Phù Sinh Nhược Mộng (Quyển 4) - Chương 90 - 91
Chương 90: Lốc xoáy không biết được
An Lộc Sơn béo lặc lè nằm
nghiêng trên xe ngựa xa hoa, nhìn cửa thành Vân Châu phía nam: “Ân nhi a, ngươi
thật sự còn sống không? Lão tử đáng nhẽ không nên đuổi ngươi tới nơi này...”
Một thớt bạch mã chở một vị
lang khôi tướng quân từ cửa thành phía bắc đại doanh Đột Quyết đang trên đường
phóng tới.
“Tiến lên nhìn xem là vị
tướng quân Đột Quyết nào?”
“Rõ!” Tên tiểu tốt ở một bên
liền chạy vội lên: “Người tới là người nào, mau chóng báo tên ra!”
“Thủ hạ của Đột Quyết Huyền
Hoàng công chúa, Thanh soái Đoạn Thanh.”
“Như thế nào mà ta lại chưa
bao giờ nghe nói Đột Quyết có một vị tướng quân như vậy?” An Lộc Sơn đầy nghi
ngờ nhìn Thanh soái cưỡi ngựa lại gần mình, bàn tay hất xuống, tướng sĩ bên
người đều giơ thuẫn bảo vệ xe ngựa.
“An đại nhân đề phòng ta thế
làm gì?” Thanh soái thầm cắn răng, nhìn thân hình phì nộn kia, lại nghĩ đến năm
đó hắn cường ngạnh bắt ái thê của mình bắc thượng, lòng liền âm ỉ cháy bùng lên
một phiến hỏa.
“Không thể không có lòng
phòng người, tướng quân chưa từng gặp mặt, lão tử đương nhiên phải cẩn thận.”
An Lộc Sơn cao thấp liếc mắt đánh giá Thanh soái: “Ngươi vừa mới nói là thủ hạ
của ai?”
“Đột Quyết tam công chúa,
Huyền Hoàng công chúa.” Thanh soái nén giận nói: “Công chúa biết được An đại
nhân giá lâm Vân Châu, đặc biệt sai mạt tướng đến nghênh tiếp.”
“Lão tử không có hứng thú,
hôm nay lão tử tới là muốn đón phu nhân và nhi tử.” An Lộc Sơn xoay đi.
“Nếu An đại nhân còn nhớ tới
ngũ vương tử A Sử Na Côn, vậy mạt tướng có thể nói cho ngươi biết, ngũ vương tử
đã chết rồi, Đại Hãn đối với một kẻ muốn tàn sát cả tỷ tỷ ruột của mình đã rất
thất vọng, cho nên nếu ngươi vẫn muốn kết minh với tàn quân của hắn, vậy đại kế
của đại nhân ngài chỉ là công dã tràng mà thôi.” Thanh soái lạnh lùng nói xong,
ghìm ngựa xoay người: “Có vào bái kiến công chúa hay không thì phải xem đại
nhân ngài.” Rồi sẽ có một ngày ta khiến ngươi phải trả giá đắt!
“Chậm đã!” An Lộc Sơn bỗng
nhiên hét lên một tiếng: “Lão tử đi cùng ngươi.”
Nếu A Sử Na Côn kia đã bị lật
đổ, lúc khởi sự thiếu đi sự tương trợ của Đột Quyết thì chỉ sợ là khó có thể
rung trời chuyển đất! Nếu có thể lôi kéo được vị Đột Quyết công chúa này tương
trợ thì kết quả sẽ đạt được gấp đôi mà chỉ cần bỏ ra có nửa phần sức lực!
Theo Thanh soái đi tới đại
doanh Đột Quyết ở phía bắc ngoài thành Vân Châu, An Lộc Sơn thầm vui vẻ, Ân nhi
a Ân nhi, ngươi thực sự như là phúc tinh của lão tử, không đến đây một chuyến
thì lúc khởi sự sợ là sẽ xảy ra đại loạn.
Đến cửa doanh, An Lộc Sơn
bước xuống xe ngựa dưới sự hộ vệ của chúng tướng, nheo mắt nhìn tướng sĩ trong
đại doanh, mỗi một người so với quân đội của A Sử Na Côn kia đều anh khí bức
nhân hơn hẳn, đây là một chi quân Đột Quyết tinh nhuệ!
Theo sự dẫn đầu của Thanh
soái, An Lộc Sơn tiến vào đại trướng.
Huyền Hoàng công chúa nhẹ
nhàng đứng dậy, bàn tay vung lên: “An đại nhân, mời ngồi.”
An Lộc Sơn vừa mới ngồi
xuống, ánh mắt lại lạc lên vị bạch diện tướng quân Đột Quyết Đột Vân bên cạnh
Huyền Hoàng công chúa: “Là ngươi!”
Đột Vân ôm quyền: “An đại
nhân biệt lai vô dạng*? Bần đạo hữu lễ.”
