Hẹn ước - Chương 54

Chương 54

Dương Chiêu nghe tiếng chuông cửa, cô giật mình tỉnh giấc.

Đầu cô hơi nặng.

Mở cửa ra, Tiết Miểu đang đứng bên ngoài. Dương Chiêu hơi
kinh ngạc hỏi: “Anh ra ngoài lúc nào vậy?”

Tiết Miểu cúi đầu, tay vịn cánh cửa, thật lâu sau anh ta mới
ngẩng đầu lên.

Dương Chiêu nhìn gương mặt anh ta, sắc mặt Tiết Miểu hiếm
khi nghiêm túc như vậy.

Anh ta chăm chú nhìn Dương Chiêu, giống như có rất nhiều
điều muốn nói với cô.

Dương Chiêu đợi một lát, anh ta vẫn chưa mở miệng.

“Anh ra ngoài sớm làm gì vậy?” Dương Chiêu hỏi.

Tiết Miểu im lặng nhìn cô, anh ta yên lặng quá lâu, Dương
Chiêu thấy hơi kỳ lạ.

“Sao vậy?”

“Theo anh về đi.”

“Hả?” Tiết Miểu vừa mở miệng, Dương Chiêu không kịp phản
ứng: “Về? Về đâu?”

“Mỹ.” Giọng Tiết Miểu trầm thấp: “Về California, về phòng
làm việc ban đầu của em.”

Dương Chiêu: “Rốt cuộc anh bị sao vậy?”

“Tiểu Chiêu.” Tiết Miểu chậm rãi nói: “Theo anh về đi.”

Dương Chiêu cuối cùng đã hiểu, anh ta nghiêm túc.

Cô lắc đầu, chỉ đáp một tiếng: “Không”

“Em ở đây vì cái gì?” Tiết Miểu lại nói: “Em trai của em?
Thật vì em trai em không?”

Dương Chiêu: “Vì cái gì không quan trọng, quan trọng là em
không về.”

Tiết Miểu cắn chặt răng, không nói tiếng nào.

Dương Chiêu nhìn khuôn mặt Tiết Miểu: “Cằm của anh bị sao vậy?”

Tiết Miểu: “Không sao cả.”

Dương Chiêu cúi đầu, nhích tới gần một chút: “Hình như hơi
xanh.” Dương Chiêu: “Bầm xanh thật, sao lại bầm vậy?”

Tiết Miểu đáp với vẻ không hề gì: “Tối qua ngủ, anh rớt
xuống giường.”

Dương Chiêu: “...” Cô không muốn truy cứu rốt cuộc có phải
Tiết Miểu ngã xuống giường hay không, xoay người, Dương Chiêu đi vào phòng
khách.

“Anh tự gọi thức ăn đi.” Dương Chiêu nói: “Em phải ra
ngoài.”

Tiết Miểu đứng sau lưng Dương Chiêu nhíu mày hỏi: “Em đi
đâu?”

Dương Chiêu đáp: “Cửa hàng.”

Tiết Miểu: “Để làm gì?”

Dương Chiêu: “Mua di động.”

Đoạn đối thoại đơn giản rõ ràng, vắn tắt, nội dung thật sâu
sắc.

Tiết Miểu: “Em đợi lát nữa hãy đi.”

Anh ta thầm nghĩ, cuối cùng, rốt cuộc cũng có một lần, anh
ta phải dùng loại thủ đoạn đê tiện này.

Khi trước, Tiết Miểu cực kỳ thuận lợi trên tình trường. Cho
nên anh ta rất tự tin, lúc đối mặt với bất kỳ đối thủ nào, ý chí anh ta ngập
tràn. Với phụ nữ, tình yêu, anh ta luôn lạc quan sẽ nắm chắc, anh ta vẫn nghĩ
đó là chuyện tự do nhất trên thế gian này. Và anh ta cũng có nguyên tắc riêng
của mình.

