Viễn cổ y điện - Chương 22

Chương 22

Ban đầu Mộc
Thanh cho rằng đây là chuyện của đàn ông. Nhưng cô phát hiện mình nghĩ sai rồi.
Mấy người đàn ông vẫn đi ra ngoài săn thú như cũ, một bộ phận các phụ nữ vẫn đi
ra ngoài hái quả dại như bình thường, một bộ phận thì cầm dao đá hoặc là dao
làm bằng xương đi thu hoạch. Mộc Thanh cũng theo Na Đóa đi thu hoạch. Rất nhanh
cô sẽ biết nguyên nhân tại sao lại là phụ nữ đi thu hoạch. So về sức lực, tại
đây loại chuyện lặt vặt này càng cần phải kiên nhẫn. Lưỡi dao do không quá sắc
nên nhất định phải một tay nắm chặt, một tay kia dùng dao cắt thân cây kê bảy
tám lần, mới có thể cắt được một nắm cây kê, hơn nữa cách một lúc lại đem dao cầm
qua một bên mài trên đá mới có thể sử dụng tiếp. Cho nên có mấy người phụ nữ dứt
khoát không dùng dao cắt, mà là trực tiếp lấy tay đi vuốt hạt kê xuống. Tiến độ
rất chậm, một ngày qua đi, một mảng lớn cây kê, còn chưa thu hoạch được một phần
năm, cứ theo tốc độ này, ít nhất phải năm sáu ngày nữa mới có thể thu hoạch
xong.

Mộc Thanh đi
theo Na Đóa xuống đất cắt một lúc, đã cảm thấy xương sống thắt lưng đều đau, nhất
là lòng bàn tay, bị thân cây thô cứng cọ xát vào nên có chút đau nhức nóng rát,
chẳng qua là ngại lười nhác, cắn răng kiên trì. Buổi trưa thời điểm mặt trời
lên tới đỉnh đầu, các phụ nữ dừng công việc, ngồi ở dưới bóng cây bắt đầu hóng
mát, uống nước hoặc là ăn trái cây. Mộc Thanh không nghỉ xả hơi, đội mũ bện bằng
dây mây trở về khu quần cư.

Buổi sáng cô
đã nghĩ đến lưỡi liềm. Cho dù không có liềm bằng sắt, hình dáng của lưỡi liềm
so với dao bằng xương là hình dáng thẳng của nơi này thì hiệu suất sẽ cao hơn một
chút, cho nên hiện tại cô muốn tìm xương động vật có thể mài thành hình dáng lưỡi
liềm. Nơi này mỗi lần giết con mồi, xương còn thừa lại sẽ không bị tùy ý vứt
đi, mà đều chồng chất tại một nơi hẻo lánh trong khu quần cư. Mộc Thanh đi qua
tìm nhặt một hồi, chọn được một khối xương ưng ý, định chờ buổi tối Ly Mang trở
về bảo hắn cầm đi gia công, ngày mai thử lại lần nữa xem hiệu quả như thế nào.

Kết thúc một
ngày làm việc tay chân, Mộc Thanh đi theo các phụ nữ đến bờ suối tẩy đi một
thân mồ hôi, đi giày mát về khu quần cư. Cô đang đợi Ly Mang mang dao găm Thụy
Sĩ mang về cho cô. Sáng nay thời điểm hắn đi ra ngoài, cô cố ý đứng ở trước mặt
hắn khoa tay múa chân động tác dao xẹt qua lòng bàn tay, lại phát âm ra từ dao.
Lúc trước cô đã xin qua một lần, nhưng hắn bỏ mặc. Mộc Thanh tin tưởng lúc này
có lẽ hắn sẽ nghe cô.

Lúc Ly Mang
trở về, quả nhiên mang dao găm về cho cô. Thoạt nhìn là hắn muốn lưu lại bên
người cô nhìn xem rốt cuộc là cô muốn làm gì. Nhưng không chịu được Mộc Thanh vừa
đấm vừa xoa, cuối cùng chỉ đành phải theo cô, mắt nhìn hình cô vẽ trên mặt đất
rồi cầm mảnh xương kia đi ra ngoài mài cải tạo lại, có đều vẻ mặt dường như có
chút buồn bực vậy.

