Tứ Quái TKKG (Tập 26) - Chương 02

HAI: VỢ GÓA CỦA
KẺ LỪA ĐẢO

Luise Prachold chợt rùng mình khi bước vào nghĩa trang. Phần gáy cô ta như
mọc lên một con mắt đủ phát giác gã đàn ông quái đản đứng ở bến xe buýt bên kia
đường. Một chiếc xe buýt vừa dừng lại, rồi chạy đi, mà gã thì vẫn đứng nguyên
chỗ cũ. Ê, gã mưu mô gì sau cặp kính râm tráng gương giống một tên thám tử tư
hạng bét? Bề ngoài của gã khá gồ ghề, với khuôn mặt của một đấu sĩ bò tót người
Tây Ban Nha, dáng cao lớn, tóc đen đầy bí hiểm.

Gã biết gì về cái chết của Erik ngay trước bãi biển Andalusien, một vùng
trù phú của Tây Ban Nha? Erik đã chết! Đơn giản là đã chết, như đã công bố.

Mặc kệ sự soi mói của gã đàn ông bên kia đường, Luise cố gắng trấn tĩnh thả
từng bước về phía tấm bia mộ của chồng mình được tạc bằng đá cẩm thạch. Tấm
hình Erik lồng sau kính với cái nhìn nghiêm nghị, hơi bối rối. Trên bia mộ còn
khắc tên ông ta và ngày sinh, ngày mất.

Luise lẩm nhẩm đến sáu mươi giây cho đủ một phút mặc niệm. Cô ta quay đầu
lại. May phước, gã đàn ông cú vọ đã biến mất.

Luise mừng húm đi như chạy ra cổng nghĩa trang và leo lên xe buýt. Chúa ơi,
gã đàn ông có nhân dạng giống người Tây Ban Nha vẫn còn đứng lù lù. Gã đứng ở
chỗ khác, núp sau một bóng cây và đang ngó theo chiếc xe buýt chở Luise.

Quỷ tha ma bắt hắn đi! Trước sau mình cũng sẽ biến khỏi nơi này để tới
miền Nam châu Âu tuyệt đẹp. Và ước mơ được sống tự do của mình sẽ
thành hiện thực.

Luise năm nay hai mươi
chín tuổi, da trắng như sữa, mái tóc đen mượt mà, đẹp rực rỡ với cặp mắt
xám trên gương mặt thanh tú. Gương mặt đó là Erik Prachold choáng váng ngay từ
lần gặp đầu tiên. Lão giám đốc một hãng kinh doanh bốn mươi bốn xuân xanh ấy đã chiếm hữu Luise
làm của riêng được năm năm. Tiếc rằng theo hồ sơ của cảnh sát thì giờ đây ông
ta đã ngỏm rồi.

*

Luise vừa bơi thỏa thích trong bể bơi gia đình. Khi trèo lên khỏi bể bơi
thì cô ta trông thấy thanh tra Glockner. Ông đứng cạnh cổng vườn, vẫy tay ra
dấu xin phép được gặp người vợ góa của ngài Erik Prachold.

Luise gật đầu, mỉm cười tươi rói, khẽ thở dài và quấn chiếc khăn choàng vào
ngang hông.

Thanh tra Glockner bước lại - với một nụ cười xã giao. Ông không ưa Luise
Prachold. Nhưng đó chỉ là cảm giác, vì chưa có một bằng chứng nào chống lại cô
ta. Kết quả điều tra của ông chỉ kết tội ông chồng cô ta.

Luise chỉ chiếc ghế tựa mời ông thanh tra, nụ cười vẫn sáng ngời:

- Mời ông. Xin đừng phiền trách gì con chó Bouboulette nhà tôi. Nó không
thích sự có mặt của người lạ mà.

- Ồ không. Nó cảnh giác vậy là phải thôi. Con gái tôi cũng nuôi một chú chó
Tây Ban Nha có tên là Oskar…

Luise sốt ruột ngắt lời ông Klockner:

- Ông tới hẳn là có việc, thưa ông thanh
tra?