Nhưng hôm nay, anh ta phá vỡ nguyên tắc đó, anh ta nói dối
Dương Chiêu.

“Anh vừa xuống dưới, họ đang sửa cổng, bây giờ không cho xe
chạy ra, phải tới giữa trưa mới đi được.”

Dương Chiêu cũng không nghi ngờ anh ta: “Vậy được rồi.” Cô
vào toilet rửa mặt chải đầu, sau đó gọi điện thoại đặt điểm tâm: “Anh muốn ăn
không?” Cô hỏi Tiết Miểu.

Tiết Miểu vào nhà đóng cửa lại, đáp: “Muốn.”

Dương Chiêu gọi một phần mì sợi, Tiết Miểu một phần canh
hầm.

“Canh hầm rất lâu.” Dương Chiêu nói: “Hơn nữa khi đưa tới đã
nguội, hương vị cũng thay đổi, không ngon như khi mới nấu xong.”

Tiết Miểu cười cười với cô: “Đừng lo.”

Nửa tiếng sau, thức ăn được giao tới, Dương Chiêu lấy canh
ra hỏi Tiết Miểu: “Hay là em hâm nóng lại cho anh?”

Tiết Miểu gật đầu.

Hâm nóng canh xong, Tiết Miểu chỉ húp được mấy ngụm.

Dương Chiêu nhìn anh ta, với hành vi tự làm tự chịu này cô
mặc kệ.

Lúc Dương Chiêu ăn mì, Tiết Miểu đứng dậy đến bên cửa sổ.

Khung cửa sổ to sát đất, phản chiếu toàn bộ khung cảnh bên
ngoài. Tiết Miểu đút hai tay vào túi quần, lặng lẽ nhìn xuống dưới lầu

Dưới lầu không có người.

Tiết Miểu quan sát chung quanh, đình nghỉ, bãi cỏ, công viên
nhỏ đều không có bóng dáng của Trần Minh Sinh.

Mặc dù lúc nãy, anh ta biết Trần Minh Sinh sẽ bỏ đi, nhưng
lúc này khi thấy con đường nhỏ vắng vẻ bên dưới, cảm giác trong lòng anh ta vẫn
thật vi diệu.

Đây không phải là thắng lợi.

Tiết Miểu nâng một bàn tay lên, cởi cúc áo ở cổ ra.

Cho dù đã thắng nhưng không vinh quang gì.

Giữa trưa, Dương Chiêu rời nhà đến cửa hàng gần nhất mua một
chiếc di động mới.

Cô lắp sim vào di động, sau đó bỏ di động vào trong ba lô
của mình.

Tiết Miểu ngồi trên xe Dương Chiêu hỏi cô: “Hiếm khi được
nghỉ, có phải muốn làm việc nữa không?”

Dương Chiêu ngẫm nghĩ: “Hôm qua, Tiểu Thiên gọi cho em báo
hôm nay sẽ về nhà. Em phải tới đón nó đi ăn.”

Tiết Miểu bắt được đề tài này, lập tức hào hứng: “Ăn cơm? Có
thể thêm anh được không?”

Dương Chiêu liếc anh ta đáp: “Được rồi.”

Tiết Miểu cười nói: “Được được, anh làm chủ, tối nay mời hai
người ăn cơm.”

Dương Chiêu: “Sao anh lại làm chủ?”

Tiết Miểu: “Vì anh sợ em lại chạy tới quán vỉa hè.”

Dương Chiêu sửng sốt, cả hai đều im lặng. Hai người bất giác
hồi tưởng lại lần đi ăn đó. Dương Chiêu giật mình, cô cảm thấy bây giờ nhớ lại
ngày hôm đó, một áp lực vô hình đè nén cõi lòng.

Cô không từ chối, gật đầu đáp: “Được.”

Buổi tối tan học, xe Dương Chiêu đậu ngoài cửa trường Trung
học thực nghiệm.