(*An đại nhân thế nào rồi từ
sau khi chúng ta chia tay?)
“Ngươi chính là tên đạo sĩ
Vân Châu từng đến Phạm Dương báo cho lão tử Ân nhi còn sống?” An Lộc Sơn cả
kinh, đột nhiên hiểu ra, nhìn về phía Huyền Hoàng công chúa: “Thì ra là công
chúa ngài thông báo cho ta?”
Huyền Hoàng công chúa cười
nhẹ: “An đại nhân là người thông minh, bản cung liền ăn ngay nói thẳng. Bản
cung biết gần đây đại nhân bị Dương Quốc Trung bức ép quá, trong lòng khẳng
định chứa không ít lửa giận, nơi này của bản cung có mười vạn đại quân Đột
Quyết tinh nhuệ, chỉ cần đại nhân ngươi gật đầu một cái, tất nhiên sẽ để đại
nhân dẫn quân đến Trường An, thẳng đến đại bản doanh quân địch.”
“Vậy công chúa ngươi muốn
được lợi ích gì?” An Lộc Sơn đánh thẳng vào trọng tâm.
“Bản cung chỉ là một nữ
nhân, có thể muốn cái gì, muốn được trăm năm phú quý mà thôi, chỉ cần khi đại
nhân ngài vào Trường An, đem trân bảo trong quốc khố Đại Đường phân cho bản
cung một nửa...” Huyền Hoàng công chúa nhướng mày, cười nhạt.
“Cái này không khó!” An Lộc
Sơn bỗng nhiên vỗ bụng cười to: “Lão tử thích tính ngay thẳng của công chúa
ngươi!”
Huyền Hoàng công chúa khẽ
gật đầu: “Vậy bản cung sẽ chờ đại nhân khởi sự, chiến hỏa Phạm Dương nổi lên,
mười vạn thiết kỵ của bản cung sẽ từ Vân Châu nam hạ xuống hô ứng với đại
nhân.”
Chương 91: Bí mật của Thanh soái
Đêm tối sương dày đặc, Thanh
soái một mình đứng giữa giáo trường đại doanh trống rỗng, yên lặng nhìn vầng
minh nguyệt trên không, Thanh nhi, chẳng nhẽ con thật sự không còn lời nào để
nói với ta sao?
“Đoạn Thanh, lão nô thật sự
nhìn lầm ngươi rồi.” Thanh âm của Đỗ y quan bỗng nhiên vang lên.
“Hôm nay thất vọng về ta đâu
chỉ có một mình ngươi?” Thanh soái cười nhẹ.
Đỗ y quan lắc đầu: “Ngươi
năm đó, vì công chúa mà có gan kháng chỉ nghịch thiên, mà ngươi hôm nay lại vì
tính mạng mà ngay cả một câu cũng không dám nói, chẳng lẽ ngươi lại nhẫn nhịn
để An Lộc Sơn khi phụ công chúa sao?”
Nắm chặt hai nắm đấm, Thanh
soái khẽ ho khan vài tiếng: “Lúc này, không thể không nhẫn.”
“Hay cho một câu không thể
không nhẫn!” Tử Thanh bỗng nhiên căm hận quát lên một tiếng.
Mặt mày Thanh soái dãn ra:
“Thanh nhi, chung quy con cũng tới.”
“Ta tới hay không thì có gì
khác biệt? Ngài có thể không nhận ta, nhưng vì sao ngay cả nương cũng không dám
nhận?” Những lời nghẹn trong lòng cả ngày trời rốt cục Tử Thanh cũng hỏi ra
lời: “Vì sao phải lạnh lùng bạc bẽo như thế?”
Thanh soái thở dài, từ trong
lòng lấy ra một cái hổ phù bằng đồng xanh, đột nhiên nhét vào tay Tử Thanh,
thanh âm trầm thấp xuống: “Ta ở Đột Quyết nhiều năm như vậy, bắt đầu từ ngày
gặp gỡ Huyền Hoàng công chúa, ta chỉ biết rằng nàng muốn chính là phiến thiên hạ
này...”
“Có quan hệ gì tới ta đâu?”
Tử Thanh lạnh lùng sẵng giọng.
“An Lộc Sơn tạo phản đã là
điều tất nhiên, triều Lí đã khó có thể vãn hồi, trận loạn thế này thủy chung
cũng sẽ tới, nhưng mà, Thanh nhi, nếu sau loạn thế lại có thêm một phen loạn
thế khi Huyền Hoàng muốn tranh giành thiên hạ, vậy những bá tánh bình dân sẽ
rất đáng thương.” Thanh soái nắm tay lại, đem hổ phù lạnh như băng cùng bàn tay
Tử Thanh đều siết chặt: “Tuy rằng con không phải binh sĩ, nhưng mà cha tin
tưởng con có tài cán vì cha mà đảm đương phần trách nhiệm này. Hổ phù này là ta
bí mật tạo ra, trong số mười vạn đại quân Đột Quyết, có ba vạn binh mã là tâm
phúc của ta, ngày sau nhìn thấy hổ phù, tất nhiên sẽ đối với con nói gì nghe
nấy.”
