Mạc đạo vị liêu quân tâm túy - Chương 25
CHƯƠNG 25
Khi Thu Địch Phỉ vẻ mặt bình tĩnh nói cho cha nàng biết nàng
đồng ý thành thân với Uông Tử Lâm, thì đồng chí Thu Vạn Niên lâm vào tình trạng
đơ như cây cơ, hai mắt rưng rưng, trong lòng gào thét dữ dội: lão tử đã chuẩn
bị cả đêm, tính xem nên khuyên bảo thế nào a.
Chuẩn bị bài diễn thuyết cả đêm, còn suy tính nên mở đầu thế
nào thì chưa bắt đầu đã bị tuyên bố hết hiệu lực.
Thật đúng là…
Nếu biết sớm như vậy, biết chuẩn bị nhiều cũng mắc công thì
khỏi cần phải làm gì đỡ mất công mất sức a.
Nếu sớm biết tiểu tam nhi không chút hoảng hốt, ngược lại còn
bình tĩnh đáp ứng hôn sự thì cần gì phí cả đêm để chuẩn bị bài diễn thuyết á.
Thật lãng phí chất xám.
Thu Vạn Niên dùng sức hít thở sâu, cố gắng không kích động mà
nói với Thu Địch Phỉ: “Tiểu tam nhi, tin tưởng cha, lựa chọn của ngươi là chính
xác.”
Phi! Nữ nhi của ngươi phải gả cho kẻ ngốc, ngươi còn nói tốt,
chẳng lẽ cũng bị nước vào đầu rồi?
Thu Địch Phỉ sắc mặt nhàn nhạt hỏi: “Cha sẽ an bái hôn lễ của
ta và Lâm biểu ca vào lúc nào?”
Thu Vạn Niên ấp úng, thở ra hít vào một hồi mà vẫn không nói
được.
Thu Địch Phỉ thấy thế lại hỏi tiếp: “Cha cảm thấy có gì khó
nói sao? Cha tính vào lúc nào thì cứ nói, dù ngươi quyết định là ngày mai cũng
không sao, sớm muộn gì cũng phải gả, chi bằng gả sớm cho an tâm.”
Nếu như là bình thường, cáo già Thu Vạn Niên chắc chắn sẽ
nhận ra thâm ý khác trong những lời của Thu Địch Phỉ.
Như thế nào là an tâm? Mà an tâm cái gì?
Bất quá lúc này, Thu Vạn Niên bị kết quả ngoài ý muốn làm cho
kinh hỉ đến phát cuồng, cả đầu óc chỉ tập trung mỗi một câu: “Dù ngươi có nói
ngày mai thì cũng không sao.”
Thu Vạn Niên giơ hai tay lên, nắm chặt hai vai Thu Địch Phỉ, mặt
tươi cười đến nỗi xếp thành một đống nếp nhăn, không kiềm chế được tâm tình mà
nói: “Tiểu tam nhi, ngươi quả nhiên là xưa không bằng nay. Không chỉ có tẩy não
mà còn thông minh hơn. Cha còn chưa nói gì mà ngươi đã biết được cha đã chuẩn
bị cho ngươi và biểu ca ngươi kết hôn vào ngày mai.”
Thu Địch Phỉ trong lòng lạnh run.
Xem ra, cha nàng quyết tâm phải gả nàng cho Uông Tử Lâm cho
bằng được.
Tân nương còn do dự chưa quyết, hôn lễ đã sớm chuẩn bị xong.
Thu Địch Phỉ thật muốn biết, nếu nàng không chủ động tìm cha
nàng, nói với hắn là nàng đồng ý gả cho “biểu ca” ngây thơ ngu ngốc kia thì
không biết cha nàng sẽ dùng cách gì để nàng chấp nhận cuộc hôn nhân này?
