Sổ tay sử dụng đàn ông (Tập 1) - Chương 24 - 25

Chương
24

Từ Chiêu
Đệ hóa đá bên cạnh cửa đủ một phút, băn khoăn không biết nên xông vào nhà nghiên
cứu tình hình hay lặng lẽ quay về. Cuối cùng cô chọn cách sau, lùi ra ngoài, đồng
thời không quên đóng cửa giúp cô bạn tốt, nhân tiện gửi một tin nhắn cho cậu trợ
lý non mềm đã lâu không liên lạc: “Ông chủ anh hết vẹo rồi, Cố Thắng Nam nhà em
đã tìm được tình yêu mới!”

Lần này,
không biết tại sao cậu trợ lý vẫn luôn trả lời tin nhắn của cô bất cứ lúc nào, bất
cứ nơi đâu lại chậm chạp không chịu hồi âm. Trái tim non nớt của Celine Từ xưa nay
chưa bao giờ thất bại lần này đã bị tổn thương.

Chẳng
mấy khi cô bạn tốt được tận hưởng đêm xuân với một người đàn ông nào đó, còn mình
lại phải lẻ bóng về nhà ngủ. Đã đi tới bãi đỗ xe ngầm, trong đầu chợt hiện lên ý
nghĩ đó, thế là cô lập tức quay lại nhà Cố Thắng Nam.

Không
quá ba phút, cô đã đứng bên ngoài cửa nhà cô bạn, đưa tay gõ cửa không chút do dự.

“Cộc cộc
cộc!”

Đợi hồi
lâu mới có người ra mở cửa, trong nháy mắt cửa được mở ra từ bên trong, Từ Chiêu
Đệ choáng váng.

Nhưng
điều làm cô ta phải há hốc mồm kinh ngạc hơn nữa vẫn còn ở phía sau...

Khi Lộ
Tấn hơi sửng sốt vì nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Từ Chiêu Đệ, lại có một người
phụ nữ lao lên trên lưng Lộ Tấn với thế sét đánh không kịp bưng tai: “Để tôi hôn
một cái thì anh sẽ chết à?”

Cố Thắng
Nam đang định hạ thủ, không, hạ khẩu với người đàn ông này, đột nhiên anh ta dùng
ánh mắt hết sức nghiêm túc ra hiệu cho cô nhìn ra ngoài cửa. Cố Thắng Nam sửng sốt,
từ từ ngước mắt lên.

“...”

“...”

Cố Thắng
Nam và Từ Chiêu Đệ trợn mắt nhìn nhau một hồi, cuối cùng Cố Thắng Nam bừng tỉnh,
vội vàng nhảy xuống khỏi lưng Lộ Tấn.

Từ Chiêu
Đệ vội lấy lại vẻ mặt bình thường: “Hai... hai người... đây là...”

Cho dù
người nào nhìn thấy tình hình này thì cũng sẽ hiểu lầm, Cố Thắng Nam vội xua tay
phủ nhận: “Tuyệt đối không phải như bạn nghĩ đâu, đây là...”

Cô còn
chưa nói xong đã bị Lộ Tấn ngắt lời: “Người bạn này của cô muốn sàm sỡ tôi, mới
đầu là dùng mỹ thực dụ dỗ nhưng tôi thà chết cũng không chịu, thế là cô ta bắt đầu
dùng vũ lực uy hiếp tôi.”

Thấy anh
ta kể khổ với Từ Chiêu Đệ bằng vẻ mặt rất tủi thân, Cố Thắng Nam hoảng hốt, đẩy
vai Lộ Tấn ra, vọt tới trước mặt Từ Chiêu Đệ: “Đừng tin hắn ta... Ơ! ”

Lần này
đến lượt Lộ Tấn đưa tay bịt miệng cô lại.

Lộ Tấn
gạt Cố Thắng Nam ra phía sau mình, thảnh thơi đưa ra kết luận: “Chuyện chính là
như vậy.”

Từ Chiêu
Đệ vẫn chưa hết ngu ngơ, trong mấy phút này cô phải tiếp nhận một lượng thông tin
quá lớn, đã vượt quá giới hạn cao nhất mà đầu óc cô có thể chịu đựng: “Vậy... Ơ...”

