Mạc đạo vị liêu quân tâm túy - Chương 21 + 22

CHƯƠNG 21

BIỂU CA

Thu Địch Phỉ về đến nhà đã thấy cha mà hai bà mẹ kế đứng đợi,
chắc chắn là đợi mấy tỷ muội và mấy chàng rể quý của họ mà thôi.

Vừa nhìn thấy Thu Địch Phỉ, hai bà mẹ kế đã chấn kinh, không
hẹn mà cùng trừng mắt, run rẩy duỗi tay, thanh âm cũng run run mà hỏi: “Ngươi, sao
ngươi lại trở về hả? Ngươi bỏ đi nhiều ngày như vậy là đi đâu?”

Sao ngươi lại trở về?

Ý tứ là nếu không trở về thì tốt rồi.

Mấy ngày nay ngươi bỏ đi đâu?

Xem ra hai bà mẹ kế không đợi được nữa, bắt đầu tiến hành
cuộc thẩm tra.

Thu Địch Phỉ cảm thấy nàng dạo một vòng qua cửa nhà Diêm
Vương gia rồi mới quay về, coi như là một nửa nữ quỷ. Hôm nay trở lại, đối mặt
với hai bà mẹ kế mẫu dạ xao thì nàng cũng không có gì phải cố kỵ nữa.

Nàng chủ yếu là muốn xem thái độ cha nàng thế nào.

Nếu cha nàng đối với nàng có một chút thương yêu thực lòng, nàng
sẽ không nói cho họ biết nàng trúng kỳ độc, nàng sẽ nói rằng rời nhà mới biết
bên ngoài có rất nhiều nguy hiểm, nàng sau này sẽ không đi đâu nữa.

Nếu cha nàng cũng vứt bỏ không quan tâm, vậy thì nàng không
còn gì do dự nữa rồi.

Y theo kế hoạch lúc trước mà làm: mướn người, đốt nhà rồi trốn
đi.

Chẳng thà sống lưu lạc nơi đầu đường xó chợ còn hơn là ở lại
một nơi không có ai thật lòng yêu thương, quan tâm nàng, ở lại nơi không có
chút tình thân này.

Thu Vạn Niên thấy Thu Địch Phỉ xuất hiện thì có chút kích
động, đi đến bên cạnh nàng, nắm chặt tay nàng, tha thiết hỏi: “Tiểu tam nhi, ngươi
đã đi đâu vậy? Làm cha lo lắng nhớ thương a. Cuối cùng cũng quay về rồi. Những
ngày qua đã xảy ra chuyện gì? Trải qua tốt chứ? Dù thế nào thì ngươi cũng đã
trở về, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.”

Thu Địch Phỉ nhìn phụ thân đại nhân trước mắt, nghe hắn ân
cần hỏi han, cảm nhận được cái nắm tay của hắn, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp
hơn.

Cuối cùng cha nàng vẫn quan tâm nàng.

Thu Địch Phỉ đem chuyện té xuống sông nói lại lần nữa.

Thu Vạn Niên nghe xong thì nước mắt đầm đìa, cảm khái thở dài
nói: “Tiểu tam nhi, con người rồi sẽ chết nhưng có cái chết nặng tựa Thái Sơn, có
cái chết nhẹ tựa lông hồng, cũng may ngươi rơi xuống nước mà không chết, nếu
không ngươi mà chết đuối thì đúng là nhẹ tựa lông hồng rồi.”

Thu Địch Phỉ á khẩu.

Tiểu tam nhi, cứ gọi như vậy thì e là đời này nàng không
thoát khỏi mệnh tiểu thiếp a.

Còn nữa, ai là lông hồng? Nếu
nàng là lông hồng nhỏ vậy cha nàng là lông hồng lớn? Cả Thu gia đều là lông
hồng a.

Bên này một đôi phụ tử bày tỏ tình
thâm, bên kia một nhóm nữ nhân nghiến răng ghen tỵ.

Cuối cùng Thu nhị không nhịn được
nữa mà phát pháo đầu tiên, nàng không thể nào chịu được cảnh Thu lão cha quan
tâm tới tam muội của nàng, nên hết sức bực bội mà lên tiếng: “Cha, đừng khóc, chẳng
phải mấy ngày trước ngươi vui vẻ nói không có việc gì sao, nói chúng ta nhiều
người, thiếu nàng cũng không có gì, sao hôm nay lại mau nước mắt như vậy? Mau
ngừng khóc đi, mọi người còn đang muốn ăn cơm, thái tử ca ca chắc cũng đã đói
bụng.”

