Bách bộ ma ảnh - Chương 39 - Phần 1

CHƯƠNG 39: THÊ LƯƠNG ĐA OÁN TÌNH

Gian thạch thất ẩm thấp xốc mìn xú khí nồng nặc xông vào mũi Kim Tiêu.

Ánh sáng lở mờ từ trên cao hắt xuống. Ánh sáng đó được tạo bới những vì sao
đêm chiếu xuyên qua cái lỗ trên cao. Trong gian thạch thất đó, một người gầy
đét chỉ còn da bọc xương, với thân pháp tàn phế, chỉ còn lại mỗi một cánh tay
trái.

Kim Tiêu nhìn Vương Tự Khan mà không khỏi chạnh lòng thương cảm.

Vương Tự Khan nhìn lên khi chàng vừa bước vào thạch thất.

- Vương tiền bối.

Vương Tự Khan cất tiếng thỏ thẻ như một đứa trẻ vừa mới học nói, có lẽ lão
sống quá lâu trong thạch thất nên ngay cả phát âm cũng không thành chữ.

- Ngươi là ai?

- Tại hạ là Ngạn Kim Tiêu.

- Ngươi không phải là Tà Nhân Vô Diện?

- Vãn bối là Ngạn Kim Tiêu.

- Tà Nhân Vô Diện cho ngươi vào đây.

- Huynh ấy ban đặc ân cho Ngạn Kim Tiêu vào đây.

Chàng vừa nói dứt câu Vương Tự Khan chỉ tay ra cửa thạch thất. Lão
rít giọng the thé:

- Đi ra ngay lập tức.

- Tiền bối.

Vương Tự Khan dựng tả thủ lên đầu. Lão
cất giọng lạnh lùng và tàn nhẫn:

- Ra ngay lập tức.

Kim Tiêu bối rối. Chàng đặt hai tịnh
rượu xuống thềm đá, nhỏ giọng nói:

- Vãn bối đem hai tịnh rượu đến cho
tiền bối.

- Mười sáu năm nay, ta đã không có giọt
rượu nào trong người. Ta đâu cần rượu của ngươi.

Vương Tự Khan chỉ tay về phía cửa:

- Đi ra ngay, cút khỏi mắt của lão phu.

- Tiền bối.

- Tiểu tử điếc sao không nghe lời ta
nói chứ. Tiểu tử... ta không muốn ai quấy rầy mình. Mười mấy năm nay ta đã quen
với cuộc sống này rồi, không muốn tiếp xúc với ai đâu. Càng không thích người
của Tà Nhân Vô Diện đến vấn an mình, ngươi cút xéo ra ngoài được rồi đó.

Kim Tiêu nhìn Vương Tự Khan. Chàng
buông tiếng thở dài, rồi cúi xuống bê hai tinh rượu nhìn Tự Khan.

- Tiền bối không muốn uống rượu với vãn
bối ư.

Vương Tự Khan nạt ngay Kim Tiêu:

- Không. Trên thế gian này ta không
muốn cái gì cả.

Kim Tiêu buông tiếng thở dài rồi trừng
mắt nhìn Vương Tự Khan. Hai người đối nhãn với nhau.

Chàng lầu bầu nói:

- Lão già ôn dịch, tại vì lão Bửu Chỉnh
Tư nói với bổn công tử thân phận của Ngạn Kim Tiêu có liên quan tới Tà Nhân Vô
Diện và cũng tại đại sư Giác Chân muốn biết về sự mất tích của lão, nên buộc
Ngạn Kim Tiêu nhúng tay vào những chuyện bát nháo của giới võ lâm. Biết thế này
ta thà mai danh ẩn tích tại Dương Chân, lâu lâu kiếm vài trăm nén ngân lượng,
còn hơn lần mò vài cái thạch thất hôi hám bẩn thỉu này.

Chàng hừ nhạt mạt tiếng:

- Tiền bối không uống rượu của Ngạn Kim
Tiêu thì Ngạn Kim Tiêu đem ra trả lại Tà nhân vô điện Đổng Kỹ Thượng vậy.

