Tháp tình yêu siêu thần bí - Chương 11 - Phần 2
“Tiểu Hùng, cậu nói
xem”, Thất Hiểu Mộ chỉ Tiểu Hùng.
Đúng như tôi nghĩ, Tiểu
Hùng không nói gì.
“Dư Kim Đào”. Thất Hiểu
Mộ lại chỉ Dư Kim Đào.
Dư Kim Đào so vai, nhìn
Hạ Vũ rồi quay sang nhìn lan hồ điệp ngoài cửa sổ.
Lan hồ điệp bên ngoài xếp
thành hàng theo cặp, gật đầu khẽ lay động.
“Á!”. Tôi kêu lên, “Các
cậu nhìn kìa! Lan hồ điệp xếp hàng thành đôi đang động đậy, à không đang gật đầu
nhảy múa kìa”.
“Phi Phi”, Đào Yên
Nhiên không nhịn được, “Bọn chị chỉ thấy lan hồ điệp thành từng cặp, đừng có
nói nhảy múa nữa, bọn chị chưa từng thấy hoa biết nhảy múa”.
Tôi biết cơn giận vừa rồi
của chị ấy chưa có chỗ trút, nên cũng chẳng thèm tính toán thêm: “Chi bằng hôm
nay chúng ta đi thử xem”.
Đêm nay tiết trời se lạnh,
trên bầu trời sao không ngừng nhấp nháy.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy
sao có gì thần bí, nhưng hôm nay lại tưởng tượng rất nhiều. Trên các vì sao kia
liệu có người ngoài hành tinh không? Hoặc có nhân vật thần bí như ma pháp sư chẳng
hạn không? Thì ra sau khi biết được lai lịch gia tộc lại có cảm giác kỳ diệu đến
thế. Vậy những thứ mẹ mang về cho tôi chắc đều do bà lấy từ thế giới ma pháp, nếu
có cơ hội tôi nhất định phải đi trải nghiệm một lần xem sao.
“Có phải cậu thấy tiếc
nuối không?”. Thất Hiểu Mộ kéo tôi đi cùng ở cuối hàng.
“Đúng vậy”. Tôi bỗng
khát khao được trải qua những sự việc thường xảy ra trong những câu chuyện huyền
ảo, ví dụ như có thể nháy mắt đến một nơi khác, như thế chúng tôi sẽ không phải
vất vả leo tháp nữa.
Thất Hiểu Mộ cười: “Tớ
đã nói gia tộc hai chúng ta giống nhau mà. Gia đình tớ rời khỏi thế giới ma
pháp từ lâu nên tớ cũng là người bình thường. Có lẽ cuộc sống thế này hợp với
chúng ta hơn”.
“Tớ biết rồi, lần trước
cậu biết được những điều chúng tớ không hề biết, có phải là đi nhờ họ không?”,
Tôi bừng tỉnh.
“Đúng. Tớ vốn không muốn
kinh động đến họ, nhưng trong gia tộc ít nhiều cũng có liên hệ với người ở thế
giới ma pháp, vì thế tớ đã nhờ họ”.
“Không có rắc rối gì chứ?”.
Tôi cảm thấy sau khi xảy ra nhiều việc như vậy, tôi bắt đầu quan tâm đến Thất
Hiểu Mộ.
“Đương nhiên là không.
Có điều, cậu quan tâm thế tớ rất cảm động”. Thất Hiểu Mộ không bỏ qua bất cứ cơ
hội nào để thể hiện tấm lòng mình. Cậu ấy từng nói, bỏ qua một cơ hội là bỏ qua
một tia hy vọng, sẽ vô cùng đáng tiếc.
“Nếu tớ muốn đến thế giới
ma pháp thì cậu có đồng ý đi cùng tớ không?”. Lúc này, tôi chợt cảm thấy Thất
Hiểu Mộ thấu hiểu tôi hơn những người khác.
“Nếu cậu muốn, đương
nhiên tớ sẽ đi cùng. Có điều phải hỏi ý kiến bố mẹ cậu đã. Cậu thấy đấy, họ bảo
vệ cậu tốt như thế, có lẽ không muốn cậu biết những chuyện này. Đến giờ cậu mới
biết, còn tớ từ nhỏ đã biết rồi. Có một lần mẹ tớ đang bận rộn, còn tớ lại đang
đùa nghịch đòi uống nước, bà đã đưa tay ra không khí mà cầm được cốc và bình nước
để rót nước cho tớ. Hồi đó tớ thấy rất thú vị, nhiều lần cố tình gây rối khi bà
đang bận. Mãi sau này lớn lên tớ mới biết đó là ma pháp”.