Trong lời nói của Thu nhị có ẩn
chứa sự sai khiến, ra lệnh.

Thu Địch Phỉ thầm nghĩ, làm người
bên cạnh thái tử có khác, ngay cả cha ruột cũng bắt đầu lên mặt.

Thu Địch Phỉ cũng không để ý
những lời Thu nhị nói.

Đồ gây sự.

Dù trước kia thế nào đi nữa, thì
lúc này cha nàng cũng đã khóc vì nàng, thế là đủ.

Thu Địch Phỉ nhẹ đảo mắt nhìn ba
vị hoàng tử vẻ mặt cảm động vì cảnh cha con tình thâm trước mắt, cũng khó trách,
hoàng cung thâm sâu như biển, e là thâm tình đã sớm biến mất trong cuộc tranh
giành quyền lực.

Thu Vạn Niên vừa gọi mọi người an
vị, vừa phân phó hạ nhân: “Mau đi mời thiếu gia tới dùng cơm.”

Thu Địch Phỉ được Thu Vạn Niên
sắp xếp ngồi bên cạnh hắn thì ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ: từ khi nào địa
vị của nàng đã được thăng cấp như vậy? Tiểu tam nhi có thể phù chính, được ngồi
ăn cơm bên cạnh gia chủ a.

Trước kia nàng đều bị an bài ngồi
ở cuối bàn ăn cơm nhưng phần lớn thì nàng cũng đã tự giác đến ngồi chung với
các sư huynh sư tỷ.

Sau khi ngồi xuống, nháy mắt Thu
Địch Phỉ đã thấy hạ nhân dẫn một thiếu niên xinh đẹp đi tới.

Thu Vạn Niên nhìn thấy thiếu niên
kia thì vội đứng dậy đón hắn, còn xếp ngồi bên cạnh Thu Địch Phỉ: “Ngồi đi.”

An bài xong, Thu Vạn Niên mới
quay lại chỗ ngồi của mình, nhỏ giọng nói với Thu Địch Phỉ: “Tiểu tam nhi, chắc
ngươi không nhận ra rồi, đây là biểu ca ngươi, là cháu trai của hai vị mẫu thân
của ngươi. Ta cảm thấy trong nhà có lẽ ngươi thích hợp nói chuyện với hắn nhất,
nên ngươi cứ nghe lời cha mà gọi hắn là biểu ca đi, đừng làm cho hai mẹ của
ngươi nghĩ rằng chúng ta lãnh đạm với thân thích của bọn họ.”

Thu Địch Phỉ nghe xong thì không
có nói gì.

Gọi thân thiết vậy sao? Đừng nói
là quan hệ rối rắm với hai mẹ kế mà nàng với hắn cũng có liên quan gì đâu?

Nếu gọi biểu ca thì phải để ba vị
tỷ muội của nàng gọi a, bởi vì thừa tướng đương triều Uông Uyên dưới gối chỉ có
một cháu trai, nàng nhớ không lầm thì hình như gọi là Uông Tử Lâm. Bâu giờ bắt
nàng gọi hắn là biểu ca, thật đúng là ba con xa tới bắn đại bác ba ngày cũng
không tới nha.

Nghe nói Uông Tử Lâm từ nhỏ đã
tướng mạo xuất chúng, lớn lên còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân nhưng Uông Tử Lâm
ngoài tướng mạo xuất chúng còn là thông minh lanh lợi đáng yêu, nên được ca
ngợi là thần đồng.

Tiếc rằng người ưu tú luôn bị lão
thiên gia ghen tỵ.

Nghe nói năm Uông Tử Lâm được năm
tuổi đột nhiên bị bệnh nặng, sốt cao mê man, cả người nóng hừng hực như một lò
lửa. Thừa tướng phí hết tâm sức, tốn hao nhiều tiền của mới cứu được một mạng
của hắn nhưng tiếc là từ đó hắn trở nên ngây ngốc.

Uông Tử Lâm trải qua cơn bạo bịnh,
trí tuệ cũng vĩnh viễn dừng lại ở một đứa trẻ năm tuổi.

Nói thẳng ra thì hắn là một kẻ
ngốc.

