Pendragon (Tập 3) - Chương 01

Chương 1

NHẬT KÍ # 9

TRÁI ĐẤT THỨ NHẤT

Mình đang ở đây: Trái Đất Thứ Nhất. Tới Veelox là không đúng
hướng. Spader và mình đã theo ống dẫn tới Veelox, nhưng ở đó không xảy ra
chuyện gì. Chính tại đây - Trái Đất Thứ Nhất - mới là điểm nóng.

Trái Đất Thứ Nhất ở đâu? Đúng hơn, nên đặt câu hỏi: Trái Đất
Thứ Nhất là vào thời gian nào? Mình đang ở tại thành phố New York của năm 1937.
Chính xác hơn là tháng Ba năm 1937. Chính xác nhất là ngày 11 tháng Ba năm
1937. Những dòng này đang được viết đúng vào ngày sinh nhật của mình. Mình chợt
có một ý nghĩ kì cục. Nếu mình đang ở đây vào năm 1937 và hôm nay là sinh nhật
mình, vậy mình bao nhiêu tuổi? Vẫn là mười lăm sao? Ghê vậy?

Bắt đầu nhật kí mới này, mình sẽ kể cho hai bạn nghe chuyện
tụi mình lọt thỏm vào tình huống nguy hiểm, kì lạ, lộn xộn nhất như thế nào.
Không biết trước đây mình có từng nói như vậy chưa nhỉ? Để mình cho hai bạn nếm
chút chút những gì đã xảy ra chỉ trong vài phút đầu tiên khi mình tới đây…

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác
nhỏ cho người yêu sách.]

Spader và mình đã suýt bị giết. Ba lần. Tụi mình còn bị trấn
lột và được chứng kiến một cảnh giết người thật khủng khiếp. Chúc mừng sinh
nhật mình! Với những gì đang xảy ra, quà sinh nhật lần thứ mười lăm này, mình
chỉ mong được chúc… sẽ còn có sinh nhật mười sáu tuổi.

Khi Spader và mình phóng qua ống dẫn từ Veelox, mình chẳng có
chút khái niệm nào về “Trái Đất Thứ Nhất” cả. Là người của Trái Đất Thứ Hai,
nên mình chỉ có thể đoán, Trái Đất Thứ Nhất ở trong một giai đoạn nào đó trong
quá khứ của Trái Đất. Nhưng giai đoạn nào? Xa lắc ở đâu? Khi phóng qua ống dẫn,
mình chỉ nghĩ là đang trở lại thời đại mà những con quái quig là khủng long, và
tụi mình sẽ phải chạy trối chết để thoát khỏi nanh vuốt của những con ác thú
bụng đói, mắt vàng khè.

Nhưng khi đáp xuống cổng ống dẫn, mình thở phào. Đây đúng là
căn phòng đá mình đã qua lại nhiều lần. Đúng vậy, tụi mình đã tới “cổng” ở
đường hầm trong nhà ga tàu điện ngầm của khu Bronx, tại New York. Ít ra là tụi
mình đã không phải đụng đầu với những cụ tổ loài người thời thượng cổ. Đó là
tin đáng mừng.

Tin không đáng mừng là… trong đường hầm này không chỉ có
Spader và mình. Vừa rơi ra khỏi ống dẫn, đứng lù lù trước mặt hai đứa mình là
hai gã đàn ông. Hai tay này mặc com-lê xám kiểu cổ lỗ sĩ, giống quần áo Clark
Kent (Clark Kent: một nhân vật trong bộ
truyện tranh và điện ảnh nổi tiếng: Siêu nhân. Người anh hùng Siêu nhân đã cải
trang thành Clark Kent, sống như một thường dân để che giấu danh tính bí mật
của mình)
mặc trong phim Siêu nhân cũ xì đã phát trên tivi. Thật ra, hai gã
này ăn mặc y chang những kẻ xấu trong bộ phim cũ đó. Vì quả thật chúng là kẻ
xấu. Rất xấu. Chúng đội nón rộng vành xùm xụp tận mắt. Khăn tay trắng bịt kín
từ mũi xuống miệng. Trông đúng điệu kẻ cướp. Chỉ một từ diễn tả chúng là: găng-xtơ.

Nhưng hai tên xã hội đen này đang khiếp đảm trợn trừng mắt.
Đúng thôi. Vì mình và Spader như từ trên trời rơi xuống trong ánh sáng chói lòa
và tiếng nhạc rộn ràng. Chúng đờ người như mất hết hồn vía. Rất may. Vì còn một
chi tiết khác mình chưa nhắc đến…

Cả hai gã đều đang chỉa mũi súng thẳng vào ống dẫn và… hai
đứa mình. Mình la lớn với Spader:

- Khum xuống!

