Nhiệt Luyến Lúc Phân Phòng - Chương 9 - Phần 1

Chương 9.1

“Cho nên hai người hiện tại...”

Uông Mộ Di lần lượt ngó mặt các
chị em một cái, cười yếu ớt nói: “Vẫn như trước, ở riêng.”

Ngày đó, đưa bà nội và mẹ chồng
lên máy bay về Mĩ xong, trên đường về, cô và Khắc Khiêm cả nửa ngày đều không
nói chuyện.

Diễn kịch cũng xong rồi, anh đúng
hẹn đưa cô trở về, cô cũng không nói thêm cái gì, chuyện cùng Hứa Mai Lâm chạm
mặt một chữ cũng không nói, nhìn anh đè nén tâm tình của mình, vì cô bày ra
phong độ đàn ông, tôn trọng quyết định của cô.

Trước khi cô xuống xe, hắn hỏi:
“Vẫn là bạn bè được không?”

Giọng nói của anh khàn khàn, cô
nghe ra được ai đó kỳ thật thực luyến tiếc, nhưng cô chỉ gật đầu, lộ ra mỉm
cười nhợt nhạt, rõ ràng trong mắt tràn ngập không muốn xa rời, hai hàng lông
mày nhíu lại cơ hồ dính cả vào nhau, còn muốn dùng thái độ lịch sự như vậy nói
chuyện với cô, cũng thật sự là làm khó anh rồi.

“Vậy, anh có thể ôm em một cái
không?” Hầu kết không ngừng lên xuống, lộ ra lo lắng thấp thỏm trong lòng anh.

Cô hơi hơi nâng mi, nhưng nhìn
thấy con ngươi đen thành khẩn cùng mong mỏi của anh, cô xoay người để anh ôm.
Cô không phải người keo kiệt, cho anh một chút thỏa mãn nho nhỏ, cũng không
phải không thể.

Nhưng thật ra Thường Khắc Khiêm
biểu tình thực áp lực, động tác cũng rất kích động, buộc chặt hai tay, như là
ước gì đem cô giữ lại trong lòng thật lâu, tiếng nói khàn khàn còn không quên
tha thiết dặn dò bên tai cô, “Nhớ hảo hảo chiếu cố mình, phải nhớ ăn cơm, biết
không?”

“Em không phải trẻ con.” Nàng không biết nên khóc hay cười
nói.

“Anh biết, chỉ là nhịn không được nghĩ muốn dặn dò em một
tiếng, khi nào cần giúp đỡ, lúc nào đều có thể gọi điện thoại cho anh.”

Trong giọng nói để lộ ra thâm tình tha thiết, làm cho cô cảm
động thoáng chốc mềm lòng, thiếu chút nữa sẽ cùng anh bắt tay thân thiện, “...
Được rồi.” Bất quá cuối cùng vẫn là cố nén trụ nghẹn ngào, đáp nhẹ một tiếng
cho qua.

Người đàn ông này cũng thật là, ôn nhu dặn dò cô như vậy, rõ
ràng là muốn lay động lòng cô.

Rốt cục, anh buông cô ra, thả cô xuống xe...

Lúc ấy, cô còn nghĩ rằng bọn họ tạm thời không thể liên lạc
nhanh như vậy, cũng không nghĩ đến ngày hôm sau, cô ngay tại hộp thư phát hiện
lịch bay của anh, cô cố ý giả bộ không hiểu gọi điện thoại hỏi anh,“Vì sao anh
đem lịch bay của anh cho em?”

“Anh sợ em đột nhiên có việc tìm anh, lại lo anh không ở Đài
Loan mà không dám gọi điện thoại, cho nên anh photo một tờ lịch bay cho em, khi
không phải bay, anh nhất định đều mở máy, em lúc nào cũng có thể tìm đến anh.”
Thường Khắc Khiêm cam đoan.

Câu “Lúc nào cũng có thể tìm đến anh” kia biến thành một con
bọ nhỏ, tiến vào khảm sâu trong lòng cô, không ngừng nhắc đi nhắc lại.

“... Anh đến khi nào? Sao không ấn chuông cửa để em đi xuống
lấy? Trên phòng bì không ghi địa chỉ, không dán tem, hiển nhiên là tự anh bỏ
vào hộp thư.

“Giữa trưa hôm nay, khi đó em đang đi làm.”

“Vậy sao.”

Thật là, đừng tưởng cô ngốc, ngày hôm qua còn không có, hôm
nay tan tầm trở về đã ở đó, không nghĩ cũng biết là quăng vào lúc ban ngày,
chính là, cô có điểm thất vọng nho nhỏ, bởi vì không được nhìn thấy mặt anh.

