Tứ Quái TKKG (Tập 23) - Chương 01
TARZAN – NGƯỜI HÙNG
Tên thật của Tarzan là Peter Carsten, kẻ thành lập băng tứ
quái TKKG, đại ca của Karl, Kloesen, Gaby... mười sáu tuổi, đẹp trai, cao một
thước bảy mươi, sở trường Judo và võ dân tộc. Hắn đặc biệt thành danh với biệt
hiệu Tarzan nhờ là một vận động viên ngoại hạng của trường trung học trong các
môn bóng chuyền, điền kinh, riêng điền kinh, hắn có khả năng chạy nước rút và
phóng gọn lên cây trong một thời gian kỷ lục không thua gì Tarzan... người khỉ.
Tarzan mất cha từ thuở nhỏ, hắn đang học lớp 10A và nương náu
trong một trường nội trú ngoại thành nhờ đồng lương còm cõi của người mẹ làm
nghề kế toán. Hắn biết an ủi mẹ qua những thang điểm cao nhất ở hầu hết các môn
học. Hắn cũng biết đáp tạ hương hồn người cha kính yêu qua những cuộc phiêu lưu
mạo hiểm để chống lại cái ác còn diễn ra ở khắp mọi nơi. Hắn luôn luôn sôi sục
dòng máu hiệp sĩ và bao giờ cũng là kẻ có mặt đầu tiên ở chỗ hiểm nghèo nhất;
còn phải hỏi, hắn là đại ca của TKKG kia mà.
TKKG là gì ư? Nếu chúng ta viết tắt bốn chữ cái khởi đầu của
bốn nhân vật Tarzan, Karl, Kloesen, Gaby, chúng ta sẽ hiểu thế nào là tứ
quái. Tứ quái TKKG ba nam một nữ, trọng nghĩa khinh tài sẽ dẫn chúng ta tham
chiến vào những đặc vụ bất tận mà có khi chính chúng ta trong đời cũng đã trải
qua ít ra là một lần.
Nào, mời các bạn hãy đồng hành với Tarzan gia nhập cuộc chơi
thám tử thứ mười hai của TKKG.
KARL – MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ
Được tuyên dương một cách thân mật là... Máy Tính Điện Tử,
Karl hơn mười lăm tuổi một chút, rất xứng đáng với vị trí quân sư trong tứ quái
TKKG. Hắn là bạn đồng lớp với Tarzan nhưng không lưu lạc trong trường nội trú
mà ở thành phố với gia đình. Họ của Karl là Vierstrein và có lẽ nhờ dòng họ
danh giá đó, hắn đã thừa hưởng của người cha, đang là giáo sư toán Trường đại
học tổng hợp, một trí nhớ hoàn hảo.
Máy Tính Điện Tử Karl trang bị ngoài cái đầu tinh quái của
một robot là cặp kính cận thị rất... trí thức. Hắn có dáng vẻ cao nghều và ốm
nhách như một cây sậy, thù ghét mọi sự xung đột về cơ bắp. Hắn đứng cạnh Tarzan
trong cuộc đối đầu với bạo lực bằng sức mạnh... máy tính điện tử của một vị
quân sư.
KLOESEN – TRÒN VO
Tên cúng cơm là Willi Sauerlich với ngoại hiệu Tròn Vo, vốn
là con trai thừa kế một gia tài khổng lồ của ông chủ nhà máy sản xuất kẹo
sôcôla có thường trực trong nhà chiếc xe Jaguar mười hai trục. Hắn sắp... mười
sáu tuổi.
Kloesen có tất cả tương lai trong tay và cũng sẵn sàng buông
tất cả trong tay chỉ vì mê Sherlock Holmes như điếu đổ. Hắn thực hiện ước mơ
thám tử của mình bằng cách nhất định trú ẩn cùng phòng với Tarzan ở trường nội
trú mặc dù mới đầu mẹ của hắn đã khóc hết nước mắt. Chỉ tội nghiệp cho Kloesen
một điểm: qua cái bụng to kềnh của một viên thịt băm Tròn Vo thường xuyên ngốn
kẹo sôcôla, hắn chưa bao giờ vượt quá điểm hai trong môn thể thao. Nhưng có hề
gì với Tròn Vo Kloesen, mỗi lần sát cánh cùng Tarzan, hắn đã dám can đảm lao
vào những cuộc đụng độ nhất sinh thập tử.
Hắn đúng là một anh hùng bất đắc dĩ của TKKG.
GABY – CÔNG CHÚA
“Người phụ nữ” duy nhất trong tứ quái TKKG là “công chúa”
Gaby Glockner năm nay mới mười lăm tuổi.
