Animorphs (Tập 3) - Chương 10 - 11 - 12

CHƯƠNG
10

Bốn đứa bạn của tôi đang quây lại, đứng bất động. Chúng gầm gừ, nảy lửa nhìn
năm con sói đối địch.

Hai đàn sói đã đụng độ nhau. Giữa chúng là một con thỏ
chết nằm thẳng cẳng. Chính đàn sói kia đã giết con thỏ. Các bạn của tôi vô tình
đụng phải chúng. Giờ đây, hai con đực đầu đàn bị cuốn vào một trận chiến một
mất một còn để giành quyền thống soái.

Một trong hai con đực đầu đàn đó là Jake, con kia là một
con sói thứ thiệt.

Jake có trí thông minh của loài người, nhưng nói về
chuyện đấu đá thì con sói kia có nhiều kinh nghiệm hơn. Jake chưa hề phải ngoi
lên vị trí đầu đàn qua những trận chiến sống mái.

Tôi muốn cười mà không sao cười nổi. Tình huống hiện giờ
thật lố bịch! Nhưng dẫu sao nó cũng giúp tôi quên đi con diều hâu cái, quên cái
cảm xúc đã cuốn hút tôi về phía nó, đã hớp hồn tôi ngay cả khi những con tàu của
bọn Yeerk đang lởn vởn đầy sát khí ở trên không.

Tôi giật bắn mình: thời gian! Bọn nó đã bị chậm kể từ khi
rời bờ hồ chạy về. Mất bao nhiêu thời gian rồi nhỉ?

Tôi sà xuống chỗ bọn nó.

“Các cậu làm quái gì thế?” tôi hỏi.

“Im mồm đi, Tobias!” Jake gắt gỏng nạt lại tôi. “Bộ không
thấy tình hình hay sao?”

“Thấy chớ! Các cậu chỉ việc nhường cho chúng là xong.”

“Không được. Nếu tớ rút thì tớ sẽ tiêu ngay.”

“Tiêu cái gì mà tiêu?” tôi la lớn. “Cậu đâu phải là sói.
Nó mới là sói. Hãy cứ để nó làm sếp bầy sói. Các cậu bị trễ thời gian rồi đó.”

“Đâu đơn giản vậy.” Cassie lên tiếng. “Nếu Jake có vẻ
nhún nhường thì con sói đầu đàn kia sẽ tấn công. Bọn tớ đã bị lạc vào lãnh địa
của chúng, và chúng nghĩ bọn tớ muốn chôm mồi của chúng.”

Con sói đực bự chợt gầm gừ dấn một bước lên trước. Lập
tức, Jake nhe nanh ra và thủ thế.

Con thỏ chết nằm giữa hai con sói đầu đàn, cách mỗi hàm
rằng nhọn hoắt chỉ chừng vài tấc.

“Vụ choảng nhau này là vì con thỏ, đúng không nào?” tôi
hỏi.

Không có tiếng trả lời. Đứa nào cũng căng thẳng đến mức
lông lá xù cả lên. Bất cứ giây nào tình hình này cũng có thể bùng nổ thành một
cuộc chiến tranh băng đảng của sói và theo lối sói.

Tôi biết mình phải làm gì. Nhưng điều đó lại đi ngược với
bản năng trong đầu con diều hâu. Mà Tobias-người thì cũng không phải là hoàn
toàn bình tĩnh.

Tôi đập cánh để bay lên cao một chút. Tôi sẽ cần tốc độ.
Rồi tôi hướng mắt về con thỏ, cầu trời cho tôi hành động được nhanh như suy
tính.

“Aaaaaaaaaaaaaaaaa.”

Tôi vọt thẳng xuống, vuốt chìa ra trước.

“Tsiiiir!” tôi la lớn.

Vèo!

Mỗi bên tôi là một con sói. Con thỏ chết nằm đó.

Bụp!

