Thư Hối Lỗi Của Tổng Tài - Chương 8 - Phần 1

Chương 8-1

Diệp Hoa,
Anh có lỗi!

Lúc biết
Tiểu Vũ đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, ngoài việc mừng rỡ đến phát cuồng
ra trong lòng anh còn cảm thấy có chút vui mừng.

Đúng vậy!
Anh vui mừng, vui vì chúng ta còn có tương lai.

Anh biết,
nếu Tiểu Vũ gặp chuyện bất trắc, hai chúng ta tuyệt đối không còn khả năng. Bởi
lẽ, em nhất định không tha thứ cho mẹ anh, cũng sẽ không tha thứ cho anh. Vì em
sẽ cho rằng, tất cả mọi bất hạnh đều bắt nguồn từ việc anh thuyết phục em dẫn
Tiểu Vũ đến gặp mẹ anh mà ra.

Thật may
mắn! Tuy Tiểu Vũ bị thương nặng nhưng chỉ cần chăm sóc kỹ lưỡng sẽ lành bệnh.

Anh có
lỗi. Vì lúc Tiểu Vũ vãn hồi được sinh mệnh sau phẫu thuật, trừ cao hứng vì Tiểu
Vũ bình an, anh còn cảm thấy vui mừng cho bản thân sẽ không vì chuyện này mà để
mất em.

Anh thật
sự không phải người cha tốt, đúng không? Anh thừa nhận, anh có lỗi!

“Xấu quá!” Trên giường bệnh, Trác Dật Vũ nhìn mình trong gương,
nhịn không được phán cho một câu.

“Không sao đâu, rất dễ thương mà!” Diệp Hoa có ý kiến khác.
Trong mắt chị, con có biến thành bộ dạng gì đi nữa cũng đều dễ thương nhất, mê
người nhất.

“Ba, ba thấy sao?” Trác Dật Vũ quay sang hỏi vị khán giả thứ
ba.

Ngẩng đầu khỏi đống báo cáo tài chính của công ty, Trác Dung
thấy cả hai mẹ con đều mở to mắt chờ anh trả lời. Anh hết sức thông minh, quyết
định phụ họa ý kiến của Diệp Hoa.

“Rất dễ thương!” Nói xong, còn gật đầu cật lực, vẻ mặt một
chút cũng không giả.

Nghe xong, lỗ tai Trác Dật Vũ đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng vẫn
cố lầm bầm, “Có ai trọc lóc đầu mà còn dễ thương chứ?”

Ba, mẹ chỉ an
ủi bé thôi à!

Đúng thế! Tiểu
Vũ đáng yêu của chúng ta bị chấn thương sọ não do tai nạn xe, cần phải phẫu
thuật não. Vậy nên cả mái tóc đen mềm bị cạo trọc lóc, bây giờ thành một chú
nhóc trọc đầu.

“Nhất tu hòa
thượng(6).” Trực giác, trong đầu Trác Dung bất chợt nảy ra bốn chữ
này.

(6) Một bộ phim hoạt hình nhật rất vui, nói về một chú
nhóc đi tu từ nhỏ.

“Nhưng mà trên
đầu nhất tu hòa thượng không có vết sẹo dài như vậy.” Trác Dật Vũ cự nự.

Thực tế, bé để
ý nhất không phải là cái đầu trọc lóc này mà là trên đầu có vết sẹo sau mổ thật
dài, thật xấu giống như con rết vậy.

Cuối cùng cũng
biết ý của con, Diệp Hoa lật đật ôm lấy con, nhỏ nhẹ dỗ dành:

“Không sao! Chờ
tóc dài ra sẽ không thấy sẹo nữa.”

Được rồi! Nhóc
con được an ủi chút ít, tặng cho mẹ một nụ cười toe toét, sau đó mới ngượng
ngùng nói nhỏ:

“Mẹ, con muốn
đi toilet!”

Do bé con không
chỉ bị thương đầu, cả xương sườn cũng gãy một chiếc, chỉ cần đứng dậy đi là cảm
thấy ngực đau đớn. Thành ra hiện giờ, nếu bé muốn đi đâu, ngoài việc ngồi xe
lăn thì cơ bản đều do người lớn bồng đi.