Bất quá, thất vọng của cô kỳ thật không cần thiết, bởi vì đến
đêm, Khắc Khiêm bay xong chuyến cuối cùng hôm đó từ Hongkong về Đài Bắc, liền
khẩn cấp mang theo món cua sao cô thích nhất, đi đến chỗ cô ở, lúc anh đến, vừa
lúc có hộ gia đình mở cửa đi ra, anh liền tự mình đi vào, một hơi đi đến tầng
cao nhất, ấn chuông nhà cô.

Cách một cánh cửa sắt nhìn thấy anh ở bên ngoài, cô trợn tròn
mắt, cả người giật mình ngây ngốc nói không ra lời, qua vài giây mới hoàn hồn,
mở cửa cho anh.

“Mang cua sao cho em ăn khuya.”

Đưa hộp cua cho cô xong, Thường Khắc Khiêm xoay người muốn
đi, Uông Mộ Di chạy nhanh gọi anh lại,“Em ăn một mình không hết... Anh có muốn
vào ăn giúp em không?”

Đôi con ngươi đen sáng lấp lánh bình tĩnh nhìn anh, cái nhìn
làm cho tâm Thường Khắc Khiêm đều ấm lên, anh mạt môi cười, vui vẻ đáp ứng.

Uông Mộ Di đem cua sao hâm nóng lại, trong căn phòng nho nhỏ
thoáng chốc tràn ngập mùi thơm nồng đậm, vẻ ngoài ngon mắt, nhìn đến không nhịn
được mà bắt đầu động tay. Buổi tối này, bọn họ sóng vai ngồi trên sofa nho nhỏ
cùng thức ăn trước bàn, cùng nhau ăn cua sao nóng hổi.

Cô vốn yếu tay, Thường Khắc Khiêm không nói hai lời, chủ động
nhận việc bóc cua, anh hoàn toàn không để ý chính mình mỡ dính đầy tay, cố gắng
giúp cô bóc vỏ cua, để cô có thể ăn hết sức, Nhìn thấy bộ dạng thỏa mãn của cô,
anh càng ra sức bóc, vỏ cua trên bàn rất nhanh chất thành một ngọn núi nhỏ,
cuối cùng rõ ràng ngay cả đồ ăn cũng giảm đi, anh trực tiếp đem thịt cua mới bóc
đút vào miệng cô.

Cô hơi nghiêm mặt, thẹn thùng ăn mỗi miếng thịt cua anh đút,
nhấm nháp không chỉ là hải sản thơm ngon, còn có tình ý của anh.

Cùng nhau ăn khuya xong, Thường Khắc Khiêm lại ngồi một hồi
mới lưu luyến mà rời đi. Một đêm kia, Uông Mộ Di trằn trọc khó ngủ, chỉ cần
nghĩ đến hình ảnh anh chuyên chú bóc cua, lòng của cô sẽ nhịn không được bình
bịch bình bịch kinh hoàng, nghĩ đến bộ dáng anh vui vẻ khi thấy cô ăn, hốc mắt
của cô không kiềm chế được nóng lên.

Nguyên bản, cô nghĩ hôm đó chính là anh tâm huyết dâng trào
muốn làm cho cô kinh hỉ một chút, như thế nào cũng không nghĩ tới, mấy ngày
sau, chỉ cần thời gian cho phép, anh đều quay về nhà rồi lại đến nhà của cô,
mang đến cho cô một phần ăn khuya nóng sốt, tiếp theo cũng sẽ nhận lời, lên lầu
giúp cô cùng nhau ăn.

“Gần đây có vẻ không bận?”

“Bởi vì núi lửa Ai-xơ-len hoạt động, cho nên rất nhiều chuyến
bay đều hủy bỏ.”

“Nha.” Nếu cô nói cô cảm kích vụ núi lửa này, có phải sẽ bị
rất nhiều người thóa mạ không nhỉ?

Vài lần, bọn họ luyến rời xa nhau lại không tiện nói rõ, liền
như vậy thiên Nam hải Bắc trò chuyện, nói một chút thôi liền đến rạng sáng. Anh
lo cô sáng sớm phải đi làm, trễ như vậy mới ngủ hẳn mệt chết đi, cô lại lo là
anh muộn như vậy lại mệt mỏi còn muốn lái xe về nhà. Cho nên không biết từ khi
nào, chỉ cần anh đến chỗ cô, sẽ ở lại qua đêm.

Giường đơn trong phòng không thể ngủ hai người, Thường Khắc
Khiêm đành phải vượt khó mà ngủ trên đất cạnh giường, sang sớm lại cùng cô thức
dậy ra ngoài.

