Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 31 - 32

Chương 31

Cô… chết rồi sao?

Nhược
Nhất tỉnh lại dưới bầu trời xanh thẳm, tai vẫn còn nghe thấy những tiếng ù ù.
Cô chống người ngồi dậy, dần nhìn rõ mọi thứ xung quanh, có bãi cỏ, có đại thụ,
còn có thác nước và hồ sâu ở phía xa. Những tiếng ù ù bên tai dần biến mất,
thay vào đó là tiếng thác nước chảy ào ào. Nhược Nhất nghĩ, nơi này rất quen
thuộc, quen thuộc tới mức khiến tim cô run rẩy. Cô đứng dậy, cơ thể nhẹ nhàng đến
lạ lùng.

Quả
nhiên là chết rồi sao… Nhưng chết rồi sao lại đến đây? Lẽ nào nơi đây có thiên
đường? Nhược Nhất nghĩ. Cô đi về phía trước theo trí nhớ. Đi qua đại thụ chọc
trời phía trước, lên một sườn dốc nhỏ, cách đó không xa là căn nhà trúc đơn sơ,
ngay trước căn nhà là dòng nước róc rách uốn lượn. Nhược Nhất đi qua cây cầu đá
nhỏ trước căn nhà một cách quen thuộc.

Trong
nhà không một bóng người, chén trà nóng tỏa hơi như sương khói bay trong không
khí. Nhược Nhất thấy lòng mình thắt lại, cảm xúc như thủy triều tràn đê. Mặc dù
cơ thể nhẹ nhàng như vậy nhưng Nhược Nhất vì không kìm nén được kích động, lảo
đảo chạy ra sau nhà.

Đi ra
cửa sau, Nhược Nhất sững người, hai mắt ngấn lệ.

Dưới
cây dâu trong vườn, một nam tử áo xanh tay cầm cuốn sách cũ đã ngả vàng, yên lặng
ngồi đó. Dường như nhận ra có người đang nhìn mình, nam tử chầm chậm ngẩng đầu,
lập tức mỉm cười dịu dàng, cầm quyển sách trên tay lên vẫy vẫy Nhược Nhất: “Nhược
Nhất, lại đây”.

Không
Tang linh thiêng, ngọn núi thiêng ắt có tiên nhân. Huân Trì chính là thần tiên
coi giữ Không Tang này suốt nhiều năm.

Huân
Trì… Hắn sống lại rồi, thật sự sống lại rồi! Chỉ cần một trái tim… hắn thực sự
không lừa mình! Nhược Nhất mấp máy môi, đang định đi về phía Huân Trì thì bỗng
nhiên có một luồng xung động lạ lẫm truyền ra từ trong cơ thể.

Gì vậy?

Đột
nhiên Nhược Nhất nhìn thấy có một người đi xuyên qua cơ thể mình! Đi xuyên qua
cơ thể mình! Nhược Nhất ngây người nhìn người đó, rồi lại ngây người nhìn bàn
tay của mình, lúc ấy cô mới phát hiện cơ thể mình gần như trong suốt!

Chuyện
gì vậy?

Huân
Trì ngồi dưới tán cây bên kia mỉm cười, nói với người đó: “Nhược Nhất, cô nương
dậy rồi, câu chuyện hôm qua cô nương vẫn chưa kể hết, sáng nay ta lại không ngủ
được nên ra ngoài đọc sách, nhưng ta không thể đọc tiếp được. Hôm nay cô nương
kể nốt cho ta nghe có được không?”.


nương đó hơi nghiêng người, Nhược Nhất hoàn toàn sững sờ khi nhìn thấy rõ gương
mặt của người đó. Người đó, chẳng phải chính là cô sao… cô của hai năm trước,
cô tồn tại ở Cửu Châu hai trăm năm trước. Cô được gặp lại mình trước đây, cuộc
gặp gỡ thật kỳ diệu. Lẽ nào, đây không phải là Cửu Châu của hai trăm năm sau? Lẽ
nào sau khi chết mình lại xuyên không? Xuyên về hai trăm năm trước, biến thành
một linh hồn, hoặc cũng có thể là cô đang mơ!

