Hoàng tử công chúa của thế giới ngầm - Chương 41 + 42

Chương 41: Phản kích thắng
lợi!

Thương lượng chuyện công
trình với Tiểu Tuyền. Sau đó lại đem bàn thiết kế cũ đã cải biến gửi sang cho
anh ta! Làm xong những chuyện cần thiết thì trời cũng đã tối, lấy điện thoại di
động ra Phong gọi rất nhiều cuộc cho tôi! Gọi lại.

“Thần! Tan việc chưa?”

“Ừ, sắp, cậu đang ở đâu?”

“Tớ ở trong quán cà phê với
đối diện Băng thị, đến không?”

“Được, chờ tớ.” Vội vàng thu
dọn đồ đạc! Vốn là đã đi ra cửa, mới nhớ tới để quên bản thiết kế mới sửa,
nhanh trở lại! Cầm lấy thiết kế cất vào bao, nhân viên bên ngoài cũng đã tan
việc! Một mảnh tối đen như mực! Đi ngang qua cửa phòng làm việc của chủ tịch,
thấy bên trong còn sáng, ông ta vẫn chưa đi sao? Gởi tin nhắn bảo phong mua một
ly cà phê Lam Sơn! Tôi nhớ ông ấy thích nhất là uống Lam Sơn! Lần trước Phong
đã tới, cho nên nhớ đường!

Rất nhanh thang máy vang lên!
Mang theo một cái túi! Đi tới bên cạnh tôi! Còn mua rất nhiều đồ! Đưa tay gõ
cửa không đợi ông đồng ý đã đẩy cửa vào, ông còn đang làm việc! Thấy chúng tôi
có chút kinh ngạc.

“Con còn chưa trở về a.” Gật
đầu, Phong đem cái túi trên tay đặt lên bàn, ông để văn kiện xuống đi tới ngồi
đối diện với chúng tôi.

“Bác trai, cháu mua chút thức
ăn, ăn một chút đi nha!” Phong lấy đồ trong túi ra đặt lên bàn! Tôi lấy cà phê
đưa cho ông, đưa tay nhận lấy! Phong cũng đưa cho tôi một ly cà phê! Uống một
ngụm, oa! Thật nóng! Cả người cũng trở nên ấm áp! thấy ông ấy nhìn tôi chằm
chằm

“Làm sao vậy, ba! Uống một
ngụm đi rất ấm áp nga! Thật thoải mái a.”

Ba, Thần gọi ông là ba rồi,
đã nhiều năm cô cũng không gọi ông như thế nữa! Run run cầm lấy cái ly, uống
một hớp, thật là thơm a! Phong nhìn tôi! Ha hả, này có phải là đại biểu Thần
rốt cục cũng tha thứ cho bọn họ, chịu tiếp nhận bọn họ lần nữa! Thật tốt!

Bất tri bất giác cũng đã mười
một giờ rồi! Ba người thu thập đồ xong về nhà! Vốn là cha bảo tôi tối nay về
nhà! Tôi cự tuyệt, Phong đưa tôi trở về nhà trọ, nhìn Phong định ra khỏi cửa.

“Phong, đã trễ thế này cũng
đừng về nữa! Ở đây đi! Dù sao trong nhà cũng rộng.”

“Nga! Được.” Nhìn một chút,
sư huynh lại không trở về! Mấy ngày qua cũng không biết đang bận cái gì! Luôn
không thấy bóng dáng! Rửa sơ mặt một chút liền chui vào trong chăn ấm áp! Thật
là ấm áp a! Mau ngủ thôi! Phong rón ra rón rén đi vào phòng tôi! Chui vào chăn
trong chăn của tôi.

“Bà xã, tớ ôm cậu ngủ nha!”
Hì hì…

“Ân! Cũng biết cậu sẽ qua, a!
Thật là…” Hì
hì… Thật là ấm áp! Ngủ một giấc đến hừng sáng! Thật là thoải mái a!

“Mặt trời đã lên cao! Còn không mau rời giường, con heo lười.” Phong kéo
rèm cửa sổ ra, để ánh sáng rọi vào! Thật chói mắt a! Mở mắt ra nhìn Phong bên
giường!

“Chào buổi sáng!” Vặn eo bẻ cổ rời giường.

“Không còn sớm nữa, cũng đã chín giờ rồi!” Phong hôn trán tôi. “Nhanh đi
rửa mặt, ra ngoài ăn sáng a!” Vừa nói liền ra khỏi phòng! Cuộc sống như vậy mặc
dù đơn giản nhưng rất hạnh phúc, tôi có thể như vầy bao lâu?