Ngoài cổng rất đông học sinh, lần đầu tiên Tiết Miểu tới
đây, anh ta hưng phấn nhìn ra ngoài cửa sổ. Đợi một lúc, có lẽ thấy trong xe
buồn chán, Tiết Miểu mở cửa đứng chờ ở ngoài xe.

Lúc Dương Cẩm Thiên ra tới cổng trường, từ xa đã trông thấy
Tiết Miểu.

Tiết Miểu cao gần một mét chín, hơn nữa do thường xuyên
luyện tập, dáng người anh ta gần như hoàn hảo. Anh ta mặc vest hàng hiệu đúng
chuẩn, nét mặt ung dung và thận trọng, đứng bên cạnh lấn át hết sự cuốn hút của
chiếc xe sang, khí chất tỏa ra khắp chốn. Nhìn từ xa, trông giống hệt nam người
mẫu trên trang bìa tạp chí.

Học sinh trong trường chưa bao giờ thấy tình cảnh này, khi
vừa đi qua đều nhìn chằm chằm Tiết Miểu.

Tiết Miểu trông thấy Dương Cẩm Thiên trong đám đông, anh ta
giơ tay vẫy cậu.

Bạn học đi cạnh Dương Cẩm Thiên kinh ngạc, nhìn Dương Cẩm
Thiên hỏi: “Có phải người đó vẫy cậu không? Cậu quen anh ta à?”

Dương Cẩm Thiên lơ đãng nhún vai: “Mình quen.”

Dứt lời, cậu bỗng nhớ ra cậu bạn bên cạnh chính là người lần
trước Trần Minh Sinh đến trường đã hỏi chị của cậu có phải cũng là người khuyết
tật không.

Dương Cẩm Thiên nhớ chuyện cũ bèn xoay người nói với bạn học
đi bên cạnh: “Anh ấy là bạn trai của chị mình.”

“Woa...” Cậu bạn học đã quên mất chuyện lúc trước, Dương Cẩm
Thiên giới thiệu như vậy, cậu ta ngạc nhiên há hốc miệng.

“Chị của cậu lợi hại quá, quả là một anh chàng siêu cấp mà!”

“Mình thấy rất đẹp trai...”

“Dáng người này...”

Dương Cẩm Thiên quan sát nét mặt của đám bạn học nhìn Tiết
Miểu, lòng có chút đắc ý nho nhỏ.

Thật ra, Dương Cẩm Thiên cũng không phải là đứa trẻ yêu
chuộng hư vinh. Bởi vì sự giáo dục của nhà họ Dương không tệ, dù là học thức,
tu dưỡng hay là tiền tài đều vượt xa mức bình quân của xã hội. Hơn nữa, Dương
Chiêu cũng không hạn chế cuộc sống của Dương Cẩm Thiên, có thể nói Dương Cẩm
Thiên không phải lo cơm áo.

Nhưng rốt cuộc cậu chỉ là một đứa bé, được người khác hâm
mộ, sùng bái vẫn làm tâm tình cậu vui vẻ hơn.

Dương Cẩm Thiên bước đến bên xe, Tiết Miểu cười chào cậu.

“Xin chào, cậu bé.”

Dương Cẩm Thiên chu mỏ: “Gọi tôi là Dương Cẩm Thiên...”

“Ha ha...” Tiết Miểu mở cửa xe: “Lên xe đi.”

Dương Cẩm Thiên lên xe, thấy Dương Chiêu đang ngồi ở ghế lái,
cậu chào: “Chị.”

Dương Chiêu gật đầu với cậu, hỏi: “Em mệt không?”

Dương Cẩm Thiên lắc đầu: “Em không mệt.”

Tiết Miểu cũng lên xe, nghiêng đầu hỏi Dương Cẩm Thiên: “Em
trai, em muốn ăn gì nào, hôm nay anh mời.”