Thu Địch Phỉ nhếch môi tạo thành một nụ cười tang thương, chấp
nhận số mạng nói với Thu Vạn Niên: “Cha có phải đã sớm chuẩn bị xong, dù thế
nào cũng tìm cách gả ta cho biểu ca cho bằng được?”
Thu Vạn Niên lúng túng đáp: “Cái này, có gì sao? Kkhông phải
đâu…”
Thu Địch Phỉ chăm chú nhìn Thu Vạn Niên nói: “Nhưng mà cha
không phải đã sớm chuẩn bị luôn cả thời gian kết hôn sao?”
Thu Vạn Niên bị Thu Địch Phỉ nhìn chằm chằm thì hô hấp không
thông, lập tức giải thích: “Thật ra là chuyện của ba tỷ muội ngươi cùng ba vị
điện hạ đã thỏa thuận xong, đợi ngày mai khi đại hội võ lâm kết thúc sẽ trước
sự chứng kiến của võ lâm hào kiệt mà bái đường thành thân. Vừa lúc tiểu tam nhi
ngươi cũng muốn gả cho nên chọn ngày chi bằng đúng dịp, ta dứt khoát giải quyết
cho xong chuyện của ngươi luôn, ha a a a.”
Thu Địch Phỉ cố ép bản thân phải tin những lời cha nàng nói.
Nếu chân tướng sự thật sẽ làm người ta đau lòng thì một lời
nói dối đôi khi lại tốt hơn, như vậy sẽ làm cho người ta có thể sống trong ảo
tưởng mà quên đi sự thật tàn khốc.
Bái đường thành thân không phải là trò đùa, nếu ngày mai
người kết hôm không phải là ba nam nhân thân phận hiển hách phi phàm mà cha
nàng và người trong cuộc cũng đã sớm có ý định thành thân tập thể, nếu không
sao trong một đêm đã có thể quyết định như vậy.
Thu Địch Phỉ nhướng lông mày, biểu lộ sự cô đơn nhàn nhạt lại
làm cho người ta thấy nàng vô cùng thanh lệ động lòng người.
Thu Địch Phỉ thở dài hỏi Thu Vạn Niên: “Cha, tại sao đại hội
võ lâm lại liên quan tới hôn sự của mấy tỷ muội chúng ta?” Bốn hôn lễ tổ chức
cùng một lúc, nếu nói không có mục đích gì thì chỉ có kẻ ngu mới tin.
Thu Vạn Niên giật mình nhìn tam nữ nhi của mình, hắn cảm thấy
đuôi lông mày của nha đầu này khẽ nhướng lên, biểu lộ thần sắc cô đơn, làm cho
nàng tuy không phải là mỹ nhân diễm lệ nhưng lại có vẻ rung động lòng người.
Một khắc này, nha đầu kia tuyệt đối là tuyệt sắc!
Thu Vạn Niên kinh ngạc hồi lâu mới đáp: “Cái này chính là vì
sự đoàn kết của triều đình và võ lâm nha, ngày mai, trong đại hội võ lâm, bốn
tỷ muội các ngươi xuất thân từ võ lâm sẽ cùng bốn vương tôn công tử hiển hách
nhất Đại Mẫn vương triều thành thân trước mặt mọi người, đó chính là hiệu quả
tốt nhất cho việc cổ súy hướng võ một nhà thân a.”
Thu Địch Phỉ đã hiểu chủ ý kết hôn tập thể này chắc chắn là
do lưu manh thái tử nghĩ ra.
Tiểu tử này muốn khống chế võ lâm, muốn dùng lực lượng của võ
lâm trở thành vũ khí bảo vệ cho hoàng gia và giang sơn của hắn, cho nên chuyện
gì cũng nghĩ ra.
Thu Địch Phỉ giống như không sợ hãi mà hỏi: “Cha, giá y của
ta có xinh đẹp không?”
Thu Vạn Niên liền tươi cười, hết sức hòa ái đáp: “Xinh đẹp, tuyết
đối là xinh đẹp, giá y của các ngươi đều do thợ may hạng nhất làm ra, tuyết đối
là trân phẩm nhân gian a.”