Ăn sáng xong, Phong đưa tôi đến dưới công ty rồi mới trở về! Vốn là tôi bảo
anh ấy cùng lên! Nhưng là anh nói như vậy người khác thấy được ảnh hưởng không
tốt! Nên không đi lên! Ha hả đàn ông tốt a!

Mới đến phòng làm việc thư ký Cao liền đến truyền lời của chủ tịch bảo, tới
phòng làm việc của ông.

“Ba, người tìm con a.”

“Ân! Thần, con nói biện pháp
kia rất hữu dụng, ta thật tra được một nhân vật khả nghi.”

“Nga, phải không? Để con xem
một chút.” Ông đưa cho tôi một phần tài liệu! Mở ra, nhìn kỹ! Ân! Thật có chút
vấn đề.

“Vậy tiếp theo có tra được
chưa?” Để tài liệu xuống, nhìn ông, gật đầu.

“Có, nhưng là…” Muốn nói lại
thôi.

“Tại sao, ba, nói đi.” Làm gì
ấp a ấp úng! Làm tôi nôn nóng muốn chết.

“Con có biết tập đoàn Lam Sư
không!”

“Lam Sư, biết a! Xí nghiệp
lớn quốc tế! Hai người này có quan hệ gì sao?” Lấy ra một chồng hình cho tôi.

“Người trong hình là người
đại diện của phân bộ Lam Sư ở Trung Quốc! Chúng ta thấy người này và ông ta
tiếp xúc nhiều nhất! Cho nên ta hoài nghi chuyện này là Lam Sư giở trò ở phía
sau! Nhưng là, chúng ta cùng Lam Sư chưa từng tiếp xúc cũng không có ân oán gì!
Bọn họ tại sao phải làm như vậy.” Lam Sư, Lam Sư. Lẳng lặng tự hỏi cái tên này!
Lam Sư Lam Hàn Nguyệt, Nguyệt… Không phải là Nguyệt sao!

“Ba, người có biết tin tức
của tổng tài Lam Sư không?”

“Biết một chút! Tổng tài Lam
Sư rất ít xuất hiện, không thích tham gia hoạt động của xã hội thượng lưu! Thái
độ làm người khác cảm thấy thần bí! Không thích ồn ào khoe khoang! Có một đứa
con gái! Cụ thể cũng không rõ ràng lắm! Con hỏi cái này làm gì?” Khó hiểu nhìn
tôi.

“Ba! Con cảm thấy chuyện này
dường như không phải là nhằm vào buôn bán, mà là nhằm vào cá nhân con!”

“Ân! Con nghĩ đến cái gì
sao?”

“Con chỉ là đoán còn chưa có
chứng cớ! Chuyện này để đó về nhà con nói cho người biết! Con đi làm việc
trước.” Nói xong liền trở về phòng làm việc của mình! Có nên nói cho Phong và
bọn họ biết! Nói có lẽ Phong sẽ không tin! Phiền muốn chết! Làm sao bây giờ a!
Sắp điên rồi!

Làm việc cả ngày cũng không
yên lòng! Cũng may không phạm phải sai lầm lớn! Rốt cục cũng đến tối! Tôi cùng
cha về nhà! Bảo Phong không cần tới đón tôi! Vừa tới nhà! Mẹ cho là chỉ có mình
cha về đi ra định hôn đón ông về không ngờ tôi lại về cùng! Lộ ra vẻ rất kinh
ngạc.

“Thần, con đã về rồi.” Quá
tốt rồi, bà cho là con gái sẽ lẩn tránh không gặp bà cả đời! Rốt cục trở lại!

“Con và ba còn có chuyện! Một
lát nói sau!” Vừa nói đi vào thư phòng! Vẫn là không quen a! Như thế nào mới có
thể đối mặt với bà ấy chứ? Cha an ủi mẹ! Đi theo phía sau tôi cùng lên lầu, đi
vào thư phòng tôi nói mọi chuyện cho ông biết! Ông lấy thuốc hút ra! Đưa tay
chụp lấy dụi vào gạt tàn.

“Hút thuốc không tốt cho cơ
thể, hút ít một chút.” Xoay người ra bên ngoài nhìn mẹ ngồi trong phòng khách.
“Mẹ, rót cho con hai chén trà!” Nói xong đi vào thư phòng! Tôi rốt cục đã kêu
ra miệng rồi, hình như cũng không phải là rất khó a! Mẹ mẹ mẹ!

Hì hì… Trong thư phòng ông
cũng nghe được, đứa nhỏ này rốt cục cũng gọi bà là mẹ! Người một nhà rốt cục đã
đoàn tụ rồi có phải hay không! Thật tốt!