Dương Cẩm Thiên vặc lại: “Tôi không phải em trai của anh...”

Tiết Miểu: “Sau này chưa biết chừng đâu.”

Trên xe không ai ngốc nên đã hiểu ra ẩn ý trong lời Tiết
Miểu. Dương Cẩm Thiên len lén nhìn Dương Chiêu, sắc mặt Dương Chiêu không thay
đổi, cậu lại liếc nhìn qua Tiết Miểu, Tiết Miểu chớp chớp mắt nhìn cậu.

Cuối cùng, bọn họ chọn một nhà hàng Nhật.

Nhà hàng này cực kỳ xa hoa, trang hoàng tinh tế, cầu nhỏ xen
lẫn rừng trúc càng tôn nhau hơn. Mặt tiền nhà hàng không nhỏ, nhưng chỗ ngồi
không nhiều. Từng khu vực đều được cảnh vật ngăn cách rất khéo léo, vừa yên
tĩnh vừa trang nhã.

Ba người ngồi xuống, nhân viên phục vụ đứng chờ gọi món.
Tiết Miểu đặt thực đơn xuống trước mặt Dương Chiêu, Dương Chiêu không khách sáo
nhiều, mở thực đơn gọi món.

“Chương trình học của em thế nào rồi?” Gọi món xong, Dương
Chiêu hỏi Dương Cẩm Thiên

Dương Cẩm Thiên: “Vẫn tốt.”

Dương Chiêu: “Có gì khó khăn không?”

Dương Cẩm Thiên: “Không có gì, chỉ cần xem sách nhiều là
được. Đúng rồi...” Dương Cẩm Thiên chợt nhớ điều gì đó, xoay người lấy ra một
tờ giấy trong cặp, cậu muốn đưa Dương Chiêu nhưng hơi do dự. Dương Chiêu hỏi:
“Cái gì đó?”

“...” Dương Cẩm Thiên có hơi ngượng, nhưng cũng sốt ruột
muốn thử: “Là... là phiếu điểm của em.”

Dương Chiêu: “Đưa chị xem.”

Lúc này Dương Cẩm Thiên mới đưa tờ giấy cho Dương Chiêu.

Dương Chiêu mở tờ giấy ra, nhìn lướt qua, sau đó cô nhìn
Dương Cẩm Thiên hơi bất ngờ.

Dương Cẩm Thiên mấp máy môi: “Sao vậy chị?”

Dương Chiêu lại xem phiếu điểm rồi nói: “Tiểu Thiên, thành
tích của em tăng rất nhanh.”

Dương Cẩm Thiên hơi lơ đãng nhìn cái bàn trước mặt, thuận
miệng hỏi: “Thật ạ?”

Dương Chiêu nở nụ cười, trả lời: “Ừ.” Cô cầm phiếu điểm:
“Chị đang thắc mắc sao tự nhiên em gọi báo sẽ về nhà, thì ra là thế.” Dương
Chiêu huơ huơ tờ giấy, nhẹ giọng: “Nhóc ngoan.”

Dương Cẩm Thiên sửng sốt, sau đó mặt ửng đỏ.

Mục đích cậu gọi điện báo tin muốn về nhà một chuyến là vì
chuyện này, hôm qua khi cậu nhận được phiếu điểm, suy nghĩ đầu tiên chính là
muốn đưa phiếu điểm cho Dương Chiêu xem.

Thành tích của cậu tăng vùn vụt trên bảng xếp hạng thành
tích, cô giáo Tôn hơi kinh ngạc. Có người lén nói cậu gian lận thi cử, nhưng
Dương Cẩm Thiên chỉ nghe cho biết chứ không để ý nhiều.

Bây giờ thấy Dương Chiêu cười, Dương Cẩm Thiên cảm thấy, hơn
một tháng qua cậu ra sức đọc sách làm bài đến hai ba giờ sáng mỗi ngày rất đáng
giá.