Tôi chẳng biết có phải
mình đã lãng phí cơ hội trong nhiều năm như thế không? Nhưng lúc này tôi thực sự
hiếu kỳ về thế giới thần bí ấy.
“Nếu chúng ta vốn đã
khác với người thường, có ma lực mà người khác không có, ví dụ như chúng ta đều
thấy lan hồ điệp biết nhảy múa, tại sao chúng ta lại không thể đến thế giới ma
pháp xem chứ?”, tôi vẫn kiên quyết.
“Thật hết cách với cậu.
Thế này đi, cậu về hỏi bố mẹ cậu, nếu họ đồng ý và chúng ta cũng có đủ năng lực
đến thế giới ma pháp, nhất định tớ sẽ đưa cậu đi. Như thế được chứ?”, Thất Hiểu
Mộ bất lực ấn lên trán tôi, “Đúng là dai như đỉa!”
“Đi đâu thế, tớ cũng muốn
đi!”. Đào Yên Nhiên nãy giờ vẫn vểnh tai lên nghe cuộc nói chuyện bỗng dừng lại
chạy đến chỗ chúng tôi, “Đừng hòng vứt lại tớ!”.
“Còn tớ nữa!”. Dư Kim
Đào cũng chạy tới, “Hì hì, tớ không cố ý nghe lén đâu, ở đây yên tĩnh quá, các
cậu lại không hạ giọng, vì thế bọn tớ muốn không nghe thấy cũng khó”.
Tôi lè lưỡi làm bộ mặt
quỷ với Thất Hiểu Mộ, sau rồi không kìm được ngẩng lên nhìn Tiểu Hùng và Hạ Vũ
đi hàng đầu tiên.
Dường như họ không mấy
để tâm đến những người xung quanh, chẳng biết họ đang nói hay nghĩ gì mà nhập
tâm như vậy.
“Chị lại hy vọng họ sẽ
thắp được đèn”, Đào Yên Nhiên cảm khái nói.
“Hả?”, tôi ngạc nhiên,
“Em nhớ là chị từng nói chị thích Tiểu Hùng, còn bảo phải là cậu ấy…”.
“Đồ ngốc!”. Đào Yên
Nhiên giơ nắm đấm giả vờ đánh tôi, rồi hạ tay xuống, lầm bầm, “Lẽ nào em không
thấy chúng ta nên tác thành cho người con gái si tình đợi chờ hai trăm năm này
sao?”.
“Nhỡ không phải Tiểu
Hùng, mà là cậu ấy thì sao?”. Tôi chỉ tay về phía Dư Kim Đào đang cười ngốc ở
bên cạnh.
“Đúng thế, cậu nghĩ
sao?”. Đào Yên Nhiên chạy đến bên Dư Kim Đào, “Nói thật đi, cậu không động lòng
thật hả?”.
“Tránh ra đi!”. Dư Kim
Đào cười đẩy Đào Yên Nhiên, “Cậu đừng thăm dò nữa, đây là bí mật của tớ”.
Chúng tôi đều bật cười.
Ngọn Bạch Tháp vẫn đứng
im lìm ở đó, giống như câu chuyện tình yêu trăm năm không thay đổi, lưu truyền
mãi mãi.
Làn gió đêm khẽ thổi
làm lay động chiếc chuông đồng trên tháp, những tiếng “leng keng” vang lên thật
diệu kỳ.
Đứng dưới tháp, tôi khẽ
thở dài: “Bạch Tháp, bọn tao lại đến đây, rốt cuộc mày có bao nhiêu bí mật mà bọn
tao chưa biết đây?”.
Khi đi lên tháp, bàn
tay to ấm áp của Thất Hiểu Mộ khẽ nắm tay tôi.
Lần này tôi không giằng
ra.
Sau khi lên đỉnh tháp,
Hạ Vũ nhẹ nhàng nhảy múa, một chiếc đèn lưu ly từ trên trời bay xuống.
“Thật là đẹp”, Đào Yên
Nhiên kinh ngạc kêu lên.
Lần trước khi chúng tôi
lên thì Hạ Vũ và Dư Kim Đào đang thắp đèn nên bọn tôi không biết đèn xuất hiện
thế nào. Trước đó tuy đã từng lên tháp nhưng cũng chưa từng thấy ngọn đèn này.