Kim Tiêu nói rồi quay bước. Chàng bước
về phía cửa với những bước đi thật chậm.

Kim Tiêu không nghe Vương Tự Khan gọi
mình lại.

Kim Tiêu dừng chân ngay ngưỡng cửa quay
lại nói:

- Tiền bối nhớ rằng, Ngạn Kim Tiêu đến
được thạch thất này đã phải đổ biết bao nhiêu mồ hôi và tâm huyết. Thậm chí còn
dám xông vào điện Thái Hòa lấy trộm Ngọc ấn để rồi ngày nay phải nhận án tru di
cửu tộc treo trên đầu. Xem ra những việc vãn bối làm đều là công cốc.

Chàng vò đầu:

- Ngạn Kim Tiêu sao ngươi ngu thế nhỉ.
Tự dưng chen chân vào võ lâm rồi tự chuốc họa vào mình.

Chàng gõ vào trán mình:

- Đồ ngu, chắc ngươi phải xâm thêm một
chữ ngu trên trán, chứ đừng xâm chữ Vương nơi lòng bàn tay mình.

Chàng hừ nhạt rồi lườm Tự Khan:

- Hê... tiền bối đuổi Ngạn Kim Tiêu,
vãn bối sẽ ra ngoài ngay. Nhưng thịnh tâm của vãn bối cũng nên nhận lấy chứ. ít
ra cũng nhận hai tịnh rượu cúng của Ngạn Kim Tiêu, tiểu bối không phải làu bàu
chửi rủa lão tiền bối là kẻ hồ đồ, rượu dâng đến miệng còn chê. Hay tiền bối sợ
trong rượu có độc. Nếu rượu có độc thì cũng tốt, bởi thà chết còn hơn sống khô
hạnh như tiền bối.

Kim Tiêu hất mặt:

- Sao... tiên sinh uống rượu không?

Vương Tự Khan nhìn chàng:

- Đem đến đây.

Kim Tiêu mỉm cười:

- Có thế chứ.

Chàng quay bước trở lại rồi ngồi xuống
đối diện với Vương Tự Khan, đặt hai tịnh rượu xuống trước mặt Vương Tự Khan,
Kim Tiêu nói:

- Uống một mình khó uống lắm... tiền
bối có cần người nói đối ẩm không.

Kim Tiêu nói dứt câu thì những thớ thịt
bên trái mặt của Tự Khan giật giật nhẹ một cái.

Kim Tiêu nói:

- Tiền bối đúng là Vương Tự Khan rồi.

- Còn ngươi là Đạo Soái Dương Châu.

- Sao tiền bối biết?

- Tà Nhân Vô Diện nói với ta.

Kim Tiêu mở nắp hai tịnh rượu, nói:

- Tiền bối một tịnh rượu, vãn bối một
tịnh rượu. Giao kiến buổi đầu uống một ngụm làm quen rồi vãn bối sẽ thuật lại
những gì mình tự dưng vướng chân vướng tay tay vào cái chuyện nhốn nháo này.

Vương Tự Khan bưng tịnh rượu.

Lão khẽ gật đầu:

- Uống.

- Mời.

Hai người cùng dốc tịnh rượu tu một
ngụm dài. Vương Tự Khan vừa đặt tịnh rượu xuống, ho khan một vài tiếng, cùng
với những tiếng ho đó mép miệng của lão rỉ máu.

Lão thản nhiên chùi vết máu vừa rỉ ra
mép rồi nói:

- Lâu quá mới uống rượu. Trước đây ta
là sâu rượu nổi tiếng trên giang hồ đó.

Kim Tiêu mỉm cười:

- Cái gì bỏ lâu quá khi tìm lại thì hay
ngỡ ngàng. Hy vọng con sâu rượu của tiền bối thức dậy.

- Khi nãy tiểu tử dám chửi ta là lão ôn
dịch à?