“‘Tây
du ký’ rất dài… phải rất lâu mới kể xong”. Nhược Nhất nghe thấy mình trước đây
nói với Huân Trì, “Có điều, muốn ta kể xong cho ngươi cũng được thôi… hai con
cá ở vườn sau trông có vẻ rất tươi ngon”.

“Nhược
Nhất”. Huân Trì gượng cười, “Hai con cá này hấp thụ linh khí của đất trời và tự
tu thành tinh, nếu ăn chúng thì thật sự sẽ bị trời trừng phạt đấy”.

“Vậy thì ăn củ sen trong hồ nhé”.

“Hoa sen cũng thành tinh rồi, ngó sen là rễ
của nó”.

“Vậy thì ăn ếch trên lá sen đi”.

“Đó cũng…”.

“Huân Trì, rốt cuộc ngươi có muốn nghe ta
kể chuyện không?”.

Huân Trì nhìn cô gượng cười, cuối cùng hắn
nghĩ ra một cách: “Cá trong đầm bên ngoài có lẽ chưa thành tinh, ta đi câu hai
con nhé, có được không?”.

Nhược Nhất trước đây lập tức cầm giỏ tre,
cười híp mắt: “Thế thì ngại quá, nhưng nếu ngươi thật sự muốn câu thì câu thêm
hai con nữa đi, ta sẽ làm phu khuân vác!”. Huân Trì nghe rồi lắc đầu, chậm rãi
đứng dậy, bước từng bước về phía Nhược Nhất.

Nhược Nhất ngây người nhìn hai người họ bước
lại gần, chân cô giống như đã cắm rễ sâu xuống đất, không thể nhấc lên được. Nụ
cười thản nhiên mà dịu dàng của Huân Trì đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong
giấc mơ của cô, nhưng chưa bao giờ nó chân thực và sinh động như lúc này.

Huân Trì bước lại gần Nhược Nhất nhưng lại
đi xuyên qua cơ thể cô. Nhược Nhất của trước đây cũng một lần nữa đi xuyên qua
cơ thể cô.

Nhược Nhất vẫn ngây người nhìn phía trước,
lá mận chậm rãi rơi xuống hồ làm gợn lên từng đợt sóng lăn tăn. Nỗi đau đớn
trong lòng Nhược Nhất cũng dần lan rộng giống những đợt sóng kia, rõ ràng cô
không nên buồn bã như vậy, nhưng nước mắt cô cứ rơi lã chã, không sao kìm lại
được.

Dẫu có tương phùng chẳng nhận ra, mặt đầy
bụi, tóc như sương(*)…

(*) Đoạn trích trong bài “Giang thành tử” của Tô
Thức, nhà thơ đời Tống.

Huân Trì, ngươi có biết, hai trăm năm sau
gặp lại cố nhân ta vui mừng và xúc động như thế nào không, cho dù… cho dù,
chúng ta đi lướt qua nhau như thế.

“Huân Trì đi mau lên, nhìn cái gì thế?”.

“Nhược Nhất…”. Huân Trì dừng bước, “Ta tưởng
cô nương vẫn ở đằng sau”.

“Đằng sau nào?”.

“…
Không có gì. Đi câu cá thôi”.

Hai người cười nói đi ra ngoài.

Nhược Nhất vẫn chăm chăm nhìn khoảnh sân vắng
vẻ, trái tim bất chợt đau thắt, cảm giác ngạt thở đột nhiên dâng lên trong lồng
ngực. Nhược Nhất sờ lên cổ, rõ ràng, rõ ràng không có bất cứ thứ gì bóp cổ
mình, vì sao hơi thở lại đột nhiên…

Không thể thở được nữa!

Nhược Nhất cúi xuống, vịn vào ô cửa và
khom người lại, sắc mặt tái nhợt, môi dần tím tái.