Trác Dung không
đợi Diệp Hoa có động tác đã bước lên ôm lấy con, không cần phí sức ôm con vào
toilet giải quyết, hai mươi phút sau lại ôm bé ra đặt lại trên giường. Còn Trác
Dật Vũ, để bày tỏ cám ơn với ba, thẹn thùng hôn lên má ba một cái.

Tất nhiên, hành
động của nhóc con lập tức khiến ba bé cười tươi, nhiệt liệt hôn trả. Diệp Hoa
đứng bên nhìn hai cha con thân mật, khóe miệng không tự giác lộ ra ý cười rạng
rỡ, cực kỳ vui vẻ vì quan hệ lạnh nhạt lúc đầu của hai cha con giờ đã tiến bộ
đến mức này.

Đang lúc không
khí trong phòng bệnh vui vẻ hòa thuận thì, một vị khách không ngờ tới xuất
hiện.

“Mẹ!” Trác Dung
hơi ngạc nhiên khi thấy bà đến. Suy cho cùng, ngoại trừ ngày hôm đó đợi ngoài
phòng phẫu thuật tới giờ, mấy ngày nay bà không đến bệnh viện lần nào nữa.

Vẫn giữ nguyên
vẻ mặt khó chịu khiến người ta chán ghét như trước, Triệu Lệ Như gật đầu với
con trai. Khi chạm phải ánh mắt Diệp Hoa lập tức trở nên thiếu tự nhiên, nhanh
chóng dời mắt đi chỗ khác.

Hôm đó Diệp Hoa
hung hăng tát cho bà một cái, làm Triệu Lệ Như trước giờ chưa từng bị đối xử
như vậy không những ngu ngơ mà trong lòng còn kinh hãi hết mức. Lần đầu tiên
nhận ra, Diệp Hoa, người bà vẫn xem thường, người bà vẫn cho rằng yếu ớt dễ bắt
nạt sở dĩ nhẫn nhịn bà chỉ vì tôn trọng bà là bề trên.

Đến khi Tiểu Vũ
gặp chuyện, Diệp Hoa không cách nào đối xử với bà như bậc trưởng bối, đau khổ
chất chứa trong đáy lòng dưới cơn giận dữ điên cuồng toàn bộ bộc phát. Lúc này
bà mới nhận ra, hóa ra Diệp Hoa hoàn toàn không phải người dễ bị ức hiếp.

Có lẽ là từ nhỏ
chưa từng bị ai dạy dỗ như thế, sau cái tát đó, hôm nay Triệu Lệ Như đối mặt
với Diệp Hoa tự dưng lại có cảm giác e ngại, chột dạ khó hiểu, cũng không dám
khinh miệt chị như trước, thậm chí giờ còn lờ mờ có cảm giác như chuột thấy
mèo.

Nghĩ đến đây,
Triệu Lệ Như cảm thấy tức tối với tâm tình kỳ lạ của mình, nhưng không dám trút
lên đầu Diệp Hoa nữa. Nỗ lực dời mắt không nhìn chị, chuyển sang người cháu
trai đang nằm trên giường.

Mà Trác Dật Vũ
bất chợt đụng phải ánh mắt của bà, vô thức co rúm người lại.

Điều này làm
Triệu Lệ Như càng thêm khốn khổ, cuối cùng đành mặt mày cứng rắn bày ra bộ dáng
bố thí, lạnh lùng mở miệng.

“Bạn bè tặng
tôi mấy thứ thực phẩm dinh dưỡng, nghe nói có lợi cho thân thể. Nhưng tôi không
dùng nên đem lại đây cho mấy người!”

Nói xong, bà
buông túi giấy trong tay, quay người muốn đi nhưng lúc đi ngang qua Trác Dung
thì ngừng lại.

“Ngày mai mẹ về
Canada, con không cần tiễn mẹ, vậy đi!”

Nói xong, Triệu
Lệ Như nhấc chân, cấp tốc rời khỏi phòng bệnh.