Mộc Thanh chờ
hắn vừa đi, liền cởi áo sơ mi trên người. Cô thật sự là không nỡ đem bộ y phục
duy nhất của mình hôm nay cắt bỏ một vòng, nhưng nhớ tới bộ dạng kinh hãi của
phụ nữ nơi này khi kinh nguyệt đến, cô lại cảm thấy đáng giá. Cho dù Ly Mang
nhìn, tám chín phần mười cũng không biết cô đang làm đồ gì, nhưng ở trước mặt hắn
làm băng vệ sinh quả thật khiến cô cảm thấy có chút không thoải mái, vì vậy vừa
rồi đầu tiên là cô làm nũng sau đó thì trợn mắt đuổi hắn đi.

Mộc Thanh
dùng dao găm cắt một mảnh vải rộng bằng lòng bàn tay chỗ vạt áo sơ mi. Sau đó mặc
lại áo, cô cúi đầu nhìn xuống, may quá chiều dài vẫn còn dài từ lưng áo trở xuống.
Dùng cốt châm (kim bằng xương) cùng với sợi chỉ khâu tỉ mỉ theo chiều dài vải
băng vệ sinh, chừa lại khe hở để thắt nút thòng lọng, để sau này dễ dàng đổ tro
rơm rạ ra, lại khâu dây buộc dài nhỏ ở bốn góc, như vậy là đại công cáo thành rồi.
Tuy nhìn có chút sơ sài, nhưng sử dụng hẳn là không thành vấn đề. Suy nghĩ đến
vấn đề tắm rửa, thấy vải vóc còn thừa liền lại làm một cái nữa. Làm xong sợ Ly
Mang nhìn thấy tò mò, nên xếp dưới chồng gối mà cô mới làm.

Khi Ly Mang
trở về, sắc trời đã hoàn toàn tối đen. Hắn mài ra lưỡi liềm quả thật không tệ,
mũi nhọn lưỡi cũng rất sắc. Mộc Thanh rất cao hứng, kiễng mũi chân ôm cổ, hôn
lên chóp mũi của hắn. Ly Mang lộ ra vẻ có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh đã
nở nụ cười, ôm mông nâng cô lên để hôn cô. Nhưng không phải là hôn mặt, mà là
cách y phục liếm hôn bộ ngực cô. Mộc Thanh bị hắn trêu chọc có chút ngứa, cười
tránh né, hai người náo loạn một hồi, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng
vỗ vỗ bả vai hắn ý bảo để mình xuống, từ trên da thú nhặt dao găm lại, lôi kéo
tay Ly Mang, vén rèm cửa lên rồi ấn hắn ngồi xuống trên một cái cọc gỗ lớn trước
cửa lều. Ly Mang có chút không hiểu, nhưng vẫn biết điều ngồi bất động ở chỗ
đó.

Trong khoảng
đất trống này còn đang đốt mấy chồng cỏ khô đuổi muỗi, đại đa số mọi người đã
trở về phòng nghỉ ngơi đi, còn một số người thì nằm ở ngoài bên ngoài cho mát mẻ,
cộng thêm chỗ ở của bọn nàng ngay bên cạnh, cho nên thật sự cũng không khiến
cho người khác chú ý quá nhiều. Lúc này trăng sáng đã bò qua ngọn cây, chiếu rọi
ra một mảnh ánh sáng trong vắt nhẹ nhàng. Tới nơi này chưa đến vài ngày, Mộc
Thanh liền phát hiện ánh trăng ở đây so với lúc trước, thật sự là sáng hơn
không ít, chỉ cần không phải là ngày trăng lưỡi liềm, thì ánh trăng đủ để cho
người ta thấy rõ đồ vật.

Mộc Thanh
giơ tay Ly Mang lên, mượn ánh trăng nhìn xuống. Móng tay của hắn dày sắc bén,
thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy khiến cô sợ hết hồn, trên bụng vẫn còn lưu lại
dấu vết bị hắn cào qua, đến nay vẫn còn chưa khỏi, chính là kiệt tác lúc đầu của
hắn. Sau đó hắn phát hiện mình làm cô bị thương, cũng lộ ra có chút tự trách,
thời điểm vuốt ve thân thể cô, sẽ không làm tổn thương cô nữa. Nhưng mỗi lần
nhìn nó cô đều cảm thấy không thuận mắt như khi nhìn đầu tóc rối bời của hắn,
cho nên thừa dịp có kéo, muốn giúp hắn tu bổ lại móng tay.