Thật ra Dương Chiêu chẳng qua chỉ khen một câu nhưng Dương
Cẩm Thiên rất vui vẻ, dường như khẩu vị cũng tốt hơn, cậu ăn liên tục ba phần
bạch tuộc nướng.

“Không nên ăn món này nhiều.” Tiết Miểu nhắc nhở: “Cẩn thận
rối loạn tiêu hóa.”

Cách dùng cơm của Dương Chiêu và Tiết Miểu rất giống nhau.

Không nhanh không chậm, không nóng không vội.

Dương Cẩm Thiên thích ngắm hai người như vậy.

Nước hoa hai người dùng rất khác nhau, chỉ thoáng chút mát
lạnh như dòng suối nhỏ róc rách bên chân cầu, chúng hòa trộn, pha lẫn nhau,
cuối cùng ngưng tụ lại thành một mùi hương thiên nhiên lành lạnh.

Dương Chiêu đứng dậy đi vào toilet.

Dương Cẩm Thiên nhìn theo bóng hình cô dần khuất tầm mắt,
cậu buông đũa mở miệng.

“Vậy là...” Cậu quay đầu nhìn Tiết Miểu hỏi: “Bây giờ hai
người thế nào?”

Tiết Miểu: “Cậu muốn hỏi cách nhìn của anh hay của chị cậu.”

Dương Cẩm Thiên nhíu mày: “Khác nhau ư?”

Tiết Miểu quay đầu nhìn cậu, thật nghiêm túc nói: “Khác nhau
rất lớn.”

Dương Cẩm Thiên tựa như hiểu ra, cậu quay đầu gắp một miếng
cá, đưa lên nhưng không bỏ vào miệng. Đôi đũa của cậu cứ ngừng lại giữa không
trung, không biết đang suy nghĩ gì.

Tiết Miểu thoáng nhìn đang muốn hỏi, nhưng không chờ tới lúc
anh ta lên tiếng, Dương Cẩm Thiên bỗng quay đầu, nhìn thẳng vào Tiết Miểu: “Anh
thật lòng chứ?”

Tiết Miểu: “Hả?”

Dương Cẩm Thiên nói: “Anh thật lòng với chị em chứ?”

Tiết Miểu buông đũa xuống, trầm ngâm nhìn Dương Cẩm Thiên.
Ánh mắt anh ta lúc này, cũng là lần đầu tiên anh ta không xem Dương Cẩm Thiên
như một đứa trẻ mà là một người đàn ông thật sự, lời cậu hỏi anh ta như một
kiểu chấp thuận và càng giống cần một lời hứa hẹn.

“Đúng vậy.” Tiết Miểu: “Anh thật lòng.”

Dương Cẩm Thiên cũng xúc động, cậu quay đầu thấp giọng:
“Thật lòng là được rồi. Nếu anh dám tổn thương chị em, em sẽ không để anh yên đâu.”

Dương Cẩm Thiên và Tiết Miểu, chênh lệch giữa hai người đàn
ông này có thể nói là một trời một vực. Nhưng Dương Cẩm Thiên vẫn nói những lời
đó với Tiết Miểu, cậu dùng ngữ điệu như chuyện đó thật sự rất nghiêm túc và
trịnh trọng.

Tiết Miểu cầm chai rượu trắng trên bàn, rót vào ly Dương Cẩm
Thiên.

Dương Cẩm Thiên hỏi: “Anh làm gì đó?”

Tiết Miểu không đáp, rồi anh ta tự rót cho mình một ly. Anh
ta cầm ly nói với Dương Cẩm Thiên: “Chị cậu rất đúng, cậu là cậu bé ngoan.”

Dương Cẩm Thiên im lặng, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của
anh ta, cậu cầm ly rượu, cụng ly với anh ta, rồi một hơi cạn sạch ly rượu.

Báo cáo nội dung xấu