Cô tưởng mình sẽ chết đi như thế.

Một bàn tay nhẹ nhàng ôm Nhược Nhất từ
phía sau, gỡ tứ chi đang co quắp của cô, nhẹ nhàng đặt đôi môi hơi lạnh lên môi
cô. Đầu lưỡi của đối phương nhanh chóng đẩy hàm răng đang nghiến chặt của Nhược
Nhất ra, một hơi thở lạnh băng bất chợt truyền vào miệng cô, chạy qua cổ họng,
cảm giác ngạt thở cũng dần biến mất.

Đầu óc mê man của Nhược Nhất cũng dần tỉnh
táo, nhưng người cứu cô lại vẫn chưa buông cô ra. Lưỡi hắn vẫn không ngừng khuấy
đảo trong miệng cô, vừa bình tĩnh vừa kích động.

Nụ hôn này khiến Nhược Nhất vô cùng xúc động.

Không đúng! Nhược Nhất chợt tỉnh ra, mở to
mắt, cô nhìn thấy một hàng mi dài, trắng bạc ở ngay trước mắt. Toàn thân Nhược
Nhất run rẩy, cô đẩy ngực người đó thật mạnh. Nhược Nhất bịt miệng mình, khi
nhìn rõ người trước mặt, cô vừa thẹn vừa tức, lại có chút giận dữ: “Thương
Tiêu, chàng làm gì vậy!”.

“Ta cứu nàng”, Thương Tiêu trả lời rất thẳng
thắn.

Đúng là chàng đã cứu cô, nhưng về sau…
nhưng về sau… về sau cô cũng rất hưởng thụ. Mặt Nhược Nhất đỏ bừng, cô tức giận
lườm Thương Tiêu, vẻ mặt hắn lạnh lùng, nhất thời cô không biết nói gì. Đôi môi
mấp máy hồi lâu, cô ngây ngô hét lớn: “Sao chàng dám chạy vào giấc mơ của ta!”.

Thương Tiêu nhìn Nhược Nhất hồi lâu rồi lại
liếc nhìn căn nhà trúc, bình tĩnh nói: “Nhan Nhược Nhất, nàng có biết bây giờ bất
cứ lúc nào nàng cũng có thể chết thảm không?”.

Hai từ “chết thảm” được Thương Tiêu nhấn mạnh,
Nhược Nhất hoảng sợ, bỗng chốc ngẩn người.

“Những thứ này, tất cả những gì đang hiển
hiện trước mắt ta và nàng, nàng có biết là gì không?”.

Nghe Thương Tiêu hỏi vậy, Nhược Nhất không
dám chạm vào bất cứ thứ gì, cô lập tức rụt tay lại: “Quỷ… quỷ sao?”.

“Ảo cảnh”, vẻ mặt Thương Tiêu nghiêm lại,
“Một thuật vô cùng hung ác đã kéo nàng vào quá khứ mà nàng không muốn chạm vào
nhất trong ký ức, vây hãm nàng ở đây, khiến nàng xem lại những quá khứ ấy hết lần
này đến lần khác, rồi lại tìm kiếm thời cơ để khoét sâu vào nỗi đau trong trái
tim nàng, khiến nàng cạn kiệt tâm sức, đau khổ mà chết. Giống như lúc nãy đó”.

Sắc mặt của Nhược Nhất liền trở nên trắng
bệch, hồi ức mà cô không muốn chạm vào nhất… Thương Tiêu nhận ra từng sự biến đổi
dù là nhỏ nhất trên gương mặt Nhược Nhất, nhìn cô đang cố kìm nén để cơ thể
không run rẩy. Thương Tiêu khẽ nắm chặt tay, mỉm cười tự giễu: “Ta vốn tưởng rằng,
chí ít thì trong hồi ức ấy sẽ là... kết quả vẫn là hắn sao…”.