Trong
lúc cô không biết phải nói tiếp thế nào, Lộ Tấn lại bình tĩnh tung ra đòn kết thúc:
“Đúng rồi, chắc cô còn không biết tin Mạnh Tân Kiệt đã nằm viện đúng không?”

Đầu óc
vừa bắt đầu hoạt động trở lại, Từ Chiêu Đệ lại ngơ thêm lần nữa.

“Chính
vì cậu ta định cứu tôi thoát khỏi tay cô ả lưu manh này nên mới bị cô ta đánh bị
thương.” Anh ta thoáng nhìn Cố Thắng Nam như lên án, Cố Thắng Nam vẫn bị anh ta
bịt miệng, muốn phản bác cũng không được, chỉ có thể để mặc cho người đàn ông này
tiếp tục bịa đặt: “Một giây cuối cùng trước lúc ngất, cậu ta còn gọi tên cô, cô
không đi thăm cậu ta à?”

Người
đàn ông này nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập, cũng khó trách Từ Chiêu Đệ bị
anh ta lừa, cô căng thẳng hỏi: “Bệnh viện nào?”

Thế là
Từ Chiêu Đệ bị đuổi đi, hoàn toàn không chú ý tới Cố Thắng Nam phía sau Lộ Tấn vẫn
ra sức lắc đầu.

Đến lúc
tiếng bước chân của Từ Chiêu Đệ đã biến mất cuối hành lang, rốt cuộc Cố Thắng Nam
mới gạt được tay người đàn ông này ra khỏi miệng mình, đúng là cô đã sơ suất coi
thường anh ta: “Anh không đi đóng phim thì quả là đáng tiếc đấy!”

“Cô đập
Mạnh Tân Kiệt bị thương, giờ bảo bạn cô đến thăm hỏi cậu ta thay cô một chút, như
vậy không những Mạnh Tân Kiệt sẽ không trách cô mà còn biết ơn cô nữa đấy, thậm
chí còn trách cô đập phát đó quá nhẹ nữa.” Lộ Tấn liếc nhìn cô. “Tôi đang giúp cô
lập công chuộc tội, vậy mà cô còn trách tôi?”

Cố Thắng
Nam vô thức muốn cãi lại nhưng người đàn ông này đã nói kín kẽ như vậy, cô muốn
không đồng ý cũng không được.

Cố Thắng
Nam lén ngước mắt nhìn anh ta, mặc dù vẻ mặt người đàn ông vẫn hết sức nghiêm túc
nhưng ánh mắt dương dương tự đắc đã bán đứng anh ta: Người đàn ông này đang thầm
vui mừng vì đã dạy cô một bài học thành công. Lúc này không hôn thì còn đợi đến
khi nào? Cố Thắng Nam chậm rãi áp đến gần, nghĩ nhất định phải hôn để anh ta trở
tay không kịp, sau khi đoạt lại vận may là có thể đuổi anh ta ra khỏi nhà.

5 centimét.

3 centimét.

1 centimét...

Một ngón
tay đè môi cô lại với thế sét đánh không kịp bưng tai. Đánh úp thất bại, Cố Thắng
Nam lập tức hung ác trợn mắt nhìn người nào đó. Người nào đó không hề cử động, thu
ngón tay lại. “Nếu như cô nấu cơm cho tôi một tháng thì tôi sẽ cố gắng xem xét việc
để cho cô hôn một chút.”

Làm người
nấu cơm cho hắn một tháng? Cố Thắng Nam quả quyết từ chối: “Đừng hòng!”

“Vậy cô
cũng đừng hòng hôn được tôi.”

Nói xong,
Lộ Tấn ung dung rời khỏi nhà cô, khập khiễng đi về căn hộ cách vách. Cố Thắng Nam
đứng yên tại chỗ, tức giận giậm chân. Anh ta lại khoan thai bỏ lại một câu: “Kéo
hành lý của tôi sang đây!”

Khi Từ
Chiêu Đệ gọi điện thoại đến thăm hỏi Cố Thắng Nam thì Cố Thắng Nam còn đang bận
túi bụi trong bếp.

“Thế nào?
Sống chung có vui vẻ không?” Đầu bên kia điện thoại, Từ Chiêu Đệ cười tít mắt lên
giọng.

Vừa nghĩ
đến việc mình phải lãng phí ngày nghỉ hiếm có để lao đầu vào bếp, Cố Thắng Nam hít
sâu mấy hơi mới cố gắng không nghiến răng nghiến lợi: “Tớ đang nấu ăn.”

