Viễn cổ y điện - Chương 32

Chương 32

Ly Mang đi tới bên cạnh cô, sóng vai với cô đứng chung một
chỗ.

Ở trong tiếng hô “Đuổi cô đi” vang lên liên tục, hắn bước
đi về phía lều của mình.

Lúc đi ra, hắn đem cái mũ lông chim trĩ trả lại trên tay
bà lão.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, bao gồm cả
Dĩ Gia và Đồ Lỗ.

Nao Nao đột nhiên giống như là phát điên mà đẩy đám người
ra, lao tới, ra sức cắn ở trên tay hắn một cái. Dòng máu dọc theo môi của cô từ
từ rỉ ra.

Hắn không đẩy miệng của cô ra, chỉ cau mày, giống như là
dung nhẫn (*) lại cảm thông mà nhìn cô.

(*) Dung nhẫn: khoan dung, nhẫn nhịn.

Na Đóa đã lệ
rơi đầy mặt, cô hướng về phía chỗ Mộc Thanh mà đi tới một bước, nhưng lại bị người
đàn ông của cô kéo lại.

Hắn vì mình,
lại tự nguyện bị tộc nhân và bộ lạc của hắn trục xuất. Thời đại này, ở nơi sức
mạnh của loài người đối với tự nhiên vẫn còn cực kì nhỏ bé, phải có suy nghĩ cố
chấp như thế nào, mới có thể khiến cho hắn làm ra hành động hi sinh không khác
nào tự sát như vậy?

Mộc Thanh khẽ
mỉm cười, nhắm mắt lại. Trước mắt lại hiện ra một cảnh khác.

Vào lúc cô
đi theo hắn rời khỏi khu quần cư, Do Do đột nhiên giãy giụa khỏi tay của Na
Đóa, nhanh chóng chạy về phía cô.

Nó ôm lấy
chân của Mộc Thanh, ngẩng đầu.

Mộc Thanh từ
từ ngồi xổm xuống, ngang bằng với nó.

“Thái tát
khách mục! Thái tát khách mục! Thái tát khách mục!…”

Do Do ôm chặt
lấy cổ cô, nghẹn ngào mà một lần lại một lần lặp lại những lời này.

“Chị sẽ trở
lại thăm em… nhất định sẽ trở lại…”

Cô cũng rơi
lệ đầy mặt.

Lúc bọn họ rời
đi, Ly Mang cầm theo túi da và cái mâu sắc bén ở trên tay của hắn, Mộc Thanh ôm
theo cái gối của cô, ở bên trong là dao, băng vệ sinh, tạp dề da rắn, vòng cổ
Ly Mang tặng cho cô và một bọc hạt kê mấy ngày trước được chia cho, ăn còn dư lại.

Sau khi khu
quần cư ở phía sau dần dần biến mất không thấy gì nữa, Mộc Thanh quay đầu lại
nhìn thoáng qua, vài đám khói bếp lượn lờ bay lên trong sương chiều khiến cho
cô cảm thấy mấy phần bi thương. Cô ngẩng đầu nhìn bên mặt của Ly Mang ở bên cạnh
một cái, cằm của hắn bị râu tóc che khuất, cô nhìn không rõ có phải là hắn nhếch
môi không, nhưng ánh mắt của hắn vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt của
hắn thoạt nhìn giống như là hai người đang trên đường trở về nhà, mà không phải
là vừa mới bị đuổi ra khỏi nhà.

Đột nhiên cô
cảm thấy có chút an tâm, lấy tay của mình vòng qua khuỷu tay của hắn mà khoát
chặt, bắt kịp bước chân của hắn.

Đêm nay, bọn
họ ở trong một cái sơn động cách khu quần cư không xa. Chính là cái sơn động mà
lúc mới tới, sau khi cô chạy thoát khỏi chỗ của Đạt Ô thì bị Ly Mang bắt được
giấu ở đây một đêm. Nơi đó giống như là nơi hắn thường xuyên đến. Sau khi hắn gạt
bỏ một đống đá ở trong góc một hồi thì lôi ra một cái bao màu xanh da trời, sau
đó cười đẩy tới trước mặt cô.

Mộc Thanh
kinh ngạc, vui mừng nhận ra đây chính là cái ba lô của mình, lúc đụng mặt lần đầu
tiên đã bị hắn chiếm làm của riêng, vậy mà lại bị hắn giấu ở đây. Tiếc nuối duy
nhất chính là không có ống nhòm. Vội vàng mở ra, nhìn thấy đồ đạc ở bên trong vẫn
còn ở đây, chẳng qua là lúc bật đèn pin, ánh sáng hơi yếu, có lẽ nguyên nhân là
đã lâu không có sạc pin, ngày mai đặt ở dưới ánh mặt trời phơi nắng, có lẽ là
có thể khôi phục lại cường độ ánh sáng ban đầu đi.