Nhược Nhất không nghe thấy lời Thương Tiêu
nói, cô hỏi với vẻ mặt khó coi: “Phép phá trận thì sao?”.

Thương Tiêu nhìn vào mắt cô: “Không có”. Hắn
nói: “Chỉ có thể xem lại quá khứ hết lần này đến lần khác”.

Mặt Nhược Nhất trắng bệch, cơ thể lảo đảo.
Đột nhiên cô kéo cánh tay của Thương Tiêu, “Không đúng, nếu không thể ra khỏi
đây, vậy chàng đi vào bằng cách nào? Nếu chàng có thể đi vào trong hồi ức của
ta, vậy thì nhất định chàng có cách thoát ra ngoài”.

“Ta có thể đi vào như vậy, nhưng nàng có
thể đi ra như vậy không?”. Một câu nói lạnh lùng, sắc nhọn đã nói rõ sự khác biệt
sức mạnh của hai người.

Nhược Nhất im lặng: “Nếu thật sự giống như
chàng nói… vậy chàng, chàng vào đây làm gì?”.

Thương Tiêu nhìn cánh môi hồng của cô,
quay đầu nói: “Cứu nàng”.

Hai từ mạnh mẽ và đầy khí phách này lập tức
sưởi ấm trái tim của Nhược Nhất. Cô cắn môi, lý trí của cô vẫn cứng rắn chống lại
sự ấm áp giống như thuốc độc chí mạng ấy, nhưng tình cảm lại xoa dịu mọi sự
phòng bị ngoan cường của cô: “Thương Tiêu”, giọng nói của cô yếu ớt, “Cảm ơn
chàng”.

Không nhận được sự cảm kích của Nhược Nhất,
một nỗi buồn lướt qua mắt Thương Tiêu, “Nhan Nhược Nhất, ai cần nàng cảm ơn”.

Nhược Nhất im lặng, bỗng nghe phía ngoài
căn nhà có tiếng kêu lớn của mình trong quá khứ: “Huân Trì, cắn câu rồi cũng có
thể khiến nó chạy mất, sao ngươi ngốc như vậy? Hay là… ngươi cố ý thả nó chứ
gì?”.

Nhược Nhất nhớ rằng, sau đó Huân Trì sẽ tỏ
ra khó xử, nhìn cô và nói: “Nhược Nhất, cô nương ép một người tu đạo như ta phá
sát giới, sẽ bị trời phạt đấy”.

Quả nhiên, chẳng bao lâu giọng nói của
Huân Trì truyền vào: “Nhược Nhất, cô nương ép một người tu đạo như ta phá sát
giới, sẽ bị trời phạt đấy”.

“Chí hướng của người tu đạo là phổ độ chúng
sinh, tới lúc ấy nếu ta thật sự bị trời phạt thì ngươi chịu thay ta nhé”. Giọng
nói của Nhược Nhất vô cùng ngang ngược, bộ dạng cô giống như một nữ thổ phỉ.

Nhược Nhất chưa bao giờ nghĩ, mình lúc ấy
có thể ngang ngược đến vậy. Những cuộc đối thoại quen thuộc đó khiến Nhược Nhất
cảm thấy vui sướng trong lòng, chỉ là nụ cười chưa kịp hiện lên trên môi cô thì
đã tan biến. Cô không ngờ, lời nói lúc ấy của mình lại ứng nghiệm như vậy. Cuối
cùng Huân Trì đã chịu phạt thay cô…

Nhược Nhất cụp mắt nhìn đầu ngón tay của
mình, vì nắm quá chặt nên các ngón tay đã tái nhợt, không ngừng run rẩy.

Thương Tiêu đăm đăm nhìn cô hồi lâu: “Nhan
Nhược Nhất, rốt cuộc cái gì khiến nàng sợ hãi như vậy?”.

Nhược Nhất không nói. Thương Tiêu cũng
không truy hỏi, dù sao thì chẳng bao lâu nữa hắn sẽ nhìn thấy hết quá khứ này của
Nhược Nhất.