Ly Mang phát
giác ý đồ của cô, có bộ dạng không muốn, dùng sức rút bàn tay trở về, muốn giấu
ở sau lưng, nhưng bị cô túm lấy không bỏ, rốt cuộc không thoát ra được, chỉ
đành phải để cô cắt.

Mộc Thanh từ
từ cắt bỏ móng tay quá dài của hắn. Suy nghĩ đến cắt cụt thì hắn sẽ không quen,
cho nên không cắt tận gốc mà giữ lại một đoạn ngắn, nhưng được cắt sửa thật chỉnh
tề. Nhân tiện còn giúp hắn cắt móng chân.

Người nơi
này không có công cụ riêng biệt để cắt móng tay, cho nên bình thường đều là để
tùy ý móng tay dài cho đến khi bị gãy. Mộc Thanh giúp Ly Mang cắt sửa móng tốt
rồi, nghĩ thầm chờ qua mấy ngày bận rộn, rãnh rỗi sẽ cắt sửa móng tay giúp mấy
đệ muội của Do Do.

Ly Mang nắm
tay thành quả đấm rồi lại buông ra, làm mấy lần, thoạt nhìn rất không quen, vẻ
mặt cũng không thoải mái. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Mộc Thanh đứng ở trước mặt
đang cười dài nhìn mình, một trận gió đêm thổi qua, khiến vài lọn tóc dài phía
sau cô bay về trước, chạm vào mặt hắn, như cào vào tim khiến hắn cảm thấy ngưa
ngứa, không nhịn được, mạnh mẽ lên ôm cô chui vào trong phòng.

Ngày thứ hai
Mộc Thanh mang lưỡi hái mới làm bằng xương xuống đất thử nghiệm, quả nhiên so với
hôm qua thì thuận tay rất nhiều. Hơn nữa cô phát hiện Ly Mang rất thông minh,
chỗ nắm tay được quấn thật chặt bằng một loại vỏ cây mềm mại, không biết lột ra
từ loại cây nào, như vậy cho dù trên tay có mồ hôi cũng sẽ không bởi vì trơn mà
trượt ra khỏi tay.

Lưỡi liềm mới
này rất nhanh khiến Na Đóa và phụ nữ khác chú ý, lần lượt cầm đi dùng, trên mặt
đều lộ ra bộ dạng tươi cười vui mừng, cả đám thay nhau đoạt lấy dùng. Na Đóa cười
híp mắt đẩy Mộc Thanh ra ngoài, chỉ chỉ đám tiểu hài tử trong bộ lạc đi theo tới
đây ngồi giương oai đầy trên mặt đất ở bên cạnh, nói với cô mấy câu. Mộc Thanh
nghe hiểu được mấy từ, đại khái là bảo cô không cần xuống đất làm việc, trông mấy
đứa trẻ là được. Cô hoài nghi hẳn là Ly Mang ngầm nhờ Na Đóa chiếu cố cô. Tối
hôm qua nhìn thấy tay cô bị mài đến sưng đỏ, vẻ mặt của hắn lúc đó tựa hồ có
chút đau lòng.

Mộc Thanh
xem chừng thấy mình ở trong đất quả thật không thể giúp được bao nhiêu, cũng
không từ chối, dẫn theo mấy đứa trẻ đi phụ cận tìm kiếm hái quả dại rau dại, cô
tới đây hơn hai mươi ngày rồi, dần dần cũng có thể phân biệt được những thứ gì
có thể ăn, những không thể ăn. Buổi trưa lúc nghỉ ngơi, mặc dù người nơi này
không có thói quen ăn cơm Trung quốc, nhưng mọi người vẫn ăn những súp mà cô
mang theo tiểu hài tử hái trái cây và rau dại nấu được, thoạt nhìn vẫn rất cao
hứng.

Ngày kế, Mộc
Thanh phát hiện cơ hồ trên tay mỗi người phụ nữ đều cầm liềm bằng xương tương tự
như của cô. Xem ra tối hôm qua khi trở về các cô cũng bảo mấy người đàn ông nhà
mình phỏng theo đi làm. Tốc độ so với hai ngày trước nhanh hơn không ít, đến
ngày thứ ba đã thu hoạch xong toàn bộ, bắt đầu đến bước đập hạt kê.