Bất tri bất giác, trong cốc đựng bàn chải nhà cô lại có thêm
một bàn chải đánh răng màu lam, cùng bàn chải đánh răng hồng phấn của cô tựa
vào nhau; dao cạo râu của anh cũng xuất hiện bên cạnh sữa rửa mặt của cô. Cô
thậm chí còn mua thêm một cái gối, chỉ để lần sau anh ngủ lại có thể thoải mái
chút...

Cái loại cảm giác này giống như trở lại thời kỳ tình yêu
cuồng nhiệt lúc mới quen.

Anh làm ra vẻ thoải mái, ba ngày năm bữa lại chạy tới chỗ cô,
Uông Mộ Di ngoài miệng cười anh ngốc, trong lòng lại cảm động không thôi.

Anh lại lần nữa thành công bước vào cuộc sống của cô, làm cho
cô mỗi ngày đều chờ mong anh đến; mỗi ngày đều chờ mong anh mang đến đồ ăn
khuya; chờ mong cùng anh bầu bạn...

Hứa Mai Lâm không nói sai, cảm giác được theo đuổi một lần
nữa thật sự rất tuyệt!

Vài ngày sau, vòi trong phòng tắm đột nhiên bị hỏng, phun
ngập cả phòng tắm, thậm chí còn ngập đến trong phòng. Uông Mộ Di sợ tới mức
chân tay luống cuống, không chút nghĩ ngợi liền trực tiếp gọi điện thoại cho
Thường Khắc Khiêm, mang theo giọng mũi khóc lớn nói: “Khắc Khiêm, mau tới giúp
em, trong phòng sắp ngập rồi!” Cô giống cô gái nhỏ bị dọa sợ hoảng hốt, càng
nói càng khóc lớn.

Khi đó, Thường Khắc Khiêm đang ở trung tâm y khoa tham gia
kiểm tra sức khỏe định kỳ. Nhận được điện thoại, sắc mặt anh đột nhiên thay
đổi, bất chấp ánh mắt kinh ngạc của mọi người, vội vàng bỏ qua chuyện trước
mắt, trước đến của hàng mua vòi nước mới, tiếp theo chạy như bay chạy tới chỗ ở
của cô.

Vừa lên lầu, liền thấy cô cả người ướt sũng bộ dáng ngượng
ngùng chật vật, nước nhỏ giọt trên tóc, hai mắt đều đỏ, anh đau lòng ôm cô vào
lòng, hôn nhẹ lên trán cô, hoàn toàn không để ý quần áo bị dính ướt.

“Đừng khóc, anh đến rồi.” An ủi xong, anh vội vàng cởi giày,
xắn tay áo, chạy vào phòng tắm xem xét, vẻ mặt lo lắng thật tình, nhưng vẫn
không quên dặn dò cô, “Nhanh đi thay quần áo, đừng để bị cảm.”

Mất đến nửa ngày, anh cũng một thân chật vật, cả đầu đầy
nước. Áo sơmi, quần âu chẳng tiện chút nào vậy mà vẫn thuận lợi giúp cô thay
vòi nước, còn lau khô sàn, anh nghiễm nhiên trở thành anh hùng của cô.

Phải nói, anh vẫn luôn là anh hùng của cô, từ lúc ở bờ biển
Khẩn Đinh, anh vốn không quen biết cô nhưng lại nhảy vào trong nước, giúp cô
nhặt chiếc mũ bị gió thổi xuống biển, anh cả đời này là anh hùng duy nhất trong
cảm nhận của cô.

Bị cô nói, anh đành bỏ đi một thân quần áo ướt sũng, tắm qua
một chút. Bởi vì chỗ cô ở không có quần áo, anh chỉ có thể dùng một cái khăn
tắm lớn quấn quanh eo.

Cô giúp anh đem quần áo đi giặt sạch, nhưng tạm thời không
khô được, Uông Mộ Di liền lấy máy sấy, ngồi ở trên giường chậm rãi giúp anh sấy
từng cái.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô bận rộn vì mình, cảm thấy
thật sự hạnh phúc.

Nhưng mà không lâu sau, khi Uông Mộ Di biết được ảnh vì cô,
không để ý đang kiểm tra sức khỏe bỏ đi, cô trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn
không thể tin được!

“Như vậy không có chuyện gì chứ? Vạn nhất vì không hoàn thành
kiểm tra sức khỏe sẽ bị đình chỉ bay. Anh hẳn là nên nói trước với em chứ!” Cô
thực lo lắng, lo lắng mình hại anh đánh mất công việc anh yêu thích.