Nhìn bà tới rồi
đi hấp ta hấp tấp, Trác Dung và Diệp Hoa hai mặt nhìn nhau. Sau cùng Diệp Hoa
mở túi giấy ra xem, lúc này mới biết bên trong toàn là thực phẩm dinh dưỡng cho
trẻ em, nhất thời trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Chị biết những
thứ này chắc chắn là Triệu Lệ Như đặc biệt mua cho Tiểu Vũ. Chẳng qua không bỏ
xuống mặt mũi được mới làm vẻ mặt như là bố thí, nói cái gì mà bạn tặng, mình
không dùng mới đưa cho họ.

Aizz. Rõ ràng
là biểu đạt thiện ý nhưng lại cứ muốn dùng thái độ làm người ta khó ưa.

Trác Dung đứng
bên cũng nhìn thấy đồ trong túi, tâm tình hết sức phức tạp không biết nên nói
gì mới phải.

“Em sẽ không
hối hận đâu!” Đột nhiên, Diệp Hoa nói nhỏ.

“Hả?” Trác Dung
không hiểu cái câu từ trên trời rơi xuống đó là ý gì.

“Cái tát đó, em
sẽ không hối hận!” Lạnh nhạt nói lại lần nữa, vẻ mặt của chị rất kiên quyết.

Đúng vậy! Cái
tát đó đối với trưởng bối là phạm thượng, quả thật rất thiếu giáo dục, lại
không kể luân lý. Nhưng chị cho rằng Triệu Lệ Như xứng đáng nhận lấy, cho dù bà
là mẹ Trác Dung, hiện tại danh nghĩa là mẹ chồng của chị, chị cũng không hối
hận.

Nghe xong, Trác
Dung cười cười, không bênh người nào cả. Một hồi lâu sau, anh thở dài, chậm rãi
nói: “Cái tính đó của mẹ không đổi được rồi. May là phần lớn thời gian bà đều ở
nước ngoài, chúng ta cũng không đụng mặt thường xuyên. Với lại…”

Cố ý ngừng lại,
gây nên ngờ vực.

“Cái gì?” Diệp
Hoa thấy vẻ mặt của anh rất kì quặc, hình như cố tình nhịn cười.

“Sau khi ăn cái
tát đó, anh nghĩ mẹ có hơi kiêng kị em.” Rốt cuộc không nhịn được bật cười ha
hả, Trác Dung thật tình có cảm giác này. Vì mới rồi anh phát hiện, khi mẹ thấy
Diệp Hoa, nháy mắt bà hơi cứng đờ người, còn không được tự nhiên tránh mắt đi
chỗ khác.

Phát hiện mình
bị chọc ghẹo, Diệp Hoa giận dỗi bĩu môi nhìn anh, kế đó cũng không nhịn được
phì cười.

Chị nghĩ, nếu
thật sự nhờ đó mà khiến mẹ Trác Dung kiêng dè chị, chuyện này cũng không hẳn là
xấu.

Trác Dật Vũ
không biết chuyện phát sinh bên ngoài phòng mổ ngày đó, thành ra thấy ba mẹ trò
chuyện không hiểu gì cả. Song nhìn ba và mẹ đùa bỡn như vậy, bé cũng vui vẻ
toét miệng cười. Trái tim bé bỏng cảm thấy cái này đại khái gọi là hạnh phúc
ha!

***

“Ai cha, nhìn
đường làm quan của đại tổng tài rộng mở gớm nha!”

Phòng làm việc
của tổng tài tập đoàn Hoành Trường vang lên giọng điệu đầy đủ mười phần trêu
cợt. Trác Dung hết cách với thằng bạn thân không thèm gõ cửa đã xông thẳng vào
trong này.

Mà Chu Chí Khải
không hơi đâu mà để ý anh nghĩ cái gì, áp sát mặt anh cười hề hề gian xảo, bộ
dạng bà tám.

“Nói mau. Mày
với Diệp Hoa hiện giờ sao rồi?”

