Đánh cương thi, nói chuyện yêu đương - Chương 13

Chương thứ mười ba:

“Tư Tư... em thật thơm... em... em
thật là dụ hoặc... anh... anh nhịn không được muốn cắn em một miếng...” Dương
Nhuận Tự nói xong lại liếm môi khô ráo, cảm giác đói bụng ngày càng mãnh liệt.

“Đáng ghét, đại Dương, anh nói gì
vậy, có mặt người khác kìa...” Đường Tư hờn dỗi vỗ nhẹ Dương Nhuận Tự, hiển
nhiên cô hiểu sai ý của gã.

Dương Nhuận Tự chộp lấy cánh tay
Đường Tư vỗ mình, kéo tới trước cái mũi ngửi ngửi, liếm một cái. Đường Tư phát
hiện có chỗ không đúng, dùng sức rút ra cánh tay nhưng bị Dương Nhuận Tự bắt
chặt. Cô luống cuống không ngừng giật tay ra, hét to.

“Đại Dương! Anh làm gì vậy! Thả em
ra! Dương Nhuận Tự! Anh mau buông em ra!”

Ai biết Dương Nhuận Tự nghe xong
chẳng những không thả ra còn cắn sâu vào tay Đường Tư.

Đường Tư đau đớn bật khóc.

“A! Đại Dương, anh buông em ra! Anh
đang làm gì vậy! Anh làm sao vậy? Xin anh thả em ra đi! Thả em ra!”

Dương Nhuận Tự không thèm nghe
Đường Tư khóc kêu giãy dụa, răng nanh cắn mạnh, xé một khối thịt khỏi cánh tay
Đường Tư. Đường Tư hét một tiếng, hôn mê bất tỉnh. Dương Nhuận Tự ngon lành
nhai thịt bạn gái, máu chảy ra khỏi khóe miệng gã, hòa lẫn với máu đọng bên
khóe miệng. Lan Kỳ và An Tiểu Chi sớm bị biến cố đột ngột khiến sợ hãi không
biết nên làm gì. Họ quên cứu người, quên kêu cứu, quên thét chói tai, thậm chí
quên cả chạy trốn. Họ chỉ đứng đó ngây ngốc nhìn Dương Nhuận Tự và Đường Tư “trao
đổi”.

Dương Nhuận Tự ăn xong thịt trong
miệng, cảm giác đói khát chẳng những không giảm bớt, ngược lại cảm giác đói còn
hơi cả trước đó lan tràn trong thân thể. Máu của Đường Tư không còn là mùi tanh
và vị rỉ sắt trong cảm nhận của gã mà biến thanh vị thơm ngọt! Mùi thịt của
Đường Tư trong cảm quan của Dương Nhuận Tự càng mãnh liệt hơn, loại mùi này tựa
như chất độc, khiến Dương Nhuận Tự muốn ngừng mà không được. gã chưa từng biết
Đường Tư ngon như vậy.

Gã lôi cô lên, liếm máu trên cánh
tay cô. Đau đớn khiến Đường Tư tỉnh dậy. Cô thấy Dương Nhuận Tự mồm máu vẻ mặt
thỏa mãn liếm máu trên tay mình. Cô sợ, rồi lại không dám mất lý trí la to, sợ
kích động Dương Nhuận Tự chẳng biết tại sao trở nên như vậy, do đó khiến mình
lần nữa bị tổn thương.

Cô nhẹ giọng nói:

“Đại Dương... đại Dương... anh... anh
làm sao vậy? Sao anh biến thành như vậy? Đại Dương... anh bình tĩnh chút... trước
tiên thả em ra được không?”

Dương Nhuận Tự nghe tiếng thì ngẩng
đầu lên, thấy Đường Tư sợ hãi nuốt nước miệng, cái cổ trắng ngần có thể lờ mờ
thấy mạch máu. Gã vươn đầu tới gần cổ Đường Tư, liếm nhẹ. Đường Tư sợ đến không
dám động đậy. Dương Nhuận Tự liếm vài cái, không hề báo trước bỗng cắn xuống! Đường
Tư vừa đau vừa sợ nhưng không dám giãy dụa, cô sợ nếu mình giãy dụa sẽ giống
như cánh tay, bị xé xuống một khối thịt.

Cô nhịn không được khóc la.

“Đại Dương! Anh thả em ra! Em là
Đường Tư đây! Anh không nhận ra em sao? Đại Dương! Anh thả em ra được không? Em
là Tư Tư đây! Em là Tư Tư... hu hu hu hu...”

Dương Nhuận Tự rời khỏi cổ Đường
Tư, ngẩng đầu lên, dùng giọng khàn khàn nói:

“Tư... Tư Tư... em là Tư Tư... Tư Tư... của... của anh...”

“Đúng rồi! Em là Tư Tư, đại Dương, anh nhìn em này, em là Tư Tư đây, Tư Tư
của anh... anh thả Tư Tư ra được không? Tư Tư sợ lắm...”

“Tư Tư... Tư Tư... em thật thơm... Tư
Tư thật thơm... thơm quá... anh rất đói... đói... anh đói lắm...”

“Em kiếm đồ ăn ngon cho anh được
không? Anh thả em ra, em kiếm đồ cho anh ăn có được không?”

“Anh rất đói... anh rất đói... rất
đói... rất đói... anh rất đói...”

Đường Tư cố nén trên cổ và cánh tay
truyền đến đau nhức, chậm rãi di động ra sau, động tác từ từ nhích từng ly, sợ
khiến Dương Nhuận Tự chú ý. Nhưng không như mong muốn, đang lúc Đường Tư chuẩn
bị đứng lên chạy trốn thì Dương Nhuận Tự ôm đầu Đường Tư, ở trên mặt cô cắn một
miếng thịt, nhai nhai. Môi Đường Tư cũng bị xé xuống. Cô không có môi khóc nức
nở, trên mặt và miệng cô không có thịt, lộ ra răng trắng hếu và máu, thoạt
trông cực kỳ khủng bố. Dương Nhuận Tự xé rách quần áo trên người Đường Tư, cắn
bụng cô, dùng tay tóm lấy ruột và nội tạng của cô nhét vào miệng.

“Tư Tư... em thật thơm... thật là
ngon...” Dương Nhuận Tự vẻ mặt tham lam, Đường Tư chưa chết nhìn Dương Nhuận Tự
như bị quỷ ám, trợn to đôi mắt trắng dã, dường như đang nói: tại sao anh làm
vậy với em!?

Ngực Đường Tư cũng bị móng tay dần
sắc bén của Dương Nhuận Tự rạch ra, trái tim chưa ngừng hẳn đang nhảy lên,
huyết quản nhẹ run rẩy. Dương Nhuận Tự kéo trái tim ra khỏi người Đường Tư,
tham lam gặm cắn. Trái tim tươi sống bị cắn tràn ra máu đỏ thắm.

Lan Kỳ ở một bên rốt cuộc không
kiềm nổi ói ra. An Tiểu Chi vẫn ngây ngốc nhìn. Nhưng có lẽ tiếng nôn mửa của
Lan Kỳ khiến Dương Nhuận Tự chú ý, gã ngẩng đầu lên nhìn phía Lan Kỳ và An Tiểu
Chi, chậm rãi đứng dậy đi hướng hai người.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.