Thần mới vừa gọi bà là mẹ,
thật tốt quá thật tốt quá! Nước mắt chảy ra! Đây là nước mắt hạnh phúc! Đi
nhanh đến phòng bếp pha trà! Một lát bưng trà vào thư phòng! Bưng một chén cho
tôi, khẽ nhấp một cái! Oa! Thơm quá a! Mùi vị thật quen thuộc! Thật hoài niệm!
Thật lâu thật lâu lâu đến tôi cũng đã quên mất! Tối nay liền ở lại nhà! Sáng
thứ hai cùng ba đến công ty!

“Thần! Con sắp thi rồi phải
không?” Ở trên xe ông đột nhiên hỏi tôi!

“Ân, đúng a! Ngày kia là thi rồi!” Buông tờ báo trong tay suy nghĩ trả lời ông!

“Nga! Vậy hai ngày này con ở nhà ôn tập đi! Không cần đến công ty, chuyện ở
đó một mình ta có thể làm được.”

“Không cần! Người đối với con còn lo lắng sao? Ôn hay không cũng giống
nhau.” Đọc báo! Yo! Điện thoại vang lên!

“Alo! Sư huynh.”

“Tiểu Thần, em tối hôm qua đi đâu, sao không về nhà a!”

“Nga, ngày hôm qua em ngủ ở nhà, không có trở về nhà trọ! Sao vậy?”

“Nga, không có chuyện gì! Chính là sáng sớm không nhìn thấy em, đúng rồi,
sắp thi chưa!”

“Sắp a! Sao mà cả đám các người bây giờ đều quan tâm đến chuyện học của em
vậy, kỳ quái.”

“Không có, đột nhiên nghĩ đến nên hỏi một chút! Đúng rồi, công ty cha em
không có chuyện gì chứ! Cần anh giúp đỡ không?” Đúng rồi, tôi làm sao lại quên
mất sư huynh là tổng tài tập đoàn JK a! Giải quyết một Lam Sư nho nhỏ hẳn là dư
sức a!

“Muốn! Sư huynh, chờ em tối trở về nói với anh.”

“Được rồi!” Cúp điện thoại! Hì hì… Nói như vậy sẽ không sợ bại lộ thân phận
của mình nữa!

“Có chuyện gì! Mà vui vẻ như vậy.”

“Ba, tin tức tốt! Một lát đến công ty con nói với người.” Trước hết để tôi
suy nghĩ chút!

Đến công ty. Cha khẩn cấp hỏi rõ tình huống. Tôi nói cho ông biết mọi
chuyện, nhưng che giấu thân phận của sư huynh chính là tổng tài tập đoàn JK,
chỉ nói tổng tài tập đoàn JK và sư huynh là bạn tốt. Cho nên nhờ sư huynh giúp
tôi liên lạc với bên kia. Từ vẻ mặt tôi có thể thấy được ông đối với lời nói
của tôi không hoàn toàn tin tưởng, nhưng mà cũng không hỏi tới. Không muốn nói
cũng không miễn cưỡng.

Buổi tối trở lại nhà trọ. Tôi gặp sư huynh nói mọi chuyện với anh. Suy tư
một chút liền đồng ý giúp đỡ cha tôi. Hô! Tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng
rơi xuống rồi! Hừ! Lam Hàn Nguyệt! Lần này tôi không chơi chết cô, tôi liền
không xứng với làm đại ca xã hội đen!

“Tiểu tuyền! Là tôi!”

“Bà chủ, có việc gì sao?” A! Mệt muốn chết, trễ như thế còn gọi điện thoại
cho anh phá giấc mộng đẹp của anh! Thiệt là! Nhưng mà lời này chỉ có thể nói
trong lòng. Dù sao chén cơm của anh còn đang nằm trong tay cô.

“Ân! Công ty gần đây có hạng mục hay là công trình… Dự án lớn không?”

“Vốn là không có, nhưng là bởi vì dự án của tập đoàn Băng thị đến trễ, cho
nên hiện tại bộ phận công trình vừa mở rộng một hạng mục mới! Mặc dù hạng mục
của Băng thị không lớn, nhưng không coi là nhỏ. Ngài xem có thể chứ?”

“Ừm! Anh rất bất mãn với tôi.” Là trách tôi không nên giao dự án này cho
Băng thị sao! Stop! Ai rảnh mà quan tâm.

“A! Không có! Không có! Ngài nghĩ nhiều rồi.” Hô! Bà chủ này thật đúng là
lợi hại a! Thật giống như có thể nhìn thấu tôi! Kinh khủng!

“Ân! Bà chủ ngài hỏi cái này để làm gì?”

“Dự tính một chút nếu như dự án này thất bại, chúng ta tổn thất bao nhiêu.
Còn phương phải bồi thường bao nhiêu!”