Thu Địch Phỉ mỉm cười ngọt ngào.
Đúng là giấu đầu lòi đuôi nha.
Lúc trước còn bô bô nói nàng cứ suy nghĩ, không nhất thiết
phải gả cho Uông Tử Lâm, nếu vậy ngươi chuẩn bị giá y cho ta làm gì?
Thu Địch Phỉ lại tươi cười hỏi tiếp: “Cha nha, nếu ta và Uông
biểu ca ngày mai thành thân, chắc người nhà hắn cũng biết việc này? Có khi nào
chúng ta cao hứng gả nhưng Uông gia lại không thừa nhận hôn nhân của ta và biểu
ca không hay là hôn nhân này có hiệu lực theo luật pháp của Đại Mẫn vương triều
không?”
Thu Vạn Niên lần nữa lại kinh ngạc vì tiểu tam nhi nhà mình, nha
đầu này có uống lộn thuốc không? Sao hôm nay một cái nhăn mày, một nụ cười của
nàng cũng làm cho người ta thấy nàng kinh diễm động lòng người?
Thu Vạn Niên bị tươi cười của nữ nhi làm cho thần hồn phiêu
diêu, hồi lâu mới bừng tỉnh đáp: “Tiểu tam nhi yên tâm, gia gia ngươi nghe nói
ngươi và Tử Lâm sẽ thành thân thì cao hứng vô cùng, nếu không vì công việc bận
rộn không đi được thì ngày mai hắn cũng muốn có mặt ở Thu Dương sơn trang a.”
Ai.
Lại lộ sơ hở.
Cha nàng làm sao vậy? Móng vuốt của hồ ly đâu hết rồi?
Thu Địch Phỉ trong lòng có cảm giác cha vợ chàng rể rất nôn
nóng muốn cho đại chất tử tìm vợ trong Thu Dương sơn trang.
Thu Địch Phỉ cảm thấy, trong cuộc hôn nhân của nàng với Uông
Tử Lâm, cha nàng và ông ngoại ngang hông của nàng vô cùng ăn ý với nhau, tựa hồ
như ai cũng có mục đích riêng của mình.
Chỉ là không biết, đến cuối cùng, biến hóa thất thường trong
triều đình, gió tanh mưa máu trong giang hồ, phong vân biến sắc hai nước tranh
giành, cuối cùng trong cuộc tranh đoạt này ai mới là con cờ của ai, ai mới bị
ai tính kế?
...
Thu Địch Phỉ đang cùng phụ thân bàn luận chuyện hôn nhân thì
nhị tỷ nàng đã như bị lừa đá, chạy như bay vào phòng Thu Vạn Niên.
Sau đó “bịch” quỳ xuống.
Sau đó ôm lấy hai chân sư phụ, nước mắt giàn giụa.
Sau đó giống như sư phụ đã chết mà gào khóc thảm thiết: “Sư
phụ, ta muốn đổi tên.”
Thu Vạn Niên bị một loạt hành động của Thái Hương Hương làm
cho trở tay không kịp, vừa gỡ hai cánh tay của nàng ra khỏi chân vừa lớn tiếng
quát: “Ngươi buông tay cho ta, nếu để sư mẫu ngươi nhìn thấy thì ta sống sao
nổi, ngươi muốn nhìn thấy ta thân tàn ma dại đúng không? Muốn đổi tên thì tự đi
mà sửa, mau buông ta ra trước.”
Thái Hương vẫn kiên trì ôm lấy hai chân hắn, nước mắt ngắn
nước mắt dài, khóc lóc kể lể: “Sư phụ, ta không muốn gọi là Thái Hương Hương
nữa, ta muốn đổi thành Thái Vô Hương, như vậy ta không cần đem kiếm tới Thiên
Khuyết cung, ta không muốn.”