Mộc Thanh cảm
giác được, trong bộ lạc, phần lớn các phụ nữ bởi vì phát minh này của cô, mà
thái độ đối với cô so sánh với lúc trước thì thân cận hơn không ít. Từ trước có
thể họ cảm thấy cô là ngoại tộc, mặc dù ngại Ly Mang, cũng rất khách khí với
cô, nhưng đó là một loại khách khí không thân thiện. Hiện tại gặp mặt có thể lộ
ra nụ cười rực rỡ với cô, cũng không ngăn cấm trẻ con nhà mình tìm cô chơi. Trừ
chơi thắt nút dây, cô còn có thể dạy bọn nhỏ chơi nhảy ô vuông, chơi diều hâu bắt
con gà con, thậm chí ở dưới đại thụ còn làm bàn đu dây. Trò chơi mới này thoáng
chốc đã trở thành trò hài tử thích nhất, chẳng những nữ hài tử, kể cả nam hài tử
cũng cướp chơi, Mộc Thanh nghiễm nhiên trở thành vua hài tử trong bộ lạc.

Hiện tại,
ngoại trừ Nao Nao thoạt nhìn còn có nhiều địch ý với cô, thì hết thảy đều phát
triển theo phương hướng tốt. Nhưng Mộc Thanh lại cao hứng không nổi, ngược lại,
tâm tình của cô càng ngày càng trầm trọng, bởi vì cô đợi không thấy kinh nguyệt
của cô đến.

Mộc Thanh từ
lúc thiếu nữ có kinh lần đầu về sau, vẫn cảm thấy kinh nguyệt đối với phụ nữ mà
nói thì thật sự là chuyện phiền toái. Nhưng hiện tại, cô hi vọng thứ này tới
đúng hạn, tựa như lúc trước, cuối tháng hi vọng được phát tiền lương, thậm chí
so với tiền lương thì càng lo lắng hơn. Ít nhất tiền lương sẽ không có quá nhiều
thay đổi, nhưng thứ này... thì khó nói.

Vốn là dựa
theo thời gian, ngày hôm qua nên là ngày có kinh của cô, nhưng cho đến khuya
hôm nay, vẫn chậm chạp không có động tĩnh.

Kinh nguyệt
của cô luôn luôn rất chuẩn, thỉnh thoảng có đến trước một ngày, nhưng cơ hồ
không bị chậm bao giờ.

Mộc Thanh bắt
đầu cuộc sống hàng ngày mà khó có thể không suy nghĩ lung tung. Đến cuối cùng,
cô thậm chí nghĩ, nếu quả thật cô cứ như vậy mang thai sinh hạ hài tử, để cho đứa
bé giống người nơi này, ngày qua ngày năm qua năm trải qua loại cuộc sống mặc
da thú ngủ nhà lều thời khắc vì muốn no bụng mà ngược xuôi vất vả săn dã thú,
cô nhất định sẽ vô cùng đau lòng. Cô cũng không phải là xem thường cuộc sống
này, ngược lại hiện tại cô cảm giác được mình đã bắt đầu học thích ứng được.
Nhưng vừa nghĩ tới con của mình cũng không tránh khỏi như vậy, cô đã cảm thấy
quả thực là một loại tội lỗi, cô có không cách nào tiếp nhận được.

Ly Mang hiển
nhiên không rõ ràng lắm tại sao đột nhiên hai ngày nay tâm tình của cô lại đại
biến như thế, nhưng hắn phát hiện biến hóa này của cô, hơn nữa cố gắng cẩn thận
từng li từng tí dỗ dành để cô cao hứng, dùng chính phương thức của hắn. Tối
ngày hôm qua hắn vụng trộm mang thức ăn ngon cho cô, hiện tại lại móc ra một
chuỗi vòng cổ dùng hàm răng động vật mài ra, mặt đầy tươi cười đưa tới trước mặt
cô, mong đợi cô lộ ra nụ cười. Cái này ở đây coi như là trang sức xa xỉ phẩm của
phụ nữ rồi, cô chỉ thấy ở trên cổ của Nao Nao thôi. Nhưng Mộc Thanh thật sự
không có tâm tình, tùy ý nhìn sang, liền mệt mỏi nằm chết dí ở chỗ mình hay ngủ.
Trong nội tâm cô thậm chí có chút trách cứ lên người hắn, trách hắn làm cho
mình mang thai.