- Ừ… ừm. Thế này, thưa cô Prachold. Cuộc
điều tra của chúng tôi đã kết thúc. Chồng cô, ông Erik, trước khi chết đã biển
thủ công quỹ 520.000 mark. Điều này đã rõ rành rành. Dù không có cuộc điều tra
sau cái chết của ông nhà thì vụ việc sớm muộn cũng bại lộ, thưa cô.

- Vậy hả? Tôi hoàn toàn mù tịt về chuyện
làm ăn của ông ấy, bao giờ Erik cũng nói với tôi rằng ông ấy làm ăn rất phát
đạt. Ông có thể tin tôi thưa ông.

Thanh tra Glockner đã biết trước Luise sẽ
trả lời như thế. Một người đàn bà trơn tuột như lươn, ông nghĩ và chuyển sang
một câu cắc cớ hơn:

- Cô có nghĩ rằng chồng cô đúng là đã qua
đời vì tai nạn hay ông ta tự tử bởi vì công nợ?

Luise vẫn tỉnh bơ:

- Erik không phải là hạng người dễ đầu hàng
số phận.

- Hừm. Cô không có một thắc mắc nào về sự
mất tích của ông ta sao? Sáng ngày 14 tháng 5, ông ta đã bắt đầu cuộc lướt ván
trên bãi biển khá vắng vẻ trước khách sạn Palast. Khi đó gió đang lớn. Người nữ
hướng dẫn viên lướt ván đã quan sát ông ấy khai rằng ông ấy bất chấp sóng to cứ
thẳng hướng nam lướt ra khơi. Vào thời điểm trên tại Marbella rất thưa
thớt du thuyền qua lại. Hành động của chồng cô là một hành động tự sát. Các
nhân viên an ninh phía Tây Ban Nha chỉ tìm thấy một thanh ván lướt sóng.

Luise không mảy may xúc động:

- Biết đâu ông ta cặp bờ biển châu Phi thì
sao? Erick là một người lướt ván cừ khôi. Mà thật ra tôi cũng không biết phải
nói sao về việc này. Đơn giản là vì tôi đã không có mặt
ở Marbella khi đó.

- Chồng cô có hay đi một mình
tới Marbella không?

- Đôi khi. Vì một lý do đơn giản, ngôi biệt thự nhỏ của chúng
tôi bên đó sắp hoàn thành. Tôi và ông ta tính sẽ dọn nhà sang Tây Ban Nha sống
ẩn dật.

Ông Glockner xoa cằm:

- Cho tôi hỏi một câu tế nhị: cô từng yêu
chồng cô chứ?

- Trời đất, ông hoài nghi gì vậy. Tôi vẫn
còn yêu ông ấy. Tình yêu đâu có thể chấm dứt cùng cái chết.

- Chúng tôi đã không thấy sự toa rập của cô
trong chuyện làm ăn mờ ám của ông nhà. Tuy nhiên cô có trách nhiệm phải bồi
thường 520.000 mark thiệt hại mà chồng cô đã gây cho hãng.

Luise gạt những giọt nước mắt đọng trên hai
hàng mi, thản nhiên:

- Tôi biết. 520.000 mark đâu có đáng gì.
Tôi thừa sức lo đủ. Hiện giờ ngoài tiền bảo hiểm tính mạng của chồng tôi là một
triệu rưỡi mark, tôi
còn đang thu xếp bán ngôi nhà và vườn tược ở đây. Ông yên tâm đi.

- Đã có tiền bảo hiểm mà cô vẫn nuôi ý định
bán nhà sao?

- Vì mơ ước từ thời thiếu nữ của tôi
là… Marbella. Tôi muốn sống trong căn biệt thự mini bên đó. Mọi giá trị
tài sản tôi đã chuyển ngân ra nước ngoài. Tôi vẫn còn quá trẻ để phải chịu cuộc
đời góa bụa, cho dù Erik luôn ở trong tim tôi.