Thu Vạn Niên nhăn tít hai hàng chân mày, nha đầu này sao khí
lực lớn như vậy? Thật không phí công nhiều thịt như vậy a.
Thu Vạn Niên liền quay sang phân phó Thu Địch Phỉ: “Tiểu tam
nhi, mau giúp ta đóng cửa phòng lại, nhị sư tỷ ngươi ôm đùi ta như vậy, nếu để
hai mẹ của ngươi nhìn thấy thì ta chết chắc.”
Thu Địch Phỉ nghe lời thong thả đi tới bên cửa, vừa muốn đóng
lại thì một thân ảnh đứng đó từ lúc nào làm cho giật mình.
Thu Địch Phỉ vỗ vỗ lồng ngực cho hoàn hồn rồi nhìn lại thân
ảnh kia.
Thật là…
Móa!
Lại là lưu manh thái tử!
Nghe lén tới nghiện luôn rồi sao?
Thu Địch Phỉ nhẹ chau mày, có
chút không vui hỏi: “Thái tử điện hạ, ngươi vào hay không vào?”
Thái tử lạnh lùng nhìn lướt qua
nàng rồi ngạo nghễ đi vào phòng.
Thu Địch Phỉ đóng kỹ cửa phòng
xong, nghe thái tử dùng ngữ khí kinh ngạc hoảng sợ hỏi nhị sư tỷ nàng: “Ngươi
là Thái Hương Hương? Chính là ngươi? Thái Hương Hương? Người bị Thiên Khuyết
cung điểm danh đi tặng kiếm?” Có lầm hay không? Thẩm mỹ của Mộ Thiên Sơn cũng
quá đặc biệt nha, thì ra hắn thích người mập.
Thái Hương Hương vừa khóc, vừa
đáp: “Hồi thái tử gia, tiểu nữ tử vừa mới đổi tên rồi, gọi là Thái Vô Hương mà
không phải là Thái Hương Hương nữa, ta xin không đi Thiên Khuyết cung tặng kiếm
được không?”
Thái Hương Hương vừa dứt lời, hai
âm thanh không hẹn mà cùng vang lên:
Không được!
Không được!
Thu Vạn Niên và thái tử liếc nhìn
nhau rồi nói: “Không được, không cho phép ngươi tùy hứng. Ngươi cho rằng Thiên
Khuyết cung có thể tùy tiện ngỗ nghịch sao? Thiên Kỵ cốc hùng bá một phương
trước kia chỉ vì không chịu dâng hãn huyết bảo mã đã được Thiên Khuyết cung
nhìn trúng mà trong vòng một đêm đã biến mất khỏi giang hồ. Ngươi không đi tặng
kiếm là muốn Thu Dương sơn trang bị Thiên Khuyết cung san bằng sao?”
Thái tử lại lên tiếng bổ sung:
“Không được, bổn thái tử ngay cả Thiên Cương kiếm cũng có thể bỏ, sao để cho
ngươi nói không đi là không đi. Ngươi không chỉ đi, mà còn phải mang theo sứ
mạng, làm cho Mộ Thiên Sơn đồng ý hỗ trợ triều đình, cùng nhau chống ngoại xâm.
Nếu như ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ tru di cửu tộc nhà ngươi.”
Thái Hương Hương kích động la to:
“Ta không có cửu tộc, ta chỉ có sư phụ. Sư phụ, hắn muốn giết cả nhà ngươi a.”
Thu Vạn Niên khóe miệng co giật, hận
không thể đánh một chưởng làm cho nàng đầu rơi máu chảy để giải tỏa tức giận
trong lòng.