Một nam nhân hai mươi tuổi nhưng
trí tuệ chỉ của một đứa trẻ năm tuổi, ngây ngô ngu ngốc.

Những lời của Thu Vạn Niên có thể
hiểu là: con gái, ngươi với cháu trai với cùng nhau là thích hợp nhất a. Hắn ngốc
thì có sao, ngươi cũng khác gì đâu, cho nên hai người ngốc chơi cùng nhau là
đúng rồi.

Thu Địch Phỉ thật cảm ơn cha nàng
đã coi trọng nàng, giao cho nàng một nhiệm vụ đặc biệt như vậy.

Ngẫm lại thật đúng là người nhiệt
tình.

Thu lão đầu, ngươi cho rằng tam
nữ nhi của ngươi là kẻ ngu đúng không? được, ta sẽ ngốc tới cùng cho ngươi xem.

Thu Địch Phỉ nghĩ lại thì thấy có
điểm kỳ lạ.

Uông Tử Lâm này rõ ràng là cháu
trai của hai mẹ kế nàng, mà hai nàng thấy hắn ngây ngô như đứa trẻ lên năm thì
đối xử lạnh nhạt, vì sao một người dượng không huyết thống như cha nàng lại ân
cần với hắn như thế?

Chẳng lẽ Uông Tử Lâm là con riêng
của cha nàng.

Không, Uông Tử Lâm và cha nàng
nhìn đâu có giống nhau, nàng là đứa con do hắn phản bội vợ sinh ra còn không
giống hắn nữa là. Cho nên dứt khoát là không phải.

Suy nghĩ miên man, nháy mắt Thu
Địch Phỉ đã bị những ý nghĩ ngổn ngang của mình làm cho choáng váng. Nàng quyết
định không thèm nghĩ gì nữa. Cuộc đời ngắn ngủi, nên tận hưởng lạc thú trước
mắt.

Thực ra cuộc đời của nàng còn
ngắn hơn người khác, cho nên nàng còn có thể vô liêm sỉ cũng được.

Thu Địch Phỉ lại trưng ra chiêu
bài cười ngây ngô, đưa tay gắp một khối thịt bò đặt trong chén Uông Tử Lâm, còn
ôn nhu nói: “Mau ăn đi, sau khi ăn xong hai chúng ta đến hậu sơn chơi.”

Uông Tử Lâm đáp trả cho Thu Địch
Phỉ ánh mắt so với nước còn thuần khiết hơn, nụ cười so với ánh mặt trời còn
rực rỡ hơn, hưng phấn nói: “Ân, ngươi là người tốt nhất ở đây, chịu chơi với
ta. Không được gạt người, ai gạt người thì là con heo.”

Mọi người trong bàn, bất kể là ba
hoàng tử tôn quý hay ba tiểu thư xinh đẹp của Thu gia hoặc là gia chủ Thu lão
đầu và hai bà vợ đều bị màn đối thoại ngây thơ của đôi nam nữ trước mắt mà
choáng váng suýt chút nữa là hôn mê.

Lúc ăn cơm còn có thể thưởng thức
hai kẻ ngu nói chuyện, thật là cảnh đẹp ý vui tới mức muốn thét lên nha.

Ai nói cổ đại không có sấm sét
chứ?

Bữa cơm này, suýt chút nữa là bị
sét đánh chết rồi…

CHƯƠNG 22

ÂM HỒN BẤT TÁN

Ăn cơm trưa xong, Thu Địch Phỉ
mang Uông Tử Lâm đi về phía hậu viện.

Thu Vạn Niên nhìn nữ nhi vô tri
mang theo đại chất tử thiên chân vô tà vui vẻ sánh đôi đi về phía hậu viện, trong
lòng cảm thấy được an ủi phần nào.

A! Thật sự là một đôi bích nhân
a! Một đôi uyên ương do trời đất tạo nên a.

Thu Vạn Niên quay đầu nhìn hai bà
mẹ kế của Thu Địch Phỉ một ánh mắt như đúng rồi. Thu hồi ánh mắt, cả ba người
đều nở nụ cười quỷ dị.

...

Thu Địch Phỉ đưa Uông Tử Lâm đến
một hành lang vắng vẻ ở hậu viện thì cũng dỡ bỏ vẻ mặt khờ ngốc ngụy trang, mặt
mũi tràn đầy mệt mỏi dựa vào lan can ngồi xuống.

