Bách bộ ma ảnh - Chương 47
CHƯƠNG 47: VẤN VƯƠNG TÌNH CÀNG CAO
Mộng Di Hoa bước vào gian đại sảnh.
Nàng thấy Đổng Kỹ Thượng đứng trước chiếc ngai vàng trên có chiếc tráp Ngọc ấn.
Y có vẻ trầm tư suy tưởng.
Mộng Di Hoa nhìn Đổng Kỹ Thượng nghĩ
thầm:
“Y đang nghĩ gì?”
Nàng thả bước đến sau lưng Đổng Kỹ
Thượng rồi nói:
- Đổng thiếu gia hẹn Mộng Di Hoa đến
đây có điều gì muốn nói?
Đổng Kỹ Thượng từ từ quay lại nhìn
nàng. Hai người đối nhãn với nhau. Chân diện thư sinh, đôn hậu của Đổng Kỹ
Thượng đập vào mắt nàng, nhưng Mộng Di Hoa lại nghĩ thầm:
“Phía sau cái bộ mặt nho nhã kia là một
bộ mặt khác. Một bộ mặt của kẻ nhẫn tâm vô tình”.
Ý niệm đó lướt qua, nàng miễn cưỡng nói:
- Bây giờ Mộng Di Hoa không biết nên
gọi người bằng Đổng huynh hay phải đụng đến lối xưng hô tôn giá hoặc chủ nhân.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài:
- Di Hoa hãy gọi ta là Đổng huynh.
- Chỉ sợ Mộng Di Hoa mạo phạm đến người.
- Không... Hãy gọi ta là Đổng huynh.
- Tôn giá muốn như vậy à? Sự thật Di Hoa quá ư bất ngờ khi biết Tà Nhân Vô
Diện là Đổng Kỹ Thượng. Một trang thư sinh nho nhã mà Mộng Di Hoa từng nghĩ
tốt, lại là kẻ nhẫn tâm đẩy Mộng Di Hoa xuống Tử cốc.
Đổng Kỹ Thượng dấn đến một bộ nhìn vào mắt Di Hoa.
- Huynh biết Di Hoa hận huynh lắm.
- Nếu nói không hận thì không đúng. Đến bây giờ Di Hoa mới biết vì sao Đổng
Kỹ Thượng chỉ xem Mộng Di Hoa như một cánh hoa đẹp mà chẳng bao giờ có ý định
sở hữu nào. Bởi vì Đổng Kỹ Thượng là Tà Nhân Vô Diện, biết Di Hoa là độc nhân.
Mộng Di Hoa đã không còn là độc nhân. Đổng Kỹ Thượng không còn sợ nữa chứ?
Không còn sợ Mộng Di Hoa là độc nhân nên Đổng Kỹ Thượng mới hẹn Mộng Di Hoa đến
đây.
Nàng nhướng đôi chân mày vòng nguyệt.
- Có đúng như vậy không. Nếu Mộng Di Hoa nói đúng thì Đổng thiếu gia đã lầm
rồi. Mộng Di Hoa đã thuộc về Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương. Bất cứ ai muốn đoạt
Mộng Di Hoa từ tay Thạch Ỷ Nương, người đó phải lường trước sự phẫn nộ của Địa
chủ U Linh. Một khi Địa chủ U Linh phẫn nộ, Mộng Di Hoa nghĩ Đổng Kỹ Thượng
không gánh nổi đâu.
Đổng Kỹ Thượng lắc đầu.
- Mộng Di Hoa đừng nhắc đến mụ già biến thái đó. Cho dù mụ có phẫn nộ thì
võ công của mụ chỉ sánh ngang với ta mà thôi. Mộng Di Hoa cũng đừng hiểu lầm,
ta hẹn muội đến đây cũng không vì dục tình. Ta hẹn muội đến gian mật sảnh này
vì một điều khác hơn, thiêng liêng hơn.
Y buông một tiếng thở dài nữa rồi nói:
- Nếu muội nghĩ Địa chủ U Linh cần muội thì muội lầm. Ta không phủ nhận
Mộng Di Hoa là trang giai nhân đẹp nhất trên đời này, nhưng với Địa chủ U Linh,
thì mụ ta đâu cần cái đẹp, mà chỉ cần cảm giác dục tình mà thôi. Dục tình của
mụ thì ta có thể đáp ứng được mà. Trong Đổng phủ không thiếu những nữ nhân phù
hợp với sở thích của mụ già biến thái đó.