Cái vuốt của tôi cấu vào con thú chết và tóm lấy lông của
nó.

Tôi đập cánh một lần, hai lần. Con thỏ bị nhấc bổng lên
không.

Con sói lớn chồm tới. Tôi cảm thấy những chiếc nanh của
nó xẹt qua đuôi.

Tôi đập cánh rối rít, bay là đà, nửa nhấc, nửa kéo lê con
thỏ chết. Con sói bám sát theo sau, chỉ cách chừng vài phân.

“Tobias!” Rachel thốt lên.

“Chạy đi!” tôi hét lớn “Tớ chắc phải buông nó mất. Nặng
quá!”

May mắn thay, khi không là một con sói ngu thì Jake luôn
là đứa nhanh nhạy và quyết đoán. “Chạy đi, không kịp nữa bây giờ.”

Tôi buông con thỏ đúng lúc con sói vồ hụt tôi.

PHẬP!

Chiếc hàm sói có thể giết chết tươi một con ngỗng vừa cắt
vào không khí chỉ vài ly sau đuôi tôi. Các bạn biết không, nó ở gần tôi đến mức
tôi đếm được cả những chiếc răng của nó.

Một làn gió rất nhẹ thổi qua. Nhưng thế là quá đủ. Tôi
xoãi rộng đôi cánh, mặc cho làn gió nâng tôi lên.

“Trời, ớn muốn chết!” tôi nói.

“Cậu có sao không đấy?”

“Hình như tớ mất mấy sợi lông đuôi.” tôi đáp. Nhưng lông
đuôi là thứ mọc lại được.

Tôi bắt kịp bọn nó. Bọn nó đang xả hết tốc độ sói chạy
như điên. Thời gian còn rất ít. Tôi cũng chả biết còn bao nhiêu phút. Đó là một
trong những phiền toái thường xuyên của phép biến hình. Cho dù bạn có thể đeo
đồng hồ thì bạn cũng không dám đeo. Một con sói hay diều hâu mà đeo đồng hồ thì
chẳng khác gì “lạy ông tôi ở bụi này”.

“Để mình xem có coi được giờ ở đâu không.” tôi nói.

Tôi đang mệt, rất mệt sau chuyến bay dài và không phải
một mà đến những hai lần đụng độ với chó sói. Con diều hâu trong tôi chỉ muốn
tìm một cành cây ngon lành nhìn ra đồng trống để mà ngơi nghỉ. Nhưng tôi biết
bây giờ chưa phải lúc.

Tôi bay lên cao một chút. Chỉ một chút thôi, đủ để nhận
ra một trong các xe tải của bọn kiểm lâm giả hiệu.

Bọn Mượn xác đã đi khỏi xe, nhưng trên bảng điện có một
chiếc đồng hồ.

Tôi nhìn con số trên đó mà không thể tin nổi mắt mình.

Chắc là nó sai! Chắc chắn là nó sai!

CHƯƠNG
11

Tôi hết cả mệt mỏi.

Tôi lao hết tốc lực về phía các bạn tôi. Tôi cảm thấy khó
ở. Giống như trái tim tôi sắp bốc cháy.

Bọn nó đã vượt qua ngưỡng thời gian cho phép! Quá muộn
rồi! Muộn thật rồi. Bọn nó sẽ bị kẹt. Giống như tôi. Mãi mãi.

“HOÀN HÌNH ĐI!” tôi hét lớn.

Nói bằng ý nghĩ cũng chẳng khác gì mấy so với nói bình
thường: càng ở xa thì càng khó nghe.

“Hoàn hình đi! Ngay lập tức!”

Hi vọng là chiếc đồng hồ trên xe không chính xác. Hi vọng
là trước sau năm phút vẫn không sao.

Đây rồi! Tôi đã thấy bọn nó. Bốn con sói đang cắm đầu
chạy về hướng thành phố ở tít tắp xa.