Ha ha, một
tháng trước Tiểu Vũ đã được xuất viện rồi. Để chuyên tâm chăm sóc con, Diệp Hoa
đã xin nghỉ việc, hiện giờ hai mẹ con cả ngày đều ở nhà làm Trác Dung ngày nào
cũng chạy đến nhà họ Diệp điểm danh. Có lúc buổi trưa tranh thủ được thời gian
rảnh còn đặc biệt lái xe về cùng hai mẹ con ăn cơm trưa nữa.

Ngày nào cũng ở
cùng chỗ như vậy, nếu không tiến triển thêm gì với Diệp Hoa, tên Trác Dung này
nên đi mua sợi dây về treo cổ chết cho rồi.

“Cái gì mà sao
rồi?” Trác Dung không muốn trả lời nhưng đầu mày cuối mắt lại toàn là ý cười.

Ô! Từ sau khi
Tiểu Vũ bị tai nạn, anh và Diệp Hoa càng lúc càng khăng khít, tuy rằng…

Ừm… Tuy rằng cử
chỉ thân mật còn chưa tiến thêm một bước nhưng giữa hai người tồn tại một thứ
tình ý không thể nói rõ, không sao nói hết được, không những thế còn càng lúc
càng nồng nàn.

Có khi, chị
lẳng lặng ngắm anh thì vừa vặn anh cũng nhìn chị. Sau đó giống như cô bé bị
người ta phát hiện bí mật, hai má đỏ bừng lên, hấp ta hấp tấp dời mắt đi chỗ
khác, giả bộ trấn tĩnh tiếp tục làm việc, mãi đến khi ánh mắt hai người chạm
nhau lần nữa.

Mỗi lúc như
vậy, anh lại không nhịn nổi, chỉ muốn nhào lên ôm chặt lấy chị, hôn lên lông
mày chị, mắt chị, môi chị, tất cả của chị.

Khổ nỗi tất cả
chỉ nằm trong óc, bởi vì hiện trường còn có một cái bóng đèn nhỏ làm anh có háo
sắc đến đâu cũng không có biện pháp hành động.

Đại tổng tài
người ta không muốn trả lời, với Chu Chí Khải cũng chả hề hấn gì. Làm như đang
nghiên cứu cái gì đó, anh cẩn thận tỉ mỉ đánh giá một hồi, kế đó phát biểu.

“Mắt có ý cười
nhưng lại không vui vẻ, tám phần là tinh thần có tiến triển lớn nhưng muốn tiến
thêm một bước lại không được, muốn mà không được thỏa mãn!”

Trác Dung hoảng
hồn, trừng bạn một lúc mà nói không nên lời. Thằng quỷ này học bói toán lúc nào
vậy trời?

Thấy biểu tình
của bạn, Chu Chí Khải biết mình đoán trúng rồi, nhịn không được cười ha hả, cực
kỳ đắc ý.

Há há há! Nói
bậy bạ mà cũng trúng, xem ra có thể mua xổ số được rồi.

Bị cười đến nỗi
thẹn quá hóa giận, Trác Dung tức tối đuổi bạn:

“Công việc của
mày nhàn lắm hả? Tao không biết là phòng kinh doanh là bộ phận rảnh rỗi như vậy
nha. Xem ra năm nay phải tăng chỉ tiêu lên thêm 50 phần trăm mới được.”

“Ê, không thỏa
mãn thì đừng có giận bậy bạ nha mày!” Chu Chí Khải còn nhơn nhơn vuốt râu hùm,
một chút cũng không sợ ai đó lấy việc công trả thù riêng.

Tức giận trừng
thằng bạn, Trác Dung lười cãi với anh, vươn vai nói:

“Mày cứ tự
nhiên! Tao chuẩn bị tan làm đây!” Nói xong, quả nhiên tự mình đứng dậy đi về.

Mà Chu Chí Khải
vui vẻ tặng cho anh một tràng cười ha hả tiễn anh về.

Dọc đường đi ra
khỏi văn phòng vẫn nghe tiếng cười của bạn, Trác Dung bó tay song không cách
nào phản bác, nói cho cùng thì những gì Chí Khải nói đều là sự thật cả!