“Có phải ngọn đèn này
khi nghe cậu gọi mới xuất hiện không? Chắc bọn tớ không thể làm cho nó hiện ra
đúng không?”, tôi hỏi.
“Không, các cậu cũng gọi
được. Hồi đó câu thần chú của tớ là chúc phúc cho những đôi tình nhân khát khao
bên nhau trọn đời. Chỉ cần trái tim họ đầy ắp tình yêu dành cho nhau, nắm tay
nhau đứng ở trung tâm tháp thì đèn sẽ xuất hiện. Trước đây các cậu không làm thế
đương nhiên nó sẽ không xuất hiện”, Hạ Vũ nhẹ nhàng cầm chiếc đèn, nói: “Ngọn
đèn này là anh ấy mua ở chợ tết Nguyên Tiêu năm đó. Tớ hy vọng nó có thể thức tỉnh
được ký ức của anh ấy”.
“Tuyệt thật”, tôi kêu
lên rồi quan sát kỹ chiếc đèn. Ở thời đó làm được chiếc đèn tinh xảo thế này
không phải chuyện dễ.
“Cảm động quá!”. Đào
Yên Nhiên rơm rớm nước mắt. Lúc sau chị ấy mới sực tỉnh, “Chẳng trách hôm đó tớ
với các cậu thử thắp mà không được. Thì ra, hứ… các cậu đều không yêu tớ”.
“Yêu, sao lại không yêu
chứ? Cậu là bạn Đào Yên Nhiên đáng yêu nhất của bọn tớ mà… Bọn tớ trân trọng cậu
lắm”. Ba cậu con trai còn đang chìm đắm trong những lời của Hạ Vũ lúc này đồng
thanh trêu chọc Đào Yên Nhiên.
Chúng tôi đều không kìm
được bật cười.
“Nhiệm vụ hôm nay là
xem ai sẽ cùng Hạ Vũ thắp sáng đèn”. Dư Kim Đào giơ cao ngọn đèn.
“Nếu, tớ nói là nếu, nếu
trong các cậu thật sự có hậu thế của vị công tử kia, nhưng giờ lại không có ký ức,
không có tình cảm trước đây thì có thắp sáng được đèn không?”, tôi bặm môi, nói
ra hoài nghi của mình một cách khó khăn.
Tôi rất sợ Hạ Vũ thất vọng,
cũng sợ ba người kia đả kích tôi, sợ hơn nữa là Đào Yên Nhiên lại nói một đống
đạo lý, vì thế mới mãi không dám hỏi.
Đào Yên Nhiên chỉ tay
vào trán tôi nói lớn: “Em là đồ ngốc? Em bảo ba người họ hãy ngoan ngoãn đặt
tay lên trái tim mà thề, có ai dám nói chưa từng động lòng trước Hạ Vũ xinh đẹp
dịu dàng của chúng ta không? Chị bảo rồi, em ngốc quá đấy”.
Tôi vội chạy tới sau
lưng Thất Hiểu Mộ, tránh “nhất chỉ đạn” thần công của Đào Yên Nhiên.
Chợt nhớ ra có khi Thất
Hiểu Mộ lại nhân lúc này bộc bạch lần nữa, tôi vội chạy sang phía sau Tiểu
Hùng, thò đầu ra nói: “Hì hì, vẫn là Tiểu Hùng nhà mình tốt nhất!”.
Quả nhiên Thất Hiểu Mộ
không phục: “Đợi đã, tớ phải nói rõ một lần nữa, tớ chỉ động lòng trước Phi
Phi”.
“Được rồi, chúng ta bắt
đầu đi”. Dư Kim Đào lấy bật lửa.
Đỉnh tháp vô cùng yên
tĩnh còn chúng tôi căng thẳng nhìn chăm chăm vào Hạ Vũ.
Ba cậu con trai đều đứng
yên bất động.
“Thất Hiểu Mộ!”. Tôi và
Đào Yên Nhiên cùng đẩy cậu ấy ra.
“Tại sao lại là tớ? Tại
sao tớ phải thắp trước tiên?”, Thất Hiểu Mộ kháng nghị, ảo não quay lại nhìn
tôi.
Tôi che miệng cười: “Dù
sao thì ai cũng phải thử,
không thoát được đâu, cậu không làm người đầu
tiên thì ai làm?”.
“Coi tớ là chuột thí
nghiệm đấy hả…”. Cậu ấy bất mãn nói, rồi nhận lấy bật lửa.
Tôi và Đào Yên Nhiên đồng
thanh: “Vì cậu có tư chất làm chuột bạch mà”.