- Chừng nào cô đi Marbella?

- Một tuần nữa. Tôi bay vào thứ hai tới.

Glockner gật đầu:

- Tôi có thể tìm cô ở đâu, trong trường hợp
còn có điều chưa rõ?

- Chừng nào ngôi biệt thự chưa hoàn tất,
tôi vẫn ở khách sạn Palast.

- Xin cảm ơn cô về những câu trả lời.

*

Tuy không để lộ ra nhưng Tarzan rất buồn vì
không thể cùng các bạn sang Tây Ban Nha. Biết sao được, khi hắn phải chọn một
trong hai điều tuyệt vời: kì nghỉ với mẹ và chuyến đi Marbella!

Hắn buồn tới nỗi không nhếch mép cười nổi,
ngay cả khi cậu béo Malte Pfeifer bị đứt lưng quần lúc đang viết bảng khiến cả
lớp cười lăn lộn.

Trong khi đó, Tròn Vo vẫn vui như sáo. Ngó
Malte luống cuống kéo cái quần vải thô lên để che cái quần đùi hoa, Tròn Vo vừa
cười sằng sặc vừa đập bàn rầm rầm. Thầy giáo tiếng Anh Proger phải nhắc:

- Sauerlich, em sắp xong chưa?

- Xong rồi ạ. Í, dạ thưa thầy, xong cái gì
kia ạ?

- Tôi hỏi em cười xong chưa. Hãy cố tập
trung nghe giảng. Em nghĩ coi, trong dịp hè, có thể các em sẽ theo gia đình ra
nước ngoài. Khi đó, vốn tiếng Anh của các em sẽ rất có ích. Sauerlich, đều tôi
nói có gì đáng cười vậy?

- Thưa thầy, em cười vì thầy nói trật rồi.
Tụi em sang Tây Ban Nha kia. Vậy nên tiếng Anh đâu có tác dụng bao nhiêu. Me
entiende usted?[i]

Thầy Proger mỉm cười:

- Si[ii]. Em đi cùng bố mẹ à?

- Và các bạn em nữa. Cùng Gaby, Karl và…
Tarzan.

- Buen viaje![iii]

[i] Thầy hiểu em chứ ạ? (tiếng Tây Ban Nha)

[ii] Hiểu. (tiếng Tây Ban Nha)

[iii] Chúc chuyến đi tốt đẹp! (tiếng Tây Ban Nha)

Câu trả lời của Tròn Vo cùng cái nháy mắt
của nó với Gaby khiến Tarzan như ngồi trên đống lửa. Giờ ra chơi, hắn nhào tới
chỗ ba quái, hỏi ngay:

- Ê, mấy người có chuyện gì bí mật vậy?
Mình có thể biết được không?

Gaby cười, má hồng lên vì vui sướng:

- Sao không, đại ca.

Máy Tính Điện Tử cười mím chi:

- Má mày gởi lời chào thắm thiết tới cậu
con cưng đó, Tarzan.

Tarzan trợn mắt:

- Nghĩa là các bạn đã gọi điện cho má mình,
ép bà phải nghỉ phép thường niên ở nhà một mình, để mình có thể rong chơi ở xứ
người ư?

Gaby đấm liền một quả vào sườn Tarzan:

- Không phải vậy đâu, người hùng.

Tròn Vo trịnh trọng thông báo:

- Mọi người sẽ hội ngộ trên sân
bay Malaga, trong đó có thân mẫu của mày, đại ca ạ.

Tarzan ngơ ngác:

- Mình… vẫn chưa hiểu. Các bạn đùa hả?

- Quá dễ để hiểu. Ông già tao đã điện thoại
điều đình với má mày. Ổng đã lo vé và chỗ ăn ở trong khách sạn cho mẹ đại ca
trong chuyến đi này.

- Chúa ơi! Mày nói thiệt không mập? Vậy là
bà già tao cũng sang Marbella cùng với tụi mình?

- Còn phải hỏi.