“Oa, ngọt
ngào thế? Nhanh như vậy mà đã đích thân xuống bếp chăm sóc dạ dày của hắn ta rồi
à?”

Cố Thắng
Nam lại không nhịn được hít sâu.

Thực là...
có khổ mà khó nói.

Cố Thắng
Nam vừa gác điện thoại, một chiếc giỏ nhỏ đã trượt sang từ phòng bếp nhà hàng xóm.
Chiếc giỏ trượt vào phòng bếp nhà Cố Thắng Nam nhanh như chớp theo sợi dây nối giữa
hai phòng, cuối cùng dừng lại trong tay cô.

Ngay hôm
sau ngày chuyển đến làm hàng xóm của cô, người nào đó đã gọi thợ đến lắp thứ thiết
bị này. Khi đó, Cố Thắng Nam còn không biết thứ này dùng để làm gì, càng không tính
được sợi dây này đã trở thành một cơn ác mộng cô không vứt đi được.

Cố Thắng
Nam lấy miếng giấy ghi nhớ để trong giỏ ra, chỉ thấy trên đó viết: “Vừa rồi quên
nói với cô, rán cá phải dùng thịt phần bụng cá tuyết, còn nữa, tôi không ăn đậu
Hà Lan, đổi đậu Hà Lan thành đậu nành.”

Mảnh giấy
ghi nhớ đáng thương đã sắp bị Cố Thắng Nam vò nát mà tâm tình cô vẫn không thể bình
tĩnh lại. Lần này ngay cả hít sâu cũng không cứu được cô nữa, Cố Thắng Nam há mồm
gào sang phòng bếp đối diện: “Lộ Tấn! Anh là một thằng khốn đáng chết, đồ Dương
Bạch Lao(1).”

(1) Nhân vật trong phim Bạch Mao Nữ, là một người nông dân nhèo
khổ, có con gái tên Hỷ Nhi, hai cha con luôn bị tên địa chủ Hoàng Thế Nhân ức hiếp,
bức bách.

“...”

Vẫn yên
lặng, lại có một chiếc giỏ nữa trượt từ phòng bếp nhà Lộ Tấn sang, dừng lại trong
tay Cố Thắng Nam.

Cố Thắng
Nam xem mảnh giấy, người nào đó trốn ở một góc nào đó trong phòng bếp đối diện không
ngờ còn sửa lại lời cô: “Dương Bạch Lao là người bị bóc lột, cô nên mắng tôi là
Hoàng Thế Nhân(2) mới đúng.”

(2) Nhân vật phản diện trong phim
Bạch Mao Nữ, là một tên địa chủ
vô lại, ác độc.

Cố Thắng
Nam cảm thấy mình sắp bị chọc tức đến hộc máu nhưng trên thực tế, cô vẫn đứng rất
yên ổn ở chỗ cũ. Cô lại thoáng nhìn mảnh giấy ghi nhớ trên tay, cuối cùng thoả hiệp,
nghiến răng nghiến lợi bỏ số đậu Hà Lan vừa bóc vỏ vào tủ lạnh, lấy mớ đậu nành
còn chưa bóc ra.

Cuối cùng,
cô cho đồ ăn đã làm xong vào trong giỏ, ấn một nút bấm trên tường. Két một tiếng,
chiếc giỏ mang đồ ăn cô làm và cả tờ giấy ghi nhớ thấm đẫm huyết lệ của cô bay về
phía cửa sổ phòng bếp đối diện.

Trên mảnh
giấy chỉ có một câu: “Đã nói là một tháng sau để tôi hôn một cái, anh đừng có nuốt
lời.”

Ngày ngày
thấp thỏm không lúc nào không hy vọng có thể đổi vận, nhưng ước định một tháng giữa
cô và Lộ Tấn còn chưa tới hạn, Cố Thắng Nam đã linh cảm tai họa sắp đổ lên đầu mình
rồi.

Trên bảng
thông báo của mỗi bộ phận thuộc khách sạn Tử Kinh đồng thời dán thông cáo giảm biên
chế do đích thân Tổng giám đốc Trình Tử Khiêm ký, tỉ lệ cắt giảm lên tới 30%, danh
sách cắt giảm cụ thể sẽ được công bố sau khi Tổng giám đốc Trình Tử Khiêm và giám
đốc các bộ phận bàn bạc xong. Tin tức vừa đưa ra đã lập tức khiến mọi người hoảng
sợ, ai cũng đang dự đoán xem bao giờ mình sẽ phải cuốn gói ra đi.