Thu Địch Phỉ sau khi ngồi xuống, thấy
Uông Tử Lâm vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh mình, không nhúc nhích, chỉ nghiêng
khuôn mặt xinh đẹp, hai mắt mở to nhìn nàng.

Thu Địch Phỉ trong lòng cảm khái
nói: tiểu tử này, một đống tuổi rồi mà vẫn còn ngây thơ được như thế, thậm chí
còn rất khả ái a.

Thu Địch Phỉ vỗ vỗ ghế đá bên
cạnh nói với Uông Tử Lâm: “Đừng có ngây ngốc đứng đó, ngồi đi”.

Uông Tử Lâm nghe lời nàng ngồi
xuống, sau đó vẫn nghiêng đầu, hai mắt mở to sáng rỡ nhìn chằm chằm Thu Địch
Phỉ.

Dù tâm trí chỉ có năm tuổi nhưng
dù thế nào hắn cũng là một nam nhân hai mươi tuổi, Thu Địch Phỉ sao có thể để
cho một nam nhân hai mươi tuổi cứ nhìn chằm chằm mình như vậy, thực sự rất
không được tự nhiên.

Thu Địch Phỉ hắng giọng một cái, hỏi
Uông Tử Lâm: “Ngươi nhìn gì đó? Mặt ta bị dơ sao?”

Uông Tử Lâm vẻ mặt hồn nhiên, không
biết nên nói thế nào, hồi lâu mới lên tiếng: “Ngươi so với rồi không giống, không
giống lúc ăn cơm.”

Thu Địch Phỉ cảm thấy rùng mình, không
ngờ nàng giả vờ ngây ngốc đã lừa được rất nhiều người nhưng lại để một kẻ ngu
ngốc nhìn thấu.

Nhân sinh chính là tràn đầy châm
chọc như vậy.

Thu Địch Phỉ trên mặt hiện ra vẻ
tươi cười như đại tỷ đang dụ dỗ tiểu đệ, ôn nhu hỏi: “Không giống chỗ nào a?”

Uông Tử Lâm nhăn hai hàng lông
mày, khuôn mặt xinh đẹp biểu lộ mê hoặc trả lời: “Lúc ăn cơm, ngươi có thể chơi
với ta, ăn cơm xong, ngươi lại biến thành người lớn.”

Thu Địch Phỉ cười cười nói: “Ta
biến thành người lớn cũng vẫn chơi với ngươi”. Dù sao cũng không có việc gì, trêu
chọc tiểu hài tử tìm niềm vui xem ra cũng không quá phận.

Uông Tử Lâm nghe Thu Địch Phỉ nói
xong thì vui vẻ không thôi, hai hàng lông mày giãn ra, cẩn thận hỏi lại để xác
định: “Thật sự?”

Thu Địch Phỉ ha ha cười nói:
“Đương nhiên là thật, lừa ngươi là con heo.”

Uông Tử Lâm cao hứng vỗ tay.

Thu Địch Phỉ chảy mồ hôi trán.

Vỗ tay…

Đúng là năm tuổi.

Thu Địch Phỉ hỏi Uông Tử Lâm:
“Bình thường ở nhà, gia gia của ngươi đều gọi ngươi là gì?” Ta cũng không muốn
làm biểu muội với ngươi nha.

Uông Tử Lâm nghĩ nghĩ một hồi rồi
nghiêm túc đáp: “Gia gia và cha ta đều gọi ta là Đại Bảo.”

Phốc…

Thổ huyết!

Thật là… Nghe tên mà phát lạnh.

Thu Địch Phỉ xoa xoa thái dương, cố
gắng giữ nụ cười mà nói: “Ta gọi là Tiểu Bảo.”

Ngươi lạnh, ta càng lạnh hơn, xem
hai ta ai bị đông lạnh trước.

Uông Tử Lâm nghe nhủ danh biến
thái tự xưng của Thu Địch Phỉ xong thì nhảy lên cao, vô cùng hưng phấn vỗ tay
kêu to: “Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Tiểu Bảo!”

Thu Địch Phỉ cảm thấy hối hận, nàng
chịu thua.

Đứa nhỏ này quá ngây ngô rồi.

Thu Địch Phỉ vội vàng vẫy tay nói
với Uông Tử Lâm: “Đại Bảo, Đại Bảo, ngừng. Tỷ tỷ hỏi ngươi, ai đưa ngươi từ
kinh sư tới đây?”