Kim Tiêu giả lả cười:

- Tức quá thì chửi cho bỏ tức.

- Tại sao ngươi tức, ta đâu có muốn ngươi
vào đây. Tự ngươi mò vào rồi tức giận là tức cái gì.

Kim Tiêu chắt lưỡi:

- Tại cái lão ôn dịch Bửu Chỉnh Tư mà
ra cả. Lão khiến cho vãn bối vướng chân vướng tay vào chuyện này, rồi khi gặp
được tiền bối thì bị đuổi như đuổi tà có ghét không chứ.

- Vậy ngươi muốn gặp ta có chuyện gì?

- Có rất nhiều chuyện.

- Ta biết ngươi định hỏi gì. Muốn biết
gì. Dị dung bí thuật của lão phu phải không?

- Hê... chưa nói mà tiền bối đã đoán
biết rồi. Đúng như vậy, Ngạn Kim Tiêu được Tà Nhân Vô Diện Đổng Kỹ Thượng huynh
cho vào gặp tiền bối cũng vì muốn tiền bối thổ lộ cho huynh ấy biết làm cách
nào giữ nguyên khuôn mặt mình muốn.

Vương Tự Khan phá lên cười khanh khách.
Y vừa cười vừa bưng tịnh rượu.

Y nhìn Kim Tiêu:

- Tà Nhân Vô Diện, sao gã lại ngu ngơ
vậy nhỉ. Lão phu đoán biết thâm ý của gã mà, sao gã vẫn nhờ Ngạn Kim Tiêu đến
truy cái điều mà ta đáng ra phải nói cách đây mười năm rồi.

Kim Tiêu nheo mày:

- Chắc thuật dị dung của tiên sinh có
cái gì đó không ổn phải không?

Vương Tự Khan cười nhếch mép:

- Tiểu tử muốn biết không?

Kim Tiêu gật đầu:

- Đã vào thạch thất này rồi thì cái gì
Kim Tiêu cũng muốn biết cả. Nhưng tiền bối có sợ tai vách mạch rừng không?

- Còn gì để sợ chứ?

Vương Tự Khan nhìn chàng từ tốn nói:

- Di dung thuật là một bí công độc nhất
vô nhị trên đời này. Kẻ luyện thành sẽ trở thành một người độc nhất vô nhị, có
thể biến thành bất cứ người nào mình muốn. Ngay cả Thiên tử cũng có thể hóa
thân thành.

Kim Tiêu cướp lời Vương Tự Khan:

- Điều đó Kim Tiêu đã được biết rồi.
Nhưng yếu điểm của dị dung thuật là gì. Tất nhiêu môn võ công nào cũng có nhược
điểm của nó hết.

- Ông trời ban cho ta một khuôn mặt đó
là ý trời. Để thay đổi dung diện là cãi lại ý trời. Có ai cãi được ý trời đâu,
ngươi ta có thể dụng thuật dị dung bình thường nhưng với dị dung đó thì vẫn có
chỗ nhược dễ dàng bị người khác nhận ra, còn với dị dung bí thuật thì sẽ giống
như một giọt nước. Chính vì thế khi đã hóa trang thành ai, hoặc người nào biết
được chân diện mình thì phải giết người đó. Tuy nhiên cái gì cũng có cái nhược
đúng như tiểu tử nói.

Buông một tiếng thở dài Vương Tự Khan
từ tốn nói:

- Dụng bí thuật dị dung trong một canh
giờ thì trở lại chân diện của mình, đúng một canh giờ sau mới có thể thi triển
được thuật dị dung đó. Dụng thuật dị dung qua một ngày, thì muốn dụng lại lần
thứ hai cũng phải qua thời gian một ngày mới có thể cải tướng di diện được.
Nhưng dụng dị dung thuật không được quá ba ngày, nếu quá ba ngày chân diện tự
khắc thối rửa trở thành quái nhân.