Thằng mập tiếp tục bô bô:

- Tiền bạc chỉ là… chuyện nhỏ. Tình TKKG
quan trọng hơn. Này nhé, má đại ca sẽ ở Tây Ban Nha ba tuần cùng gia đình
sôcôla Sauerlich. Mày phải nhớ là ông bà già tao luôn luôn sung sướng mỗi khi
có điều kiện ra tay nghĩa hiệp với Tứ quái.

Tarzan phải cố kìm nén để không bay lên vì
vui mừng. Hắn quơ tay ôm một lượt ba chiến hữu vào lòng. Coi, Công Chúa bị kẹt
cứng giữa Tròn Vo và Karl phải cầu cứu liên tục:

- Cứu tôi với!

Xương Karl kêu răng rắc, còn Tròn Vo thì
ngáp ngáp như cá mắc cạn. Mặc kệ tình trạng thê thảm của mọi người, Tarzan reo
lên:

- Mình có thể ôm tất cả các bạn, thấy chưa!

Gaby làm bộ thều thào:

- Nhưng xin đại ca ôm từng người thôi.

Rồi cô bé phá lên cười.

*

Gần tối thì cơn dông kéo tới bất ngờ. Con
chó Bouboulette của Luise Prachold biết thân phận cuộn mình dưới chân giường
ngủ trên tầng hai yên tĩnh.

Luise nghe tiếng cây cối vặn mình trong cơn
dông.

Có tiếng lách cách vọng từ cửa hậu.
Bouboulette chồm lên gầm gừ cự nự, nhưng không có ý định sủa vì tiếng bước chân
đang lên cầu thang đã quá quen với nó.

Luise gọi to:

- Phải anh không, Waldi?

Một giọng đàn ông cất lên ngọt còn hơn mía
lùi:

- Anh đây. Hay là em còn cho phép một kẻ
thứ hai giữ chìa khóa cửa hậu?

Luise hài lòng ngắm nghía mình trong gương
đúng lúc Waldemar Luschner tự Waldi bước vào với một nụ cười điệu đàng mà gã đã
nhọc công tập dượt. Ê, gã nhân tình này của cô ta “hợp rơ” với Luise hết cỡ. Gã
cao tới 1 mét 90, ba mươi mốt tuổi, mái tóc nâu óng mượt như lụa, trang bị thêm
sợi dây chuyền vàng trên khuôn ngực đàn ông rám nắng. Chuyện sợi dây chuyền
vàng và trang phục công tử của gã xin miễn bàn. Chính là một tay Luise sắm sửa.
Cô nàng còn trang bị cho bộ cánh đẹp mã của gã nhân tình bằng chiếc đồng hồ trị
giá 8.000 mark đeo cổ tay và một chiếc xe hơi thể thao cáu cạnh.

Waldi hôn vô má cô ả cái chụt. Gã thản
nhiên đặt mông xuống giường:

- Chào em yêu!

Luise vuốt má gã:

- Có ai nhìn thấy anh không cưng?

- Không. Nhưng anh ghét trò chơi ái tình
thập thò này lắm rồi. Anh muốn công khai hóa.

- Được thôi, một tuần nữa
qua Marbella là mong ước của chúng ta sẽ thành hiện thực. Nhưng…

- Nhưng cái gì hả… em yêu?

“Em yêu” vân vê tà áo ngủ đoạn thỏ thẻ:

- Thanh tra Glockner có tới đây báo tin
mừng là vụ Prachold đã kết thúc. Lão đã được cảnh sát xác định là tử. Tuy nhiên
em nghĩ em đang bị theo dõi.

Waldi nhíu mày. Trước kia gã vẫn nhíu mày
như vậy mỗi khi viết phiếu thanh toán cho khách. Vì gã vốn là bồi bàn. Nhờ phép
lạ của Luise, gã đã chuyển nghề bồi bàn sang nghề… tay chơi lão luyện cho bà
chủ. Gã có vẻ lo lắng:

- Theo dõi? Ai vậy em?