Mộng Di Hoa cau mày.
- Vây công tử hẹn Mộng Di Hoa đến đây
vì cái gì?
- Vì Đổng gia và vì mẫu thân muội.
Mộng Di Hoa lắc đầu.
- Đổng công tử đừng gọi Mộng Di Hoa
bằng từ muội. Hãy gọi Mộng Di Hoa là cô nương được rồi. Cái từ muội mà công tử
ban cho Di Hoa, ta nghe không lọt lỗ tai. Mộng Di Hoa cũng không muốn lần thứ
hai rơi xuống Tử cốc.
- Muội hận ta à?
- Bổn cô nương không là muội của công
tử đâu. Còn nói về hận có lẽ bổn cô nương hận người nhất trên đời này. Làm sao
Mộng Di Hoa quên được Tà Nhân Vô Diện mà cuối cùng Tà Nhân Vô Diện lại là người
Mộng Di Hoa ngưỡng mộ. Ta phải thừa nhận một điều, Đổng công tử khéo ngụy trang
lắm đó.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài, rồi
nói:
- Mộng Di Hoa... Lúc đó ta rất yêu nàng...
Nhưng tại vì sao ta buộc phải đẩy nàng xuống Tử cốc.
- Bởi vì Mộng Di Hoa là Độc nhân. Mà đã
là Độc nhân thì Mộng Di Hoa không thể nào gần gũi với công tử.
Đổng Kỹ Thượng lắc đầu.
- Còn một uẩn khúc nữa mà Mộng Di Hoa
không biết. Ta biết Mộng Di Hoa rất hận ta nhưng nếu Mộng Di Hoa biết uẩn khúc
này, ta không biết tâm trạng của Mộng Di Hoa sẽ như thế nào.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài với
vẻ ngao ngán rồi nói tiếp:
- Mộng Di Hoa có vì mẫu thân của mình
không?
- Câu hỏi đó công tử có cần Di Hoa trả
lời không. Di Hoa đã làm tất cả chấp nhận tất cả để trả thù cho mẫu thân mà.
Thậm chí Di Hoa còn trao sự trinh trắng cho Tà Nhân Vô Diện, cũng như chấp nhận
biến thành Độc nhân chỉ để rửa mối thù cho mẫu thân.
- Mẫu thân của Di Hoa còn muốn hơn thế
nữa.
Vừa nói Đổng Kỹ Thượng vừa lấy trong
ống tay áo ra một mảnh lụa. Y đặt mảnh lụa vào tay Mộng Di Hoa.
- Chiếc tã của muội đó.
Mộng Di Hoa nhìn chiếc tã thêu hoa và
bướm cùng dòng chữ: “Mộng Di Hoa”. Nét thêu cực kỳ tinh xảo, đúng là những nét
thêu của mẫu thân nàng.
Mộng Di Hoa nhìn Đổng Kỹ Thượng dò hỏi:
- Sao công tử có mảnh lụa này?
Đổng Kỹ Thượng thở ra nhìn nàng rồi nói:
- Mộng Di Hoa còn nhớ trước khi mẫu
thần bị Mạc Cự cưỡng bức, và bỏ nàng đi một thời gian dài chứ. Mộng Di Hoa ở
lại thảo trang với nghĩa mẫu.
Mộng Di Hoa gật đầu.
- Mộng Di Hoạ không biết mẫu thân đi
đâu.
- Mẫu thân nàng về Đổng gia.
Đổng Kỹ Thượng nhìn chăm chăm vào mắt
Mộng Di Hoa.
Mộng Di Hoa buột miệng hỏi:
- Sao mẫu thân về Đổng gia?
Đổng Kỹ Thượng nắm tay Mộng Di Hoa,
nhưng nàng rút tay lại. Mộng Di Hoa đanh giọng nói:
- Đổng công tử đừng chạm đến Di Hoa.
Hãy xem Di Hoa là độc nhân như hôm nào.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài,
miễn cưỡng chắp tay sau lưng, trang trọng nói:
- Mộng Di Hoa là xá muội của Đổng Kỹ
Thượng đó.
Mộng Di Hoa cau mày với vẻ sửng sốt.
- Đổng công tử nói sao?