Lúc Mộc
Thanh sửa chữa đèn pin, chiếu lên thành động để nhìn, Ly Mang ở bên cạnh đang bận
nhóm lửa, cũng không có biểu lộ kinh ngạc gì. Trước đó nhất định hắn đã đem đồ ở
trong ba lô ra nghiên cứu một lần rồi, bây giờ mới lộ ra bộ dạng điềm nhiên như
không có việc gì này. Trong lòng chợt sinh ra ý nghĩ ngịch ngợm, cô gọi tên hắn
một tiếng, chờ hắn ngẩng đầu lên, thì đem ánh đèn chiếu vào trong mắt hắn.

Ly Mang hiển
nhiên là bị sợ hết hồn, rất nhanh đã lấy tay che ở trước mắt, đến trước mặt cô
tịch thu đèn pin. Thấy cô thấp giọng bật cười thì có chút bất đắc dĩ đưa tay
nhéo má cô.

Lúc bọn họ
ra đây thì cũng không mang theo cái gì để ăn. Chờ lửa nổi lên, buổi tối khi đi
ngủ dùng cây cỏ trải xuống làm giường, Ly Mang bảo cô ngồi ở bên trong chờ hắn
trở về, còn mình thì cầm cung tên mà duệ mâu đi ra ngoài. Trước khi đi còn cẩn
thận bẻ gẫy những cành cây dày lá che cửa động đi.

Mộc Thanh ngồi
ở bên cạnh đống lửa một mình, thỉnh thoảng cho vào bên trong một, hai cành cây
để đốt lửa, trong tiếng nổ lách tách của đống lửa, da của cô cảm nhận được một
chút hơi nóng thiêu đốt.

Đến nơi này
đã gần hai tháng, có lẽ là ngoài ý muốn, một việc tiếp một việc hướng về phía mặt
cô mà đánh tới, cô dường như không nhớ tất cả mọi chuyện và thân nhân ở nơi đó,
hoặc cũng có lẽ là không dám nhớ. Nhưng mà giờ phút này, không biết vì sao cô lại
đột nhiên nhớ tới trước kia.

Chỉ là hai
tháng ngắn ngủi, trước mặt sau lưng lại có cảm giác giống như là cách một thế hệ.

Bên ngoài
vang lên một trận tiếng bước chân xột xoạt. Mộc Thanh tưởng là Ly Mang trở về rồi,
có chút vui mừng mà đứng dậy nghênh đón. Cô đi được vài bước, lại nghe thấy giọng
nói có chút chần chờ khe khẽ gọi tên Ly Mang và mình.

Là Na Đóa.

Mộc Thanh vội
vàng vén đống cành lá chất ở cửa động lên. Thấy Na Đóa và người đàn ông của cô
đang đứng ở đó.

Bọn họ đem tới
một bọc khoai và mấy miếng thịt khô đã nướng chín, còn có một tấm da lông.

Mắt của Na
Đóa lại có chút hồng hồng, kéo tay của Mộc Thanh không ngừng lẩm bẩm nói “Các
ngươi nhất định phải khỏe mạnh.” Người đàn ông của cô ấy thì đứng ở đó không
nói gì, nhưng vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.

Mộc Thanh đột
nhiên có một loại cảm giác áy náy. Cô cảm thấy có chút có lỗi với người phụ nữ
thiện lương ở trước mặt. Nếu như không có sự xuất hiện của cô, thân nhân của cô
ấy là Ly Mang hiện tại hẳn vẫn còn ở trong bộ lạc. Là người đầu tiên đứng sau Đạt
Ô khiến cho người ta kính trọng ngưỡng mộ nhất. Mà không phải giống như bây giờ,
bị trục xuất vào trong rừng, từ nay về sau phải dựa vào sức mình và làm bạn với
trời đất.

Không có
ngôn ngữ nào có thể biểu đạt được tâm tình của cô bây giờ. Cô chỉ dùng hai tay
nắm chặt bàn tay đầy vết chai thô ráp của Na Đóa, kéo đến bên môi mình hôn một
cái.

Nước mắt của
Na Đóa nhanh chóng rơi xuống, thu tay về lau, hướng về phía cô gật đầu một cái
rồi cùng với người đàn ông của mình quay người rời đi.

Lúc Ly Mang
trở về, trên tay xách hai con mồi trông bộ dáng giống như gà rừng. Hắn ở nguồn
nước bên ngoài đã nhổ lông, tẩy rửa qua. Nhìn thấy đồ ở trên mặt đất thì sửng sốt
một chút. Chờ tới khi nghe xong những lời của Mộc Thanh chậm rãi kể lại, hắn gật
đầu một cái, khẽ cười với cô. Sau đó thuần thục mà xuyên con gà qua cái cành
cây rồi nướng.