Chương 32

Đoạn quá khứ này của Nhược
Nhất là gì?

“Huân Trì, ta đào được cái này sau núi”.
Nhược Nhất của hai trăm năm trước vui sướng đặt nhân sâm lên bàn. Huân Trì đang
đọc sách kinh hãi nhảy lên, vội nói: “Không được, không được, Nhược Nhất, nhân
sâm này sắp thành tinh rồi, cô nhổ nó thì sẽ bị trời phạt đấy!”.

Cô buông tay vẻ bất cần: “Thế thì cứ để ông
trời được lên sân khấu diễn cảnh trừng phạt một lần đi! Hôm nay ta phải dùng nó
để hầm gà”.

“Nhược Nhất”. Huân Trì khó nhọc nói, “Con
gà rừng ấy cũng…”.

“Sắp thành tinh rồi đúng không! Sẽ bị trời
phạt đúng không?”. Nhược Nhất đập bàn, tức giận nói: “Vậy ngươi nói cho ta biết
Không Tang sơn của ngươi có thứ gì không thành tinh? Ăn cái gì sẽ không bị trời
phạt! Chúng đều thành tinh, ngươi muốn giương mắt nhìn ta chết đói thành quỷ
hay sao!”.

Huân Trì sững người một lúc, dở khóc dở cười
nói: “Vạn vật đều có linh hồn. Ta để ý tới chúng nhưng lại quên Nhược Nhất
không giống ta, ngày nào cô nương cũng phải ăn uống”. Nhược Nhất tức giận lườm
hắn. Huân Trì thở dài: “Thôi, Nhược Nhất cứ đi tìm đồ ăn đi… Cứ coi như ta
không nhìn thấy gì”.

Nhược Nhất mỉm cười vui vẻ: “Vậy thì ta
không khách khí nữa, của báu trên núi này rất nhiều!”, nói rồi liền chạy ra
ngoài.

Trong quá khứ này của Nhược Nhất, Thương
Tiêu chỉ nhìn thấy một quân tử dịu dàng như ngọc và một nữ tử bướng bỉnh nghịch
ngợm ngày nào cũng cười nói vui vẻ. Có lẽ là vì vui vẻ như vậy nên Nhược Nhất
mãi lưu luyến với hồi ức này, mãi khắc sâu hình bóng nam tử ấy vào tim. Thương
Tiêu cay đắng nghĩ, quay sang nhìn thấy Nhược Nhất còn cười cay đắng hơn mình.

Hai ngày trôi qua, mưa móc dầm dề, Nhược
Nhất của trước đây vô cùng buồn chán ngồi trước cửa sổ nhìn những giọt nước mưa
chảy xuống từ mái hiên: “Huân Trì”, cô nói: “Hôm qua ta men theo con sông nhỏ
đi rất xa, nhưng vẫn không tìm thấy đường ra ngoài, có phải ở đây có mê trận gì
không?”.

Huân Trì ngồi cạnh bàn đọc sách, động tác
hơi sững lại: “Nhược Nhất muốn đi sao?”.

“Vết thương đã khỏi rồi, ta muốn mau chóng
ra ngoài, nếu không sẽ có người lo lắng. Ta phải đi tìm hắn”.

“Có phải là người Nhược Nhất thích?”.

Nhược Nhất gãi đầu: “Thích? Ta cũng không
biết đó có được coi là thích không, hắn là yêu quái, tính cách lại kỳ quặc chết
đi được, có điều, ở bên cạnh hắn ta thấy rất vui, à, còn cả cái tính ra vẻ ta
đây của hắn nữa… Không biết vì sao, chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta thấy
thương. Vui buồn vì một người… có lẽ chính là thích nhỉ”.

Thương Tiêu từ từ mở to mắt, giống như đứa
trẻ đói bụng sắp được người khác cho đồ ăn, ánh mắt thoáng niềm vui, như thể chỉ
cần chạm nhẹ vào là niềm vui ấy sẽ vỡ vụ. Hắn nhìn Nhược Nhất đang ở bên cạnh
mình.