- Ta nói nàng chính là bào muội của ta
đó.
Mộng Di Hoa lắc đầu.
- Bổn cô nương không tin.
- Đó là sự thật... Bởi vì Đổng Kỹ
Thượng và Mộng Di Hoa là huynh muội cốt nhục.
Mộng Di Hoa thét lên.
- Không thể như vậy được.
Đổng Kỹ Thượng quay mặt nhìn lại chiếc
ngai vàng.
- Ta phải nói sự thật này. Mộng Di Hoa
chính là cốt nhục của Đổng gia.
- Mộng Di Hoa là người của Đổng gia,
sao lại mang họ Mộng mà không mang họ Đổng như Đổng Ngọc Lan, Đổng Kỹ Thượng?
- Bởi mẫu thân xem đời người như một
giấc mộng. Một giấc mộng phù phiếm hoặc ở trong mộng mẫu thân luôn thấy tình
lang của mình là Vương Tự Khan.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài nhìn
lại Mộng Di Hoa.
- Khi mẫu thân có mang Di Hoa, thì bị
phụ thân đuổi đi. Bởi lẽ người đã bắt gặp phu nhân của mình hẹn với tình lang
là Vương Tử Khan. Phụ thân không tin vào giọt máu trong bụng mẫu thân là giọt
máu của mình. Nhưng mẫu thân thì biết.
Đổng Kỹ Thượng chỉ mảnh lụa.
- Trên mảnh lụa đó, mẫu thân đã hòa máu
của ta và muội để chứng minh sự trong sạch của mình với phụ thân.
Mộng Di Hoa nhìn lại mảnh lụa.
Nàng lắc đầu.
- Không thể như vậy được.
Nàng nói rồi nhìn sững Đổng Kỹ Thượng.
- Vậy Đổng Kỹ Thượng đã biết tường tận
sự thật này.
Đổng Kỹ Thượng lưỡng lự rồi gật đầu.
Mộng Di Hoa cắn răng trên vào môi dưới
đến rướm máu. Nàng ngập ngừng rồi nói:
- Đổng Kỹ Thượng biết... Tại sao còn...
Hai cánh môi của Mộng Di Hoa mấp máy
mãi chẳng thể nào thốt được ra lời.
Mộng Di Hoa cảm giác cả sàn gạch đại
sảnh đang rung chuyển dữ dội và có một con tốt vô hình cuốn xoáy nàng vào tâm
của nó để vùi dập. Nàng nhìn Đổng Kỹ Thượng với hai con ngươi ráo hoảnh.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài.
- Khi ta học được toàn bộ võ công và
tiếp nhận nội lực của Vương Tử Khan, mới tìm đến thảo trang của muội. Ta không
cưỡng được trước nhan sắc của Mộng Di Hoa.
Huynh và muội mặc dù là cốt nhục nhưng
lại không ở bên nhau, thì làm sao ta còn đủ suy nghĩ trước vẻ đẹp kiêu sa của
Mộng Di Hoa.
Mộng Di Hoa lắc đầu:
- Trước khi huynh đòi hỏi thể xác của
Mộng Di Hoa, huynh đã biết Mộng Di Hoa là cốt nhục của huynh.
Đổng Kỹ Thượng quay mặt nhìn lại chiếc
ngai để tránh ánh mắt nàng.
Mộng Di Hoa bước tới ghì lấy vai Đổng
Kỹ Thượng.
- Đúng không?
- Đúng.
Tiếng nói của Đổng Kỹ Thượng chẳng khác
nào một tiếng sấm nổ rền bên tai Mộng Di Hoa, đồng nghĩa với một tia sét vỗ
thẳng vào đỉnh đầu. Người nàng run lên bần bật.
Đổng Kỹ Thượng quay lại nhìn nàng.
- Đổng Kỹ Thượng đã đưa muội vào cung
để làm tài nhân cho tiên đế.
- Đặng tạo cơ hội để huynh lấy Ngọc ấn.
- Ta nghĩ nếu tựu thành bá nghiệp, thì
cũng bồi đáp lại cho muội tất cả. Họ Đổng của chúng ta sẽ trở thành thiên hạ đệ
nhất gia, phụ thân luôn tâm niệm điều đó.