“Hoàn hình ngay!” tôi hét lớn khi lướt ngang đầu bọn
chúng nhanh như một viên đạn.

“Bọn tớ còn bao nhiêu thời gian?” Marco hỏi.

“Hết rồi!”

Tuyên bố đó khiến bọn nó lập tức hành động. Tôi kiệt sức
đáp xuống một cành cây.

Cassie là đứa đầu tiên biến đổi. Lông của nó ngắn dần.
Cãi mõm thụt vào, thành cái mũi. Hai cặp giò dài ra và phình lên từ các cẳng
sói mảnh khảnh. Cái đuôi của nó cũng thụt vào và biến mất. Khi nó hoàn hình
được hơn phân nửa thì những biến đổi đầu tiên mới thấy xuất hiện ở mấy đứa kia.

“Nào, nhanh đi!” tôi giục giã.

“Mấy giờ rồi?” Jake hỏi.

“Các cậu còn hai phút.” tôi nói dối. Theo như cái đồng hồ
thì bọn nó đã trễ mất bảy phút.

Muộn quá rồi!

Cassie vẫn tiếp tục hoàn hình từ cơ thể chó sói. Da nó
đang thay dần cho lông. Bộ quần áo bó sát đã hiện ở phần đùi.

Nhưng mấy đứa còn lại không may mắn như thế.

“Áááá!” tôi nghe tiếng Rachel hét lên trong đầu mình.
Việc hoàn hình của nhỏ đã diễn ra trật lấc. Bàn tay người của nhỏ diện ra ở đầu
mút cẳng sói... nhưng ngoài ra không có gì thay đổi.

Tôi khiếp hãi nhìn Marco.

Cái đầu bình thường của nó đột nhiên tòi ra từ cơ thể
sói. Nhưng phần còn lại vẫn y nguyên. Nó nhìn xuống rồi hét lên kinh hãi: “Helow!
Yipmeahhh!” Đó là một âm thanh khó nghe, nửa như tiếng người, nửa như tiếng
sói.

Tệ thật! Tệ hơn cả tệ! Tôi cứ nghĩ bọn nó bị kẹt trong
lốt sói, giống như tôi bị kẹt trong lốt diều hâu. Nhưng bọn nó lại hóa thành
những quái thai, nửa người nửa sói: những cơn ác mộng giữa ban ngày.

Cassie chạy hết từ đứa này sang đứa kia “Nào, Jake,
tập trung đi! Chú ý nào! Rachel, đừng bỏ cuộc! Hãy hình dung mình là người. Hãy
tưởng tượng như các cậu đang ngắm mình trong gương. Trấn áp nỗi sợ của bồ đi,
Marco!”

Tôi thấy Marco ngước cặp mắt người lên và chăm chăm
nhìn tôi. Đôi mắt đó bám lấy tôi không rời. Giống như là nó căm thù tôi. Hoặc
sợ tôi không chừng. Hay có lẽ cả hai.

Tôi vẫn bất động. Nếu Marco cần có tôi để tập trung
thì càng tốt.

Nhưng điều đó lại làm tôi ghê ghê, rùng mình. Tôi chợt
thấy chính mình như toàn bộ bọn nó đang thấy tôi: một thứ gì đó rùng rợn. Một
quái vật. Một quái thai. Một sinh vật ghê tởm mà đáng thương.

Từ từ, thiệt là chậm, Marco bắt đầu hiện ra. Cả Rachel
và Jake cũng thế. Bọn nó đã thắng được cuộc chiến bên trong.

“Đúng rồi, Jake.” Cassie cổ vũ. Nhỏ nắm chặt bàn tay của
Jake trong hai tay mình “Trở lại với tớ đi, Jake. Trở lại hoàn toàn đi!”