Hai má Nhược Nhất không chút sắc hồng, cô
nhìn Huân Trì và chính mình khi ấy, thờ ơ nói: “Đúng, là chàng”. Cô nói tiếp:
“Thương Tiêu, ta cũng sắp quên ta đã từng cố gắng hết sức để yêu chàng như thế”.
Nhược Nhất nắm chặt hai tay, móng tay sắc nhọn như đâm rách lòng bàn tay.
Thương Tiêu cụp mắt, nuốt tất cả những niềm vui vỡ vụn vào trong.

Huân Trì nghe những lời Nhược Nhất nói, đặt
sách xuống, cười bảo: “Chữ tình vốn không có quy tắc gì cả, do tâm mà sinh, Nhược
Nhất nếu nghĩ là thích, vậy thì chắc chắn là thích rồi”.

Nhược Nhất ở bên cửa sổ mỉm cười chua
chát.

Huân Trì nói tiếp: “Mảnh đất Không Tang
này là linh sơn thượng cổ, người bình thường không gặp thời cơ thì không thể
vào được, Nhược Nhất đến đúng lúc gặp thời cơ này, còn việc ra ngoài đương
nhiên cũng phải tìm thời cơ. Ta tính ngày, ước chừng giờ Sửu ngày mai có thể xuống
núi. Tới lúc ấy, ta sẽ tiễn cô nương”.

“Huân Trì, ngươi cùng ta ra ngoài đi.
Phong cảnh ở Không Tang này tuy đẹp, nhưng ngày nào cũng nhìn thì sẽ nhàm chán,
thế giới bên ngoài vô cùng thú vị, thú vị hơn cả truyện ‘Tây du ký’ nữa đấy”.

“Nhược Nhất, không phải ta không muốn ra
ngoài, mà là chức trách của ta”. Huân Trì đi tới bên cửa sổ, nhìn thế giới qua
màn mưa, im lặng một lúc lâu rồi nói: “Cô nương biết chuyện yêu thú thượng cổ
làm loạn nhân gian chứ?”.

Nhược Nhất lắc đầu.

“Thời thượng cổ, thần tộc dần dần suy yếu,
yêu quái trong thiên hạ chịu ảnh hưởng sự biến đổi của đất trời nên đã nhập ma.
Tổ tiên của ta phải trả giá bằng tính mạng, phong ấn chúng dưới ngọn núi quanh
Không Tang, nhờ vào linh khí của đất trời để trấn áp. Anh Lương ở phía tây nam
trấn áp Cửu Man - yêu quái khổng lồ chín đầu có thân hình giống rùa; Cảnh Sơn ở
phía tây bắc phong ấn chim Toan Dữ - thân hình như rắn, có bốn cánh, sáu mắt và
ba chân; Phong Sơn ở phía đông nam phong ấn Ung Hòa - thân hình như vượn, mắt đỏ
thân vàng…”.

“Á… Huân Trì, ta không nhớ được, ngươi kể
những chuyện sau khi tổ tiên của ngươi phong ấn chúng đi”.

Huân Trì bị ngắt lời cũng không tức giận,
vẫn mỉm cười nói: “Không Tang nằm ở nơi trung tâm phong ấn yêu ma, ta thân mang
sức mạnh và sự phó thác của tổ tiên, trấn thủ linh khí Không Tang, áp chế sức mạnh
bốn phương nên không được tùy tiện rời khỏi Không Tang”.

Nhược Nhất gật đầu, nửa hiểu nửa không,
nói: “Thôi được, vậy ta không ép ngươi nữa, sau này ta nhất định sẽ tìm cơ hội
quay lại thăm ngươi”.