Hai hàm răng của Mộng Di Hoa nghiến vào
với nhau. Nàng từ từ buông tay khỏi vai Đổng Kỹ Thượng:
- Thảo nào có lúc huynh đối xử với Mộng
Di Hoa như một thành viên, đúng hơn là chủ nhân của Đổng phủ.
- Nàng còn hơn cả Đổng Ngọc Lan.
- Vậy tại sao huynh biến Mộng Di Hoa
thành Độc nhân?
- Đổng Kỹ Thượng yêu Mộng Di Hoa. Nhưng
Di Hoa là cốt nhục của Kỹ Thượng.
Ta không muốn Di Hoa là của ai cả.
Di Hoạ trừng mắt nhìn Kỹ Thượng.
- Di Hoa đã là Độc nhân, sao Kỹ Thượng còn đẩy Di Hoa xuống Tử cốc? Đổng Kỹ
Thượng hành động như vậy không nghĩ đến cốt nhục à?
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài rồi nói:
- Mặc dù Mộng Di Hoa là độc nhân nhưng trái tim Di Hoa đã thuộc về Ngạn Kim
Tiêu. Ta không khỏa lấp được khoảng cách giữa ta và Di Hoa, nên buộc phải để
nàng đi.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài một lần nữa.
Mộng Di Hoa nghe tiếng thở dài của Kỹ Thượng.
Nàng khẽ lắc đầu nói:
- Tại sao hôm nay Đổng Kỹ Thượng mới nói sự thật này.
- Khi phụ thân chết, người đã nói với ta... Phải tạo lập Đổng gia thành
thiên hạ đệ nhất gia.
Y nhìn vào mắt nàng.
- Mộng Di Hoa là người của họ Đổng, Di Hoa phải cùng một chí hướng với
huynh.
Huynh muội ta phải thực hành tâm huyết của phụ thân. Muội phải vì Đổng gia.
Mộng Di Hoa mím môi vào với nhau.
Đổng Kỹ Thượng nắm tay nàng.
- Di Hoa... Huynh và muội sẽ có tất cả. Muội sẽ là bậc mẫu nghi thiên hạ.
Mộng Di Hoa nhìn chăm chăm vào mắt Đổng Kỹ Thượng.
- Đổng Ky Thượng đã có Ngọc ấn, nay lại có thêm Địa chủ U Linh Thạch Ỷ
Nương.
Huynh đã có thể với tay đến ngai vị Thiên tử rồi... Còn muốn gì ở Mộng Di
Hoa nữa.
Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài rồi nói:
- Đúng ra huynh đã có thể chễm chệ ngồi vào ngai vàng Thiên tử, và muội đã
có thể đội vương miện mẫu nghi thiên hạ, nhưng Ngạn Kim Tiêu đã làm hỏng tất cả
mọi kế sách của ta.
Mộng Di Hoa cau mày.
- Kim Tiêu làm gì?
Buông một tiếng thở dài, Đổng Kỹ Thượng
nhìn Mộng Di Hận từ tốn nói:
- Kim Tiêu đã hóa giải thuật dị dung bí
truyền của huynh. Huynh cần có gã tiểu tử đó để khôi phục lại thuật dị dung của
mình.
Đổng Kỹ Thượng nắm tay Mộng Di Hoa.
- Huynh nói ra sự thật này để muội nghĩ
đến phụ thân, mẫu thân. Muội phải nghĩ đến Đổng gia. Thực lực huynh đã có chỉ còn
thiếu một thứ.
- Khuôn mặt của Thiên tử?
Đổng Kỹ Thượng gật đầu.
Mộng Di Hoa rít giọng nói:
- Thực ra huynh muốn chờ gì ở Mộng Di
Hoa?
- Muội sẽ đưa Ngạn Kim Tiêu tiểu tử về
cho huynh.
Gã vừa nói dứt lời thì nhận ngay một
cái tát của Mộng Di Hoa.
Bốp...
Dấu ấn thủ đỏ ửng hiện trên má Đổng Kỳ
Thượng.
Y cắn răng trên vào môi dưới, đưa tay
vuốt mật. Y nhìn nàng từ tốn nói:
- Bá nghiệp tựu thành, huynh để cho
muội trừng phạt.
Mộng Di Hoa thối liến ba bộ rồi vụt bỏ
chạy ra cửa.
Đổng Kỹ Thượng bối rối gọi theo.
- Di Hoa...