Cố Thắng
Nam còn lo lắng hơn bọn họ, giờ đang là giai đoạn cô xui xẻo, người có khả năng
thất nghiệp nhất chính là cô.

Từ Chiêu
Đệ đưa ra gợi ý: “Không phải bạn đã đỡ một âu nước trái cây cho Tổng giám đốc Trình
sao? Anh ta cũng xem như nợ bạn một ân tình. Chắc chắn bạn không thể yêu cầu anh
ta không để bạn thất nghiệp nhưng bạn có thể yêu cầu anh ta nói trước với bạn rốt
cuộc trong danh sách giảm biên chế có bạn không, bạn biết rồi sẽ đỡ hơn, khỏi phải
suy nghĩ miên man cả ngày cho mệt!”

“Như vậy...
có được không?” Cố Thắng Nam do dự.

Nhưng
hình như ngoài cách này cũng không có phương pháp khả thi nào khác. Cố Thắng Nam
do dự hai ngày, không có can đảm đến gõ cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, cũng
không có dũng khí đứng chờ Tổng giám đốc tại những chỗ anh ta đi qua khi đến làm
việc.

Từ Chiêu
Đệ cũng phải sốt ruột thay cho cô: “Thế tóm lại bạn có hành động không?”

Cố Thắng
Nam còn đang lừa mình dối người: “Ai nói tớ không hành động? Tớ chỉ đang suy nghĩ,
để hôm nào đó tình cờ gặp anh ta thì nhân tiện hỏi một chút là được. Tội gì phải
cố ý đến chặn đường?”

Từ Chiêu
Đệ lập tức lật tẩy cô: “Bạn ngày nào cũng đứng ở bếp sau, sao có thể ngẫu nhiên
gặp được Tổng giám đốc?”

Cố Thắng
Nam đang nghĩ xem nên giải thích cho sự nhát gan của mình thế nào, đột nhiên một
giọng nói vang lên sau lưng: “Hành động gì? Ngẫu nhiên gặp ai?”

Câu nói
không biết phát ra từ đâu này làm Cố Thắng Nam hoảng sợ, suýt tuột tay. Cô vội nắm
chặt điện thoại rồi quay lại nhìn. Chỉ thấy Lộ Tấn đứng ngoài cửa ra vào nhà cô
từ bao giờ, không ngờ chân anh ta đã tháo bột. Cố Thắng Nam che loa điện thoại,
khẽ quát vị khách không mời này: “Anh vào nhà tôi kiểu gì?”

Lộ Tấn
đắc ý nhướng mày, đưa tay ra hiệu cho cô nhìn một chiếc chìa khóa anh ta móc trên
ngón trỏ. Cố Thắng Nam đứng bật dậy: “Rõ ràng tôi đã thay khóa, tại sao anh vẫn
còn có chìa khóa nhà tôi?”

Lộ Tấn
chậm rãi tiến lên, chậm rãi nói: “Bí… mật...” Cố Thắng Nam chán luôn.

Anh ta
nhanh chóng an vị trên sofa bên cạnh Cố Thắng Nam, cố ý đặt cái chân vừa tháo bột
lên trên bàn uống nước. “Để chúc mừng tôi khỏi hẳn bệnh, tối nay tôi muốn ăn đồ
ăn Pháp.”

Cố Thắng
Nam nhìn anh ta chằm chằm, hai mắt hiện rõ lời đánh giá thái độ của anh ta: Mặt
dày!

Cô ép
mình tạm thời không được chú ý đến anh ta, chấm dứt cuộc nấu cháo điện thoại với
Từ Chiêu Đệ nhanh nhất có thể: “Có một con chuột to vừa vào nhà tớ, tớ phải tập
trung tinh thần đối phó với nó, không buôn với bạn nữa.”

Cố Thắng
Nam gác máy, xoay người nhìn con chuột to bên cạnh: “Mấy hôm nay lắm chuyện phiền
hà quá, không có tâm tư nấu ăn cho anh. Anh về hang của mình đi!”