Mộc Thanh nằm
một hồi, không nghe thấy phía sau có động tĩnh, liền không nhịn được quay đầu lại
nhìn. Mượn ánh trăng ở phía ngoài chiếu vào, thấy chuỗi dây chuyền kia đã rơi
trên mặt đất, nhưng hắn vẫn đứng ở nơi đó ngơ ngác đang nhìn mình, trên mặt hiện
ra vẻ mặt mờ mịt lại bi thương.

Trong lòng Mộc
Thanh đột nhiên giống như là bị cái gì hung hăng kéo một cái. Rốt cuộc vẫn phải
không nhịn được, tung mình ngồi dậy, vẫy vẫy tay với hắn.

Ly Mang cơ hồ
là nhào tới trước mặt cô, chợt ôm chặt lấy cô, ở bên tai cô thấp giọng nói chuyện,
cuối cùng chỉ là không ngừng lặp một âm tiết “Thái tát khách mục.”

Mộc Thanh
nghe không hiểu, nhưng trong lòng không khỏi nổi lên một trận cảm động, cúi đầu
thở dài, tùy ý để hắn ôm. Chờ hắn rốt cuộc buông lỏng mình ra, lúc này mới mỉm
cười hôn lên trán hắn. Đây là nụ cười đầu tiên của cô với hắn trong hai ngày
nay.

Trên mặt Ly
Mang lập tức lộ ra vui mừng, cô đơn mới vừa rồi đã bị quét sạch, xem bộ dáng là
muốn ôm cô đi ngủ. Mộc Thanh ngăn cản hắn, thò người đi ra ngoài lấy chuỗi dây
chuyền vừa nãy rơi trên mặt đất, đưa tới trên tay hắn.

Ly Mang
không hiểu, Mộc Thanh cười nói: “Đàn ông tặng dây chuyền cho phụ nữ, không phải
là còn muốn đeo cho cô đấy sao?” Vừa nói vừa làm động tác đeo dây chuyền.

Ly Mang chợt
hiểu ra, đem dây chuyền đến cổ cô, lại vén mái tóc dài của cô ra ngoài. Chiều
dài của dây chuyền vừa đến khe ngực của cô. Bóng loáng mát lạnh, cảm giác thật
thoải mái. Hẳn là hắn mất không ít thời gian để mài.

Mộc Thanh
cúi đầu nhìn xuống, cười nói: “Rất đẹp, ta rất thích. Cám ơn anh, Ly Mang.”

Cô hiện tại
không những dụng tâm học ngôn ngữ của bọn họ mà còn thường xuyên cố ý ở trước mặt
Ly Mang nói ngôn ngữ của cô. Có lẽ trong tiềm thức, cô vẫn hi vọng có một ngày
không những mình có thể dùng ngôn ngữ của bọn họ để trao đổi, Ly Mang cũng có
thể dùng ngôn ngữ của cô để trao đổi với cô.

Ly Mang tựa
hồ nghe hiểu lời của cô, hắc hắc nở nụ cười, trong mắt lóe lên tia vui vẻ.

Một đêm này,
Mộc Thanh nằm ngủ ở trong khuỷu tay của Ly Mang, yên lặng nói với chính mình, nếu
như hài tử thật sự không thể chờ được cứ như vậy mà đến rồi, cô cũng chỉ có thể
cho là trời cao tại đây ban cho cô một bảo bối. Cô sẽ tận lực sáng tạo ra điều
kiện vật chất tốt hơn cho con, cô cũng sẽ dạy hắn tất cả những kiến thức mình
có thể dạy. Nếu như là nam hài, hắn sẽ là chiến sĩ cường tráng dũng mãnh nhất
trong rừng rậm, nếu như là nữ hài, vậy nhất định sẽ là công chúa thông minh
xinh đẹp nhất...

Sáng sớm
ngày thứ hai, Mộc Thanh bị bừng tỉnh do ở dưới thân tuôn ra một luồng nhiệt
nóng.

Kinh nguyệt
bị trễ bất ngờ tới, hơn nữa hỏng bét chính là lại làm bẩn mảnh da thú phía dưới.

Báo cáo nội dung xấu