Thạch môn đóng sập lại, Đổng Kỹ Thượng
khẽ lắc đầu, nhìn lại chiếc ngai vàng có hình đầu rồng.
Y nhẩm nói:
“Ngạn Kim Tiêu... Ta không tin ngươi
cãi lại ý trời. Ngươi sẽ không cản được bước chân Đổng Kỹ Thượng.”
Thạch môn lại dịch mở.
Đổng Kỹ Thượng quay mặt nhìn lại.
Y hoàn toàn bất ngờ khi thấy Mộng Di
Hoa quay trở vào. Nhưng nàng quay vào mà trên người chẳng có lấy mảnh trang
phục nào cả.
Tấm thân nàng lõa lồ phơi ra trước mặt
Đổng Kỹ Thượng.
Đôi chân mày Đổng Kỹ Thượng nhíu lại,
miễn cưỡng nói:
- Di Hoa... Muội...
Mộng Di Hoa bước đến trước mặt Đổng Kỹ
Thượng.
Nàng nhìn vào mắt gã.
- Đổng huynh... Có thoát khỏi khoảng
cách cốt nhục, Mộng Di Hoa mới có thể giúp huynh.
Nàng vừa nói vừa lần tay cởi trang phục
cửa Đổng Ky Thượng. Đổng Kỹ Thượng nhìn Mộng Di Hoa chăm chăm mà không thốt
được lời nào.
Bốp.
Sự biến quá bất ngờ và Kỹ Thượng không
hiểu Di Hoa đang nghĩ gì trong đầu ngoại trừ một ánh mắt ngây ngô khó hiểu.
Mộng Di Hoa kéo Đổng Kỹ Thượng về phía
chiếc ngai bằng vàng ròng. Nàng cố ý ngồi xuống rồi trườn lên trên. Đổng Kỹ
Thượng hoàn toàn thụ động trước sự điên rồ cuồng bạo của nàng.
Những tiếng gừ gừ phát ra từ cửa miệng
của Mộng Di Hoa. Đó không phải là tiếng rên biểu thị trạng thái khoái cảm mà là
tiếng mèo hoang gầm gừ trong sự bực tức thì đúng hơn.
Nàng ngấu nghiến hai cánh môi của Kỹ
Thượng rồi ghé miệng vào tai hắn rù rì nói:
- Di Hoa không là cốt nhục của huynh.
Không là cốt nhục của Đổng Kỹ Thượng mới chiều theo ý của Kỹ Thượng.
***
Mộng Di Hoa rời khỏi gian mật sảnh cùng
với nỗi đau buốt giá cả tâm hồn. Nàng cảm thấy toàn thân mình thật là nhơ nhớp
và đáng kinh tởm tột cùng. Cùng với cảm nhận nhơ nhớp đáng kinh tởm đó, là sự
trống rỗng dàn trải trong nội thức. Một sự trống rỗng hụt hẫng và ghê sợ. Nàng
nhớ lại khoảnh khắc sau cùng trong cuộc mây mưa vừa rồi, vòng tay Đổng Kỹ
Thượng ngấu nghiến lấy nàng trong sự bùng nổ dữ dội. Nghĩ đến điều đó, Di Hoa
rùng mình.
Nàng dừng bước nghĩ thầm:
“Kỹ Thượng còn là con người không. Y
không là con người nên y mới nhuốm bẩn sự trong trắng của xá muội mình. Y biết
được tất cả sự thật nhưng y chẳng màng đến sự thật đó. Y bất cần tất cả, mà chỉ
nghĩ đến bản thân mình.”
Mộng Di Hoa lắc đầu, rồi rùng mình một
lần nữa trước khi nôn thốc nôn tháo bất cứ thứ gì có trong bụng. Miệng nàng
đắng ghét như mật từ bao tử trào cả lên trên. Mặc dù đã nôn ra như vậy, nhưng
cảm giác tởm lợm vẫn còn âm ỉ trong từng thớ thịt và vùng sâu kín của nàng.
Mộng Di Hoa vuốt mặt, như muốn lột bỏ khuôn mặt kiều diễm, liêu trai của mình
rồi mới bước vào Nghinh Phong Vọng Nguyệt lầu.