“Được rồi! Ngày mai sẽ đem toàn bộ tư liệu gửi sang cho ngài.”

Ngắt máy. Lam Sư! Tôi cho các người biến thành chuột chạy qua đường! Ha ha

Nguyệt nhìn báo cáo trước mắt. Tại sao có thể như vậy! Công trình của bọn
họ không phải là đã hỏng hết sao? Làm sao bọn họ còn có thể khởi tử hồi sanh!
Thượng Tỉnh Tịch lại đáp ứng thỉnh cầu của bọn họ! Làm như vậy công ty của họ
không phải là sẽ có tổn thất sao? Ông chủ của Thượng Tỉnh Tịch rốt cuộc là nghĩ
như thế nào? Ngu ngốc sao? Đáng ghét nhất là vào lúc tình huống như thế này tập
đoàn JK lại còn chủ động yêu cầu cùng bọn họ hợp tác. Đầu óc của bọn họ cũng bị
úng nước sao? Nhưng mà không sao. Bởi vì Băng thị không cách nào hoàn thành
trong thời gian dự tính! Cho nên các hạng mục lớn mở rộng năm nay, giữa đám
người cạnh tranh, mình là có thực lực nhất nhất. Còn sợ đoạt không được công
trình sao?

Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ thi cuối kỳ, cùng Phong và mọi người đi
tới trường học. Đều tự tìm đến chỗ ngồi. Ai sắp chỗ ngồi vậy a, quả thực là quá
tiện nghi cho chúng tôi! Vị trí của tôi đếm ngược hàng thứ hai, Phong ở sau bên
trái tôi, Vũ ở trước tôi, Phỉ ở sau bên phải, Mộng ở phía sau, Hạo ở trước
Mộng, tôi bị vây vào giữa. Thầy giáo chẳng lẽ không biết thành tích của chúng
tôi rất tốt sao! Làm như vậy có hơi quá hay không. Mặc kệ nó. Phát bài thi. Bốn
phút sau lật đề. Nhìn sơ một chút. Giải đề.

20 phút sau. Giơ tay lên, thầy giáo đi tới trước mặt tôi, hạ giọng.

“Bạn học, có chuyện gì?”

“Thầy, em muốn nộp bài thi.”

Hạ mắt, nhìn bài thi của tôi. Viết một đống, cũng không biết là đúng bao
nhiêu? Mặc kệ nó. Thích nộp thì nộp. Gật đầu, đem bài thi của tôi lên bàn giáo
viên, đặt bài thi ở phía trên đi ra phòng học.

Khoảng năm phút sau, Phong đi ra.

Ba phút nữa. Mộng và Phỉ cũng ra ngoài, sau Hạo và Vũ cũng ra nốt. Cả nhóm
đi ra sân trường.

“A! Thi xong các cậu có dự tính gì không?” Tôi đột nhiên hỏi.

“Tớ và Hạo sớm thương lượng xong, sau khi thi xong chúng tớ đến Pháp chơi.
Đến Paris lãng mạn a.” Bày ra vẻ mặt mơ mộng.

“Làm ơn đi. Phỉ cũng không phải là chưa từng đi qua, sao lại bày ra vẻ mặt
như vậy a.” Mộng

“Ha hả năm nay không giống a. Người bên cạnh không giống a. Tâm tình không
giống nên nhìn mọi vật cũng không giống.” Phong.

“Đúng rồi, vậy các cậu đi đâu?” Tôi nhìn Mộng và Vũ.

“Chúng tớ chuẩn bị đi Hawai chơi.”

“Oa. Không tệ nga. Nhưng mà cần phải xem chừng Vũ nhà cậu thật kỹ. Hawai
Bikini cũng không ít nga. Cẩn thận bị hoa mắt a.”

“Hừ. Cậu ấy dám. Vậy các cậu đi đâu?”

“Tớ và sư huynh đi Anh quốc làm ít chuyện.”

“Vậy Phong thì sao? Không đi cùng hả?” Phỉ.

“Không được, tớ năm nay muốn tới Italy thăm bà nội và mẹ.”

“Yo. Sao chưa từng nghe cậu nói qua, vậy các cậu cũng không trở về ăn mừng
năm mới sao?”

“Không.” Không phải chứ. Vậy năm nay không phải là chỉ có một mình tôi ở
nhà mừng năm mới a. Rất nhàm chán a.