Tóc vàng, mắt xanh, hành mi dài, chiếc răng khểnh khiêu
khích... cô bé Gaby đã từng làm đại ca Tarzan trở thành... thi sĩ như chơi sau
những cuộc phiêu lưu rùng rợn đến... xiêu lòng. Giống trường hợp Karl, cô công
chúa lớp 10A sống cùng cha mẹ trong thành phố nhưng tâm hồn thì lãng mạn tới
chân mây.
Này nhé, cha của Gaby là thanh tra hình sự, mẹ là chủ tiệm
bán thực phẩm nên việc cô bé mê truyện trinh thám và nấu nướng giỏi là đương
nhiên. Vấn đề quan trọng hơn là chỗ khác, với chức vô địch bơi ngửa trường
trung học và đứng đầu môn tiếng Anh trong lớp, cô đã góp phần không nhỏ làm cho
bốn chữ TKKG trở nên huyền thoại của lứa tuổi mới lớn trong hành loạt đặc vụ bí
mật.
Sẽ thật là thiếu sót nếu không nhắc đến Oskar. Con chó trắng
khoang đen giống truyền thống Tây Ban Nha của Gaby đã khiến thế giới loài chó
sửng sốt bằng những chiến công không thua kém cô chủ chút nào. Chính con chó
Oskar của Gaby đã từng “hạ” một anh chàng bec-giê khổng lồ trong một trận đánh
vô tiền khoáng hậu trước đó.
Nào, chúng ta hãy cùng theo dõi hành trình của con Oskar khôn
ngoan cùng cô chủ Gaby có biệt danh Công Chúa trong chuyến viễn du thứ hai mươi
ba của Tứ quái TKKG.
MỘT: VỤ CƯỚP TRONG NHÀ ĐỖ XE
Nếu đại ca của TKKG lúc đó cũng có mặt thì
hẳn đã ngăn được vụ việc này. Nhưng rủi thay, hắn còn đang bận luyện Judo ở
trung tâm thể thao trong thành phố.
Tarzan vắng mặt, vậy là chuyện tồi tệ đã
xảy ra.
Đó là buổi chiều thứ sáu một ngày cuối
tháng mười một. Bầu trời xám xịt với những đám mây trĩu nước treo lơ lửng trên
đầu kí túc xá.
Trong phòng của thầy giáo Fritz Georg - còn
gọi là tiến sĩ Roenz - ba quái Karl, Willi và Gaby đang ngồi trước đống tiền xu
cao nghệu.
Chưa bao giờ cả bọn nhìn thấy đống tiền xu
nhiều như vậy. Đây là kết quả hoạt động của gian hàng đoàn kết tháng mười một
được tổ chức vào ngày hôm qua.
Gian hàng bán đồ chơi do các học sinh tự
chế tạo, bán sôcôla hạng nhất do đấng thân sinh của Willi Sauerlich - tự Tròn
Vo - ủng hộ. Dân chúng khắp thành phố đã quyên góp bằng việc mua bất cứ món quà
nào, dù nhỏ nhoi.
Số tiền thu được sẽ đem tặng một trại trẻ
mồ côi của thành phố nhân dịp lễ Nô-en.
Không biết số tiền sẽ là bao nhiêu nhỉ?
Kloesen ngồi đếm loại tiền hai mark bỏ vào
bao. Mắt thằng mập như hoa lên:
- Nè, người ta có thể ghen tị với tụi trẻ
mồ côi đó.
Kark nói:
- Đừng có nhảy lên vì vài đồng bạc. Mày có
một tấm lòng vàng mà, Willi. Trẻ em mồ côi thì đang cần từng xu đó.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Tròn Vo vặn lưng và kêu toáng lên:
- Chu cha, lại quên mất là được
bao nhiêu rồi.
Gaby lẳng lặng không nói gì. Cô bé đang
kiểm loại tiền một mark. Những ngón tay búp măng của cô bé cứ lướt đi thoăn
thoắt. Thỉnh thoảng cô bé lại thổi món tóc vàng óng mượt xõa xuống che mất tầm
mắt. Thầy Roenz hỏi:
- Nóng hả Gaby?
Công Chúa chưa kịp trả lời thì thằng mập đã
bô bô:
- Gaby vẫn vậy đó. Bạn ấy thổi tóc xuống để
xem dài chưa rồi lấy một cái kéo… làm vườn để sửa đấy ạ.
Công Chúa đính chính:
- Bằng kéo cắt giấy chớ.
Tiến sĩ Roenz mỉm cười. Trước mặt thầy là
một núi tiền loại năm mươi xu. Karl cố giương mắt sau cặp kính dày cộm như đít
chai, còn Tròn Vo lại méo xệch mặt vì phải đổ tiền ra đếm lại lần thứ ba.