Anh vô cùng thân thiết vòng tay ôm lấy bả vai cô, trấn an cảm
xúc khẩn trương của cô. “Không có việc gì, anh sẽ xử lý.”

“Làm sao có thể không có việc gì! Vạn nhất bị phạt làm sao
bây giờ?” Uông Mộ Di đột nhiên hối hận chính mình tại sao lại gọi điện cho anh.

Anh cầm tay cô, muốn để cô thả lỏng một chút. “Lúc ấy thật sự
không nghĩ nhiều như vậy, cả đầu chỉ toàn thanh âm của em.” Đối với hành động
vì nghĩa không ngại khổ của mình, anh cũng nhịn không được nở nụ cười.

“Còn cười, thật sự là ngốc!” Cô vừa tức lại cảm động chủy anh
một quyền.

Anh thâm tình nhìn cô, một tay nhẹ vỗ về hai má mềm mại của
cô, Những lời ngon ngọt không báo trước k từ trong đôi môi khêu gợi của anh bật
ra, “Chỉ cần là vì em, cho dù biến thành ngu ngốc anh cũng không để ý.”

Dứt lời, một khoảng thời gian thật dài, hai người đều lặng im
không nói...

Hai tròng mắt đầy nước kinh ngạc ngóng nhìn anh, Uông Mộ Di
trong lòng rối tinh rối mù, không đợi anh nói tiếp, cô phút chốc quỳ đứng dậy,
hai cánh tay mảnh khảnh đặt sau gáy anh, chủ động tiến lên hôn anh.

Kết hôn hơn nửa năm, bọn họ mỗi một lần thân mật, đều là
Thường Khắc Khiêm chủ động dẫn đường. Đây là lần đầu tiên Uông Mộ Di chủ động
hôn môi anh, cứ trúc trắc như vậy nhưng lại rất mê người.

Cô hôn lên trán anh, theo hai hàng lông mày, một đường hạ
xuống nhẹ nhàng trác hôn, ánh mắt thành kính cùng nhu tình trước nay chưa từng
có...

Cô không cần cố ý câu dẫn anh, chỉ mấy nụ hôn thanh thuần này
đã có thể làm anh trở nên khô nóng dị thường. Anh mạnh mẽ nóng bỏng nhìn cô, hô
hấp thoáng chốc trở nên trầm trọng, hai tay của anh nắm chặt thành quyền hai
bên hông, không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng mà bởi vì dùng sức quá độ,
gân xanh trên cánh tay nổi lên, cơ bắp buộc chặt lại.

Anh cố gắng sử dụng hết ý chí, mới có thể miễn cưỡng ngăn
chặn cổ xao động bất an mãnh liệt trong thân thể. Rốt cục, tay anh đầu hàng
trước, khẩn cấp ôm lấy thắt lưng mảnh khảnh của cô, quả nhiên, đường cong mềm
mại kia nháy mắt đánh tan lý trí của anh, làm cho anh kìm lòng không đậu tham
lam vuốt ve...

Đó là độ ấm của cô, tất cả truyền đến từ bên dưới lòng bàn
tay đều là nhiệt độ thân thể cô, tuy rằng cách lớp vải mỏng, nhưng anh không có
quên da thịt dưới quần áo kia, là như thế nào non mịn mềm nhẵn.

“Mộ Di, nếu em không muốn, vậy tốt nhất nhanh chút tránh đi!”
Anh khàn khàn cảnh cáo, hai ánh mắt ngưng tụ lửa cháy, thoạt nhìn nóng đến dọa người,
giống như báo trước có chuyện điên cuồng sắp bùng nổ.

Cô đình chỉ hôn môi anh, mím môi không nói, dùng ánh mắt chứa
đầy nhu tình nhìn anh, hồi lâu, cánh môi bình thường mềm mại bỗng cong một độ
cong lên duyên dáng, âm thanh vô cùng mềm mại lại ngọt ngào như rót vào trong
tai... “Nếu em nói... Em muốn?”

Lời của cô, như là châm lửa vào cỏ khô trong lòng anh, tư
thái quyến rũ, thức tỉnh bản năng ngủ say trong thân thể Thường Khắc Khiêm, tế
bào máu cũng trào dâng phấn chấn, ánh mắt đen thẫm, hai tay nóng bỏng ôm xiết
lấy, không nói trước mà bất ngờ cho cô một cái hôn triền miên kích thích.