Thi xong khoảng mấy ngày. Mọi người thi đến choáng váng. Nhưng mà cuối cùng
cũng thi xong. Công ty của ba cũng đã bình yên vượt qua nguy cơ. Vốn là cho là
kỳ hạn công trình của Băng thị đến trễ. Không nghĩ tới chẳng những không đến
trễ ngược lại còn sớm hơn. Hết thảy tiến triển thuận lợi, tiếp theo lại còn ký
hợp đồng với tập đoàn JK. Hợp tác với nhau. Từ đó tiền lời khá cao. Hiện tại
nguy hiểm ngược lại là tập đoàn Lam Sư, bởi vì Băng thị hoàn thành xong việc
đúng kỳ hạn. Cho nên hạng mục tiếp theo liền hủy bỏ. Mà Lam Sư thì sao? Để đạt
được cơ hội hợp tác này đã cố gắng đầu tư rất nhiều, cuối cùng lại là công dã
tràng, cái gì cũng không gặp may, ngược lại những việc làm trước kia cũng chẳng
được hồi báo gì. Không chỉ có bao nhiêu đó. Lam Sư còn đem tất cả tài vụ của
công ty tất cả đều mang đi hoạt động vào tư sản và bất động sản. Hiện tại Lam
Sư cũng chỉ còn lại là cái xác rỗng. Tin tức này bị tiết lộ ra ngoài. Tất cả các
thương cổ đông lập tức rút lui. Đuổi theo đòi nợ. Mấy ngày sau là tin tức về
việc Lam Sư phá sản đóng cửa. Nhìn tin tức trong lòng thật là khoái trá.

Phong từng sử dụng quan hệ giúp đỡ Lam Sư. Nhưng không có hiệu quả gì. Mà
tổng tài của Lam Sư cũng không định xoay chuyển. Hiện tại nợ nần liên tục. Tôi
biết Phong từng cho Lam tổng năm ngàn vạn. Nhưng là số tiền này không đủ với
khoản nợ của ông ta. Sau khi Lam Sư gặp chuyện không may, Nguyệt liền đoạn
tuyệt quan hệ với ông ta ra nước ngoài. Nhìn bộ dạng Lam tổng tài nghèo túng
trong lòng thật cũng không vui. Đây chỉ là ân oán cá nhân của tôi với Nguyệt,
hiện tại lại đổ lên đầu người thân. Haizz. Tôi tìm ông ta giúp ông ta trả sạch
tất cả nợ nần. Còn bảo Tiểu Tuyền sắp xếp một chức vụ cho ông ta ở Thượng Tỉnh Tịch.
Hy vọng làm như vậy có thể đền bù áy náy trong lòng tôi đối với ông ta. Đột
nhiên từ một ông chủ lớn biến thành viên chức nhỏ hai bàn tay trắng đi làm thuê
cho người khác. Trong lòng khẳng định là rất khó chịu. Haizz. Nhưng là. Tôi chỉ
có thể làm đến như vậy thôi.

Chương 42: Sư huynh phiền phức.

“Ba, công ty hiện tại rất ổn định, hoàn toàn có thể mở rộng thêm, người
chẳng lẽ không nghĩ tới sao?” Ngồi trên bàn ăn sáng nhìn về phía cha đang xem
báo.

“Không. Nếu như mấy năm trước có thành tựu như vậy ta sẽ xem xét, nhưng là
hiện tại đã không cần thiết nữa, chuyện làm ăn ta chỉ mong làm tốt là được.
Không cầu gì hơn. Ta hiện tại chỉ muốn sống an ổn.” Phải không? Chỉ mong làm
tốt. Không muốn đi hơn nữa sao?

“Nhưng con thì khác. Con còn trẻ, việc cần phải làm còn rất nhiều.” Ha hả,
gừng đúng là càng già càng cay a. Cái gì cũng không thể gạt được ông.

“Đúng rồi, ba mẹ, ngày mai con đến Anh một chuyến. Khi nào trở lại cũng
không biết. Nhưng mà lễ mừng năm mới con sẽ trở về.”

“Đi Anh làm gì? Công ty của con xảy ra chuyện gì sao?” Aizz. Tôi ở Anh có
công ty ông cũng biết. Vậy thân phận của tôi…

“A. Không phải. Là thầy ông ấy bảo con đến gặp ông. Có lẽ là nhớ con đi. Ha
hả.”

“Nga. Được rồi. Tự mình chú ý một chút.” Gật đầu. Lau miệng.

“Con biết rồi, đi về thu dọn đồ đạc trước, buổi tối con lại tới đây.” Phất
tay một cái. Cầm lấy túi xách ra cửa. Hô. Lạnh quá. Vội vàng chạy vào nhà xe
lái xe trở về nhà trọ.

“Sư huynh. Có ở đây không? Em về rồi.” Cởi áo khoác xuống quăng lên ghế sa
lon. A. Vẫn là trong nhà ấm áp a.