Tôi nhìn sang Rachel. Nhỏ vẫn còn một khúc đuôi bé xíu.
Các miệng vẫn u ra. Mái tóc vàng vẫn giống lông xám hơn. Nhưng chúng đang hoàn
chỉnh dần. Cái đồng hồ chắc là chạy nhanh. Số phận của bọn nó đã được định đoạt
chỉ trong vòng trước sau năm phút.

Tôi rất mừng vì bọn nó đã hoàn hình được. Giờ thì cả bọn
đều đã trở lại thành người.

“Bọn mình thoát rồi!” Jake thở gấp. Nó nằm sóng sượt lên
thảm quả thông. “Bọn mình làm được rồi!”

“Mém chết.” Rachel nói. “Suýt nữa là tiêu. Mệt chưa từng
thấy. Chẳng khác gì leo con dốc sình lầy.”

“Tớ thành người lại rồi.” Marco lẩm bẩm. “Thành người!
Coi nè, ngón tay tớ. Bàn tay. Cánh tay. Vai.” Nó sờ soạng khắp người để kiểm
tra.

“Ha ha! Mém có tí xíu!” Cassie hân hoan. Nhỏ ôm chầm lấy
Jake. Sau đó, tôi đoán nhỏ mắc cỡ nên chạy lại ôm cả Rachel và Marco.

Cả bọn cười vang, đứa nào đứa nấy như vừa trút được gánh
nặng.

“Bọn mình ổn cả rồi.” Jake vẫn chưa hết bàng hoàng.

Tôi rất mừng cho bọn nó. Thật mà! Nhưng đột nhiên tôi
không muốn có mặt nơi đây. Tôi tha thiết mong được trốn đâu đó. Tôi thấy như
quanh tôi đang mở ra một lỗ đen sâu hoắm và gớm guốc. Tôi muốn phát bệnh! Bệnh
vì cái cảm giác bị mắc bẫy... mắc bẫy vĩnh viễn.

Tôi nhìn những chiếc vuốt của tôi. Chúng sẽ không bao giờ
trở lại thành bàn chân.

Tôi nhìn sang đôi cánh. Chúng cũng sẽ vĩnh viễn không còn
là hai cánh tay. Tôi sẽ không còn được sờ tay vào ai... vào bất cứ vật gì...

Tôi nhảy khỏi cành cây và dang rộng hai cánh.

“Tobias!” Jake gọi với theo.

Nhưng tôi không thể ở đó. Tôi vỗ cánh như điên dại,
quên cả chuyện tôi đang rất mệt mỏi. Tôi phải bay đi. Tôi phải bay thật xa.

“Tobias! Đừng! Trở lại đi!” Rachel la lớn.

Tôi bắt được một làn gió cứu tinh và vọt lên, bay xa.
Tiếng thét câm lặng của chính tôi dội vang trong đầu.

CUỘC ĐỐI
ĐẦU

CHƯƠNG
12

Trời đã tối hẳn khi về đến nơi mà giờ đây đã trở thành mái nhà của tôi.

Sau khi tôi bị kẹt trong xác diều hâu, Jake đã tháo tấm
chắn dẫn lên gác mái nhà nó làm chỗ cho tôi trú ngụ. Tôi bay một lèo qua lối
mở. Đó là một gác mái tiêu biểu. Có những thùng các-tông cũ phủ đầy bụi, chứa
đầy quần áo thuở bé của Jake và Tom. Vài chiếc thùng hở nắp chứa đèn và đồ
trang trí mùa Giáng Sinh. Có một chiếc tủ ngăn kéo, trên nóc bị trầy xước chẳng
biết do đâu.

Jake đã mở một ngăn kéo tủ và lót bên trong một tấm mền
cũ.

Nó thật là tốt với tôi. Jake luôn là một người bạn tốt.
Ngày xưa, nó thường bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị bọn đầu gấu trong trường bắt nạt.

Ngày xưa... Cái hồi mà tôi còn đi học... Đã bao lâu rồi
nhỉ? Vài tuần? Một tháng? Chắc không tới đâu.

