Tổ ấm nơi tận cùng thế giới - Chương 2 - Phần 07
Mẹ, mẹ không cần phải quá ghen tị trước tình yêu mà bố
dành cho con. Cuối cùng, mẹ đã thắng rồi. Mẹ là một viên chưởng lý xinh đẹp
không bị sự ham muốn quấy rầy. Bố và con đang héo mòn dần, và bọn con không
biết phải làm gì với bản thân mình nữa.
Tôi lùa những ngón tay
qua mái tóc. Rồi tôi vào phòng của Bobby và Jonathan, đứng ở ngưỡng cửa. Bobby
đang cúi xuống ngăn kéo tủ, tìm một đôi tất. Mông anh to hơn mức lý tưởng,
nhưng cân đối. Nếu cụm từ “đầy đặn, khêu gợi như trong tranh của Rubens” được
áp dụng cho đàn ông, nó sẽ hoàn toàn thích hợp với Bobby. Anh hơi phát tướng
nhưng vẫn cân đối, như những người đẹp trắng hồng thời xưa vui đùa trong những
khoảng rừng thưa mờ tối. Ở nét trầm lặng của anh có vẻ gì đó nữ tính, dù anh
không phải là đàn bà. Anh giống như một con hươu đực. Một sinh vật có móng guốc
đặc biệt, nhút nhát nhưng không ẻo lả.
Tôi nói: “Sao tối nay anh
không mặc chiếc áo sơ mi garbadine màu đen?”
Anh giật thót trước tiếng
nói của tôi. Tôi cảm thấy bị kích thích một chút khi đã khiến anh ngạc nhiên
như thế. Tôi có cảm giác như một cái khóa kéo đang kéo lên trong dạ dày tôi.
Tôi là tay thợ săn, còn anh là con hươu đực mập mạp thiếu cảnh giác.
“Ừm, cũng được,” anh nói.
Tôi đến tủ quần áo và lấy
ra cái áo sơ mi đó. “Đây là một trong những cái áo mà tôi thích,” tôi nói.
“Chúng ta nên cố kiếm cho anh thêm một cái như thế này.”
“Ừm.”
Tôi ướm chiếc áo lên thân
mình trần của anh. “Đẹp lắm,” tôi nói.
Một lần nữa, mặt anh lại
đỏ lựng lên. Hành động của tôi không hề hiệu quả. Tôi chẳng gây nên chút gì gọi
là khêu gợi cả. Tôi quá giống một bà mẹ khi quan tâm đến ngoại hình của anh.
Chúng tôi đã không tạo ra một thông điệp ngầm nào.
Có vài điều không thể bị
bắt buộc. Ngay cả cái bài học nhỏ đó tôi cũng phải tốn nhiều thời gian mới hiểu
được.
“Có lẽ chúng ta sẽ đi
uống gì đó trước,” tôi nói. “Chúng ta không muốn đến đó quá sớm.” Tôi đặt cái
áo lên chiếc đệm của Jonathan. Nó đen sì và nhàu nhĩ trên lớp mền bông trắng,
một hình ảnh về vẻ đẹp đàn ông không gợi tình. Tôi về phòng mình để bắt đầu
trang điểm cho một đêm vui chơi nữa trong thành phố.
Một tháng trôi qua. Năm
đó mùa đông đến sớm. Một tuần trước lễ Tạ ơn, những bông tuyết to như những
đồng xu đã bất ngờ từ trên trời rơi xuống và quay cuồng quanh những ngọn đèn
đường. Những người chủ cửa hàng trên dãy nhà của chúng tôi điên cuồng quét lớp
tuyết mới khỏi vỉa hè như thể những sai lầm thời trẻ của họ đã đuổi kịp họ. Khi
Bobby đi làm về, tôi đang ngồi trên sofa trong phòng khách, sơn móng chân và
uống một ly rượu vang.
“Chào,” anh nói, phủi
tuyết khỏi vai áo choàng.
Tôi gật đầu. Tôi không có
tâm trạng để trò chuyện. Mùa đông đã quay lại, sớm hơn dự kiến.
“Thật kinh ngạc,” anh
nói. “Ý tôi là, tôi thực sự không nghĩ rằng New York lại có, ờ, kiểu thời tiết như thế này. Chị
biết không?”