“Tất cả đều tùy duyên”. Huân Trì cười, vỗ
vỗ đầu Nhược Nhất, “Một mình trấn giữ Không Tang này nhiều năm như vậy, có thể
gặp được cô nương, có người cùng mình nấu rượu dưới trăng, nói chuyện cười đùa
thật là chuyện đáng mừng. Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao trong sách đều nói cuộc
đời có một tri kỷ quả thực không dễ dàng. Nhược Nhất, cuộc đời buồn tẻ của Huân
Trì may mắn được cô nương ở bên mấy chục ngày, Huân Trì rất mãn nguyện rồi, thật
sự không dám cầu mong nhiều hơn nữa. Sau khi ra khỏi đây, cô nương cũng đừng nhắc
về ta với người khác, cứ coi như là duyên phận tình cờ đi, nếu duyên chưa hết,
sau này chúng ta nhất định sẽ gặp lại”.

Những lời nói này của Huân Trì khiến Nhược
Nhất khi ấy cảm động vô cùng, nhưng lúc này Nhược Nhất chỉ thấy chua xót vô bờ.
Huân Trì nghiêm túc thực hiện chức trách của mình, một mình canh giữ linh khí
Không Tang, không biết đã cô độc bao lâu rồi, nhưng hắn không một lời oán hận.
Giao lưu trò chuyện với người khác vốn là chuyện bình thường nhất trong cuộc đời
một con người, nhưng hắn lại coi chuyện bình thường này như châu báu.

Nhược Nhất đi có nghĩa là sẽ mang theo
“chuyện may mắn” duy nhất này của hắn đi. Nhưng hắn vẫn mỉm cười nho nhã, đôi mắt
trong veo không hề có chút tức giận và bất mãn.

Trái tim đau thắt tới mức Nhược Nhất cúi gập
người. Thương Tiêu vội vàng đỡ cô, một tay đặt trên ngực cô, lòng bàn tay ngưng
tụ một luồng sáng bạc. Yêu lực không ngừng truyền vào cơ thể Nhược Nhất, nhưng
Nhược Nhất lại cuộn người, vẻ mặt đau đớn.

Thương Tiêu cau mày quát lớn: “Đừng nghĩ
gì cả”.

“Huân… Huân Trì, tưởng rằng hắn và ta gặp
nhau là duyên…”. Nhược Nhất mồ hôi nhễ nhại, mặt trắng bệch, cô run rẩy nắm vạt
áo của Thương Tiêu, “Hắn tưởng là duyên, nhưng… đó chỉ là kiếp số”.

“Nhan Nhược Nhất, đừng nghĩ nữa”.

“Nếu… nếu hắn không gặp ta thì… tốt biết
bao”.

Thương Tiêu ôm Nhược Nhất vào lòng, nhẹ
nhàng vỗ vỗ lưng cô như an ủi một đứa trẻ, giọng nói dịu dàng: “Nhược Nhất,
không sao rồi. Không sao rồi”. Nhược Nhất gục đầu vào ngực Thương Tiêu, cảm
giác đau đớn nơi lồng ngực dần tan biến. Nhưng cô vẫn yếu đuối dựa vào hắn.

“Thương Tiêu, nếu khi ấy chàng cũng ở đó
thì thật tốt”. Bàn tay vuốt ve lưng Nhược Nhất khẽ cứng đờ. Thương Tiêu sững
người một lúc lâu, đôi mắt màu tím ánh vẻ dịu dàng: “Ta sẽ mãi mãi ở bên nàng”.

Bây giờ Nhược Nhất đã biết, trong cuộc sống,
không có ai ở bên mình mãi mãi, nhưng nghe thấy Thương Tiêu nói như vậy, trái
tim cô vẫn thấy ấm áp vô cùng.

*

Giờ Sửu hôm sau, Huân Trì đưa Nhược Nhất tới
chỗ rừng cây rậm rạp. Hắn nhìn song nguyệt trên trời, vung tay áo, giữa rừng
cây liền hiện ra một con đường nhỏ. “Đi theo con đường này là có thể rời khỏi
Không Tang. Nhược Nhất, cô nương hãy bảo trọng. Huân Trì chỉ có thể tiễn tới
đây thôi”.

