… Ôi trời, đến chơi là
được rồi, còn mua những thứ này làm gì, không cần thay dép đâu, vào nhà đi!”.

Sau một hồi nhường qua nhường lại, hai người bước ra từ chỗ để giày.

Đi đầu là một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi ăn mặc thời
trang, tóc xoăn, đẫy đà. Theo sau là một người đàn ông đeo kính, dáng người
trung bình, hơi béo, da trắng, khoác trên mình bộ quần áo hàng hiệu, cũng coi
là có vài phần khí chất. Nhưng Thuần Khiết thì thấy chỉ như người qua đường.

Hình như người phụ nữ ấy chưa từng gặp Văn Tây. Thấy hai cô gái trẻ, không
biết là cô nào. Hứa Lam vội vàng kéo Văn Tây lại và nói: “Tiểu Tây, chào cô
Phạm đi”.

Văn Tây ngoan ngoãn chào hỏi.

Người phụ nữ họ Phạm ấy lập tức biết cô gái còn lại mới là nhân vật chính,
tươi cười khen Văn Tây xinh đẹp, dáng chuẩn nhưng mắt lại liếc nhìn Thuần
Khiết, ngắm nghía không để lộ chút sơ hở.

Thuần Khiết chỉ mỉm cười. Người ta cũng đã đến rồi, đành phải miễn cưỡng
giữ phép lịch sự với họ, tránh để Hứa Lam mất mặt.

Sau một hồi hỏi han khách sáo, họ ngồi xuống sofa, nói vài câu về chuyện
gia đình rồi đi vào chủ đề chính.

Người đàn ông ấy tên là Vu Chấn, gia cảnh khá tốt, thành đạt, chỉ thiếu
chưa có người nâng khăn sửa túi. Cũng đã từng có hai cô bạn gái, nhưng vì nhiều
lí do nên đã chia tay. Bà Phạm rất giỏi ăn nói, rất biết cách chọn từ ngữ. Hứa
Lam mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại mồi thêm vài câu để bà ta phát huy.
Hai người phối hợp hết sức nhịp nhàng, đóng kịch rất khéo.

Vu Chấn thì tỏ ra rất thoải mái, nhìn Thuần Khiết rồi lại quay sang nhìn
Văn Tây. Ánh mắt và nét mặt đều toát lên vẻ tự tin thái quá. Thuần Khiết không
mấy cảm tình với ánh mắt của anh ta. Với những người lần đầu tiên gặp mặt, nhìn
đối phương quá kĩ đúng là một sự mạo phạm.

Cuối cùng chủ đề nói chuyện cũng chuyển sang Thuần Khiết. Thông tin cơ bản
đã tìm hiểu rồi, nhưng Hứa Lam vẫn thay cô giới thiệu theo phép lịch sự. Hỏi
đến công việc của cô, vẫn là Hứa Lam thay cô trả lời, nói cô làm việc ở tòa
soạn tạp chí. Thuần Khiết nói xen vào: “Đã nghỉ rồi ạ”.

Hứa Lam có chút ngạc nhiên còn bà Phạm thì lại rất vui: “Nghỉ càng tốt, có
thể về quê tìm việc mà, ở bên ngoài đâu có tốt bằng ở nhà?”.

Thuần Khiết tiếp tục mỉm cười. Có thể thấy bà ta nóng lòng tác thành cho
cuộc gặp mặt này.

Thông tin về gia cảnh giới thiệu xong, bắt đầu tìm hiểu vào chi tiết như
tính cách, sở thích. Vu Chấn thường ngày công việc bận rộn, không vận động
nhiều, chỉ chạy bộ trên máy tập thể dục ở nhà. Thỉnh thoảng xem phim, thích xem
đua xe, đi xe Volvo, kì nghỉ thường xuyên đi du lịch nước ngoài…

Thuần Khiết không có gì để chia sẻ. Bình thường cô cơ bản không ra khỏi
cửa, cũng không có sở thích gì đặc biệt. Lúc này chỉ thấy đói bụng, không kìm
được lấy điện thoại xem giờ. Đã hơn mười hai giờ rồi.

May mà mọi người đều hiểu, thế là bắt đầu ăn cơm.

Ngồi vào bàn, nhìn thấy bàn thức ăn thịnh soạn, bà Phạm lại khách sáo một
hồi. Hai bên nói qua nói lại hai phút, cuối cùng lần lượt ngồi vào chỗ. Mọi
người vừa chuẩn bị cầm đũa thì bỗng nhiên điện thoại của Thuần Khiết đổ chuông.

Mọi người đều dừng lại nhìn cô.

Cô mở điện thoại ra nhìn, bỗng chốc khuôn mặt nở nụ cười tươi rói. Sau đó
cô đứng dậy, nói với mọi người bằng giọng điệu giống như tuyên bố chuyện trọng
đại: “Xin lỗi, con phải xuống nhà đón một người. Xin mọi người chờ một chút”.

Nói rồi cũng không chờ phản ứng của mọi người mà đi thẳng ra ngoài.

Báo cáo nội dung xấu