“Tùy thuộc vào lực lượng
tự nhiên,” tôi nói. “Như ở bất cứ đâu thôi.”
Tôi muốn anh ngừng ngay
cái nhiệt tình tuổi trẻ của mình lại. Đêm đó, tôi chỉ thích hợp để làm bạn với
những quả phụ hút thuốc không ngừng hay những linh mục bị bắt bỏ áo thầy tu mà
thôi.
“Trời thật sự, chị biết
đấy, rất đẹp,” anh nói. “Ngoài kia cực kì yên tĩnh. Chị có muốn đi dạo trong
tuyết một lúc không?”
Tôi đưa ra một ánh nhìn
mà tôi hi vọng là nó sẽ tổng kết lại tất cả những quan điểm của tôi về việc nô
đùa trong tuyết. Nhưng hiện nay anh đang trên đà hào hứng, không thể dừng lại
được. Thời tiết này đã khiến anh hoàn toàn kích động. Anh đến ngồi cạnh tôi
trên sofa.
“Xem màu sơn móng này,”
tôi nói.
“Tôi thích màu đó.”
“Màu xanh mật. Đó là màu
mà tôi chuộng trong mùa này.”
“Lát nữa chị có muốn đi
xem phim không?” Anh hỏi.
“Không. Tối anh ấy tôi
đang say và mải than thân trách phận đây.”
“Chị vẫn ổn đấy chứ?”
“Tôi không biết. Đừng hỏi
tôi câu hỏi như thế ngay lúc này, trừ phi anh thực sự muốn nghe câu trả lời.”
“Tôi muốn mà,” anh nói.
“Tôi thực sự muốn.”
“Chẳng có gì đâu. Chỉ vì
mùa đông thôi, tôi không thích nó lắm. Khoảng sáu tháng nữa tôi sẽ trở lại là
con người vui vẻ thôi.”
“Khổ thân chị,” anh nói.
Tôi đã chế ngự được cái thôi thúc muốn quệt sơn móng lên mặt anh.
“Cái mùa đông chết tiệt
này đến sớm hơn hẳn một tháng,” tôi nói, “và người xưa của tôi vài tuần nữa sẽ
đến thành phố này. Quá nhiều điều tồi tệ trong một tháng.”
“Ý chị là chồng cũ của
chị?”
“Đúng. Đoàn kịch của anh
ta lại đi lưu diễn, họ sẽ diễn ở Viện Âm nhạc Brooklyn.”
“Chị sẽ gặp anh ta chứ?”
“Có lẽ anh ta sẽ gọi
điện. Anh ta luôn làm thế khi đến New York. Anh ta nghĩ rằng chúng tôi vẫn chưa
hành hạ nhau đủ hồi chúng tôi còn sống với nhau.”
“Chị chưa bao giờ kể về
anh ta,” anh nói. “Đôi khi, chị biết không, tôi quên mất là chị đã từng lấy
chồng.”
“Chính tôi vẫn đang cố
quên việc đó đi đây.”
“Ừm, chị đã gặp anh ta ở
đâu?” Anh hỏi.
“Anh có muốn được cười vỡ
bụng không? Ở Woodstock đấy. Vâng, chính cái đại nhạc hội đó. Bảy năm đau khổ
sinh ra từ một ngày cuối tuần yêu đương và yên bình.”
“Chị đã tới Woodstock?”
“Ừm. Tôi đã bỏ bốn trường
đại học khác nhau và kết bạn với nhóm người vẫn hay đi quanh New England để mua
quần áo cũ về bán ở New York. Chúng tôi đã nghe nói về một đại nhạc hội miễn
phí cách không xa chỗ chúng tôi đang lùng sục những căn gác mái nhà người ta để
thu mua những chiếc áo sơ mi Hawaii. Đây không phải là chuyện mà tôi có thể kể
với bất kì ai.”
“Chị đã thực sự ở đó à?
Chị đã đến đại nhạc hội sao?”
“Điều đó khiến tôi có vẻ
hơi giống một thánh tích, đúng không? Như thể cứ đi khắp nơi hồi chưa có ô tô
vậy?”
“Nơi đó trông như thế
nào?”