Nàng nghe tiếng cười the thé của Địa
chủ U Linh Thạch Ỷ Nương. Tiếng cười càng tạo ra trong nàng những cảm giác ê
chề và nhơ nhuốc Mộng Di Hoa nhủ thầm:
“Ông trời ban cho ta một nhan sắc,
nhưng nhan sắc này chỉ là món đồ tiêu khiển của người đời”.
Tiếng cười của Địa chủ U Linh Thạch Ỷ
Nương lại trỗi lên khi những ý niệm kia còn tồn đọng trong tâm thức Mộng Di
Hoa. Nghe tiếng cười với vẻ đắc ý của Ỷ Nương, Mộng Di Hoa không khỏi tò mò.
Nàng tự nhủ trong đầu:
- Cái gì khiến mụ đắc ý như vậy nhỉ?
Nàng nhẹ bước tiến về phía gian biệt
sảnh. Khi Di Hoa bước qua cửa biệt sảnh, một hoạt cảnh đầy chất dung tục, nhơ
nhớp đập vào mắt nàng.
Địa chủ U Linh Thạch Ỷ Nương cùng với
một trung phụ dáng người nhỏ nhắn trong tư thế lõa lồ quấn chặt lấy nhau. Di
Hoa đã từng bị Thạch Ỷ Nương buộc phải bày cuộc mây mưa trái với lẽ đạo tự
nhiên. Nàng đã biết sự ân ái của Địa chủ U Linh đối với mình như thế nào, nên
lúc nào cũng có ý né tránh, nhưng vị phu nhân kia xem ra lại thích thú với
những gì thì đang được hưởng từ Địa chủ U Linh.
Người trung phụ với vóc dáng nhỏ nhắn
quấn chặt lấy Địa chủ U Linh như một ả tình nhân nặng tình.
Mộng Di Hoa không thể chứng kiến cảnh
tượng dung tục đó. Nàng quay bước toan bỏ đi để không phải thị chứng hoạt cảnh
nhơ nhuốc nọ.
Nhưng Mộng Di Hoa vừa dợm bước thì
Thạch Ỷ Nương gọi lại:
- Mộng Di Hoa...
Mộng Di Hoa dừng bước nhỏ nhẻ nói:
- Thạch nương gọi Di Hoa?
- Đến đây.
- Thạch nương đang vui vẻ... Di Hoa...
- Đừng ngại... Ta sẽ cho nàng biết...
cần phải làm gì.
Mộng Di Hoa miễn cưỡng quay lại bước
đến bên tấm thảm bày ra giữa đại sảnh.
Nàng tò mò nhìn trung phụ, trung phụ
cũng nhìn nàng. Mộng Di Hoa nghĩ thầm:
“Không biết người này có cảm giác giống
như mình không.”
Thạch Ỷ Nương choàng tay qua vai trung
phụ rồi nói:
- Di Hoa, sau này nàng ở bên ta thì
phải học nhiều ở Tôn Ti Nhã. Tôn Thi Nhã khiến cho ta phấn khích đó.
Vừa nói Thạch Ỷ Nương vừa kéo Thi Nhã
vào sát mình.
Thi Nhã đưa dôi mắt to tròn, liếc qua
thị, rồi vòng tay bá cứng lấy cổ Thạch Y Nương. Trông hai người cứ như một đôi
tình lang trong buổi đầu động phòng giao hoan.
Thi Nhã chà hai cánh môi mình vào môi
Thạch Ỷ Nương, rồi lướt dần xuống cổ sau đó thì ép cả cái miệng nhỏ nhắn vào
giữa hai chiếc nhũ hoa đã chảy xệ xuống bên dưới.
Những động tác của Tôn Thi Nhã khiến
Mộng Di Hoa phải nhíu mày. Nàng đã nhận ra sự khích động và hưởng ứng cuồng
nhiệt từ con người này.
Thi Nhã nhỏ nhẻ nói:
- Huynh phải truyền võ công cho thiếp.
Thạch Ỷ Nương nâng cằm Thi Nhã.
- Ta sẽ truyền võ công cho nàng.
Thạch Ỷ Nương phá lên cười khi chiếc
miệng xinh xắn của Tôn Thi Nhã ngoạm vào đầu nhũ hoa của thị.
Mộng Di Hoa không thể nào chịu được
cảnh tượng đó liền ôm quyền nói:
- Mộng Di Hoa nên lui bước.
Thạch Ỷ Nương gật đầu.