“Vậy còn không bằng hiện tại
giết chết An Lộc Sơn!” Tử Thanh hung hăng nói.
“Giết một An Lộc Sơn, thế
gian này sẽ có An Lộc Sơn thứ hai, thứ ba, thậm chí là thứ tư xuất hiện, Lí –
Đường ngu ngốc, nếu không thừa dịp này để giáo huấn thì vạn lần sẽ không tỉnh
ngộ, An Lộc Sơn chính là nhát chùy mạnh mẽ làm thức tỉnh vương thất Lí Đường
vốn sống cuộc sống túy sinh mộng tử*, nhất định phải giữ tốt cái mạng của hắn.”
Thanh âm Thanh soái tuy nhỏ, nhưng từng tiếng gằn rơi vào lòng Tử Thanh cùng Đỗ
y quan, lại gây ra chấn động bất đồng.
(*Nghĩa đen: Sống ở trong cuộc
say, chết ở trong chiêm bao.
Nghĩa bóng: Nói một kẻ sống
không có lí tưởng gì, sống bụi chết bờ)
“Lúc này đây An Lộc Sơn tạo
phản đi xuống phía nam, tất nhiên sẽ thẳng đến Lạc Dương, Đông Đô một khi bị
hủy, Trường An cũng chỉ có Đồng Quan là có thể trú đóng, nhưng mà An Lộc Sơn
nhiều năm kinh doanh, tính cả hơn mười bộ lạc phương bắc thì ước chừng hắn có
hai mươi vạn đại quân, Đồng Quan sớm hay muộn cũng sẽ bị phá, cho nên Lạc Dương
chính là mấu chốt để xoay chuyển càn khôn, phải vận dụng ba vạn tinh binh đánh
một trận này như thế nào thì phải dựa vào con!” Thanh soái nghiêm nghị nhìn Tử
Thanh: “Thân là nữ nhi của Thanh soái, con trăm ngàn lần không thể làm cho cha
thất vọng!”
“Cha...” Tử Thanh nhìn mặt
Thanh soái, bỗng nhiên cảm thấy, tựa hồ cho tới bây giờ cũng chưa từng hiểu rõ
hắn.
“Có một tiếng này của con,
cha đi cũng bình yên.”
“Cha người muốn làm gì?” Tử
Thanh kinh hãi hỏi.
“Tất nhiên là học theo con,
hoang đường một lần, ta muốn mang mẫu thân của con đi, rời thật xa nơi này.”
Thanh soái thản nhiên cười: “Đợi sau khi chúng ta đào tẩu rồi, Thanh nhi, con
phải nhớ lấy không thể chờ lệnh truy kích chúng ta, Huyền Hoàng người này đến
tột cùng thì tâm kế sâu đến đâu, ai cũng không biết được, con phải bảo vệ mọi
người trong doanh, có rất nhiều thời điểm, chỉ có thể nhẫn nhịn, sau đó chờ đợi
thời cơ bình yên cứu bọn họ ra.”
“Cha...” Bỗng nhiên một cỗ
chua xót trào lên trong lòng, hai mắt Tử Thanh ứa lệ.
“Tiểu công chúa còn chưa tới
thời điểm có thể một mình đối mặt, Đoạn Thanh, trận chiến ở Lạc Dương còn phải
cần hai ngươi phụ tử đồng lòng, lão nô có một kế này, nhất định có thể bảo vệ
công chúa bình an thoát khỏi ma trảo của An Lộc Sơn.” Đỗ y quan bỗng nhiên mở
miệng, nhìn Đoạn Thanh: “Chỉ là lần này, ngươi đừng làm cho công chúa thất vọng
nữa.”
“Kế gì?”
“Đoạn Thanh, nhớ rõ chờ lệnh
từ ta, cứ cho là lão nô đưa một phần hạ lễ giúp phu thê các ngươi đoàn tụ.” Bỏ
lại những lời này, Đỗ y quan thản nhiên cười: “Kiếp này của công chúa quá mức
truân chuyên, Đoạn Thanh, ngươi phải hảo hảo thương yêu nàng.”
Từ trong túi trên người lấy
ra một chiếc ngân châm, Đỗ y quan khẽ ho một tiếng: “Nhân sinh trôi qua rất
mau, không có mấy lần mười năm, nhớ lấy hai chữ ‘trân trọng’.” Xoay người đi về
phía doanh trướng Đoạn phu nhân, lại nhịn không được mà chảy xuống hai hàng nhiệt
lệ.
Công chúa, lần này, tha thứ
cho ta bất kính với người.