“Lầy lội,” tôi nói. “Chưa
bao giờ anh được thấy nhiều bùn như thế. Tôi cảm thấy mình giống như một con
lợn vậy. Tôi bị Denny thu hút vì anh ta mang theo một bánh xà phòng Lifebuoy to
đùng khi ở bên bờ ao. Sau khi chúng tôi đã cùng nhau rửa ráy, anh ta nói: “Em
có muốn biến khỏi đây và đi ăn một cái hamburger trong thị trấn không?” Và tôi
hoàn toàn đồng ý. Tôi đã chán ngán những người thu mua quần áo cũ rồi. Ý tôi
là, họ coi bản thân họ như những người thần bí, nhưng họ chỉ trả năm đô la cho
những góa phụ để mua mớ quần áo và đồ lông thú cũ mà họ sẽ bán với giá hai trăm
đô la trong thành phố.”
“Chị đã ở đó,” anh nói
trong một giọng kìm nén sự ngạc nhiên. “Chị đã đến đó.”
“Và từ đó cuộc đời tôi đã
trở thành một chuỗi thất vọng. Bobby ạ, người ta đã quá thần thánh nó. Đó là
một đại nhạc hội. Nó thật bẩn thỉu và đông nghịt. Tôi đã rời khỏi đó trước khi
nó diễn ra được một nửa, và ba tháng sau tôi đã lấy một gã hoàn toàn đê tiện.”
Tôi đã tô xong màu sơn
xanh lên móng chân cái của mình. Rồi tôi nhìn sang Bobby, và thấy sự thay đỏi.
Mắt anh long lanh và ươn ướt. Anh ngồi, nghển cổ về phía trước, ngắm tôi với vẻ
khao khát.
Tôi nghĩ tôi nhận ra vẻ
mặt đó. Đó là kiểu mà đàn ông đôi khi nhìn tôi khi tôi còn trẻ, khi tôi còn
duyên dáng và lập dị chứ không chỉ lòe loẹt như bây giờ. Đó là một khao khát
biểu hiện thấy rõ. Ngay ở đó, trên khuôn mặt của một người đàn ông chưa đến ba
mươi.
Đêm đó chúng tôi không
ngủ cùng nhau. Mà phải đến tận tuần sau. Nhưng từ đêm đó, khả năng tình dục đã
len lỏi vào mối quan hệ vốn chỉ từng là thân thiện và ở mức độ vừa phải giữa
chúng tôi. Chúng tôi đã là bạn và giờ đây chúng tôi còn là thứ gì đó khác nữa.
Có lúc chúng tôi thấy giận nhau đôi chút, hay trở nên xấu hổ khi ở bên nhau.
Khi chúng tôi hết chuyện để nói, dường như chúng tôi để ý đến sự im lặng.
Tuy nhiên, anh sẽ không
phải là người khởi xướng. Anh quá ngập ngừng. Anh quá quen với mô hình chị gái
– dạy – em trai giữa chúng tôi. Tôi chưa bao giờ thấy người nào quá trong sáng
như thế. Có lẽ đàn ông thời Trung cổ cũng giống như thế này: thận trọng quá
mức, sợ cả việc chạm vào tay áo của một người đàn bà. Nếu chuyện đó xảy ra giữa
chúng tôi, chính tôi mới là người chủ động.
Tôi làm thế vào một đêm
thứ Ba. Tôi không hề tính đến chu kì của tôi. Tôi không hay tính toán như thế.
Tôi rất thích Bobby. Tôi bị cơ thể anh hấp dẫn chứ không hẳn vì ham hố đến cái
nguồn gen di truyền của anh. Điều đó, tôi nghĩ, tôi sẽ tính đến sau.
Chúng tôi đã đi xem phim
Thiên định ở Thánh Marks, và việc đó suýt nữa đã khiến tôi đổi ý về toàn bộ kế
hoạch này. Bobby nói chuyện suốt bộ phim. Anh hỏi tôi liệu người sói có thật
không. Anh muốn biết liệu Elaine Stritch là mẹ của Dirk Bogarde hay là bạn gái
của anh ta.
Tôi trả lời các câu hỏi
của anh, trong bụng thầm nghĩ: “Ôi, Jonathan. Tại sao cậu không phải là một
người bình thường?”