Cô phất
tay đuổi anh ta đi, không ngờ tay cô bị anh ta bắt được. “Chuyện cắt giảm nhân viên?”

Cố Thắng
Nam ngẩn ra.

Trong
đầu thoáng hiện lên một câu: Làm sao thằng cha này đoán được?

Dường
như nghe thấy tiếng lòng của cô, anh ta kiêu ngạo nhìn cô một cái, sau đó mới bắt
đầu chậm rãi giải thích: “Cô, một phụ nữ độc thân, hai mươi chín tuổi, không có
đàn ông, không có gia đình, phiền hà của cô chắc chắn không phải trên phương diện
tình cảm. Như vậy, ngoài công việc của cô, còn có chuyện gì đáng để cô thấy phiền
hà?”

“Còn một
tháng nữa tôi mới hai chín!” Cố Thắng Nam sửa lại.

Lời nói
của cô bị Lộ Tấn hoàn toàn bỏ qua, sắc mặt anh ta trở nên nghiêm túc: “Năm năm trước,
Thụy Phong mua lại hai khách sạn ở khu Hoa Nam, thôn tính một tập đoàn trong ngành
khách sạn. Khi đó, ông chủ Thụy Phong đã bị người ta phê phán một hồi vì cắt giảm
nhân viên quy mô lớn, ngay cả truyền thông địa phương cũng lên án, vậy mà cuối cùng
vẫn chẳng đi đến đâu. Những người trong danh sách bị cắt giảm vẫn bị cắt giảm, truyền
thông chỉ trích chán rồi cũng thôi, đây cũng là chuyện cực chẳng đã, làm gì có nhân
viên nào đấu được với nhà tư bản? Mà mặc dù ông ta đã cắt giảm nhiều người như vậy,
nhưng quả thật ông ta cũng tạo ra rất nhiều cơ hội việc làm, giảm bớt áp lực thất
nghiệp cho chính quyền địa phương.”

Lúc nói
lời này, Lộ Tấn cũng trở nên hơi không giống Lộ Tấn nữa. Cố Thắng Nam bị vẻ nghiêm
túc của anh ta dọa mất vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh hiểu rõ
Thụy Phong lắm à?”

Cô còn
chưa khen mà anh ta đã đắc ý, mặc dù vẻ mặt vẫn đúng chuẩn thanh niên nghiêm túc
nhưng vẻ tự đắc vẫn hiển hiện rõ ràng trong ánh mắt. “Cô cho rằng ai cũng giống
cô, ngoài xem hoạt hình cũng chỉ xem phim gay, không quan tâm gì đến thời sự?”

“Tôi đã
nói rồi, đĩa phim anh thấy ở nhà tôi lần trước là bạn tôi mang tới, không phải của
tôi!”

Lời giải
thích của cô lại tiếp tục bị Lộ Tấn bỏ qua, anh ta tựa người về phía sau, dang rộng
hai tay đặt lên tay dựa sofa với vẻ rất đại gia: “Bất kể thế nào thì cô cũng không
đấu được với tập đoàn lớn của người ta, vậy chẳng thà đừng nghĩ gì nữa, được ngày
nào hay ngày đấy!”

Cố Thắng
Nam đang cân nhắc lời anh ta nói, đột nhiên...

“Reng
reng!”

Chuông
cửa vang lên.

Cố Thắng
Nam nhìn Lộ Tấn, anh ta nhắm mắt, dựa vào sofa giống như một hoàng đế. Trời sinh
đã có số nô tì, Cố Thắng Nam đành đứng dậy đi ra mở cửa: “Ai đó?”

Cố Thắng
Nam bước ra, cầm tay nắm cửa, vừa chuẩn bị nhìn ra ngoài qua mắt thần, đột nhiên
âm thanh của Lộ Tấn vang lên từ phía sau: “Là nguyên liệu nấu các món kiểu Pháp
tôi gọi người ta mang tới.”

“...”

Cố Thắng
Nam thực sự muốn bóp nát cái tay nắm cửa kia.

. Chương 25

Lộ Tấn ngồi trên sofa, xem ti vi với tư thế rất đại gia, còn chưa
đến mười phút, bếp bên kia đã gọi: “Ăn cơm đi!”

“Nhanh thế à?” Lộ Tấn ung dung đứng dậy, khoanh tay thong thả vào
phòng ăn, nhìn thấy hai đĩa mì Ý lẻ loi đặt ở trên bàn ăn, lông mày nhíu lại: “Đây
là trò đùa quỷ quái gì?”