- Sau này Thi Nhã sẽ dạy cho nàng biết phải làm gì để hầu hạ ta.
Thạch Ỷ Nương xua tay.
- Đi đi...
Mộng Di Hoa quay bước, nàng đi về phía cửa thì lại nghe tiếng cười the thé
của Thi Nhã trỗi lên. Tiếng cười của mụ ma đầu buộc Mộng Di Hoa tò mò liếc trộm
nhìn lại.
Nàng rùng mình khi thấy Thi Nhã đang thực hiện những động tác giao hoan với
mụ.
Mộng Di Hoa nhanh bước bỏ ra ngoài. Mộng Di Hoa nhủ thầm:
“Trên thế gian có một hạng người như
vậy sao?”
Cùng với ý niệm đó, Mộng Di Hoa sực nhớ
đến lời nói của Thi Nhã. Nàng lắc đầu nhẩm nói:
“Chẳng lẽ vì muốn học võ công của Địa
chủ U Linh mà thị làm bất cứ điều gì để thỏa mãn dục tính biến thái nơi con
người dung tục đó?”
Mộng Di Hoa vừa nói vừa lắc đầu, rồi
buông tiếng thở dài. Nàng đảo mắt nhìn quanh. Một khung cảnh trống vắng trơ
trụi bao bọc nàng.
Buông một tiếng thở dài, Mộng Di Hoa
nói:
- Đổng phủ giờ đã là chốn nhơ nhớp tột
cùng.
Nàng bước ra ngoài mái hiên.
Lão Tử Quảng đã đứng chờ sẵn bên ngoài.
Vừa chạm trán với Di Hoa, lão bộc Tử Quảng khom người xuống.
- Quý nương... Có người muốn gặp quý
nương.
Mộng Di Hoa nhìn lão Từ.
- Quý nương theo lão phu.
Mộng Di Hoa tò mò, nhưng rồi cũng bước
theo chân lão Từ. Nàng không biết ai muốn gặp mình.
Lão Từ đưa Mộng Di Hoa đến gian biệt xá
của khu bạn nhân, nhưng bây giờ ngay cả khu vực đó cũng vắng vẻ không một bóng
người.
Lão Từ Quảng từ tốn nói:
- Y đang chờ quý nương trong gian biệt
thất này.
Mộng Di Hoa lưỡng lự rồi đẩy cửa biệt
thất. Nàng sững bước khi nhận ra Ngạn Kim Tiêu.
Kim Tiêu nhìn nàng.
Mộng Di Hoa nói:
- Ngạn công tử...
Kim Tiêu nheo mày.
- Kim Tiêu không thích nghe câu này.
Mộng Di Hoa vội vã đóng cửa rồi quay
lại trước mặt Ngạn Kim Tiêu.
- Sao huynh lại đến đây? Huynh không sợ
nguy hiểm đến tính mạng à?
- Có gì mà Ngạn Kim Tiêu sợ chứ.
Kim Tiêu nắm tay Mộng Di Hoa.
Một cảm xúc mơ hồ len qua tâm thức Mộng
Di Hoa. Nàng nhỏ nhẻ nói:
- Ngạn huynh mau rời khỏi đây đi.
Kim Tiêu nhìn nàng:
- Nàng cùng đi với ta chứ?
Mộng Di Hoa mơ hồ nói:
- Đi đâu?
- Chỉ cần rời khỏi đây là được rồi. Còn
đi đâu cũng được.
Mộng Di Hoa lắc đầu.
- Mộng Di Hoa không đi đâu cả.
- Mộng Di Hoa... Người võ lâm đã nhận
được chiến thư của Đổng Kỹ Thượng. Họ sẽ kéo đến đây. Huynh không muốn Mộng Di
Hoa xen vào chuyện này.
Mộng Di Hoa lắc đầu.
- Mộng Di Hoa muốn xen vào chuyện này.
Ngạn huynh... Đổng Kỹ Thượng giờ đã có Ngọc ấn và cả Địa chủ U Linh. Một khi y
đã gởi chiến thư khiêu khích với giới võ lâm, thì đã có sự chuẩn bị rồi.
- Huynh biết... Nếu Đổng Kỹ Thượng có
sự chuẩn bị thì huynh cũng đã có cách đối phó. Chỉ còn Di Hoa mà thôi.
Nàng mỉm cười.