Nhưng khi chúng tôi ra
khỏi đó, đi bộ về nhà, tôi đã lấy lại được hứng thú của mình. Bobby là một
người ngây thơ, phần nào giống như trẻ con. Quả thực anh không thể bị đổ lỗi
cho thứ mà anh bị thiếu. New York này không thiếu gì người để đi xem phim cùng.
Những đức tính khác mới thật là khó kiếm.
Khi chúng tôi về nhà, tôi
mở một cuốn băng cũ của the Stones lên. Tôi châm một điếu cần sa và hỏi Bobby
có muốn nhảy không. Đêm đó Jonathan đã đi chơi với bạn trai.
“Nhảy à?” Bobby hỏi. Tôi
đưa anh điếu cần sa. Anh hút nó, đứng giữa phòng khách trong chiếc quần jean và
chiếc áo phông đen cùng một cái thắt lưng cao bồi với móc khóa hình đầu bò. Tôi
sẽ khó mà cám dỗ nổi anh với vẻ nghiêm túc bình thường. Tôi không thể không cảm
thấy mình giống như một cô gái điếm, với đôi mắt kẻ đậm và bộ đồ lót liền mảnh,
đang mở cái đĩa kêu loách choách để cố tán tỉnh một anh chàng ở nông trại cởi
đồ ra.
“Bobby,” tôi nói. “Tôi
định hỏi anh một câu thẳng thắn. Anh không phiền chứ?”
“Không. Tôi không ngại
đâu.” Anh đưa trả điếu cần sa cho tôi.
“Vậy hãy trả lời thành
thực nhé. Anh thích điểm gì ở tôi?”
“Hả?”
“Đừng bắt tôi lặp lại câu
hỏi đó. Xấu hổ lắm.”
“Tôi thích điểm gì ở chị
à?”
“Anh có, ờ, thích tôi
không?”
“Ừm, sao lại không chứ.
Chắc chắn rồi.” Tôi đưa lại điếu cần sa và anh rít một hơi dài.
“Bobby, anh đã bao giờ
ngủ với đàn bà chưa?”
“Ồ. Ừm, chưa. Thực sự thì
chưa.”
“Anh có bao giờ nghĩ rằng
anh muốn làm thế không?”
Anh không nói gì. Anh
không cử động. The Stones đang hát bài Ruby
Tuesday. Tôi nói: “Lại đây nào. Hãy bỏ ngay điếu cần sa đó xuống và nhảy
với tôi một lát, được không?”
Anh nghe lời, rít thêm
một hơi và cho điếu cần sa vào gạt tàn. Tôi mở rộng vòng tay đón anh. Anh bước
tới. Tôi cố không cảm thấy mình giống như một con nhện, một sinh vật già nua
phàm ăn đang săn tìm cơ thể trơ lì, miễn cưỡng của những chàng thanh niên không
được sáng sủa cho lắm. Tôi cố hết sức để vượt qua cảm giác đó.
Chúng tôi đung đưa trong
một vòng tròn lỏng lẻo. Anh là một vũ công giỏi, và điều đó trợ giúp cho tôi
rất nhiều. Anh không hề vụng về hay lóng ngóng, cơ thể anh không cần đến sự
hướng dẫn của cơ thể tôi để theo được nhịp điệu hoặc thực hiện một động tác
tiếp theo. Khi khiêu vũ trong tình trạng hơi phê, trong vòng tay nhau, chúng
tôi không thấy thư giãn cũng không bị kích động. Khi chúng tôi khiêu vũ, chúng
tôi giống như một cặp chị em đang luyện tập cho những việc yêu đương trong
tương lai, nhưng cũng thu hút lẫn nhau. Đó là sự cuốn hút, là mặc cảm tội lỗi
và buồn rầu trước nỗi vô vọng của sự tiếp xúc bình thường nhưng đầy cảm xúc và
hơi nguy hiểm. Chị và em, đang luyện tập.
Người anh tỏa ra một mùi
gỗ tươi mới, như những cái vỏ bút chì mới bị gọt. Lưng anh rắn chắc như của một
ca sĩ opera. Anh nói: “Khi chị đến đại nhạc hội đó, chị có ở lại đủ lâu để thấy
Hendrix không?”
“Hả?”
“Ở Woodstock ấy. Chị có
thấy Jimi Hendrix không?”