Có một cái đĩa nhựa nằm trong một góc nơi chẳng ai buồn
để ý. Tôi đang đói. Tôi cấu lấy cái đĩa bằng móng chân trái và khẩy nắp đĩa
bằng chiếc mỏ cong.

Thịt, khoai tây và hạt đậu. Thịt ở đây là món hambuger.
Tôi không biết Jake thu xếp làm sao để có thức ăn cho tôi. Có lẽ mẹ nó nghĩ nó
vơ vét thức ăn thừa cho con Homer.

Tôi chưa kịp nói với nó rằng tôi không ăn được rau và
khoai tây. Hệ thống tiêu hóa của tôi không màng đến gì khác ngoài thịt. Tôi...
con diều hâu... là một loài ăn thịt. Trong cuộc sống tự nhiên, diều hâu sống nhờ
thịt chuột, thịt sóc và thịt thỏ.

Tôi ăn một ít hamburger. Nó đã nguội ngắt. Một món ăn
vô vị. Nó làm tôi phát ớn, nhưng cũng giúp tôi được no. Nhưng tôi không ưa cái
món ăn chết ấy. Tôi thèm thịt sống.
Tôi thèm được lao bổ xuống miếng thịt, cấu lấy nó bằng bộ vuốt sắc lẻm và xé
toạc nó ra.

Tôi muốn như thế. Con diều hâu muốn như thế. Và khi đã
là chuyện ăn uống thì rất khó lòng kiềm chế cái bộ óc diều hâu trong đầu tôi.
Cơn đói của tôi là cơn đói của con diều hâu.

Tôi vỗ cánh và dợm nhảy trong ngăn kéo. Nhưng nó lại
êm quá. Và thứ mà cơ thể diều hâu của tôi đang cần không phải là sự ấm áp và
tiện nghi của tấm mền. Diều hâu làm tổ bằng thanh củi. Diều hâu qua đêm trên
một cành cây dễ chịu, để được cảm nhận những làn gió nhẹ, được nghe tiếng chút
chít của con mồi, được quan sát các bầy cú săn đêm.

Tôi nhảy ra khỏi ngăn kéo. Tôi không thể ở trong đó.
Tôi mệt đến mức không tài nào nghỉ ngơi được. Tôi thấy bồn chồn không yên.

Tôi bay trở ra, hướng thẳng vào màn đêm. Diều hâu
không phải là loài vật sống về đêm. Ban đêm thuộc về các giống săn mồi khác.
Nhưng tôi chưa muốn nghỉ ngơi chút nào.

Tôi bay vẩn vơ một lúc. Nhưng trong thâm tâm, tôi biết
tôi đang hướng về đâu.

Phòng ngủ của Rachel vẫn sáng đèn. Tôi vỗ nhẹ cánh,
đậu lên cái chuồng chim mà Rachel cố tình treo bên ngoài để tôi đậu xuống khi
nào tôi ghé chỗ nhỏ.

Tôi vỗ nhẹ cánh lên kính cửa, rồi lấy móng cào cào. “Rachel!”

Chút sau, cửa sổ được kéo lên. Rachel đứng đó trong bộ đồ
ngủ và đôi dép lê.

“Bồ đó hả?” nhỏ nói. “Mình lo cho bồ quá!“

“Tại sao?” tôi hỏi nhưng đã biết câu trả lời.

“Hồi chiều bọn mình không được tế nhị lắm.” nhỏ thì
thào. Hai đứa tôi cố không để mẹ và hai nhỏ em của Rachel nghe thấy cuộc “độc
thoại” của nhỏ.

“Đừng ngốc vậy chứ,” tôi nói, “mấy bồ xém nữa thì
tiêu... bồ biết đó.”

“Vào trong này đi. Cửa phòng mình đã khóa rồi.”

Tôi nhảy qua cửa sổ và tót lên cái tủ sập.