Nghĩ đến đây,
anh thở dài não nề, đi thang máy xuống tầng hầm để xe, sau đó mau chóng chạy
đến nhà Diệp Hoa.

“Tiểu Vũ đâu?”
Đến nơi, Trác Dung vào phòng lại không thấy con đâu, trong lòng không khỏi cảm
thấy kì lạ.

“Qua nhà bác
gái Thủy cách vách chơi rồi!” Vội vàng chuẩn bị cơm tối, mặt mày Diệp Hoa tươi
rói. Bởi vì vết thương trên người bé con bảo bối đã khá lên, có thể tự mình đi
lại rồi. Tuy đoạn xương gãy thi thoảng vẫn đau nhè nhẹ, đầu có lúc vẫn hơi
choáng váng nhưng số lần tái phát càng lúc càng ít, cũng không nghiêm trọng quá
mức. Nhất định có ngày hoàn toàn bình phục.

Bóng đèn nhỏ
không có ở đây?

Mắt Trác Dung
lập tức sáng lên, hớn hở ngồi xuống bàn ăn ngắm nghía bóng dáng tất bật của
Diệp Hoa.

“Nhìn, nhìn gì
chứ?” Diệp Hoa bưng món ăn vừa nấu xong lại, bị ánh mắt nóng bỏng sáng rực lạ
thường của anh nhìn chòng chọc đến nỗi vừa xấu hổ, quẫn bách vừa ngượng, đỏ
bừng mặt hờn dỗi chất vấn. Không đợi anh trả lời đã quay ngoắt sang rửa chén,
tránh cái nhìn chăm chăm của anh.

Mà người đàn
ông nào đó vừa nãy bị chọc quê là không được thỏa mãn lại không dễ bị xua đuổi
như vậy. Thừa dịp bóng đèn không có mặt, anh bước lên một bước, từ đằng sau ôm
chặt lấy chị, hơi thở nóng rực không ngừng phớt qua cái cổ trắng nõn của chị.

“Làm, làm sao
thế?” Lưng bị giữ chặt trong ngực anh, Diệp Hoa cảm nhận được nhiệt độ cơ thể
anh tăng cao, mũi tràn ngập hơi thở riêng biệt của đàn ông, tim chị nháy mắt
đập như trống dồn, nói năng cũng ấp a ấp úng.

“Diệp Hoa…” Nỉ
non gọi tên chị, trong mũi nồng nàn hương thơm của chị, hô hấp của Trác Dung
loạn hết lên.

“Ừm.” Thì thầm
đáp lại, chị rũ mặt xuống, chỉ có hai vành tai đỏ bừng ló ra khỏi tóc là tiết
lộ tâm tình xấu hổ của chị.

Khó mà tự kiềm
chế được nữa, Trác Dung khẽ cắn vành tai đỏ bừng của chị. Nhận được phản ứng run
rẩy cả người của chị, chọc cho toàn thân anh ngứa ngáy khó nhịn, dứt khoát nâng
gương mặt đang cúi gằm của chị lên, từ đằng sau anh cúi đầu xuống hôn chị thật
sâu.

Lúc môi lưỡi
trơn trượt nóng bỏng tiếp xúc, hai người không hẹn mà cùng phát ra tiếng rên
khe khẽ, như có như không nơi miệng đối phương, dường như bọn họ đã chờ nụ hôn
này ngàn vạn năm rồi.

Đầu lưỡi trơn
trợt linh động không ngừng khuấy đảo liếm mút giữa môi và răng chị, nhiệt tình
như lửa, dịu dàng như nước, quấn quít như rắn, dường như muốn đoạt hết toàn bộ
tất cả những gì có trong miệng chị, nuốt hết vào miệng mình.

Diệp Hoa không
biết mình đã xoay người trong lòng anh lúc nào, chỉ biết giờ phút này bản thân
chị giống như dây tơ hồng quấn chặt lấy cổ anh. Cả người mềm nhũn vô lực dán
vào ngực anh, mặc anh đoạt lấy hết thảy.