“Dĩ nhiên là tôi có thấy
Jimi. Chúng tôi đã trở thành những người bạn rất tốt. Nào, đến đây với tôi. Tôi
nhận thấy sẽ chẳng còn bất cứ cách nào thoải mái và tinh vi để làm điều này
nữa.”
Tôi ngừng nhảy và dẫn anh
về phòng tôi. Anh không hào hứng lắm nhưng cũng không cưỡng lại. Tôi không bật
đèn lên. Tôi đóng cửa và nói: “Anh có hồi hộp không?”
“Có.”
“Đừng hồi hộp. Chỉ để vui
thôi mà. Chỉ vì tôi thích anh. Anh chẳng phải lo lắng về bất cứ điều gì trên
đời này cả.” Tôi cởi khuy áo anh, và giúp anh lột nó ra qua vai. Vai anh âm ấm
và những sợi lông li ti trên đó cọ vào tay tôi nhồn nhột.
“Hình thể tôi, chị biết
đấy, không được đẹp lắm,” anh nói, dù lúc đó tôi đã thấy bộ ngực trần của anh
hàng trăm lần.
“Tôi nghĩ anh thật đẹp,”
tôi nói. Tôi cởi áo của mình và vứt nó trên sàn. Tôi không bao giờ mặc áo lót.
Tôi cầm tay anh đặt lên ngực trái tôi.
“Thú thực với anh, chúng
quả là dưới mức bình thường,” tôi nói. “Rồi anh sẽ gặp những người đàn bà khác
có nhiều điều hay ho hơn ở đây.”
“Tôi không nghĩ đến những
người đàn bà khác,” anh nói.
“Anh quá là… anh biết
không?”
“Sao cơ?” Anh hỏi.
“Không có gì. Không sao
cả. Nào lại đây, hãy cởi nốt đồ đi. Bà già Clare này sẽ dạy anh vài ngón nghề.”
Chúng tôi nhanh chóng cởi
nốt chỗ quần áo còn lại, như thể những vị chủ nhà thật sự có thể về bất cứ lúc
nào và thấy chúng tôi đang sử dụng nhà của họ. Khi chúng tôi đã khỏa thân, tôi
lại ôm lấy anh và hôn anh, với nhiều âu lo hơn là đam mê. Hơi thở anh nóng ấm
và hơi nặng mùi, nhưng không khó chịu. Đó là hơi thở của một loài ăn thịt.
“Đừng sợ,” tôi nói. “Đây
là điều tự nhiên nhất trên đời này. Thậm chí anh có thể thích nó nữa là khác.”
“Tôi rất thích,” anh nói.
“Tôi nghĩ vậy.”
Tôi dẫn anh lên giường và
đặt anh nằm xuống. Trước đây, tôi chưa bao giờ chủ động hoàn toàn như thế này.
Nếu đây là một phần của quá trình lão hóa, thì tôi cũng chẳng mấy quan tâm.
Việc chủ động làm tình có vẻ hồi hộp một cách thú vị.
Bobby nằm khỏa thân trên
giường tôi. Cái ấy của anh mềm mại nằm rạp trên đùi – nó có màu hơi tía, đã cắt
bao quy đầu, lớn nhưng không đến mức quá cỡ. Đám lông rối lưa thưa một cách
khác thường. Tôi có thể nghe tiếng anh thở.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,
cưng ạ,” tôi nói. “Hãy thả lỏng, tôi sẽ lo liệu mọi thứ.”
Tôi quỳ trên đệm bên cạnh
anh, vuốt ve ngực và bụng anh. Anh nhìn lên tôi ngập ngừng.
“Suỵt,” tôi nói. “Đừng
làm hết, đừng nghĩ gì hết. Người chị này của anh sẽ xoay xở tốt thôi, hãy nhắm
mắt lại nào.”
Anh nhắm mắt. Tôi cúi
xuống và dùng lưỡi đá nhẹ vào hai núm vú của anh. Tôi chưa bao giờ làm thế. Anh
quá to lớn và chậm chạp. Trước đây tôi thường làm tình với những người mạnh mẽ
có ham muốn với tôi, những người theo đuổi tôi vì những nhu cầu mơ hồ của họ.