“Tiểu Thần, đã về rồi.” Sư huynh từ trong nhà quăng cái vali ra.

“Yo. Sư huynh sớm như vậy liền đóng gói rồi. Không phải nói ngày mai mới đi
sao?”

“Không được, chúng ta đi ngay lập tức. Là ý của thầy, đồ của em anh đã
chuẩn bị giúp em rồi. Đi thôi.” Không đợi tôi phản ứng kéo tôi ra khỏi phòng.

“Chờ một chút, quần áo của em.” Quay trở lại đi lấy quần áo và túi xách.
“Sư huynh, sao lại vội vã như vậy a. Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có, em đừng suy nghĩ nhiều. Công ty ở Anh quốc của anh có chút việc,
cho nên nhanh trở về.” Thiệt là. Mới đi ra ngoài có nửa tháng cô ta lại gây
phiền toái cho anh.

Ra cửa gọi taxi đến phi trường. Ở trên xe gọi điện nói cho mọi người biết.
Chuyện quá đột ngột. Vốn là nghĩ hôm nay sẽ cùng cả nhóm tụ hội, ngày mai mạnh
ai nấy lên đường, cuối cùng tụ hội cũng không kịp tham gia.

Ngồi trên phi cơ. Vốn cảm thấy sư huynh có tâm sự. Nhưng là hỏi anh ấy cũng
không nói. Thật là nôn nóng muốn chết. Nhưng mà nhìn vẻ mặt của anh xem ra
không phải là công ty xảy ra chuyện đi. Vẻ mặt bối rối như vậy. Có vấn đề.

Cuối cùng cũng đến Anh quốc. Khẩn cấp kéo sư huynh rời đi.

“Em không mệt a.” Sư huynh nhìn tôi nói

“Mệt? Không mệt a. Em nhớ thầy muốn chết. Chúng ta đi nhanh lên một chút.”
Kéo tay sư huynh làm nũng

“Được rồi được rồi. Biết rồi. Đi thôi.” Xe đã đợi ở ngoài phi trường. Hướng
trang viên của thầy đi tới. Thầy là Bá tước William ở tại thành phố Edinburgh
của Anh. Edinburgh có lịch sử lâu đời, phong cảnh xinh đẹp thành phố văn minh,
ở gần hồ nước, địa hình đa dạng, có danh xưng là “Athen Phương Bắc”. Lâu đài
Edinburgh là biểu tượng của thành phố, có tiếng là thành phố đẹp nhất Âu Châu.

Xe dừng lại dưới biệt thự của thầy. Tiếng
chuông cửa vang lên. Người bên trong xuống xem thấy sư huynh và tôi liền mở cửa
ra. Tôi khoác tay sư huynh. Ưu nhã đi vào trong biệt thự. Thầy thấy chúng tôi
đi vào. “Thầy!” Buông sư huynh ra, chạy đến trước mặt ôm lấy người làm nũng.
“Con nhớ người muốn chết.”

“Ha ha đã lớn như vậy rồi,
còn làm nũng a.” Thầy nhìn tôi hớn hở cười nói. Trong giọng nói tràn đầy sủng
nịch. “Nhớ thầy mà lâu như vậy cũng không đến thăm.”

“Nào có a. Người ta không
phải là vội vàng đến đó sao. Người nhìn xem con không phải là tới rồi sao?”

“Con nha. Nói không lại con.”

Hì hì… Ngồi xuống ghế với sư phụ mới nhìn đến cô gái xinh đẹp trẻ tuổi ngồi
đối diện. Là người Anh quốc. Cô ấy nhìn tôi trong ánh mắt có loại đề phòng.
Thân thiện gật đầu với cô ta, nhìn về phía thầy. “Thầy, cô ấy là ai vậy a?”

“Nga. Quên giới thiệu, đây là cháu gái của Bá tước Bayrou, Lysa Bayrou. Tới
thăm thầy.” Nga. Phải không? Thế nào lại có cảm giác sư huynh hình như có ác
cảm với cô ta.

Lysa nhìn thấy Thần khoác tay William đi vào. Trong lòng khẽ kinh hãi. Nhưng mà rất nhanh trấn định
lại. Cẩn thận đánh giá cô bé Trung Quốc kia. Thật xinh đẹp. Một loại xinh đẹp
khiến người kinh ngạc. Trên thân phát ra khí chất cao quý cô so ra cũng không
bằng. Còn có một chút khí phách làm cho người ta không dám xâm phạm. Nhưng mà
thân là cháu gái của Bá tước Bayrou cô sẽ không thua cô ta. William là của cô.
Chỉ có cô mới xứng với anh.