Hệt như củi khô
gặp lửa, thiên lôi dẫn hỏa, môi lưỡi hai người quấn quít, trằn trọc dây dưa,
khó lòng chia cắt. Thậm chí một bàn tay của Trác Dung đã luồn vào trong áo chị,
không kịp chờ đợi mà chui vào bên trong áo ngực, phủ lên bầu ngực mềm mại nhẵn
nhụi nhẹ nhàng xoa nắn, đồng thời nửa người dưới đã căng đến phát đau.

Hơi thở hỗn
loạn, rên rỉ nho nhỏ, Diệp Hoa chưa từng thể nghiệm thứ tình dục khó mà nhẫn
nhịn, cơ hồ muốn đốt người này.

Năm đó, anh say
rượu mà chiếm lấy chị. Tuy là chị tự nguyện, cả trái tim đều tràn ngập tình yêu
dành cho anh nhưng đàn ông say rượu thì làm gì có chuyện nhẫn nại. Cho dù chị
dịu dàng chịu đựng tất cả phát tiết của anh nhưng không thể giấu giếm được, lần
đầu tiên của bọn họ hoàn toàn không tốt đẹp, căng thẳng và đau đớn là tất cả
những gì đọng lại trong kí ức của chị.

Song hiện tại,
dưới sự nhiệt tình, kiên nhẫn mơn trớn của anh, tình dục lạ lẫm trong cơ thể
Diệp Hoa được nhen nhóm, dường như có ngọn lửa đang thiêu đốt chị, làm chị
không tự chủ khẽ cọ xát cơ thể, chỉ vì làm vậy khiến chị dễ chịu hơn.

Lúc đùi chị vô
thức cọ vào vị trí nóng rực cứng rắn của anh, Trác Dung phát ra tiếng gầm nho
nhỏ.

“Ư. Trời ạ.”
Anh hổn hển rên lên, phát giác bộ phận nào đó vốn không có khả năng nóng bỏng
cứng rắn hơn giờ lại càng thêm nóng rực, cứng ngắc.

“Làm, làm sao?
“ Diệp Hoa cũng thở gấp không ngừng, không rõ mình đã vô tình gây nên cái gì.

Mạnh mẽ ép nửa
thân dưới của chị vào mình, trán Trác Dung đẫm mồ hôi, nén nhịn dục vọng cứng
ngắc, ép mình nở nụ cười:

“Nếu em không
muốn lát nữa Tiểu Vũ bắt gặp ba mẹ nó làm chuyện xấu trong bếp, có lẽ chúng ta
nên ngừng ở đây.”

Cảm giác cái gì
đó cứng rắn, nóng bỏng chạm vào mình, Diệp Hoa “a” lên một tiếng nho nhỏ, mặt
mũi đỏ bừng, không biết nên làm thế nào mới tốt.

“Tối nay anh ở
lại đây, nhé?” Hơi thở nóng rực lướt qua lỗ tai đỏ bừng, Trác Dung nỉ non đòi
hỏi.

Hai má đỏ rực,
mặt như say rượu, Diệp Hoa hiểu ý anh. Đầu chị buông xuống thật lâu, một tiếng
cũng không nói. Lâu đến nỗi gần như Trác Dung đã muốn tuyệt vọng, cho rằng mình
bị cự tuyệt mới nghe được chị khe khẽ “ừ” một tiếng.

Đồng, đồng ý
rồi? Chị đồng ý rồi?

Nháy mắt, tuyệt
vọng hóa thành hi vọng. Trác Dung mừng đến phát điên, hận trời không thể tối
ngay lập tức.

Bất quá, hiện
thực luôn tàn khốc!

Giữa lúc cảm
xúc cuồng nhiệt chưa lui, quần áo lộn xộn, một giọng nói non nớt vang lên ngay
cửa nhà bếp.

“Ba mẹ làm gì
thế?” Trác Dật Vũ giương đôi mắt vừa ngây thơ vừa tò mò nhìn ba mẹ quần áo lộn
xộn, hết sức nghi hoặc. Vốn tóc bé bị cạo sạch để làm phẫu thuật, bây giờ đã
mọc lên được một đoạn ngắn ngủn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.