Tôi làm tất cả những gì có thể để giả vờ bình thản như một phụ nữ lớn tuổi. Tế
nhị nhất có thể, tôi kiểm tra xem cái ấy của anh đã có dấu hiệu dựng đứng lên
chưa.
“Clare,” anh nói. “Clare,
tôi không biết liệu…”
“Suỵt. Yên nào. Tôi sẽ
bảo anh khi nào thì anh được phép nói.”
Tôi hôn dần xuống bụng
anh, nắm lấy cái dương vật mềm oặt. Nó giống như một thứ đồ chơi cao su. Tôi
cần phải luôn lưu tâm đến tính nhạy cảm của nó. Tôi cho nó vào miệng và từ từ
kích thích nó, với sự giúp sức của lưỡi. Tôi mất khá nhiều thời gian. Tôi cù và
vuốt ve anh bằng những đầu ngón tay, đưa lưỡi lướt quanh chỗ kín của anh, và
nhẹ nhàng véo đùi anh. Tôi buộc mình không được vội vã. Những người đàn ông
khác thường có những mong muốn và những cách làm khác mà họ ưa thích. Còn
Helene luôn hướng dẫn tôi từng động tác. Chưa từng ai phó mặc thân mình cho tôi
xoay xở như thế này. Tôi ngậm dương vật anh và nghĩ mình giống như con điếm trong
một bộ phim. Một con điếm thông minh luôn thực hiện thành công một màn trình
diễn xuất sắc. Tôi dùng răng khẽ rứt lông mu anh, dùng lưỡi kích thích đầu
dương vật màu tía. Và cuối cùng nó bắt đầu cương cứng lên.
Rồi tôi cho phép mình
mạnh tay hơn. Tôi lại cho cái ấy của anh vào miệng và nhịp nhàng lên xuống, lên
xuống cho đến khi cổ tôi bắt đầu đau. Tôi vuốt ve dọc theo lồng ngực anh và nhẹ
nhàng véo núm vú anh. Tôi có thể cảm thấy hơi thở anh ngày càng dồn dập. Tôi
nghe anh khẽ rên rỉ, một tiếng gừ gừ khe khẽ như tiếng kêu của chim bồ câu.
Chính tôi cũng cảm thấy kích động. Không phải quá mãnh liệt, mà là một sự rạo
rực nhộn nhạo giống như hồi tôi còn con gái, khi lần đầu tiên tôi nghĩ đến
những thân hình mạnh mẽ, to lớn, muốn kiểm soát và cưỡng lại nó.
Khi tôi nghĩ anh đã sẵn
sàng, tôi nhổm dậy và dạng chân anh ra. Vẻ mặt anh khiến tôi ngạc nhiên. Anh
xúc động và hoảng hốt, chứ không phải là dễ chịu như tôi nghĩ. Tuy nhiên, tôi
vẫn mỉm cười trấn an. Tôi biết đây không phải lúc để làm mất đà. Tôi hỏi: “Sẵn
sàng chưa?”
Không chờ câu trả lời,
tôi đưa thân mình vào đúng vị trí và nhét cái của anh vào.
Có gì đó không ổn. Khuôn
mặt anh quá sống sượng và hoảng sợ. Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục. Giờ không còn
đường quay lại nữa. Tôi không chỉ nghĩ về khoái lạc của riêng mình. Tôi cứ làm
thật nhịp nhàng. Tôi thì thầm với anh: “Cưng ơi, anh làm tốt lắm. Ôi, đúng rồi.
Anh làm rất tuyệt.”
Đó không hẳn là điều tôi
muốn nói. Đó chỉ là điều mà tôi nghe thấy bản thân mình nói. Tôi vuốt ve ngực
anh. Khuôn mặt anh lấm tấm mồ hôi. Tôi giơ tay ra và gạt một lọn tóc vương trên
trán anh.
Và đột nhiên, anh bất ngờ
đạt đến khoái cảm. Tôi cũng vậy. Khi xuất tinh, anh phát ra một tiếng rên đau
đớn. Như thể anh bị đâm vào tận trong ruột. Đó là một tiếng kêu khủng khiếp,
khôn nguôi. Tôi quên mất mình cần phải làm gì, chỉ biết cúi mình xuống, đầu gối
vẫn ép vào lồng ngực anh, để chờ tiếng rên chấm dứt. Tiếp đó là một sự im lặng
kéo dài, dày đặc. Rồi anh bật khóc, nức nở như một đứa trẻ.