“Hai cậu! Hừ, ngày mai
xử lý các cậu!”. Tuy nói thế nhưng cậu ấy vẫn bật lửa, dè dặt cùng Hạ Vũ châm
đèn.
“Đợi đã!”. Đào Yên
Nhiên bỗng kêu lên, “Các cậu run như thế tạo ra gió làm lửa dễ tắt lắm”.
Quả nhiên, vừa dứt lời
thì lửa vừa được bật lên đã tắt ngấm.
Tôi không kìm được liền
bật cười.
“Thôi, đừng gây rối nữa,
nó bị cậu dập tắt rồi đấy”, Dư Kim Đào cố tình trêu Đào Yên Nhiên.
Đào Yên Nhiên đỏ mặt
tía tai: “Đáng ghét, đâu phải tớ”.
“Chị họ nói có lý”. Tôi
vội phụ họa theo Đào Yên Nhiên, “Đúng là không được run như thế, Thất Hiểu Mộ,
cậu không được run”.
“Đúng là bá đạo. Còn
chưa qua cửa mà đã ngông cuồng như vậy, ôi cuộc sống tương lai đáng thương của
tôi”. Thất Hiểu Mộ giả bộ kêu lên.
“Cậu”, tôi thò tay đánh
cậu ta.
Tiểu Hùng túm lấy tay
tôi: “Đừng gây chuyện nữa, để họ thử lại xem”.
Đêm nay không khí lành
lạnh, nhưng tôi lại thấy tay Tiểu Hùng nóng hôi hổi, lòng bàn tay cậu ấy ướt đẫm
mồ hôi.
Tôi kinh ngạc nhìn cậu ấy.
Nhưng cậu ấy đã tránh
ánh mắt của tôi, chỉ chăm chú nhìn Thất Hiểu Mộ và Hạ Vũ.
Tiểu Hùng vốn là người
khá trầm lặng, không như Thất Hiểu Mộ chuyện gì cũng có thể nói ra, cũng không
giống Dư Kim Đào cứ giận là phát tiết. Có lần tâm trạng cậu ấy rất tệ, cậu ấy
không ăn không uống gì, chỉ lặng lẽ chơi đàn cả ngày trời, dường như muốn trút
hết mọi tâm sự qua tiếng đàn.
Lúc này nhìn cậu ấy
cũng vô cùng đơn độc.
Tôi nhận ra quả thực
mình ngày càng không hiểu cậu ấy.
“Haizzz, Thất Hiểu Mộ
đáng ghét. Có phải cậu cố ý không đấy hả? Hay là cậu và Phi Phi thử một lần
đi?”.
Mãi đến khi nghe lời chất
vấn của Đào Yên Nhiên tôi mới bừng tỉnh.
“Tớ đâu có. Đúng là
không sáng mà”, Thất Hiểu Mộ ấm ức nói, “Tớ rất vui lòng thắp đèn cùng Phi Phi.
Phi Phi, cậu lại đây đi!”.
Tôi hơi do dự nhìn cậu ấy.
“Thử đi mà”. Đào Yên
Nhiên đẩy tôi đến bên cạnh Thất Hiểu Mộ, lấy cây đèn lưu ly từ tay Hạ Vũ chuyển
sang tay tôi.
Tất cả mọi người đều
nhìn tôi.
“Hạ Vũ, bà Cửu, lan hồ
điệp tiên tử xinh đẹp, hãy phù hộ cho tôi thắp sáng ngọn đèn này!”. Thất Hiểu Mộ
lầm bầm.
Mọi người không kìm được
đều bật cười lớn.
Tôi vừa tức vừa buồn cười
giẫm vào chân cậu ấy một cái.
“Á! Cậu dã man như thế
từ bao giờ vậy hả? Cậu ấy à, chỉ biết bắt nạt tớ thôi”, cậu ấy nửa đùa nửa thật
kêu lên.
“Đừng đùa nữa, các thầy
mà đến thì phiền đấy”, Hạ Vũ lo lắng nói.
“Đúng thế, các cậu thật
đáng ghét”. Đào Yên Nhiên vừa cười vừa nhấc tay tôi lên.
Tôi bật lửa, cùng Thất
Hiểu Mộ thắp đèn.
Chuyện lạ đã xảy ra,
không biết từ đâu một cơn gió thổi tới khiến bật lửa tắt phụt một cái.
Đào Yên Nhiên đang định
hoan hô cũng khựng lại: “Sao các cậu cũng không thắp được? Phi Phi, chắc chắn
là do em không chuyên tâm!”.