Bất chợt tôi cảm thấy có gì đó sau lưng. Tôi quay
ngoắt lại. Đó là một tấm gương. Tôi đang nhìn chính mình.

Tôi có một cái đuôi với lông dài và thẳng, màu đo đỏ.
Phần lưng còn lại lốm đốm nâu. Hai bả vai đồ sộ của tôi trông như hai cái bướu,
như thể tôi là một cầu thủ bóng bầu dục đang chuẩn bị xáp lá cà. Đầu tôi thuôn
nhọn. Đôi mắt nâu của tôi đầy kiêu hãnh khi tôi nhìn xuống món vũ khí chết chóc
là cái mỏ.

Tôi quay đầu lại, tránh nhìn hình ảnh của chính mình.
“Mình không rõ điều gì đang xảy ra cho mình, Rachel ạ.”

“Bồ nói sao, Tobias? Mình không hiểu.”

Giá như tôi có thể cười được lúc này. Trông nhỏ lo
lắng quá. Tôi mong mình có thể cười được, dù chỉ một thoáng thôi, để nhỏ thấy
nhẹ nhõm bớt.

“Rachel à, mình nghĩ mình đang để mất chính mình.”

“Sss... sao cơ? Bồ nói sao?” Nhỏ khẽ bặm môi và cố để
tôi không nhìn thấy. Nhưng, tất nhiên, không gì lọt qua được cặp mắt diều hâu.

“Hôm nay con diều hâu mà tụi mình thả ra... Nó ở đó.
Chỗ cái hồ. Mình muốn đi theo nó. Mình cảm thấy như mình thuộc về nó.”

“Bồ thuộc về bọn mình,” Rachel nói chắc nịch. “Bồ là người, Tobias ạ.”

“Sao bồ dám nói chắc?” tôi hỏi.

“Bởi vì điều duy nhất đáng kể là cái gì ở trong đầu và
trong tim bồ kìa,” nhỏ chợt sôi nổi hẳn lên. “Là người đâu nhất thiết phải có
cơ thể người. Là người đâu chỉ ở hình dạng bên ngoài.”

“Rachel... Mình thậm chí không nhớ trước đây mình ra sao
nữa.”

Tôi thấy rõ nhỏ đang muốn khóc. Nhưng Rachel là đứa có
nghị lực. Có lẽ chính vì thế mà tôi tìm đến nhỏ. Tôi cần một ai đó tin cậy
được. Tôi cần một ai đó cho tôi vay chút nghị lực.

Nhỏ tiến tới cái bàn ngủ và mở ngăn kéo ra. Lục lọi trong
đó hết một phút, nhỏ trở lại phía tôi. Nhỏ đang cầm một bức hình bé xíu. Nhỏ
giơ bức hình để tôi có thể nhìn thấy.

Đó là thằng tôi trước đây...

“Mình không ngờ bồ lại giữ hình mình đó,” tôi xúc động
nói.

Nhỏ gật đầu. “Bức hình hổng đẹp lắm. Ngoài đời thật trông
bồ khá hơn nhiều.”

“Ngoài đời thật,” Tôi thẫn thờ lặp lại.

“Tobias à, một ngày nào đó người Andalite sẽ trở lại. Nếu
họ không trở lại, xem như bọn mình tiêu hết, cả loài người cũng thế. Nhưng nếu
họ trở lại thì mình biết họ sẽ có cách nào đó để trả lại cho bồ cơ thể cũ.”

“Ước gì được thế,” tôi nói.

“Mình chắc chắn mà.” nhỏ quả quyết. Tất cả niềm tin của nhỏ
như đặt vào những từ này. Nhỏ muốn tôi tin. Nhưng tôi đã thấy những giọt lệ
chực chờ tuôn ra từ đôi mắt nhỏ... bởi lẽ nhỏ đã nói dối.

Thì tôi đã nói rồi mà, mắt diều hâu chẳng bỏ qua điều gì.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.