Hai đứa nhảy vọt sang một bên đúng lúc chúng bắt đầu nổ súng.
Mình co tròn như một trái banh. Chung quanh trống huơ, chẳng có gì che chắn. Tiếng
đạn veo véo, đùng đoàng dội lên những bức tường đá. Mình đinh ninh bị ăn đạn
rồi. Nhưng sau vài giây, chúng ngừng nhả đạn, và mình vẫn không hề hấn gì. Mình
hãi tới nỗi không dám nhúc nhích, ngay cả ngó xem Spader có bị gì không cũng
không dám. Những tiếng nổ chát chúa vang vang khắp căn phòng giống như cái
hang. Tai mình bị ù, mũi khét lẹt mùi thuốc súng. Chắc khói lửa chiến trường
cũng đến cỡ này thôi.

Một tên găng-xtơ ra lệnh:

- Đứng dậy. Đưa hai tay lên đầu.

Lấm lét nhìn sang Spader, mình thấy anh ta không sao. Hai đứa
từ từ đứng dậy, đưa cao hai tay. Hai mũi súng vẫn chỉa thẳng tụi mình. Chi vậy?
Hai đứa mình có súng đạn gì đâu? Tên găng-xtơ thứ hai hết nhìn mình lại nhìn
Spader, lo lắng. Trông hắn sợ sệt chẳng khác gì hai đứa mình lúc đó. Hắn lắp bắp
hỏi đồng bọn:

- Ê, chúng... chúng nó là... người... người Sao Hỏa hả?

Nếu bớt sợ một tí, chắc mình đã phì cười. Chắc tụi mình rất
giống người ngoài hành tinh. Không chỉ vì bất ngờ hiện ra từ nguồn sáng bùng
lên chói lòa, mà còn vì bộ đồ da cá màu xanh sáng của Cloral mà hai đứa đang
mặc. Mình thoáng có ý nghĩ hù chúng, ngân nga lên tiếng: “Bỏ vũ khí xuống, nếu
không hai ngươi sẽ bị bốc hơi bằng quyền năng ý chí của ta.” Nhưng mình không
có cơ hội, vì ngay lúc đó gã kia quát:

- Không sao hết!

Hắn đích thị là tên chỉ huy, nhưng nghe giọng hắn, mình biết
hắn cũng hơi run run. Hắn nói thêm:

- Ta cứ làm việc của ta!

- Vậy... phải làm gì với chúng đây?

Gã chỉ huy lom khom nhìn hai đứa mình. Rõ ràng hắn đang động
não. Nhưng thằng cha này chẳng có vẻ gì là thông minh sáng láng cả, nên mình tự
hỏi không biết việc động não có làm hắn... đau đầu lắm không. Hắn quát vào mặt
mình:

- Mày! Đưa cái nhẫn kia cho tao.

Không thể nào tin nổi. Hắn muốn lấy cái nhẫn Lữ khách của
mình. Căng rồi đây. Hai bạn biết mình cần cái nhẫn đó đến thế nào rồi đó. Nó
hướng dẫn mình tìm ra ống dẫn và là phương tiện độc nhất để mình chuyển nhật kí
về cho hai bạn. Không có cái nhẫn là mình tiêu luôn. Mình yếu ớt thuyết phục để
hắn bỏ ý định đó:

- Cái nhẫn này là đồ bỏ, có giá trị gì đâu?

Hắn nạt:

- Không sao. Tao chỉ cần bằng chứng là hai đứa mày có thật.

Spader cũng cố thân mật nói:

- Anh bạn. Vậy hãy đem chúng tôi theo. Hai đứa tôi là chứng
cứ bằng xương bằng thịt hẳn hoi.

- Đó không phải là lệnh của tao.

Nghe hắn càu nhàu trả lời Spader, mình vội hỏi:

- Vậy sao? Lệnh của anh là gì?

- Là đưa ngay cái nhẫn cho tao.

Hắn nâng cây súng lên, sẵn sàng bóp cò. Còn làm gì được nữa?
Mình tháo nhẫn, ném cho hắn. Hắn chộp ngay, bỏ gọn vào túi, rồi ra lệnh tiếp:

- Theo chúng ta ra ngoài. Đi đứng cho đàng hoàng.