- Một thằng cha đeo kính râm có vẻ giống
như dân Tây Ban Nha.

Waldi tư lự một lúc lâu khi nghe tình nhân
kể lại:

- Đáng ngại thiệt. Hay là lão già của em đâm
nghi và cho người theo dõi em?

- Giả thuyết của anh nghe không ổn. Erik si
mê em và tin cậy em tuyệt đối. Lão ít hiểu đàn bà, không nhìn thấu được ruột
gan đàn bà. Lão mà biết em dan díu với anh bấy lâu, lão dám tắt thở như chơi.

- Hừ, đó là trong hoàn cảnh bình thường, em
yêu ạ. Nhưng lúc này thì sao chớ? Erick đang ngồi trên thùng thuốc nổ và không
thể tụt xuống được - cái lão lừa đảo đã bị coi như chết rồi ấy. Nghĩa là với
chính quyền, lão đâu còn tồn tại. Lão phải sống chui nhủi, và lão đâm ra nghi ngờ
tất cả. Biết đâu lão đánh hơi từ xa và thuê thám tử tư theo dõi tụi mình.

- Em cũng không biết nữa.

- Thôi được. Nếu thằng Tây Ban Nha cà trớn
kia lại xuất hiện, anh sẽ mua nó với giá cao hơn lão già. Rồi chúng ta sẽ biết
được âm mưu của Erick khi nó tiết lộ.

Luise co mình lại trên giường, vẻ nghĩ
ngợi:

- Càng nghĩ em càng tin rằng gã Tây Ban Nha
ấy nhìn theo em chỉ là do tình cờ. Erik không bao giờ ghen tuông. Tiền bảo hiểm
tính mạng lão đã nằm ở nhà băng bên Marbella. Em còn đền bù mớ tiền lão đã
gây ra ở đây rồi mới qua Tây Ban Nha. Vậy em không thể làm gì hại lão, cho dù
em muốn. Còn chuyện tụi mình đang dự tính, trí tưởng tượng của lão không có chỗ
cho những chuyện như vậy đâu, Waldi!

Waldi nhún vai:

- Có lẽ em nói đúng. Lão chỉ là một tên đại
bịp. Chấm hết! Tiềm năng trí tuệ của lão không đủ sức phát hiện trò chơi giết
người của chúng ta. Đúng vậy!

- Chúng ta đã thành công được phân nửa
trước mắt. Lão giăng bẫy chính quyền nhưng sẽ sa bẫy chúng ta. Lão muốn cuỗm
1,5 triệu mark và trốn nợ bằng cách giả chết, giỏi đến nỗi thanh tra cáo già
Glockner cũng bị qua mặt.

- Hà hà, số tiền bảo hiểm tính mạng của lão
sẽ rớt vào tay… chúng ta, em yêu. Tuy nhiên em đừng đánh giá thấp lão Glockner.
Anh cho rằng lão cớm ấy không dễ dàng tin Erik đã mất tích lãng xẹt vậy đâu…

- Thây kệ thiên hạ, cưng à. Thật tức cười.
Erik giờ này có lẽ đang điều chỉnh lại bộ mặt tại một thẩm mĩ viện bên Tây Ban
Nha để dễ bề lộ diện với tên họ Heribert Steiner cho nhân dạng mới. Lão nói với
em là lão đã nhờ một tên bác sĩ trình độ phẫu thuật cao thuộc thế giới anh chị.
Trời ạ, lão già ngu ngốc đến chừng nào khi vẫn còn nuôi mộng sống với em, bằng
một con người được tân trang toàn diện ở bên xứ người.

Waldi vuốt ve cườm tay người đẹp:

- Anh hiểu em sẵn sàng làm tất cả chỉ vì
tương lai của chúng ta. Tội nghiệp, em đã hi sinh thân thể ngà ngọc cho lão
suốt năm năm để bây giờ mới được toại nguyện với món tiền bảo hiểm kếch sù và căn biệt thự mini hải
ngoại.