Kim Tiêu vuốt cằm nói:

- Thảo nào Tà Nhân Vô Diện muốn biết
cách trị yếu điểm của dị dung thuật.

- Có cách khắc trị, nhưng ta không nói.

- Còn muốn hóa giải thuật dị dung thì
sao?

- Hủy bộ mặt mình.

- Dễ gì huynh ấy tự hủy bộ mặt mình.

- Nói nhiều quá.

Vương Tự Khan đưa tịnh rượu đến trước:

- Ngươi đã làm con sâu rượu của ta thức
dậy rồi, uống với ta một ngụm nữa nào.

Kim Tiêu đưa tịnh rượu chặm vào tịnh
rượu của Vương Tự Khan. Bốn ngón chỉ của Vương Tự Khan bất ngờ bấu lấy Kim
Tiêu, rồi những ngón tay không ngừng nhịp lên mu bàn tay chàng.

Kim Tiêu trố mắt nhìn Vương Tự Khan buột
miệng thốt:

- Y...

Vương Tự Khan nhìn sững chàng từ tốn
nói:

- Uống.

Lão rút tay lại đưa tinh rượu tu một
ngụm dài rồi đặt xuống. Hai người đối nhãn nhìn nhau.

Tự Khan nói:

- Tiểu tử nói Giác chân đại sư muốn tìm
hiểu về sự mất tích của ta?

Kim Tiêu gật đầu.

Tự Khan buông tiếng thở dài.

Y nhìn Kim Tiêu.

- Tiểu tử là gì của Giác Chân đại sư?

- Đệ tử cũng không đúng, bằng hữu cũng
không, nhưng đại sư có thiện cảm với tiểu bối bởi vì trước đây tiểu bối từng
lấy trộm bọn ngời giàu hay bọn quan tham lắm của nhiều tiền và nhất là nhưng
sòng bạc ở Dương Châu đưa đến Pháp Quang tự nhờ đại sư phát chẩn.

- Ngươi đúng là Đạo Soái Dương Châu.
Ngươi còn là bằng hữu của lão Bửu Chỉnh Tư.

Kim Tiêu gật đầu.

- Hay nhỉ, uống với ta một ngụm nữa.

Vương Tự Khan lại chìa tịnh rượu về
phía Kim Tiêu. Cũng như lần trước những ngón tay của lão nhịp lên mu bàn tay
chàng, trong khi từ tốn nói:

- Trước đây ta đã dụng dị dung bí thuật
để đến tất cả những môn phái trên giang hồ thi chứng võ công và sau đó là học
tất cả những tuyệt công của các đại phái. Nói một mặt nào đó ta có một pho bí
kíp độc nhất vô nhị trên thế gian này.

Vương Tự Khan rút tay lại:

- Uống.

Kim Tiêu nhìn lão:

- Mời tiền bối.

Chàng miễn cưỡng dốc tịnh rượu uống một
ngụm dài rồi đặt tịnh rượu xuống trước mặt. Kim Tiêu nhìn Vương Tự Khan, hai
mắt từ từ nhắm lại liền sau đó có hai giọt lệ rịn ra ngoài khóe mắt.

Tự Khan nhíu mày khi thấy hai giọt lệ
đó.

- Tiểu tử...

Kim Tiêu chớp mắt gượng cười.

Chàng bưng tịnh rượu.

- Uống với tiền bối một ngụm nữa.

- Nếu ngươi còn như vậy nữa, ta sẽ đuổi
ngươi.

Kim Tiêu gật đầu. Chàng bưng tịnh rượu
chìa đến trước. Vương Tự Khan lại vươn chỉ đặt vào mu bàn tay Kim Tiêu nhịp
liên tục. Lão vừa nhịp vừa nói:

- Cuộc đời của ta là như vậy đó.

Vương Tự Khan lại rút tay về. Hai người
dốc tịnh rượu uống cạn. Vương Tự Khan đặt tịnh rượu xuống trước mặt nhìn Kim
Tiêu.