“Dư Kim Đào thử đi!”.
Tôi ra hiệu bảo Dư Kim Đào lại.
“Tớ đau lòng quá. Thật
đấy, Phi Phi, cậu chẳng chuyên tâm gì hết”. Thất Hiểu Mộ ôm ngực, đưa bật lửa
cho Dư Kim Đào.
Tôi đỏ mặt, trừng mắt
nhìn Thất Hiểu Mộ, rồi theo thói quen trốn sau lưng Tiểu Hùng, nhìn Dư Kim Đào.
Thật ra ai cũng biết
chúng tôi hy vọng nhất là cậu ấy sẽ thắp được đèn. Vì cho đến giờ chỉ có trên
người cậu ấy là có vết bớt hoa lan hồ điệp, hơn nữa hình như giữa cậu ấy và Hạ
Vũ cũng có tình cảm.
“Nhưng lần trước bọn tớ
đã thử rồi”. Dư Kim Đào nãy giờ vẫn khoanh tay trước ngực đứng dựa bên cửa sổ,
tiện thể quan sát xem có thầy giáo đi tuần tra không.
“Lần trước cậu không
thành tâm”, Đào Yên Nhiên than vãn rồi kéo cậu ta lại.
Trước sự chăm chú của mọi
người, Dư Kim Đào hít sâu một hơi, thận trọng cùng Hạ Vũ thắp đèn.
“A… sáng rồi”. Tất cả
chúng tôi cùng hoan hô cổ vũ.
Trong mắt Dư Kim Đào phản
chiếu ánh sáng kỳ dị, trước ánh sáng đó toàn thân cậu ấy trở nên chói sáng.
Hạ Vũ có phần khó tin
nhìn cậu ấy, rồi lại nhìn Tiểu Hùng.
Tiểu Hùng im lặng quan
sát mọi việc xảy ra.
Vào khoảnh khắc ấy tôi
đã hiểu, thì ra ngay cả Hạ Vũ cũng không chắc chắn rốt cuộc là người nào.
“Đừng vội”. Hạ Vũ nói rồi
đóng nắp đèn lại, “phụt” một tiếng, ngọn lửa tắt.
“Tại sao lại thế?”, Đào
Yên Nhiên cuống cuồng.
“Thử lại đi”. Khi đèn
sáng Thất Hiểu Mộ đã thở phào một hơi, giờ đèn lại tắt khiến cậu ấy hơi hoảng,
“Sao lại bị tắt chứ?”.
Rồi Dư Kim Đào và Hạ Vũ
thử lại lần nữa, nhưng lần này đèn không sáng nữa.
Mọi người thở dài thất
vọng nhìn Dư Kim Đào.
Thật bất ngờ là cậu ấy
không hề nổi giận mà chỉ tựa cửa sổ nhìn những đốm đèn phía xa, từ tốn nói: “Tớ
đã nói không phải tớ”. Trong ngữ khí của cậu ấy có chút hụt hẫng.
Có lẽ từ khi biết về
truyền thuyết đó cậu ấy luôn hy vọng. Tôi nghĩ chắc chắn cậu ấy rất thích Hạ
Vũ.
“Không phải sau lưng cậu
có vết bớt hình lan hồ điệp sao?”. Tôi thấy khó tin.
“Có lẽ chỉ là trùng hợp”.
Cậu ấy tự an ủi, nhoài người lên bệ cửa sổ, không nhìn chúng tôi nữa.
“Haizzz…”. Mọi người
cùng thở dài, nhìn về phía Tiểu Hùng đầy hy vọng.
Mấy phút trôi qua nhưng
cậu ấy vẫn bất động.
Tôi kinh ngạc nhìn Tiểu
Hùng, nhờ ánh trăng tôi phát hiện trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi.
Không phải cậu ấy muốn…
Quả nhiên, cậu ấy chẳng
nói chẳng rằng quay phắt người đi ra cầu thang, bước chân nặng tựa nghìn cân,
di chuyển chậm chạp, như chẳng có chút sức lực nào.
“Sao cậu ấy lại đi?”.
Đào Yên Nhiên mơ hồ nhìn mọi người, định kéo Tiểu Hùng lại.
“Kệ cậu ấy!”. Hạ Vũ khẽ
nói rồi quay lại ném chiếc
đèn lên không trung, nhìn nó từ từ biến mất
trong màn đêm.