Thái Hương Hương lại la tiếp: “Sư
phụ, thái tử, lão thiên gia. Ta mập như vậy, ta chỉ có hơn được Phỉ sư muội, ta
lấy gì để bàn điều kiện với Mộ Thiên Sơn. Hơn nữa ta chưa từng gặp hắn, ta thật
không hiểu vì sao hắn lại muốn ta đi tặng kiếm. Ta sợ là có đi mà không có về
a. Sư phụ, ta không đi tặng kiếm, ta thà rằng đi chơi đùa với thiếu gia ngu
ngốc kia a.”
Thu Vạn Niên dùng sức xoa thái
dương, thật là đau đầu mà.
Thái tử run rẩy, gương mặt tuấn
mỹ vặn vẹo, tiểu nha đầu này thật làm cho người ta hết nói nổi.
Thu Địch Phỉ cắn chặt răng lên
tiếng: “Nhị tỷ, muộn rồi, Tử Lâm biểu ca vừa mới thuộc về ta rồi” đừng trách sư
muội ta không trượng nghĩa, ai bảo ngươi dễ nhìn hơn ta.
Thái Hương rốt cuộc cũng chịu
buông hai chân của Thu Vạn Niên ra, thở dài một hơi rồi bổ nhào về phía Thu
Địch Phỉ, vừa kéo chân nàng vừa cầu xin: “Phỉ sư muội, nể tình sư tỷ muội của
chúng ta, ngươi để biểu thiếu gia lại cho ta đi, ta thật sự không muốn đi đến
địa ngục cung kia để tặng kiếm a. Ta không hiểu, vì sao ta lại bị Thiên Khuyết
cung chỉ danh. Van cầu ngươi, sư muội, ngươi để ta đi theo biểu thiếu gia đi, ta
đã có người thì Thiên Khuyết cung sẽ không làm khó ta nữa.”
Thu Địch Phỉ nhìn Thái Hương
Hương nước mắt nước mũi tèm lem thì trong lòng cũng không nỡ.
Nhị sư tỷ, thật đáng thương.
Nhị sư tỷ, là bị chính mình liên
lụy.
Nhị sư tỷ đến Thiên Khuyết cung, bị
Mộ Thiên Sơn phát hiện nàng không phải là mình, không biết hắn có tổn thương
nàng hay không?
Trong lòng Thu Địch Phỉ rồi bời, đắn
đo, giãy dụa hồi lâu mới lấy hết quyết tâm nói: “Nhị sư tỷ, thực xin lỗi, ta và
Tử Lâm biểu ca không thể chia lìa, chúng ta… đã yêu nhau.”
Lời này vừa nói ra, mấy đạo thanh
âm đồng thời vang lên.
Hút không khí.
Thái Hương Hương tuyệt vọng.
Ồ?
Thu Vạn Niên nghi hoặc, kinh hỉ.
Hai người này có thực sự là yêu
nhau không?
Hừ!
Thái tử gia thích nghe lén thì hừ
một tiếng khinh thường.
Không biết phân biệt, yêu kẻ ngu
lại không chịu theo ta.
Cắt. Nói như vậy ngươi so với kẻ
ngu cũng không bằng.
Tiểu Bảo Tiểu Bảo Tiểu Bảo Tiểu
Bảo!
Không biết lúc nào, cửa phòng
đã bị mở ra, cao dán chó hưng phấn chạy nhanh vào, còn liên tục kêu to: “Tiểu
Bảo” rồi vọt tới bên cạnh Thu Địch Phỉ, tươi cười ngọt ngào, can đảm tỏ tình:
“Đại Bảo thích Tiểu Bảo.”
Hí …
Thanh âm lần này là của Thu Địch
Phỉ.
Ngày thứ hai, đại hội võ lâm vừa
chấm dứt thì đã có hai sự kiện chấn động cùng xảy ra.
Chuyện thứ nhất.
Bốn vị thiên kim của Thu Dương
sơn trang lấy chồng cùng một lúc.
Thật là xứng đôi vừa lứa, đội
hình cường đại đến mức làm người ta phải tặc lưỡi than thầm.