“Mì Ý đấy!”

“Tôi biết đây là mì Ý.” Lộ Tấn vẫn chưa hết hy vọng, thỉnh thoảng
lại liếc vào phòng bếp: “Đồ ăn kiểu Pháp của tôi đâu?”

Cố Thắng Nam bưng hai chiếc đĩa từ phòng bếp đi ra, nhét một chiếc
vào tay anh ta, sau đó cô không thèm quan tâm nữa, ngồi xuống cạnh bàn ăn, cắm đầu
ăn lấy ăn để.

“Đồ ăn kiểu Pháp của tôi...”

“...”

“Đồ ăn kiểu Pháp...”

Anh ta đứng bên cạnh cô, không ngừng niệm chú siết vòng kim cô.

Cố Thắng Nam ngẩng đầu, nhìn anh ta: “Anh khẳng định sẽ không ăn
đĩa mì Ý này?”

“Khẳng định, tôi chỉ cần đồ kiểu Pháp.”

Cố Thắng Nam hoàn toàn không định khuyên nhủ anh ta, cô giật ngay
đĩa mì của anh ta lại. “Vậy tôi sẽ ăn giúp anh đĩa này, tối nay anh nhịn đói vậy.”

Cô vừa chuẩn bị trút đĩa mì vào đĩa của mình thì người đàn ông này
đã nhanh như chớp đè tay cô lại. Anh ta nhìn cô ai oán, cô nhìn lại với ánh mắt
gợi đòn.

Sau hai giây chiến đấu bằng ánh mắt, Lộ Tấn cắn răng giành lại đĩa
mì Ý của mình, kéo chiếc ghế đối diện ra, ngồi xuống, ăn miếng đầu tiên, chẳng mấy
chốc vẻ mặt biến chuyển từ cực kỳ miễn cưỡng sang cực kỳ hưởng thụ.

Không quá năm phút, đĩa của anh ta hết sạch. Cố Thắng Nam liếc nhìn
chiếc đĩa sạch bóng, hết sức hoài nghi có phải anh ta đã bưng đĩa lên liếm một lượt
trong lúc cô không chú ý hay không.

Cố Thắng Nam còn đang nhìn trộm chiếc đĩa sạch đến mức đáng sợ của
anh ta, đột nhiên cổ tay cô đã bị anh ta tóm lấy. Cố Thắng Nam giật nảy, còn chưa
kịp phản ứng đã bị anh ta kéo đứng lên.

“Tôi còn chưa ăn xong!” Cố Thắng Nam kháng nghị, anh ta ngoảnh mặt
làm ngơ.

Thấy anh ta sắp kéo mình ra đến cửa, Cố Thắng Nam thắc mắc: “Đi đâu?”

“Cùng tôi đến bệnh viện thăm Mạnh Tân Kiệt.”

Cố Thắng Nam quay lại, nhìn đồng hồ treo tường: “Sắp mười giờ rồi,
hết giờ thăm hỏi từ lâu rồi.”

“Hôm nay tôi tháo bột, chẳng mấy khi động lòng từ bi, nói sẽ đến
thăm hỏi hắn, nhưng thằng cha này không những không cảm kích mà còn dùng trăm phương
ngàn kế để ngăn cản không cho tôi đến. Chắc chắn phải có vấn đề gì đó.”

Cố Thắng Nam vội bám chắc vào cửa, mặc kệ anh ta kéo thế nào cũng
không chịu dời chân nửa bước. “Lộ Tấn! Bây giờ tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ
anh thích cậu trợ lý của mình. Người ta có vấn đề gì thì cũng mặc kệ người ta, chẳng
lẽ anh còn định đến bệnh viện bắt quả tang?”

Lộ Tấn sửng sốt quay lại nhìn cô, ánh mắt cực kỳ nguy hiểm: “Nói
nhảm nhiều như vậy làm gì? Tóm lại cô có đi cùng tôi hay không?”

“Một mình anh đi được rồi! Mai tôi còn phải đi làm, muộn lắm rồi,
tôi không muốn đi ra...”

Cố Thắng Nam còn chưa nói xong, đột nhiên Lộ Tấn bước tới sát bên
cô. Cố Thắng Nam cả kinh, lập tức đổi giọng: “Anh định làm gì?”