“Huân Trì, ngươi cũng bảo trọng nhé! Sau
này ta nhất định sẽ tới tìm ngươi, thời cơ cái gì chứ, một năm sẽ có mấy lần
đúng không? Sau này ta sẽ mang theo Tiêu hồ ly sống ở ven Không Tang sơn, ngày
nào cũng tới dạo hai vòng, sẽ có ngày có thể gặp được ngươi. Nhân tiện cũng để
Tiêu hồ ly gặp ân nhân cứu mạng của ta”.

“Nếu đã vậy, sau này ngày nào ta cũng tới
đây dạo hai vòng, như thế cơ hội chúng ta gặp nhau sẽ càng lớn”. Huân Trì cười
nói: “Nhược Nhất đi đi, để ta tiễn cô nương”.

“Không được đi!”. Thương Tiêu kéo Nhược Nhất
đột nhiên trở nên rất kích động lại. Nhược Nhất nắm lấy tay áo của Thương Tiêu,
vẻ mặt đau buồn: “Không được đi… bảo nàng ấy không được đi, chí ít, chí ít phải
để Huân Trì quay về trước”.

“Nhược Nhất, đây đều là quá khứ. Bây giờ
chúng ta không thể thay đổi được gì”.

Nhược Nhất im lặng. Cô nhìn thấy mình của trước
đây dần dần đi xa, từng bước, từng bước, đột nhiên, một bóng đen từ bụi cây bên
cạnh lao ra, túm lấy Nhược Nhất.

Huân Trì chăm chú nhìn, nhanh chóng giơ
tay kết ấn, một đường ánh sáng chói lóa xé toạc màn đêm, đánh lên người bóng
đen ấy. Bóng đen kêu gào một tiếng, lập tức hóa thành một làn khói xanh. Huân
Trì khẽ gọi: “Nhược Nhất quay lại!”.

Nhưng Nhược Nhất quỳ ở đó, không nhúc
nhích.

“Nhược Nhất!”.

Cô vẫn quỳ ở đó, cúi đầu, không chút sinh
khí.

“Nhược Nhất…”. Huân Trì lại run rẩy gọi.

Đừng qua đó!

Hắn bước một bước.

Đừng qua đó!

Hắn nhìn Nhược Nhất chăm chú, rảo bước đi
tới.

Không…

Ngón tay run run, hắn khẽ chạm vào vai Nhược
Nhất. Đột nhiên, Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn hắn, nở nụ cười quỷ dị. Chỉ thoáng
sau, một đường sáng màu đen “xoẹt” qua đâm thẳng vào ngực của Huân Trì. Những
giọt máu ấm nóng bắn lên mặt Nhược Nhất, khiến nụ cười của cô càng thêm tàn nhẫn.

Sắc mặt Huân Trì không biến đổi, hắn kết ấn
đập mạnh vào ấn đường của Nhược Nhất. Ánh sáng vàng lướt qua, nụ cười quỷ dị
bên môi Nhược Nhất biến mất, cô dần nhìn thấy đôi môi tái nhợt của Huân Trì, cô
kinh hãi và hoảng sợ vô cùng. Huân Trì yếu ớt khuỵu xuống, đổ lên người Nhược
Nhất, gục đầu lên vai cô, miệng ộc máu đen, thấm ướt nửa bên vai Nhược Nhất.
Nhược Nhất vẫn ngây người nhìn lên không trung, hai mắt mở to, toàn thân bắt đầu
run rẩy.

Tiếng gió thổi giữa khu rừng rậm rạp có
chút kỳ dị, cây cối rung lên xào xạc, từng bóng đen không ngừng từ dưới đất
chui lên. Nhược Nhất nghe thấy tiếng cười xấu xa của chúng.

“Nhược Nhất đừng sợ”, Huân Trì nói: “Nhược
Nhất đừng sợ”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.