- Di Hoa có ý này muốn nói với huynh.
Kim Tiêu gật đầu.
Mộng Di Hoa kéo chàng về góc biệt thất,
rồi nói nhỏ vào tai chàng.
Mộng Di Hoa nói đến đâu, mặt Kim Tiêu
nhăn nhó đến đó.
Nàng nói rồi, buông tay chàng.
- Nhưng có một điều kiện, Mộng Di Hoa
đặt ra với Kim Tiêu.
- Điều kiện gì?
- Huynh phải đề Đổng Kỹ Thượng cho Di
Hoa hành xử.
- Mộng Di Hoa muốn như vậy à?
Mộng Di Hoa gật đầu:
- Di Hoa thỉnh cầu Ngạn huynh.
Kim Tiêu buông tiếng thở dài.
- Ta lo cho nàng.
Mộng Di Hoa mỉm cười.
- Và lo cả cho Đổng Ngọc Lan nữa.
Nàng nhìn vào mất Kim Tiêu.
- Ngạn huynh đã cử hành đại lễ thành
thân với Ngọc Lan rồi... Nếu sau này Ngạn huynh đối xử tệ với Ngọc Lan, thì
chính tay Mộng Di Hoa cũng sẽ hành xử huynh.
Nàng nhẹ buông tiếng thở dài rồi nói:
- Mộng Di Hoa sẽ hành xử huynh còn tàn
khốc hơn đối với Đổng Kỹ Thượng đó.
Hai người đối mặt nhìn nhau.
Mộng Di Hoa từ tốn nói:
- Huynh đi được rồi.
- Mộng Di Hoa bảo trọng.
Nàng gật đầu.
- Đã nói rồi... Ngạn huynh đừng lo cho
Mộng Di Hoa.
Kim Tiêu lưỡng lự rồi bất ngờ ôm chặt
lấy Mộng Di Hoa. Nàng không phản kháng lại hành động của Kim Tiêu, ngược lại còn
nhắm mắt chờ đợi nụ hôn của chàng.
Hai người như dán thể pháp vào với
nhau. Họ muốn thân thể đó hòa vào làm một qua nụ hôn nồng nàn thắm thiết nhất.
Thể pháp nàng run nhẹ trong vòng tay của Kim Tiêu.
Khi hai người rời nhau ra, những xúc
cảm ngọt ngào còn đọng trong ánh mắt của Di Hoa. Bất chợt nàng rùng mình khi
nghĩ lại những gì mình đã trải qua.
Kim Tiêu nhỏ nhẻ nói:
- Di Hoa, Kim Tiêu yêu nàng.
- Di Hoa cũng yêu huynh. Nhưng huynh
phải hứa với Di Hoa chăm sóc cho Ngọc Lan đó. Huynh hứa đi.
Đôi chân mày Kim Tiêu nhíu lại.
Chàng buông tiếng thở dài rồi gật đầu:
- Kim Tiêu hứa.
- Quân tử bất hí ngôn.
- Kim Tiêu hứa mà.
Nàng buông tay Kim Tiêu nàng mỉm cười
với chàng:
- Kim Tiêu có thể đi được rồi.
Kim Tiêu lưỡng lự.
Di Hoa từ tốn nói:
- Sau chuyện này rồi, Di Hoa sẽ tìm đến
Kim Tiêu.
- Di Hoa không tìm thì Kim Tiêu cũng sẽ
tìm nàng.
Kim Tiêu nhìn vào mắt nàng. Trong ánh
mắt của Mộng Di Hoa, chàng cảm nhận một ưu hoài khỏa lấp tầm mắt.
Kim Tiêu nhỏ nhẹ nói:
- Huynh đi đây.
Kim Tiêu đi rồi, Di Hoa vẫn còn thơ
thẩn một mình trong biệt thất. Nàng từ từ cúi mặt nhìn xuống mũi hài, hai dòng
lệ trào ra khóe mắt nhễu xuống mũi hài.
Mộng Di Hoa cắn răng trên vào môi dưới
nhỏ giọng nói:
- Ngạn huynh chắc không biết Di Hoa
đang trong tình trạng nào... Mộng Dị Hoa đâu thể tiếp nhận tình của huynh được.
Chúng ta có duyên nhưng lại không có nợ.
Nàng buông tiếng thở đài, lắc đầu.
- Oan tình.