Mắt “người đẹp” long lên sòng sọc:

- Tất cả sắp chấm dứt vĩnh viễn rồi. Lão sẽ
không còn chết giả nữa mà sẽ nghỉ… thở vĩnh viễn. Ôi chao, tấm bia mộ cứ để
nguyên chỉ cần sửa lại ngày giờ lìa đời. Em chỉ muốn chờ cho đến ngày ấy để hai
đứa mình cùng bay sang căn biệt thự xinh đẹp ở Marbella tận hưởng tự
do.

Waldemar Luschner nhắm nghiền mắt:

- Mưu kế của tụi mình “hết sảy… con cào
cào, bá… cháy con bọ chét”. Tên lừa đảo kiêm đại bịp già nua kia có chết cũng
không ai thương tiếc. Đích thân anh sẽ xóa sổ lão.

- Waldi, hai ta sắp được chung sống đàng
hoàng rồi.

- Ôkê, nhưng em nhớ moi nốt số tiền mà lão
“dím” ở bên tây Ban Nha nhé.

- Tối thiểu cũng còn hơn 300.000 mark trong
số tiền lão biển thủ được, sau khi trừ số tiền lão đã phải trả cho mười hai
ngày nằm ở viện phẫu thuật tư của tay bác sĩ thẩm mĩ. Em đã tính rồi.

- Uổng thiệt!

- Ăn nhằm gì ba mớ lẻ tẻ thù lao giải phẫu
đó, em sẽ còn lo cho anh thành một ông hoàng. Chúng ta tính chuyện tụi mình đi.

- Nói anh nghe coi em yêu.

- Này nhé, em đã xì cho thanh tra Glockner
rằng em sẽ sống ở khách sạn Palast cho tới khi hoàn tất ngôi biệt thự. Anh cũng
nên chuẩn bị một phòng ở đấy để chúng ta gặp nhau hàng ngày. Chúng ta sẽ giả vờ
như hai người xa lạ tình cờ làm quen với nhau tại quầy rượu hoặc hồ bơi. Và thế
là vĩnh viễn không cần phải giấu giếm nữa.

Waldi cười hô hố:

- Nhưng chỉ là sau khi lão già của em đã
chết chìm thôi. Hay em nghĩ lão sẽ cho phép em liếc mắt đưa tình với anh?

Con chó Bouboulette chợt gừ gừ, lăn người
qua bên kia như phản đối, nhưng bà chủ của nó và nhân tình của bà mơ màng.
Walde Luschner mân mê chiếc cúc rất đẹp ở tay áo:

- Không biết có còn phòng ở khách sạn
Palast hay không?

- Sao lại không. Khách sạn sang trọng ấy
đâu phải ai cũng có đủ tiền thuê được. Bởi vậy mà luôn còn phòng trống.

- Hiện giờ anh chỉ tập trung vô mỗi một
việc: thanh toán lão Erik Prachold. Có khi em phải phụ anh một tay đấy, em yêu.

- Vâng, nếu cần phải vậy.

“Em yêu” nhoẻn miệng cười tình khiến Waldi
phấn chấn. Gã thao thao:

- Em sẽ hẹn hò lão ban đêm ngoãi bãi biển.
Rồi… lão sẽ bị anh chụp thuốc mê và dìm chết dưới làn nước. Xong xuôi, anh chỉ
làm thêm một động tác nữa là lôi xác lão lên thuyền, bơi ra xa liệng xuống. Anh
tính là phải mất nhiều tuần xác lão mới dạt được vào bờ nếu như không bị cá mập
xơi. Bấy giờ, thiên hạ chỉ còn nhận dạng được kẻ chết trôi bởi… bộ răng.

Luise bụm mặt:

- Trời đất, nghe kinh quá hà.

Waldi vuốt má cô ả:

- Thì vẫn thế mà, cưng: biển nào trên thế
gian chẳng lềnh bềnh những xác chết. Và nước biển đâu có vì thế mà bẩn hơn.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3