Anh ta lạnh nhạt nhìn cô, trong lúc Cố Thắng Nam còn đang suy đoán
xem anh ta muốn làm gì, đột nhiên anh ta cúi người xuống, một tay tóm cánh tay cô,
tay kia vòng qua sau gối cô, không nói không rằng, vác cô lên vai.

Chiều cao một mét bảy mươi ba, tuổi hai mươi tám phẩy tám, lần đầu
tiên bị người khác vác lên vai thoải mái như vậy, Cố Thắng Nam kinh hoàng không
thốt nên lời.

Đến tận lúc bị vác ra khỏi cửa nhà, Cố Thắng Nam mới giật nảy mình:
“Này! Này này! Này này này!”

Để mặc cô thoải mái phản đối, từ đầu đến cuối Lộ Tấn vẫn không nói
không rằng, đến tận lúc vác cô đi vào thang máy.

Lần trước bị người khác đưa tới khách sạn bắt gian, lần này lại bị
người khác dẫn tới bệnh viện bắt gian, Cố Thắng Nam còn đang cảm thán sự đời biến
đổi thì xe đã chạy vào cổng bệnh viện.

Dù đã đi theo anh ta vào đến thang máy tầng trệt khu điều trị nhưng
Cố Thắng Nam vẫn không quên tấn công anh ta: “Đã hết giờ thăm hỏi, chắc chắn anh
không thể vào được.”

Lộ Tấn chỉ lạnh nhạt liếc cô, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.

Cố Thắng Nam nhanh chóng biết nguyên nhân tại sao anh ta lại chắc
chắn mình có thể vào phòng bệnh như vậy, thì ra anh ta là một ông chủ nhân đạo hơn
cô tưởng nhiều, cậu trợ lý đã được chuyển sang nằm phòng VIP.

Đi vào phòng bệnh giống như đi vào một căn hộ cỡ nhỏ, trong phòng
khách có đủ các loại đồ gia dụng. Cố Thắng Nam không ngừng than thở, thậm chí còn
có tiếng nhạc sàn vang lên từ phòng ngủ.

Cô không thể không thăm dò Lộ Tấn: “Trợ lý của anh mở tiệc trong
bệnh viện à?”

Lộ Tấn ra hiệu cho cô im lặng, sau đó vẫy tay gọi cô đi theo anh
ta vào phòng ngủ.

Đi tới nơi, Cố Thắng Nam đang định đẩy cửa đi vào thì bị anh ta ngăn
lại. Lộ Tấn vừa ra hiệu cô đừng lên tiếng vừa nhẹ nhàng hé mở cửa phòng ra.

Nhìn qua khe cửa, Cố Thắng Nam lập tức cả kinh, suýt rơi cằm.

Một phụ nữ mặc đồ y tá đang nhảy múa ở cuối giường bệnh theo tiếng
nhạc xập xình, còn cậu trợ lý thì nằm yên trên giường bệnh, đôi mắt nhìn người phụ
nữ đó chằm chằm.

Người phụ nữ bỏ chiếc mũ y tá xuống, Cố Thắng Nam giật mình: Người
phụ nữ này sơn móng tay cùng màu với Từ Chiêu Đệ.

Người phụ nữ lẳng lơ hất tóc, Cố Thắng Nam lại giật mình: Người phụ
nữ này có mái tóc quăn dài giống Từ Chiêu Đệ.

Người phụ nữ hất chân vẩy chiếc giày cao gót ra, Cố Thắng Nam không
còn giật mình nữa, cô đã khẳng định được thân phận của người phụ nữ nhảy thoát y
này chính xác một trăm phần trăm.

Từ Chiêu Đệ tháo móc đeo tất.

Từ Chiêu Đệ bắt đầu kéo khóa chiếc áo y tá xuống.

Ngay cả đứng cách xa như vậy, một người phụ nữ như Cố Thắng Nam nhìn
thấy cảnh này mà huyết áp cũng tăng vọt, khó trách bệnh nhân Mạnh Tân Kiệt đang
nằm trên giường bệnh quan sát ở cự li gần lại lặng lẽ trào máu mũi.