Tôi đưa tay chạm vào mặt
anh. Cái ấy của anh vẫn nằm bên trong tôi. Tôi biết chúng tôi đã chìm đắm vào
nhau vĩnh viễn, không thể thoát ra được. Giờ đây anh là một bí ẩn. Tôi nằm
xuống cạnh anh và an ủi anh. Tôi bảo anh rằng mọi chuyện đều ổn cả. Anh nặng nề
vuốt tóc tôi. Anh nói: “Tôi chưa bao giờ. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ
làm thế này.”
“Anh đã làm rồi đấy,” tôi
thì thầm.
Anh áp ngực anh vào ngực
tôi. Tôi có thể cảm thấy những giọt nước mắt âm ấm của anh. Anh không nói gì
nữa. Anh ngủ thiếp đi trên giường tôi và tôi để anh nằm đó, dù tôi không thể ngủ
được. Tôi nằm cạnh anh một lúc, hít lấy mùi mồ hôi nồng nồng của anh và tự hỏi
thực sự thì tôi mới làm và trải qua việc gì.
JONATHAN
Đêm mà Arthur, người viết
bài phê bình về rạp chiếu phim, vào bệnh viện, tôi đã cùng trao đổi với Erich
về chuyện quá khứ. Chúng tôi chư abg nói chuyện với nhau về quá khứ của mình,
ngoài những chi tiết chung chung nhất về quê quán và đặc trưng của gia đình.
Khi chúng tôi ở bên nhau, ý thức lôi theo ký ức trên một sợi dây thừng bị rút
ngắn và bất kì sự kiện nào đã xảy ra trước đó từ hơn một hay hai ngày đều biến
mất hoàn toàn. Chúng tôi đã nói chuyện với nhau từ một hiện tại tiếp diễn,
trong đó sự sâu sắc, nỗi thất vọng và những ước mơ lãng mạn cũ không tồn tại,
sự thăng trầm bình thường của cuộc đời lao động có vẻ giống những vở nhạc kịch
của Wagner, và những khoảng thời gian khi một ông chủ không đòi hỏi thái quá
hay một tài xế taxi không tỏ thái độ thiếu thiện chí là những khoảnh khắc vô
cùng êm ả.
Hiện chúng tôi đang ngồi
trong căn hộ của Erich với một chai Merlot, ôn lại chuyện cũ. Anh mở đĩa của
John Coltrane[51].
[51] John Coltrane (1926-1967): nhà soạn nhạc và tay
saxophone người Mỹ.
“Tôi biết điều này thật
là khó khăn,” tôi nói. “Tôi phải lên tiếng xin lỗi, vì tôi là người đã đòi khơi
ra chủ đề này trước.”
“Một chút thôi,” Erich
nói. “Chỉ một chút thôi mà, đúng vậy. Tôi không… sẵn sàng lắm về những vấn đề
này. Tôi đã phải mất hơn một năm mới tìm được dịp thích hợp để nói cho bác sĩ
trị liệu của tôi biết tôi bị đồng tính đấy.”
“Anh không cần phải kể
với tôi bất cứ điều gì mà anh đã không nói với bác sĩ trị liệu của anh,” tôi
nói. “Tôi chỉ muốn chúng ta, ừm, có một chút ý niệm về quá khứ của nhau. Chỉ
cần kể thoáng qua thôi mà.”
Erich đỏ mặt và thốt ra
một tiếng cười đau khổ được sinh ra bởi sự lúng túng trong giao tiếp. Trong
chừng mực nào đó, anh vẫn còn non nớt. Chiếc sofa giả da khổng lồ mà chúng tôi
đang ngồi là món quà bố mẹ anh tặng anh để kỉ niệm ngày anh nhập học trường
Luật ở Michigan. Rõ ràng họ đã cho rằng anh sẽ bước vào một cuộc sống với ngôi
nhà mười hai phòng và có ván lót dọc chân tường. Nhưng chưa đầy một năm sau,
anh đã bỏ trường Luật để theo đuổi sự nghiệp diễn xuất ở New York. Hiện giờ bố
mẹ anh đã không còn ngó ngàng gì đến anh nữa, và chiếc sofa nằm chềnh ềnh trong
căn hộ của anh như một chiếc canô neo ở bể bơi.