Mộc Thanh vốn
là có chút lo lắng chuyện này sẽ khiến cho hắn buồn bã. Lén nhìn trộm hắn một
cái, thì chỉ thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào hai con gà đang ở trên ngọn lửa,
dần dần ứa ra mỡ bóng nhẫy, vẻ mặt rất là chăm chú. Dường như cảm nhận được cô
đang nhìn trộm mình, chợt ngẩng đầu nhìn về phía cô cười một cái, nụ cười ấm áp
giống như ánh lửa vậy.

Lúc ngủ, hắn
vẫn giống như bình thường để cho cô gối đầu lên một cánh tay của hắn, cánh tay
kia thì ôm eo cô, vỗ nhè nhẹ sau lưng cô, tựa như khi còn bé Mộc Thanh được mẹ
của cô vỗ vỗ dỗ dành chìm vào giấc ngủ vậy.

Cô đột nhiên
cảm thấy trong mắt như có cơn thủy triều dâng lên nên vội vàng nhắm mắt lại tập
trung ngủ.

Mộc Thanh là
bị cảm giác lạnh lẽo lúc nửa đêm làm cho tỉnh dậy. Cô nhắm mắt lại, theo thói
quen mà hướng về phía nơi phát ra ấm áp ở bên cạnh mình, ở đó lại không có ấm
áp. Đưa tay sờ loạn, lúc này mới phát hiện ra tấm da thú kia đang bao bọc lấy
cơ thể mình, nhưng Ly Mang ở bên cạnh lại không thấy đâu.

Trái tim của
cô bình bịch đập mạnh lên, chợt mở mắt nhìn chung quanh, trong tích tắc này lại
có chút cảm giác hoang mang.

Trong sơn động
rất tối, ánh trăng ở bên ngoài chiếu không tới, chẳng qua là ở cửa động lờ mờ
giống như là có bóng đen. Cô khẽ chống người lên để nhìn, nhận ra quả thực là
bóng lưng của Ly Mang.

Hắn đang ngồi
một mình ở đó, mặt hướng về phía khu quần cư, không biết là đang nghĩ cái gì.
Bóng lưng đó rất lâu không có nhúc nhích, giống như một người hóa đá.

Mộc Thanh ngẩn
người nhìn một lúc, muốn đứng dậy đi tới. Nhưng cuối cùng cô vẫn không đi, chỉ
từ từ nằm xuống, co người lại ở trong da thú.

Qua rất lâu,
cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng động, có lẽ là hắn đứng dậy trở về.

Hắn nằm xuống
bên cạnh cô.

Mộc Thanh cảm
nhận được một chút lạnh lẽo hắn mang đến, đó là cái lạnh của đêm thu ngấm vào.

Dường như hắn
sợ cảm giác lành lạnh ở trên người mình quấy nhiễu cô, nên không có vén da thú
lên để đắp lên người.

Mộc Thanh giả
vờ như vừa mới bị hắn làm cho thức giấc, ngáp một cái, nũng nịu mơ mơ màng màng
mà ưm một tiếng, sau đó đưa tay ôm lấy cái eo trần trụi của hắn, dán cơ thể ấm
áp mềm mại của mình vào.

Ly Mang
không do dự, lập tức đưa tay ôm cô chặt chẽ vào trong lòng, môi dán vào trán
cô. Tựa như cô chính là một bộ phận được lấy ra từ trong cơ thể hắn, bọn họ vốn
nên chặt chẽ dán ở cùng một chỗ như vậy, chẳng phân biệt ta và ngươi.

Ở trong tia
nắng ban mai của sáng ngày thứ hai, hắn dẫn cô đi dọc theo con sông mà lúc trước
họ đã chèo thuyền, hướng về phía mặt trời đang nhô lên mà đi.

Mộc Thanh
không biết hắn muốn dẫn cô đi đâu. Nhưng cô tin rằng chờ tới khi hắn dừng chân
lại, vậy thì đó nhất định sẽ là nơi ở tương lai của gia đình họ.

Vào chạng vạng
tối ngày thứ ba, bọn họ dừng lại trú ở trong một cái hang đá nông của vách núi
cạnh dòng sông. Lương khô bọn họ đã ăn không ít. Cho nên cần phải đi tìm đồ để
bổ sung cho đồ ăn.

Ở đây không
có chỗ để có thể ẩn núp, có lẽ Ly Mang không yên tâm khi để cô ở đây một mình,
cho nên dẫn cô theo.

Mộc Thanh thấy
hắn nhanh nhẹn bò lên cây, tìm thấy một cái tổ chim, lấy mấy quả trứng chim xuống.

Mỗi quả đều
to cỡ bàn tay cô.