- Ta vì chữ tình mà ra nông nổi này.
Nhưng bản thân Vương Tự Khan cũng từng giao ác tình khắp giang hồ.

Tự Khan nhìn Kim Tiêu.

- Đưa bàn tay cho ta xem.

Kim Tiêu chìa bàn tay có dấu xâm về
phía Vương Tự Khan. Lão cau mày, nhìn lại Kim Tiêu. Tự Khan nói:

- Tiểu tử nhớ đi tìm kẻ có chữ “Vương”.

Kim Tiêu rút tay lại.

Tự Khan cúi mặt nhìn xuống.

- Nếu như tiểu tử có gặp lại Tà Nhân Vô
Diện Đổng Kỹ Thượng hãy nhắc lại lời của ta.

Kim Tiêu gật đầu.

- Muốn làm Thiên tử phải có chân đế
vương, chứ không phải ai cùng có thề là Thiên tử. Nếu trước đây ta có ý như gã
thì ta cũng đã hành sự như vậy rồi, nhưng ta không làm điều đó, bởi đó là trái
với ý trời.

Kim Tiêu nhướng mày, giả lả nói:

- Tiền bối nói vậy chứ vãn bối thấy
Thiên tử có gì đâu. Chẳng qua may mắn được làm con vua sau đó thì kế vị ngai
vàng. Chứ Thiên tử thì cũng tam cũng lục viện ái thê ái thiếp đùm đùm đề đề.
Không khác gì người bình thường. Chẳng qua may mắn được nắm quyền khiến người
ta phải tuân phục mình. Không chừng Thiên tử là người không tốt nữa chính vì
vậy cổ thư mới có câu sống gần vua như sống gần cọp.

- Nhưng không có Hoàng thượng, giang hồ
sơn xã tắc đại loạn, điều đó càng khổ cho bá tánh. Tu thân tề gia trị quốc bình
thiên hạ. Đổng Kỹ Thượng không dám khoát khuôn mặt mình thì còn gì nói đến
chuyện tu thân. Y thông thể làm vua được?

- Vậy Kim Tiêu làm vua được chứ?

Vương Tự Khan phá lên cười:

- Tiểu tử càng không thể làm vua.

- Tại sao?

- Quyền lực trong tay, lại là quyền lực
của một vị Thiên tử, tất phải tàn nhẫn, tiểu tử không có cái tâm tàn nhẫn.

- Kim Tiêu cũng chẳng thích làm vua.

Kim Tiêu nhìn Vương Tự Khan:

- Tiên sinh, có một điều này Kim Tiêu
muốn hỏi tiên sinh.

- Hỏi đi.

- Phải tiên sinh đã truyền thuật “Vô âm
truyền ý” cho lão Bửu Chỉnh Tư.

Vương Tự Khang gật đầu:

- Chính ta truyền cho lão đó.

Kim Tiêu vuốt cằm:

- Nếu như tiểu bối thỉnh cầu Đổng Kỹ
Thượng đưa tiên sinh ra khỏi đây...

Vương Tự Khan khoát tay:

- Không, ta đã quen ở đây rồi. Với lại
ta biết mình sắp ra đi.

Kim Tiêu nheo mày:

- Tiên sinh sắp ra đi.

Vương Tự Khan gật đầu:

- Mười mấy năm đã quá đủ để ta tự hành
hạ mình. Tự chiêm nghiệm lại bản thân mình.

Vương Tự Khan lắc đầu. Những thớ thịt
bên mặt trái lại giật nhè nhẹ.

- Khi ta còn là một nam tử hán hay đúng
hơn là một mỹ nam tử phiêu bạt giang hồ.

Ta cũng đã gieo biết bao oan nghiệp,
nay ta phải chấp nhận với oan nghiệt đó. Ta chấp nhận chôn mình để trả oan tình
cho nghĩa ca Đổng Vị. Tiếc cho Đổng Kỹ Thượng. Y cũng có bản chất của một anh
hùng cái thế.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3