Cô chỉ mặc một bộ quần áo ở nhà, Thường Khắc Khiêm cũng không
khách khí, trong lúc điên cuồng hôn cô, hai tay đồng thời vội vàng xao động
ngay cả một giây cũng không chịu chờ, bá đạo đi vào, từ hai chân của cô một
đường hướng tiến vào thăm dò, để cho lòng bàn tay mình hoàn toàn kề sát da thịt
mềm mại của cô.

Đúng vậy, chính là loại cảm giác này, như vậy non mịn, như
vậy mềm mại, như vậy làm người ta yêu đến không nỡ buông tay.

Bọn họ hô hấp hòa lẫn nhau, có hương vị của cô gái mềm mại
ngọt ngào, cũng có hương vị chàng trai kiên cường thích liệt, khi anh khẩn cấp
kéo áo của cô lên, cô cũng thuận theo giơ hai tay, cho anh có thể thuận lợi rút
đi quần áo của cô.

Không bao lâu, cô ở trước mặt anh đã như một tinh linh nhỏ
trần trụi, trong ánh mắt nóng bỏng không chút che dấu nào của anh, mắt đẹp ngời
sáng.

Trong nháy mắt hai thân hình kết hợp, bọn họ không ngăn nổi thở
dài thỏa mãn, cơ thể đàn ông mạnh mẽ thô ráp kề sát cô, ở mỗi một lần đụng
chạm, cảm giác thỏa mãn không nói được thành lời, tựa như vô số hoa lửa, một
lần lại một lần châm lên.

Anh cảm nhận được cô mềm mại, trơn bóng, cô cũng cảm nhận
được anh to lớn cường hãn.

Anh chuyên chú chăm chú nhìn cô dưới thân mình, luyến tiếc
mỗi một phản ứng rất nhỏ của cô, nhăn mày hay nâng mi, cắn môi, thậm chí cả ánh
mắt mê loạn của cô... Tất cả đều làm cho anh càng thêm hưng phấn, càng thêm
cuồng hoan.

Một khoảng thời gian thật dài, anh ở trên người cô tìm kiếm
cảm giác say lòng người, ban đầu là bức thiết kích cuồng, sau lại ôn tồn mê
hoặc lòng người, cô nghe anh hít thở thật nặng, cảm nhận mồ hôi ấm nóng nhỏ
giọt ở trên người. Cảm giác không thể nói thành lời, anh giống như đứa nhỏ, vẻ
mặt thỏa mãn nằm trên người cô.

Sợ ép đau cô, anh ôm lấy thân mình nhỏ bé của cô, để cô gối
lên trên người mình, bàn tay to qua lại vuốt ve lưng bóng loáng, vừa nhẹ nhàng
vừa dịu dàng, tràn ngập yêu thương.

Hai người liền như vậy lẳng lặng gắn bó, đến lúc cả phòng
chìm trong đêm, nhưng ai cũng không nghĩ muốn rời đi. Không cần mở đèn, trong
bóng đêm, bốn phía im lặng chỉ nghe thấy hô hấp cùng nhịp tim đập của nhau,
nhưng bọn họ không sợ hãi cũng không hoảng loạn, toàn tâm hưởng thụ an ổn trước
nay chưa từng có.

“Anh có làm đau em không?” Bọn họ đã có một thời gian không
có hưởng thụ thân thể vui sướng đầm đìa khoái hoạt như vậy, sợ cô có chút ‘ăn
không tiêu’, cũng sợ chính mình khoái hoạt, mà quên săn sóc cảm thụ của cô.

Uông Mộ Di lắc đầu, một lát sau, cô cố lấy dũng khí, thật nhẹ
nhàng ghé vào lỗ tai anh nói một câu ngay cả chính mình đều thẹn thùng.

“Em nói cái gì? Anh không có nghe rõ ràng, nói lại lần nữa
xem!” Anh mang theo ý cười, thấp giọng nói.

Cô hờn dỗi không thuận theo, nói cái gì cũng không chịu nói
tiếp lần thứ hai, đem khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng cọ cọ trong ngực anh.

Thực thoải mái, được anh yêu nhiệt liệt như vậy, cô không cảm
thấy có chút khó chịu nào, mà là một loại thoải mái không diễn đạt được, cô
cũng không hiểu được, rõ ràng là mãnh liệt xâm lược như vậy, cô lại giống như
phiêu du ở một không gian kì diệu, có điểm choáng váng lâng lâng, cực kỳ thoải
mái!

Tuy rằng hai người chen chúc trên một chiếc giường đơn, nhưng
trong đó tràn đầy tình cảm, đó là thứ nồng nhiệt mà chỉ có người bên trong mới
hiểu được.

Báo cáo nội dung xấu