Thu Địch Phỉ thầm nghĩ trong
lòng: ta xưng chị với ngươi cũng không tính là chiếm tiện nghi của ngươi a, với
tâm trí năm tuổi như ngươi thì gọi một thiếu nữ mười bảy tuổi như ta là chị
cũng đáng thôi.

Uông đại bảo ngồi lại bên cạnh
Thu tiểu bảo tỷ tỷ, nhu thuận trả lời: “Là dượng đưa ta đến đây.”

Nội tâm Thu Địch Phỉ lộp bộp một
cái: “Cha ta không thỉnh gia gia ngươi đến, mà chỉ đưa một mình ngươi đến thôi
sao?”

“Hắn nói chuyện riêng với gia gia,
sau đó gia gia nói gia gia bận nhiều việc, không đi được.”

“Gia gia của ngươi yên tâm để
ngươi đi một mình?”

“Ân! Gia gia nói, để ta đi cùng
dượng tới đây sẽ có nhiều bạn chơi đùa, hắn cũng không lo lắng.”

Thu Địch Phỉ tâm triệt để trầm
xuống.

Thu lão đầu nhà nàng quả nhiên
không phải vừa.

Thu Địch Phỉ cẩn thận suy nghĩ
rồi hỏi tiếp: “Đại bảo, khi ta chưa về, cha ta mỗi ngày kêu ai chơi với ngươi?”

Uông Tử Lâm bĩu môi trả lời nói:
“Dượng lại để cho Hương Hương tỷ tỷ chơi với ta thế nhưng mà cùng nàng chơi một
chút cũng không thú vị ta thích cùng Tiểu Bảo cùng nhau chơi đùa! Về sau mỗi
ngày hai ta cùng nhau chơi đùa, ta không để ý tới Hương Hương tỷ tỷ!”

Thu Địch Phỉ đã hiểu, khi nàng
chưa trở về, cha nàng để nhị sư tỷ chơi với: “Biểu ca”, nàng vừa về hắn đã có
toan tính trong lòng.

Thu Địch Phỉ cảm giá chua xót
trong lòng, không biết khi cha nàng nhìn thấy nàng thì kinh hỉ là do nữ nhi rốt
cuộc cũng bình an trở về hay vì có lựa chọn tốt hơn để làm bạn cùng: “Biểu ca?”

Uông Tử Lâm thấy gương mặt Thu
Địch Phỉ trở nên lạnh thì quan tâm hỏi: “Tiểu Bảo, ngươi làm sao vậy?”

Thu Địch Phỉ nhàn nhạt trả lời:
“Không sao cả, có chút không vui mà thôi.”

Uông Tử Lâm nghĩ nghĩ rồi làm như
hiến vật quý mà nói với Thu Địch Phỉ “ta dẫn ngươi đi xem chuyện thú vị a.
Chúng ta đi xem thái tử vương gia ăn người.”

Thu Địch Phỉ nghi hoặc hỏi: “Ăn
người?”

Uông Tử Lâm liên tục gật đầu trả
lời “ân ân” còn dắt tay Thu Địch Phỉ chạy vào một cánh rừng nhỏ phía trước.

Đến nơi, Uông Tử Lâm dừng lại, dáo
dác nhìn chung quanh, còn ra hiệu cho Thu Địch Phỉ đừng lên tiếng, sau đó rón
ra rón rén cùng nàng chạy vào rừng.

Sau khi vào rừng, Thu Địch Phỉ
cuối cùng cũng biết ăn người là như thế nào.

Nói thẳng ra là trò đùa nghịch
lưu manh a.

Giữa ban ngày, một là thái tử cao
cao tại thượng của Đại Mẫn vương triều, một là đệ nhất mỹ nhân lại đang quấn
quýt hôn nhau.

Như si mê như say sưa a!

Thu tam tiểu thư hoàng hoa khuê
nữ lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt.

Thu Địch Phỉ vội kéo tay Uông Tử
Lâm, nhanh chóng lôi kéo bạn nhỏ đang muốn xem phim con heo rời đi.

Ra khỏi rừng, hai má của Thu Địch
Phỉ vẫn còn hồng hồng, tức giận nói với Uông Tử Lâm: “Ngươi là đứa nhỏ sao lại
hư như vậy? Ăn người như vậy cũng không nên xem, thật là không đúng.”