Tốt. Như vậy là hắn không có ý định cho tụi mình ăn đạn ngay
lúc này. May ra vẫn còn đường thoát. Cái gã luôn có vẻ lo lắng mở tung cánh cửa
gỗ, rồi cùng gã chỉ huy đứng hai bên cửa. Chúng quơ quơ súng ra hiệu cho hai
đứa mình đi qua. Mình nhìn Spader. Anh nhún vai. Đành phải vậy thôi. Hai tay
đưa cao, mình và Spader ra khỏi cổng, bước vào đường hầm tàu điện ngầm tối
thui.

Chung quanh quá quen thuộc, nên mình biết ngay đây là lối vào
nhà ga bỏ hoang.

Nhưng gã găng-xtơ đã có ý định khác trong đầu, lên tiếng:

- Không được ngừng lại. Tiếp tục bước đi...

Hai đứa mình tiến thẳng, ba bước là đã lên tới... đường ray
tàu điện ngầm. Hắn ra lệnh:

- Ngừng. Quay lại.

Ôi trời! Nguy rồi! Hai đứa mình đứng lù lù ngay trên đường
ray. Tên “găng-xtơ lo lắng” bảo:

- Nhúc nhích là chết liền!

Phải rồi! Nhúc nhích là chết. Nếu tàu đến, không nhúc nhích
cũng chết. Ở đây đâu có chỗ mà ngọ nguậy. Spader thì thào hỏi:

- Tụi mình đang ở đâu đây, Pendragon?

Tiếng còi tàu xa xa vọng lại trả lời anh ta ngay. Nhìn bên
trái, cả hai đứa đều thấy đèn pha của một đoàn tàu điện ngầm đang rẽ qua một
đường vòng, tiến tới... ngay trên đường ray hai đứa đang đứng. Spader quýnh
quáng hỏi:

- Cái... cái đó là gì vậy?

Sống trên một lãnh địa mênh mông toàn nước, Spader chưa bao
giờ thấy một thứ gì giống như đoàn tàu. Sợ thắt ruột, mình vẫn phải cố bình
tĩnh nói:

- Đó là... một... sự nhộn kinh khủng.

Spader kinh hoàng:

- Hô hây, mới tới đây mà tụi mình đã sắp tiêu rồi.

Mới tới Trái Đất Thứ Nhất được hai phút, chúng mình đã đang
phải nhìn thần chết tiến tới ngay trước mắt.

Chào mừng trở về nhà, Bobby Pendragon.

Đó là màn khởi đầu cho chuyến phiêu lưu của hai đứa mình trên
Trái Đất Thứ Nhất. Mình không muốn kể dài dòng về chuyện này. Vì có quá nhiều
chuyện xảy ra từ khi mình chấm dứt nhật kí trước và từ khi tới đây. Nhưng mình
muốn cắt nghĩa để hai bạn hiểu lí do mình mất cái nhẫn. Chuyện đó quan trọng
lắm chứ. Mark và Courtney biết không? Viết cho hai bạn đây, nhưng không biết
làm sao gửi, thật sự mình sợ là chẳng bao giờ hai bạn đọc được nhật kí này. Nếu
không lấy lại được cái nhẫn, mình sẽ không bao giờ gởi những trang này cho hai
bạn được. Nhưng mình vẫn tiếp tục viết và hi vọng sẽ sớm lấy lại được cái nhẫn.

Bây giờ mình trở lại những sự kiện từ sau khi chấm dứt nhật
kí trước để hai bạn nắm được tình hình.

Mấy ngày cuối cùng ở lại lãnh địa Cloral, mình rất hoang
mang. Dù đã đánh bại Saint Dane, nhưng mình không cảm thấy có gì phải mừng hết.
Lí do là vì cậu Press không còn nữa. Hình ảnh những giây phút cuối cùng của cậu
cứ luẩn quẩn trong đầu óc mình. Saint Dane trốn chạy qua đường ống dẫn và
Spader quyết định đuổi theo. Nhưng đạn rải ra như mưa từ ống dẫn. Cậu Press
phải cấp tốc xô Spader khỏi làn đạn, để rồi chính cậu bị bắn trúng.

Cậu đã chết trên tay mình. Đó là khoảnh khắc đau xót nhất đời
mình. Điều duy nhất giữ cho mình không hoàn toàn suy sụp, chính là vì ngay
trước khi chết, cậu đã hứa là cậu cháu mình sẽ gặp lại nhau. Mình biết chuyện
này nghe có vẻ điên rồ, nhưng mình tin cậu Press. Nếu việc trở thành một Lữ
khách có dạy mình được điều gì, thì đó là: không có gì không thể xảy ra. Mình
đã được thấy quá nhiều thế giới mới với những sự kiện kì lạ đến độ ý nghĩ gặp
lại cậu dường như chẳng có gì là quá mơ hồ.