Đại tiểu thư Thu Địch Mộng kết
duyên cùng ngũ hoàng tử Nghiên Tu của Đại Mẫn vương triều.
Nhị tiểu thư Thu Địch Liên sánh
duyên đương kim thái tử Nghiên Nhan của Đại Mẫn vương triều.
Tam tiểu thư Thu Địch Phỉ thành
thân với Uông Tử Lâm, cháu trai của đương kim thừa tướng Đại Mẫn vương triều.
Tứ Tiểu Thư Thu Địch Hoan gả cho
thất hoàng tử Nghiên Hòa.
Trong bốn vị tiểu thư, người làm
người ta tò mò, hiếu kỳ nhất chính là tam tiểu thư Thu Địch Phỉ.
Mọi người vẫn cho rằng Thu Dương
sơn trang chỉ có ba vị thiên kim tuyệt sắc, không ngờ giờ lại có thêm một tam
tiểu thư.
Vị này Tam tiểu thư, bởi vì trên
đầu bị khăn hồng che khuất nên không ai biết nàng có bộ dáng thế nào.
Bất quá tam tiểu thư dáng người
gầy yếu, thân ảnh bước đi uyển chuyển lung lay làm cho người ta có cảm giác
nàng nhỏ bé mà sinh lòng tiếc thương.
Mà phu quân của tam tiểu thư thì…
mọi người đều lắc đầu thở dài: là kẻ ngốc a.
Thầm tội nghiệp, tam cô nương
điềm đạm đáng yêu như vậy sao lại gả cho một kẻ ngốc? Hôn nhân như vậy, người
trong cuộc có nguyện ý hay không?
---
Chuyện thứ hai.
Thu Vạn Niên, trang chủ Thu Dương
sơn trang phái nữ đệ tử Thái Hương Hương mang theo kim bái thiếp cùng tới Thiên
Khuyết cung tặng kiếm.
Ai cũng biết kim bái thiếp là bái
thiếp chuyên dụng của Thiên Khuyết cung.
Mọi người đều thắc mắc là kiếm gì
mà đem dâng tặng?
Thái tử liền đứng ra giải thích
đó chính là Thiên Cương kiếm, là bảo kiếm có một không hai mà Côn Thực phái đã
tiến cống cho triều đình.
Lại bàn tán xôn xao: Côn Thực
phái đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ, lén lút tặng kiếm cho triều đình
thật không trượng nghĩa chút nào. Muốn nịnh bợ thì cứ nịnh bợ, giờ thì hay rồi,
bị triều đình xem như quà tặng cho người khác. Đáng.
***
Thu Địch Phỉ trở thành tân nương
mới gả của Uông Tử Lâm, cùng hắn khởi hành về kinh sư.
Nhị sư tỷ Thái Hương Hương của
nàng nhận mệnh đi theo hướng ngược lại tới Thiên Khuyết cung.
Trước khi lên đường, Thu Địch Phỉ
đã nắm tay Thái Hương Hương dặn dò mấy câu: “Nhị sư tỷ, ta dạy ngươi mấy câu
châm ngôn để bảo vệ tính mạng, nếu ngươi thấy Mộ Thiên Sơn đối với ngươi bất
lợi thì lập tức nói ra, nghe cho kỹ.
Thiên Khuyết cung thất trọng
trọng
Lục trọng quy quân thống
Nhất trọng rơi phi hồng
Quân không thương hương ý
Nhất trọng rơi thanh mộ.”
…
Mộ Thiên Sơn, Thiên Khuyết cung
thất trọng công, ngươi lục trọng, ta nhất trọng.
Ngươi nói rõ muốn Thái Hương
Hương tự mình dâng kiếm, mà ta không phải, ta là Thu Địch Phỉ.
Nếu ngươi nổi sát ý với Thái
Hương Hương ta liền tự vẫn.
Ngươi sẽ không thể độ công.
Cho nên không nên thương tổn nhị
sư tỷ ta.