“Thần nhi. Mệt mỏi sao. Có
muốn đi nghỉ không.” Thầy nhìn tôi

“A. Nga. Được, một lát gọi
con nha.” Cảm giác có chút mệt, đi lên lầu. “Vẫn là gian phòng lúc trước chứ?”
Sư huynh gật đầu.

“Anh dẫn em đi nha.” Xách
theo hành lý của tôi. Cùng tôi lên lầu.

“Sư huynh, xem ra mỹ nữ kia
gây cho anh không ít phiền toái ha.” Đi vào gian phòng tôi khẩn cấp hỏi.

“Thần. Có thể giúp anh một
việc không?” Sư huynh nhìn tôi. Rất phiền não.

“Nói a.” Chuyện gì a. Thật
hiếu kỳ.

“Trong khoảng thời gian này
có thể giả làm bạn gái của anh không? Lysa kia đặc biệt đáng ghét.” Nếu không
phải bởi vì Lysa cô ấy cũng sẽ không hiểu lầm anh! Anh cũng không cần đến Trung
Quốc rời khỏi cô lâu như vậy! Chết tiệt! Thật đáng hận.

“Cũng có thể, có điều, anh
phải nói cho em biết mọi chuyện của anh.” Biết anh nhất định là có chuyện giấu
tôi không muốn cho tôi biết!

“Được rồi! Nhưng mà, em phải
giữ bí mật cho anh! Không thể để cho thầy biết.” Suy nghĩ một chút.

“Được rồi! Em đồng ý với anh,
nói đi!” Sư huynh đem đầu đuôi câu chuyện nói cho tôi biết

Thì ra sư huynh thích thư ký
của mình, nhưng là không biết tiểu thư ký có thích anh hay không. Lysa kia quen
biết với sư huynh ở tiệc rượu, đối với anh vừa gặp đã yêu, quấn quít theo đuổi
sư huynh làm anh ấy thệt muốn đánh người! Nhưng là ngại quan hệ của thầy không
tốt, cho nên không thể làm gì khác hơn là trốn đến Trung Quốc. Nhưng là mới hơn
nửa tháng thầy liền lệnh cho sư huynh trở về, cộng thêm sư huynh nhớ Tiểu thư
ký không thể làm gì khác hơn là trở về. Bây giờ Lysa lại tới nữa, không thể làm
gì khác hơn là để tôi giả thành bạn gái của anh để cô ta cắt đứt ý niệm trong
đầu.

Ngủ sớm. Thật thoải mái nga!
Nhìn đồng hồ báo thức. A! Cũng sáu giờ hơn rồi! Nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Tiểu Thần! Đã dậy.” Là sư
huynh, xuống giường mở cửa.

“Sớm a, sư huynh.”

“Còn sớm a. Trời cũng đã tối
rồi. Thầy bảo anh lên gọi em xuống ăn cơm.” Gật đầu, quay trở lại. “Biết rồi.
Lập tức xuống ngay.”

“Đúng rồi Thần. Lysa tới, anh
và em cùng nhau đi xuống.”

A. Người phụ nữ kia. Thật
đúng là hết chỗ nói rồi, gật đầu, cầm lấy quần áo vào toilet tắm rửa. Nhẹ nhàng
thoải mái đi ra ngoài. Sư huynh ngồi trên giường đọc tạp chí.

“Đi thôi.” Hai người tay nắm
tay xuống lầu. Lysa thấy bộ dạng hai người chúng tôi thân mật như vậy, trong
mắt nổi lên lửa giận. Nếu không phải là người có tu dưỡng đã sớm phát hỏa. Nhìn
cô ta như vậy. Cảm giác thật sự rất buồn cười a.

“Thầy, sớm a.” Cười cười ngồi
vào bên trái thầy. Ngồi đối diện với Lysa, gật đầu với cô ta. “Lysa, sớm a.”
Dùng tiếng Anh chào hỏi.

“Hừ. Đến lúc nào rồi còn sớm.
Người Trung Quốc thật là một chút tu dưỡng và quan niệm thời gian cũng không
có. Không có lễ phép.” Giọng nói chanh chua, đây là bộ mặt thật của phụ nữ sao.

“Lysa, chú ý ngôn ngữ của
mình. Tôi cũng là một nửa người Trung Quốc.” Đang muốn ra oai, sư phụ lạnh lùng
mở miệng. Lysa này càng ngày càng càn rỡ. Thật là đáng ghét. Tôi thấy được
trong mắt thầy chợt lóe lên tia chán ghét. Ha hả thú vị. Xem ra thầy cũng không
phải là rất thích Lysa a. Vậy thì tốt.

“Thật xin lỗi. Chú William,
cháu không phải cố ý” Lysa vội vàng đứng dậy xin lỗi thầy. Khóe mắt còn tức
giận trợn mắt nhìn tôi một cái.