Tất nhiên mình không hề có chút manh mối là chuyện đó sẽ xảy
ra như thế nào. Hiểu biết về Lữ khách của mình chỉ qua loa trên bề mặt. Ước gì
mình có thể mua được bảng chỉ dẫn trên mạng Amazon.com chỉ ra tất cả những qui
tắc luật lệ. Nhưng bất hạnh là đâu có ngon ăn như vậy. Mình phải học hỏi mọi
chuyện trên đường đi. Và bây giờ mình phải tự bươn chải một mình, không có cậu
Press.

Chào mừng cuộc đời Lữ khách giai đoạn hai của mình.

Những ngày cuối cùng đó tại Cloral, mình biết công việc kế
tiếp là gì, nhưng mình nấn ná, vì... sợ. Mọi chuyện đã khác hẳn. Luật bóng đá
bất ngờ đổi, mà mình thì không chắc có đủ khả năng ra sân.

Khi Saint Dane phóng khỏi Cloral, hắn tiến thẳng tới một lãnh
địa tên là Veelox. Biết là phải bám theo hắn, nhưng ý nghĩ phải truy lùng hắn
một mình, chẳng khác nào đem mình nướng trên lò lửa. Vì vậy, mình đi đến quyết
định – hi vọng mình sẽ không phải hối tiếc vì quyết định đó.

Mình rủ Spader cùng đi.

Spader là một anh chàng rất tuyệt. Hơn nữa, dù sao anh ta
cũng là một Lữ khách của Cloral, đã cứu mạng mình hơn một lần; anh còn là một
người khỏe mạnh, can đảm; và quan trọng nhất, anh là bạn của mình. Vậy thì sao
còn phải lo ngại khi rủ Spader đi cùng?

Đó là vì, Spader căm thù Saint Dane đến mù quáng. Điều đó rất
nguy hiểm. Saint Dane là nguyên nhân cái chết của cha anh, nên Spader quyết tâm
trả thù. Rất chính đáng. Mình không trách anh đâu. Nhưng đã mấy lần hoàn toàn
mù quáng vì lòng thù oán Saint Dane, Spader đã làm chúng mình suýt chết. Thật
sự mà nói, sự phẫn nộ của Spader đối với Saint Dane là một trong những nguyên
nhân làm cậu Press chết.

Sau vụ đó, Spader đã hứa là sẽ kiểm soát bản thân, ráng kiềm
chế lòng căm hờn. Mình chỉ có thể hi vọng, khi gặp lại con quỷ đó – mà chuyện
này chắc chắn phải xảy ra – Spader sẽ không làm điều gì dại dột. Đó là những
điều làm mình rối bời khi chấm dứt nhật kí trước.

- Hô hây hô, Pendragon.

Vừa reo lên, Spader vừa chạy vào nhà mình buổi sáng hôm hai
đứa mình khởi hành.

Spader có đôi mắt hình trái hạnh làm anh trông giống như một
người châu Á. Lúc nào trông anh cũng như cười vì đôi mắt hơi xếch đó. Mà quả
thật, hầu như Spader cười suốt... khi anh ta không bị ám ảnh về Saint Dane. Mái
tóc dài của anh còn ướt, chứng tỏ anh vừa ở dưới nước lên. Thời gian của anh
phần nhiều là ở trong nước, làm cảnh sát giao thông cho thuyền bè ra vào
Grallion. Spader yêu nghề và yêu cuộc sống của anh tại nơi này. Ít ra, Spader
đã yêu công việc đó trước khi phát hiện ra anh ta là một Lữ khách. Mọi sự đã
thay đổi một chút từ đó. Mình bảo:

- Tới giờ rồi.

- Tới giờ làm gì?

- Cloral đã được an toàn. Cậu Press đã mất. Tôi đã hoàn toàn
sẵn sàng truy lùng Saint Dane.

Spader cười tinh quái:

- Bây giờ cậu mới chịu lên tiếng. Mình chờ đợi câu nói này cả
mấy tuần rồi. Nhưng để lâu quá, dấu vết không còn nữa, làm sao tìm?

- Không thể. Cậu Press vẫn bảo, thời gian giữa các lãnh địa
không giống nhau.

Spader nhăn nhó:

- Mình chẳng hiểu gì hết.

Mình phì cười, vì chính mình cũng mù mờ, nhưng mình phải tin
cậu Press. Mình giải thích:

- Cứ coi như thế này: Saint Dane phóng tới Veelox mấy tuần
trước, nhưng đối với nơi này thì có thể là năm năm. Hoặc mới chỉ là... một
phút.