Hắn lại ở
trong mấy cây đại thụ mục, moi ở trong hang ra mấy con chuột đất to bự. Mộc
Thanh nhìn cái thứ kêu chi chít, giãy giụa không ngừng ở trên tay hắn, mặc dù
có chút sợ hãi, nhưng mà nghĩ đến ngay cả thịt tươi mình cũng đã ăn rồi, thì
cũng bình thường trở lại.

Cuối cùng hắn
cũng bắn chết một con xúi quẩy, bởi vì bị hù dọa mà hoảng sợ chạy trốn trước mặt
bọn họ. Mộc Thanh lấy cái lá cây đại thụ mà mình thuận tay ngắt lấy, mang theo
bọc quả dại lại. Hai người thắng lợi trở về, bây giờ trời cũng sắp tối rồi. Lúc
đi được nửa đường, Mộc Thanh đột nhiên nghe thấy ở trong bụi cỏ bên cạnh mình
giống như có thứ gì đó đang chuyển động, cô lấy làm kinh hãi, thoáng cái đã chạy
tới bên người Ly Mang.

Ly Mang vỗ vỗ
tay cô an ủi, tự mình cầm duệ mâu, cẩn thận đẩy bụi cỏ ra, chờ tới khi tìm ra
nơi phát ra tiếng vang kì lạ thì hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ở đó có một
con vật nhỏ kì lạ, đang liên tục cố gắng muốn đứng lên, nhưng lại liên tiếp té
xuống, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nức nở.

Nói nó quái
dị, bởi vì nó lớn lên có chút giống sư tử, nhưng bộ lông lại màu đen, dáng dấp
thoạt nhìn so với con cún con không lớn hơn là bao nhiêu, thoạt nhìn giống như
là mới sinh không được bao lâu.

Mộc Thanh ngồi
xổm xuống, mượn sắc trời ảm đạm còn sót lại quan sát cẩn thận, phát hiện mông
và chân nó có dấu vết bị cắn, máu tươi đầm đìa, phía trên còn bị gai đâm vào,
lúc này mới không có cách nào để đứng lên.

Ly Mang duỗi
tay, thoáng cái đã thô lỗ xách cổ tiểu gia hỏa kia lên, xem chừng là muốn vặn
gãy cổ nó, đưa tiễn cái mạng nhỏ rồi. Mộc Thanh vội vàng kêu một tiếng, đoạt lại
từ trên tay hắn.

Con vật nhỏ
bị sợ hãi, rúc vào trong ngực Mộc Thanh không ngừng kêu grừ grừ, gắng sức cọ đầu
vào ngực của cô.

Ly Mang có
chút không hiểu, thấy cô trợn mắt nhìn mình, ôm con vật nhỏ đó đi về phía trước
nên đành phải đi theo.

Hai người trở
về chỗ đã tìm được lúc đầu, Mộc Thanh mặc kệ những thứ khác, đầu tiên bảo Ly
Mang chiếu đèn pin cho mình, còn mình ôm lấy con vật nhỏ, dùng cái nhíp ở trên
dao quân đội cẩn thận rút cái gai đâm ở trên người nó, còn bảo Ly Mang tới gần
đấy nhổ một ít thảo dược, nhai nát rồi đắp ở trên miệng vết thương của nó.

Ly Mang bây
giờ mới hiểu ý của cô, thì ra là coi trọng con vật này, muốn dẫn nó đi cùng. Thật
ra theo cách nghĩ của hắn, mười con chỉ sợ cũng đã bị nướng trên lửa rồi, thấy
cô thích như vậy, cũng đành phải thuận theo cô đi.

Mộc Thanh cẩn
thận nhai nát thịt đã nướng chín, cùng với nước trái cây đút cho con vật nhỏ
ăn. Ăn xong, con vật nhỏ kia lại một mực há miệng ngậm một ngón tay của cô,
dùng cái lưỡi mềm mại ôm lấy, không ngừng mút. Mộc Thanh cảm thấy vừa ngứa lại
vừa trơn, nhịn không được bật cười ha ha. Ngay cả buổi tối, lúc đi ngủ cũng đặt
ở bên cạnh chân, dùng da thú đắp lên, ban đêm còn tỉnh giấc mấy lần, nhìn xem
còn ở đó không, khiến cho Ly Mang buồn bực không dứt. Chờ đến khi cô muốn thức
dậy lần thứ ba, cuối cùng cũng nhịn không được vừa kéo cô xuống, kiên quyết đặt
ở dưới thân mình.

Con vật nhỏ
nằm bên cạnh, trừng đôi mắt đen lung liếng nhìn hai bóng người đang dây dưa ở
cùng một chỗ lên xuống không ngừng, cùng với tiếng vang hai người bọn họ phát
ra, trong cổ họng nó nhẹ nhàng kêu grừ grừ.

Báo cáo nội dung xấu