Một giây trước khi Từ Chiêu Đệ cởi sạch bộ đồ y tá, Cố Thắng Nam
đã đưa tay che mắt Lộ Tấn lại. Đến tận lúc kéo Lộ Tấn ra khỏi phòng bệnh, nhịp thở
của Cố Thắng Nam vẫn chưa trở lại bình thường. Trái lại, Lộ Tấn mặt không đỏ, tim
không đập, thậm chí còn khinh thường cô. “Cô lại xấu hổ đỏ mặt thế cơ à?”

“Nửa đêm chứng kiến tiết mục kích thích như vậy, có đỏ mặt cũng là
chuyện bình thường.” Cố Thắng Nam che hai má, ngước mắt nhìn anh ta: “Còn anh, có
phải anh thực sự có vấn đề về giới tính không? Nhìn thấy một phụ nữ ngực to eo thon
chân dài, nếu là đàn ông bình thường thì tuyệt đối sẽ không phản ứng giống như anh
bây giờ.”

“Ngực to? Eo thon? Chân dài?” Lộ Tấn ngẫm nghĩ lời cô nói, đột nhiên
quay sang quan sát cô như đang đánh giá.

Cố Thắng Nam cảnh giác lùi lại một bước, chỉ thấy anh ta yên lặng
một lát như đang suy nghĩ gì đó, sau đó đột nhiên hỏi cô: “Vừa rồi người phụ nữ
đó cũng được coi là eo thon, chân dài à? Tại sao tôi lại thấy chân còn không dài
bằng cô, eo không thon bằng cô? Còn ngực...” Ánh mắt như máy scan của anh ta lập
tức quét về phía ngực Cố Thắng Nam.

Cố Thắng Nam vội bắt chéo hai tay che trước ngực nhưng vẫn muộn một
bước, lúc này Lộ Tấn đã scan được thông tin anh ta cần, thản nhiên thu ánh mắt lại
và đưa ra kết luận: “Ngực thì quả thật to hơn cô không ít. Không đúng, là rất nhiều,
rất nhiều, rất nhiều...”

Cố Thắng Nam bị tấn công.

Ôm chặt ý nghĩ tuyệt đối không thể để người đàn ông này nhìn thấu
linh hồn đã bị tấn công thủng lỗ chỗ của mình, Cố Thắng Nam vẫn duy trì tư thế hai
tay che ngực, vênh mặt thật cao nhìn anh ta, lại phát hiện trước mặt anh ta, chiều
cao một mét bảy mươi ba của mình hoàn toàn là đồ đệ gặp sư phụ, đành chuyển sang
dùng ngôn ngữ để biểu đạt sự cao thâm của mình: “Nông cạn!”

Lộ Tấn đút hai tay vào túi quần, lại đi vòng qua người cô ra ngoài:
“Tôi không khen cô ta thì cô nói khuynh hướng của tôi có vấn đề, tôi khen cô ta
thì cô lại bảo tôi nông cạn.”

Cố Thắng Nam nhìn bóng lưng anh ta, suy nghĩ một chút, sau đó lặng
lẽ kéo cổ áo mình ra, lặng lẽ ngó vào trong. Thôi được, sự thật rành rành ra đó,
Cố Thắng Nam không thể không thừa nhận những gì anh ta nói đều là sự thật.

Sáng sớm hôm sau lại phải dậy đi làm, Cố Thắng Nam mặc quần bò áo
phông trắng như thường lệ, xỏ chân vào đôi giày thể thao, chuẩn bị lao ra khỏi nhà,
đột nhiên cô dừng lại. Trong đầu thoáng hiện lên câu nói của người nào đó: “To hơn
rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều...”

Hai từ “rất nhiều” này quấn chặt lấy Cố Thắng Nam như ác mộng. Cô
suy nghĩ một chút rồi quay đầu chạy vào phòng ngủ, lục tung đồ đạc, cuối cùng tìm
được chiếc “Victoria’s secret” ở góc trong cùng của tủ quần áo.

Một lát sau, khi đã mặc xong Victoria’s secret, Cố Thắng Nam nhìn
chiếc áo lót thể thao vừa cởi ra trên tay, đấu tranh tư tưởng một hồi, mang cảm
giác cực kỳ tội lỗi như một người đàn ông thi trúng giải nguyên liền vứt bỏ người
vợ hiền bao năm cùng chung đói khổ, cô nhắm mắt lại, ném chiếc áo lót thể thao đã
đi cùng mình gần hai năm này vào thùng rác.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.