Spader nổi quạu:

- Cậu làm tôi điên đầu lên mất. Càng hoàn toàn mù tịt luôn.

- Tóm lại là chúng ta không bị quá trễ đến nỗi mất dấu hắn.
Dù bất cứ khi nào chúng ta đuổi theo, ống dẫn sẽ đưa ta tới đúng thời điểm, nơi
chốn cần đến. Được chưa?

Spader ngập ngừng:

- Được. Tôi tạm tin cậu.

Mình đã nói lời chia tay với những người bạn ở Grallion và
cũng đã gửi nhật ký sau cùng đến hai bạn. Mình cũng cắt nghĩa cho Spader sự
quan trọng của những trang nhật kí này, nên anh ta đã bắt đầu viết nhật kí
riêng. Người được Spader chọn để nhận và giữ gìn nhật kí của anh ở Cloral chính
là Wu Yenza – đội trưởng đội thủy vụ và là sếp của Spader. Không còn sự chọn
lựa nào tốt hơn vậy nữa.

Mình nhìn quanh căn hộ lần cuối. Hai đứa đi xuống bến cảng,
thu dọn hai quả cầu dưỡng khí, hai máy phóng nước lên một thuyền trượt, rồi rời
khỏi Grallion để tới ống dẫn. Spader cầm lái, vì đó là nghề của chàng. Khi
thuyền phóng đi trên mặt nước, mình nhìn lại khu nông trại nổi khổng lồ, tự nhủ
chẳng biết có bao giờ thấy lại nơi này nữa không. Mình thật sự quyến luyến
Cloral. Nơi đây, mình đã có được những lần vui chơi thích thú. Lãnh địa này đã
cho mình niềm hi vọng trở thành một Lữ khách không có nghĩa là luôn phải sống
trong hồi hộp lo âu.

Bây giờ lại phải lên đường với câu hỏi: chuyện gì đang chờ
hai đứa mình phía trước. Lại đầy những khiếp đảm, lo âu, hồi hộp!

Đường tới ống dẫn hoàn toàn suôn sẻ. Hai đứa thả neo thuyền
trượt gần rặng đá ngầm, đội quả cầu dưỡng khí, khởi động máy phóng nước, rồi
lặn xuống ngay. Chẳng đụng đầu với một quái quig nào. Chắc ngay khi Saint Dane
rời khỏi một lãnh địa, tụi quig cũng không còn tuần tra cổng vào ống dẫn nữa.
Tuy nhiên vẫn phải cảnh giác. Trong khi được máy phóng nước kéo đi, mình luôn
ngoái lại để biết chắc không có con quái nào thình lình hiện ra, tìm cách “măm”
hai đứa mình.

Chỉ đến khi tới dưới vách đá dẫn đến cổng, mình mới thở phào.
Theo nguồn sáng phát ra từ cái nhẫn của mình, hai đứa tìm ra ngay vòng ánh sáng
lớn dẫn lên trên, vào hang động có ống dẫn. Chỉ một lát sau, tụi mình đã đứng
trong hang, hướng mắt lên đường hầm tối om được đục vào vách đá ngay trên đầu.

Vậy là chỉ còn vài phút êm ả cuối cùng. Spader nhìn mình
cười:

- Tim tớ đang đập rộn lên đây này.

Mình cũng vậy thôi. Hai đứa đang đứng trước vạch xuất phát.
Phát súng hiệu sắp nổ rồi. Spader rất khoái phiêu lưu. Còn mình? Mình chỉ muốn
sớm được về nhà xem phim hoạt hình thôi. Biết Spader lo lắng, mình cảm thấy
mình cũng không đến nỗi nhát gan cho lắm. Anh ta hỏi:

- Chúng mình lại sắp bị quậy tưng luôn, đúng không anh bạn?

- Chính xác.

- Vậy còn mất thời giờ đứng đây làm gì?

Anh ta có vẻ can đảm hơn mình nhiều. Mình đứng thẳng người,
nhìn lên cái lỗ tối tăm của ống dẫn, la lớn:

- Veelox!

Đường hầm sống động lên. Từ lòng hầm thăm thẳm bật ra những
tia sáng chói lọi. Tiếng nhạc lộn xộn quen thuộc, lúc đầu yếu ớt, sau lớn dần.
Spader cười tươi rói, nhìn mình:

- Hây, Pendragon, hây hô.

- Hô hây hô, Spader. Nào cùng lên đường bắt Saint Dane.

Một giây sau, hai đứa mình đã bị ánh sáng và tiếng nhạc hút
vào ống dẫn.

Điểm dừng chân kế tiếp sẽ là... Veelox.

Báo cáo nội dung xấu