Roenz bước sang tuổi ba mươi, ốm nhách và
đi tập tễnh. Thầy có bộ dạng của một nghệ sĩ nhưng lại luôn mơ ước thành vận
động viên thể thao có cỡ. Điều đáng buồn là giữa ước mơ và hiện thực có một
khoảng cách quá xa vời.
Gaby lặng lẽ buộc túm bịch tiền vừa đếm.
Tất cả những bịch tiền đã đếm đều được đánh dấu và ghi tổng số. Không chỉ có
tiền mà còn có ngân phiếu nữa. Các tờ ngân phiếu được bỏ vào phong bì.
Thầy Roenz gật gù:
- Tối mai chúng ta sẽ liên hoan…
Câu nói lơ lửng của ông làm ba quái khựng lại vài giây. Rồi chúng chợt nhớ
ra. Tối mai là kỉ niệm sinh nhật của Britta Jacoby, cô bạn cùng lớp 10A rất thân
thiết với bốn đứa. Britta đã gửi thiệp mời băng TKKG từ trước, riêng thiệp mời
thầy Roenz lại do cha của Britta gửi. Còn phải nói, ông Franz là bằng hữu chí
cốt của thầy giáo mười năm nay chớ sao.
Ba quái gần như nói một lượt:
- Chắc chắn tụi em sẽ đến.
Cuộc tổng kết tiền đã đến hồi kết thúc. Kloesen chợt thất vọng lẩm bẩm:
- Trời đất, lộn xộn hết rồi!
Công Chúa sửng sốt:
- Cái gì vậy?
Thằng mập phân bua:
- Mình đếm được đến 344. Nhưng không hiểu là 344 mark hay 344 đồng hai
mark.
Gaby đảo mặt nhìn khắp lượt, Karl phì cười. Thầy Roenz đỡ lấy bịch tiền,
sục tay vào trong:
- Số tiền này không thể nhiều hơn 172 đồng hai mark được, Willi.
- Cảm ơn thầy. Em thuộc diện khó đào tạo ạ.
Một khái niệm hay đấy – Gaby nghĩ.
Cả đám thở phào. Thầy Roenz làm phép cộng trên các bao bì chớp nhoáng:
- Các em thấy ngộ ghê chưa. Tất cả “7772 mark và 77 xu”.
Thầy rút từ túi mình ra 5 mark bỏ vào một bịch rồi tươi tỉnh:
- Số tiền cho quỹ “Tấm lòng vàng” lúc này là sáu con số 7 và một dấu phẩy.
7.777,77 mark, thật tuyệt vời.
Máy Tính Điện Tử cảm động. Nó lau cặp kính cận:
- Tạ ơn những con người có tình nghĩa “là lành đùm lá rách”.
Ông thầy gật đầu:
- Đây là một công trình từ thiện mà nhà trường chúng ta sẽ còn phát huy.
Bây giờ thì các em phải hộ tống thầy như đã thỏa thuận nhé. Nhà băng đã đóng
cửa, chúng ta sẽ gửi vào kho cầm đồ qua đêm của ngân hàng.
Mỗi bịch tiền được dán một mảnh giấy đề rõ tài khoản của kí túc xá. Mọi
việc đều suôn sẻ, ông chủ kho bạc là ba của Britta cũng đã biết việc này.
Trời mỗi lúc một tối. Ngoài vườn, những chiếc lá hiếm hoi còn lại trên cành
đang bị gió tước đoạt sự sống. Các ô cửa đều bật sáng đèn.
Bốn thầy trò hì hục vác những bao tải tiền đi xuống bãi đậu xe. Tiếng thằng
mập nghe như thằn lằn chắt lưỡi:
- Tụi mình giống các em bé mồ côi cần được cứu trợ…
Thầy Roenz tủm tỉm cười tìm chìa khóa chiếc Opel màu trắng. Những bao tiền
được xếp gọn vào cốp xe cùng với túi đựng ngân phiếu. Giọng thầy ấm lạ lùng:
- Lên xe đi các em. Chúng ta khởi hành là vừa.
*
Công Chúa gỡ chiếc nón len xanh ngồi kế bên tay lái. Gaby mặc trang phục
mùa đông xanh như màu mắt cô bé vậy. Mà mắt Gaby thì… Tarzan vẫn so sánh là
xanh như biển biếc, xanh như bầu trời mùa hạ không một gợn mây. Thi sĩ lắm chớ
bộ.
Chiếc Opel lăn bánh qua cổng đi theo con đường độc đạo vào thành phố. Một
vầng sáng vàng rực của Trung tâm đô thị hiện lên quyến rũ từ xa.
Nhà băng, nơi mà thầy trò mang tiền đến gửi, nằm trong khu dành riêng cho
người đi bộ. Vậy là mấy thầy trò phải vác những bịch tiền từ chỗ đỗ xe đến nhà
băng. Chỉ e là người ta lại nghĩ mình vừa đánh cắp tiền ở một quầy đổi tiền tự
động nào đó.