“Thầy, ăn cơm tối xong chúng
con ra ngoài đi dạo một chút nha. Cảnh đêm ở Anh rất là xinh đẹp.”

Thật trẻ con.

Gật đầu. “Được rồi. Các con
đi đi. Thầy muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Nga. Được.” Cười nhìn sư
huynh một cái. Ăn xong. Tôi cùng sư huynh đi dạo phố, Lysa sống chết cũng đi
theo. Tôi cố ý bày ra bộ dáng thân mật với sư huynh, làm cô ta giận đến giậm
chân ở phía sau. Trong lòng chúng tôi âm thầm vui vẻ. Đi một hồi đột nhiên sư
huynh dừng bước không đi nữa. Sư huynh nhìn về phía trước. Tôi theo ánh mắt của
anh thấy đứng trước chúng tôi là một cô gái rất xinh đẹp. Khí chất trên người
cô rất đặc biệt. Cao quý ưu nhã. Mái tóc dài rủ xuống áo khoác màu đen. Ánh mắt
vừa to lại sáng. Bộ dạng thoạt nhìn rất đơn thuần. Cô ấy cũng nhìn thấy chúng
tôi. Ngây ngốc nhìn chúng tôi, trong mắt hiện lên một tia tổn thương, xoay
người chạy đi. Sư huynh vốn định tiến lên đuổi theo, bị tôi kéo lại. Tôi dùng
tiếng Trung nhỏ giọng nói thầm.

“Sư huynh. Cô ấy chắc là thư
ký của anh. Rất đẹp a.”

Sư huynh có chút suy nghĩ gật
đầu. Hì hì… Đàn ông đã vương vào luyến ái a.

“Không có chuyện gì đâu. Ngày
mai anh giải thích rõ với cô ấy là được rồi. Hiện tại trước giải quyết cho xong
cái phiền toái này đi.”

“Các người đang nói cái gì?”
Lysa thấy chúng tôi kề đầu sát tai lại nói thứ tiếng mà cô ta nghe không hiểu.
Sốt ruột thò đầu vào hỏi. Chúng tôi không để ý tới, tiếp tục đi dạo, hoàn toàn
xem nhẹ sự tồn tại của Lysa. Ha ha, tức chết cô ta đi.

Ngày thứ hai tôi theo sư
huynh đến công ty của anh, thấy thư ký đáng yêu của anh. Quả nhiên cô ấy hiểu
lầm quan hệ của chúng tôi. Nhìn thấy tôi đến còn cố ý tránh tôi, thật vất vả
mới bắt được cô ấy ở phòng trà.

“Này. Sao cô lại trốn tôi
vậy. Tôi rất đáng sợ sao?”

Cô ấy nhìn tôi. “Không có
không có a, cô suy nghĩ nhiều rồi.” Cô ấy mất tự nhiên nói.

“Phải không? Hy vọng là như
vậy. Tổng tài của các người rất thích cô nha.”

Cái gì, tổng tài yêu thích
cô? Làm sao có thể. Cô ấy là đến dò xét cô sao?

“Tôi và tổng tài chỉ là quan
hệ cấp trên và cấp dưới, không có những thứ khác. Cô đừng hiểu lầm.” Hiểu lầm
làm sao sẽ…

“Không có a. Người hiểu lầm
là cô đi.”

Là cô hiểu lầm, có ý gì. Thật
kỳ quái.

“Ý của tôi chính là cô hiểu
lầm quan hệ giữa tôi và tổng tài của cô. Anh ấy là sư huynh của tôi. Người ảnh
thích là cô.”

“Làm sao có thể. Anh ấy mới
không thích tôi đâu.” Nếu như là thích cô tại sao lại trốn đến Trung Quốc a.
Còn qua lại với cháu gái của Bá tước Bayrou.

“Tôi nghĩ là cô hiểu lầm rồi,
anh ấy đến Trung Quốc là bởi vì bị Lysa quấn lấy. Nên mới đến Trung Quốc tị
nạn. Trở về là bởi vì cô. Nghe nói lúc anh ấy đi Lysa thường xuyên đến kiếm
chuyện với cô, cho nên liền vội vàng gấp gáp trở về, còn bảo tôi giả làm bạn
gái của ảnh, kết quả là bị cô hiểu lầm.”

Là như vậy sao? Cô thật hiểu
lầm anh sao? Người anh thích là cô?

Gật đầu khẳng định. “Yên tâm
đi. Tổng tài của cô không thương người khác đâu.” Nhìn cô đỏ mặt, thật đáng yêu
a. Ha ha ha.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.