Uông đại bảo vẻ mặt ủy khuất nói:
“Không phải ta cố ý muốn xem, lần trước ta ngủ trong rừng, lúc đó thái tử và đệ
đệ hắn tới, sau đó còn có đại biểu tỷ, nhị biểu tỷ và tứ biểu muội đều đến, cho
nên ta mới thấy.”

Thu Địch Phỉ lắp bắp kinh hãi, trợn
to mắt nói: “Vương gia, đại tỷ, tứ muội, bọn họ đều đi cùng nhau? Không biết
xấu hổ sao?”

Thu Địch Phỉ thổn thức vô hạn, ghép
đôi như vậy thực sự quá tuyệt diệu rồi.

Đệ nhất mỹ nhân và thái tử, cô
nương xinh đẹp sánh đôi cùng vương gia, còn nàng, rõ ràng là cha nàng muốn đem
nàng ghép với Uông Tử Lâm, coi như là ngốc nữ xứng với si nam.

Ngu dại xứng với nhau.

Phi!

Cái nhà này không còn gì để lưu
luyến nữa.

Thu Địch Phỉ cuối cùng cũng ra
quyết định cuối cùng: bỏ nhà ra đi.

===

Suy nghĩ chi bằng hành động, đang
lúc Thu Địch Phỉ bắt đầu tiến hành phương án bỏ nhà ra đi, còn đang do dự có
nên mướn người đốt nhà, sau đó đốt luôn khế ước bán mình của các nha hoàn nô
bộc hay không thì Thu Vạn Niên đã gõ cửa phòng tam nữ nhi của mình.

Thu lão đầu bày ra dáng vẻ tươi
cười nhiệt tình, nắm tay nữ nhi, ân cần hỏi han.

Thu Địch Phỉ nhìn vẻ mặt quan tâm
giả dối, tính toán của cha ruột thì trong lòng tràn đầy đắng chát.

Thu Địch Phỉ cắt ngang những lời
hỏi thăm dài dòng của lão: “Cha, tìm ta có việc gì?”

Thu Vạn Niên ngẩn ngơ, hắn không
ngờ Thu Địch Phỉ sẽ cắt ngang sự nhiệt tình, yêu mến của hắn dành cho nàng. Hắn
cho rằng khi hắn ra chiêu thân tình thì tam nữ nhi ngu ngốc của hắn sẽ cảm động
đến rơi nước mắt, ôm lấy hắn kêu lên: “Phụ thân, ta yêu ngươi. Phụ thân, tất cả
đều nghe theo ngươi”. Không ngờ lại không như hắn nghĩ, Thu Địch Phỉ chẳng
những không có biểu hiện gì, còn không kiên nhẫn cắt lời hắn.

Thu Vạn Niên ho khan hai tiếng, cố
gắng đè nén suy nghĩ lại, bày ra vẻ mặt yêu thương nói: “Tiểu tam nhi, ngươi
cảm thấy biểu ca của ngươi thế nào?”

Thu Địch Phỉ cười lạnh trong
lòng.

Cho dù không thương yêu nữ nhi
của mình cũng không thấy ai lại đẩy nữ nhi của mình xuống hố như vậy.

Thu Địch Phỉ rất buồn bực, lúc
còn nhỏ, nàng thông minh thì người nhà không chào đón, còn khi dễ nàng, nói
nàng chỉ là con gái một nha hòa rửa chân mà thôi. Khi nàng trưởng thành, biết
giả ngu để sinh tồn, ngươi nhà không khi dễ nàng nữa nhưng vẫn không chào đón
nàng.

Không chào đón thì không chào đón
a, xuất thân quyết định hết thảy, ai biểu nàng có mẹ là nha hoàn rửa chân.

Nhưng không chào đó thì cũng thôi
đi, bây giờ còn muốn đẩy nàng vào hố lửa là sao?

Thu Địch Phỉ nhàn nhạt trả lời
Thu Vạn Niên: “Cha, ta nghe biểu ca nói, lúc trước hắn cùng nhị sư tỷ chơi đùa,
không phải ngươi hứa đem nhị sư tỷ cho biểu cao sao? Sao giờ lại đánh chủ ý lên
đầu ta?”

Thu Vạn Niên nghe xong thì trong
lòng giật mình kinh hãi.

Nhi nữ của hắn chẳng phải là một
đứa ngốc sao? Sao bây giờ như đã đổi tính vậy? Còn chưa nghe hắn nói gì đã hiểu
hết tất cả.