Mấy người chúng tôi
nhìn nhau không biết nên nói gì, ngay Đào Yên Nhiên hay ríu rít là thế cũng im
lặng.
Không khí trong đỉnh
tháp trở nên vô cùng bức bối.
“Thôi, muộn lắm rồi,
chúng ta nên xuống thôi. Lát nữa sẽ có người đến kiểm tra đấy”. Thất Hiểu Mộ bỗng
vỗ lưng Dư Kim Đào, hai người một đi đằng trước, một đi sau cùng bảo vệ ba đứa
con gái chúng tôi ở giữa lặng lẽ ra khỏi tháp.
Chúng tôi không đuổi kịp
Tiểu Hùng.
Tôi thấy kỳ lạ, vì chẳng
biết tại sao cậu ấy đi nhanh vậy? Cậu ấy sợ hay đang muốn trốn tránh điều gì?
Tôi quyết định hôm sau
phải tìm cậu ấy hỏi cho ra lẽ.
Nhưng hôm sau Tiểu Hùng
lại xin nghỉ, không đến lớp.
Tan học, tôi kéo Hạ Vũ
và Đào Yên Nhiên đến nhà cậu ấy.
Bảo mẫu nhà cậu ấy đang
quét dọn, thấy chúng tôi thì đưa một bức thư ra, kéo tôi hỏi: “Phi Phi, hôm nay
Á Luân phải đi châu Âu dự thi, cháu không biết sao? Có phải các cháu cãi nhau
không?”.
“Cậu ấy không cho cháu
biết”, tôi buồn bã nói. Tiểu Hùng chưa bao giờ biến mất không một lời thế này.
Tôi mở bức thư ra, hàng
chữ ngay ngắn rắn rỏi.
Phi
Phi thân,
Hãy
cho phép tớ xưng hô như thế. Từ nhỏ tới lớn cậu giống như cái đuôi của tớ, giống
như đứa em gái luôn theo tớ. Bỗng một ngày cậu trưởng thành, bắt đầu tìm kiếm khoảng
trời riêng của mình, tớ rất vui.
Còn
nhớ hồi mới đến trường Bạch Tháp, cậu vui như chú chim nhỏ, nóng lòng đi khắp
nơi tham quan dòm ngó. Lúc đó tớ đã có một dự cảm là chúng ta sẽ có được những
ký ức đẹp đẽ khó quên ở ngôi trường này.
Quả
nhiên, liên tiếp có sự việc xảy ra, những chuyến thám hiểm lạ lẫm đầy kịch
tính, tình cảm đẹp đẽ cảm động, mọi thứ đều rất hấp dẫn, nhưng cũng mang lại
không ít rắc rối.
Thật
ra từ một tháng trước tớ đã nhận được giấy mời. Tớ vẫn luôn chần chừ không biết
nên đi hay không? Tớ chưa bao giờ xa nhà, chưa bao giờ xa cậu.
Cuối
cùng tớ quyết định một mình bay nhảy, tớ muốn được một mình suy nghĩ, một mình
bình tĩnh lại.
Nhân
cơ hội này hãy để tớ tạm thời biến mất vài ngày, đừng lo lắng cho tớ.
Nếu
nhớ tớ thì hãy nhìn chiếc hộp bát âm, nghe giai điệu Búp bê khiêu vũ cùng chú gấu
nhỏ, chưa biết chừng ngày nào đó điện thoại của cậu đổ chuông, chính là ngày tớ
trở về.
Tiểu Hùng viết trong
đêm.
“Haizzz…”. Tôi thở dài.
Trong lòng tôi rất buồn, nhất định là cậu ấy đang
trốn tránh.
Không ngờ cậu ấy lại trốn chạy như thế, đồ nhát
gan! Hồi nhỏ có thấy cậu ấy trốn tránh vấn đề gì đâu? Lần này là ai đã làm tổn
thương cậu ấy? Không đúng, có lẽ chẳng có ai cả, là trái tim cậu ấy đang rối bời!
Tôi lén nhìn Hạ Vũ trầm tư bên cạnh.
Cô ấy bỗng ngẩng lên dịu dàng nhìn tôi, cười nói:
“Chúng ta đi thôi. Điều gì đến rồi sẽ đến, những ai nên đi rồi cũng sẽ đi.
Chúng ta tạm thời đừng lo lắng nữa. Tớ đã đợi hai trăm năm rồi, thêm mấy năm nữa
cũng chẳng sao, phải không?”.
Tôi cười: “Cũng phải, rồi có ngày cậu ấy sẽ hiểu”.