Thầy Roenz rẽ vào nơi đỗ xe. Đó là một ngôi nhà bốn tầng. Coi, bên trong
tối thui cho dù các bức tường toàn bằng khung kính. Cả ba tầng xe đậu kín.
Chiếc Opel dò dẫm tìm chỗ đăng kí “hộ khẩu” ở tầng sát mái giữa một rừng xe hơi
dày đặc. Vẫn còn một khoảng trống cần thiết, tạ ơn trời.
Gaby xuống xe. Cô rùng mình vì lạnh:
- Rét run…
Tròn Vo xuýt xoa. Nó vừa mở cửa là đụng
nhằm một chiếc xe cũ rích:
- 7.777 mark và 77 xu. Sau này mình cũng
làm một chân phụ trách bán hàng quyên góp.
- Bạn không thể khá… Oo… ái! – Gaby đang
nói dở bỗng la lên.
Gaby bị khóa chặt từ phía sau bằng một cánh
tay như gọng kềm. Một gã to con ghì chặt cô bé từ phía sau rồi lôi cô xềnh
xệch. Gót giày cô bé mài sàn sạt trên nền bê-tông. Gaby vùng vẫy cuống quýt.
Nỗi sợ hãi làm tim cô bé thắt lại.
Một họng súng lạnh ngắt gí mạnh vào thái
dương phía trái. Gã đàn ông bí mật nói giọng khàn khàn:
- Tụi bay biết khôn thì ngậm mồm bằng không
con bé này sẽ vỡ toang óc. Tao báo trước: đạn đã lên nòng.
Thầy Roenz đứng như trời trồng. Karl thì
giống hệt một cái Máy Tính bị mất … điện. Thằng mập Kloesen thì thả bịch tiền
rơi xuống cốp xe run rẩy.
Thầy Roenz lắp bắp:
- Ông… ông… muốn gì?
Tên giọng khàn ra lệnh:
- Xếp tất cả các bịch tiền vô cốp xe, luôn
cả giấy tờ xe và chìa khóa. Hiểu chứ?
Gã gí sát nòng súng thêm một chút. Cửa xe
còn mở, ánh sáng xanh nhạt bên trong xe hắt ra đủ thấy sắc mặt mỗi người. Tròn
Vo mặt mày trắng bệch như một xác chết. Nó lập bập:
- Thưa ông… cướp. Số tiền này được trường
chúng tôi quyên góp cho một trại nuôi trẻ mồ côi để lễ Nô-en mỗi đứa có một
chút quà mọn. Xin ông đừng lấy tiền của chúng. Tôi xin hứa sẽ biếu ông một
phong sôcôla.
- Ngậm mồm lại thằng mập.
Mùi nước cạo râu của gã xông vào khứu giác
Gaby khiến cô chỉ muốn ói. Cô tuyệt vọng nhìn thầy Roenz bỏ giấy tờ xe lên một
bịch tiền. Mặt thầy tái mét như bị đóng băng.
- Khóa cốp xe lại!
Tiếng thằng cướp vang lên khô khốc. Gaby ứa
nước mắt. Tại sao không có một nhân viên công lực nào “chốt” ở khu vực tối tăm
đầy bất trắc này hở trời? Mình phải nói với ba mới được. Và tại sao giờ này
Tarzan vẫn bặt tăm hơi?
Giọng tên cướp cạn khàn khàn:
- Bước lại chỗ cửa đằng kia, nhanh lên. Cử
động đi.
Sau bức tường xám xịt là lối xe lên xuống.
Kế đó là một căn xép nhỏ không cửa sổ chứa toàn đồ đạc linh tinh của một người
quét dọn. Cô bé lết đi bởi cánh tay thép của tên cướp xiết chẹn cổ. Gót giày
của cô bé bị vấp liên tục. Gaby muốn cào cấu, muốn đá hậu nhưng càng giãy, họng
súng càng gí mạnh vào mái tóc vàng:
- Một miếng mồi quá ngon. Phải lúc khác thì
tao sẽ quặp mày theo đó.
Gaby nghiến răng:
- Tao chỉ muốn giết mày!
Tròn Vo cũng cảm thấy không còn gì để mà
giữ mồm giữ miệng. Nó đế theo:
- Đúng thế! Mày là đồ bẩn thỉu. Đi cướp cơm
của những đứa bé mồ côi.
- Tao cũng mồ côi đây. – Thằng cướp cười
hềnh hệch và đẩy Gaby chung số phận với ba thầy trò trong xó phòng tối mịt. Gã
thản nhiên đóng sập cửa lại và khóa trái.