“Chỉ một vài ý thôi,” tôi
thêm vào. “Không cần phải thú nhận điều gì đáng xấu hổ đâu.”
“Tôi biết,” anh nói. “Quả
thực tôi cũng không hiểu sao mình lại quá ngần ngại về những vấn đề như thế
này. Tôi không hiểu nổi. Tôi vẫn luôn là mẫu người, anh biết đấy, hay lắng nghe
người khác hơn. Tôi nghĩ đó là thói quen mà tôi có được do việc đứng phục vụ ở
quầy bar.”
“Tôi sẽ bắt đầu vậy,” tôi
nói. Và trong gần một giờ chúng tôi đã gợi lại tất cả những chuyện tản mạn cũ
của chúng tôi, những vấn đề cả tốt lẫn xấu, mà chúng tôi cuộc sống ngỡ rằng
chúng đã lùi quá xa vào quá khứ và giờ không còn ảnh hưởng đến chúng tôi nữa.
Dường như chúng tôi đều
không liều lĩnh lắm. Cả hai chúng tôi đều không phải là những kẻ tham lam.
Chúng tôi không tham gia vào những cuộc gặp gỡ bí mật. Chúng tôi chưa bao giờ
làm tình với mười người lạ khác nhau trong cùng một đêm ở nhà tắm công cộng,
hay trả tiền theo giờ cho những anh chàng mảnh mai, thô bạo trong khu phố Bốn
mươi Tây. Nhưng chúng tôi đã từng về nhà với cả một trung đội người lạ. Chúng
tôi đều hẹn hò với những người đàn ông trong các quán bar hay ở các bữa tiệc,
chúng tôi đã ngủ với bạn của những người bạn đến chơi từ San Francisco hoặc
Vancouver hay Laguna Beach. Chúng tôi đều mơ hồ hi vọng có thể yêu được ai đó
nhưng cũng không mấy bận tâm về nó, vì chúng tôi nghĩ chúng tôi còn nhiều thời
gian. Tình yêu là thứ có vẻ mang tính kết thúc, quá tẻ nhạt – nó là thứ đã hủy
hoại bố mẹ chúng tôi. Tình yêu đã dẫn họ đến với một cuộc sống gồm những khoản
tiền nợ thế chấp phải trả tiền và việc sửa chữa nhà cửa, đến những công việc vô
vị và những dãy hàng sáng ánh đèn huỳnh quang của một siêu thị lúc hai giờ
chiều. Chúng tôi đã mong đợi một tình yêu kiểu khác, một tình yêu có thể hiểu
và tha thứ được cho những nhược điểm con người của chúng tôi, nhưng cũng không
khiến cho chúng tôi thấy tự ti. Có vẻ nó là một điều khả thi. Nếu chúng tôi
không vội vã hay bộp chộp, nếu chúng tôi không hoang mang, một tình yêu vừa
mang tính thử thách vừa mang tính khuyến khích có thể xuất hiện. Nếu tôi có thể
tưởng tượng ra con người đó, thì người đó cũng có thể tồn tại. Và rằng mình
đang sống ở thuở ban đầu của một thời đại trác táng mới, trong đó đàn ông và
đàn bà có thể trả lời không do dự về những sở thích vô hại về xác thịt. Tôi
từng lựa chọn bất cứ ai: tôi đã làm tình với một câu chàng thổi sáo ngốc nghếch
mà tôi gặp ở công viên Quảng trường Washington, với một ông già người Pháp mặc
áo khoác cashmere màu tía mà tôi gặp khi đang đi tàu điện ngầm IRT lên khu phố
trên, và gặp một cặp bác sĩ thân thiện muốn làm ngọt ngào thêm sự hòa hợp của
họ bằng cách thỉnh thoảng nhờ đến một người thứ ba. Ở độ tuổi hai mươi, tôi đã
thấy mình giống như một nhân vật tinh quái, bất trị, thông minh và nhanh nhẹn.
Tôi đã hình dung ra cảnh những ngôi nhà đứng đắn và những ngày tháng khô khan
của Ohio cứ dần trôi xa với mỗi cuộc phiêu lưu mới.