Thu Vạn Niên do dự hỏi: “Tiểu tam
nhi, ngươi… hình như không giống lúc trước?”

Thu Địch Phỉ bình tĩnh hồi đáp:
“Ân, không giống với lúc trước, khi bị rơi xuống nước, thời điểm nước vào đầu
ta thì cũng coi như là tẩy não rồi.”

Thu Vạn Niên bán tin bán nghi lắc
đầu nói: “Không thể tưởng tượng được, không thể tưởng tượng được” rồi lại gật
đầu nói: “Không thể tưởng tượng được, không thể tưởng tượng được.”

Thu Địch Phỉ một khắc cũng không
muốn kéo dài tình trạng hiện tại, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi Thu
Vạn Niên: “Cha, ngươi vẫn chưa trả lời ta đó, vốn ngươi định đem nhị sư tỷ gả
cho biểu ca, sao thấy ta quay về thì lại thay đổi ý định?”

Thu Vạn Niên bị tra hỏi thì trong
lòng có chút xấu hổ nhưng vẫn kiên trì dày mặt đáp: “Biểu ca ngươi gia thế hùng
hậu, ai gả vào đó chính là hưởng phúc, chuyện tốt đương nhiên phải ưu tiên cho
nữ nhi trước, sau đó mới đồ đệ a.”

Thu Địch Phỉ chửi thầm trong
lòng: cái rắm.

Đã nói cho ngươi biết là ta tẩy
não rồi, ngươi còn tưởng ta vẫn là kẻ ngu sao. Mấy lời này chỉ có heo nó mới
tin.

Thật không biết cha nàng đến tột
cùng là như thế nào, cứ vậy mà chịu áp bức của hai bà mẹ kế.

Thu Địch Phỉ mỉm cười trào phúng,
thanh âm nhu hòa nói: “Vậy, sao cha không để cho các tỷ tỷ và muội muội hưởng
phúc? A, tỷ muội các nàng đều xứng với thái tử gia nhưng mà phụ thân a, nếu ta
nói ta cũng muốn hưởng phúc của thái tử gia, người sẽ tính thế nào? Đem ta gả
cho thái tử gia hay là biểu ca đây? Phụ thân a, ta cũng là con gái ngươi, đừng
quá bất công như vậy nha.”

Thu Địch Phỉ nói xong lời cuối
cùng, cảm thấy nội tâm cay đắng vô cùng, nháy mắt lại làm cho nàng mất hết ý
chí.

Thế tục phàm trần còn gì để cho
nàng lưu luyến nữa đâu, chi bằng thực sự đi làm ni cô. Dù sao cũng không còn
sống được bao lâu, có thể trải qua những ngày không lo nghĩ cũng chưa hẳn là
không tốt.

Thu Vạn Niên nghe nàng nói thì
giật mình không thôi, hai mắt mở to.

Quả nhiên là người vừa được tẩy
não, không giống lúc trước. Tuyệt đối không giống chút nào.

Thu Vạn Nhiên lúng ta lúng túng
nói: “Thái tử… nhìn trúng nhị tỷ ngươi… hắn chưa hẳn, chưa hẳn…”

Thu Địch Phỉ khẽ cười cười nhưng
lời nói lại ẩn chứa sự ảm đạm và cô đơn: “Chưa hẳn để ý ta, có thể để ý ta thì
chẳng phải là si ngốc sao?”

Thu Vạn Niên á khẩu.

Trong lúc Thu Địch Phỉ đang tìm
cách để cha nàng rời đi thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi thất thanh của một vị
sư huynh: “Sư phụ, sư phụ, sư phụ…”

Thu Vạn Niên vốn đang bị sự thay
đổi của Thu Địch Phỉ làm cho phiền lòng, giờ bị gọi như vậy thì tức giận tràn
ra, rống to một tiếng: “Sư phụ cái rắm, ngươi thật ngu như heo, chờ ta ở cửa, có
cái gì mà vội.”

Tên đệ tử ngoài cửa không biết
sống chết, liên tục kêu lên: “Sư phụ, là Thiên Khuyết cung, Thiên Khuyết cung
gởi bái thiếp cho chúng ta.”

Thu Vạn Niên biến sắc.

Thiên Khuyết cung!

Thu Địch Phỉ trong nội tâm run
lên.

Thiên Khuyết cung!

Mẹ nó, thật đúng là âm hồng bất
tán.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.