Lãnh địa rồng - Tập 1: Thung lũng Salicande - Phần 2 - Chương 12 - 01
Chương XII
Một
cuộc sống mới
Hai cây gậy dẫn đường
Trong
khi Blaise và Ugh đang bôn ba mà chưa biết rõ nơi nào định đến thì cặp song
sinh bắt đầu rẽ vào một ngả mới trong đời chúng.
Sau
khi nuốt vội bữa sáng do Chandra chuẩn bị, người đã kém phần vui vẻ kể từ hôm
Ugh ra đi, chúng đi bộ xuống làng, vừa đi vừa trao đổi những bình luận về các
bài học hôm trước.
Buổi
sáng họ thường học các môn cổ điển: tiếng Salicande, ngôn ngữ chung, toán, vật
lý... và nhiều thứ khác nữa. Buổi chiều được dành cho những bài học “mang tính
Borges” hơn như: khoa học đời sống của bốn yếu tố; thực vật và ẩm thực, thuật
thiền định, chơi cờ... Mỗi tuần một ngày, hai anh em chọn một trò mà họ cảm
thấy hứng thú: Jad bắt đầu tin tưởng vào tài bắn cung của mình nên thích thi
bắn cung với Jwel, còn Claris ngồi làm văn với Maya.
Đó
là về lý thuyết. Còn thực tế, tính sư phạm của Borges tỏ ra thất thường và đôi
khi ông quyết định chẳng dạy chúng gì cả. Vì vậy, hai anh em lại được vui chơi
cùng mọi người trong nhà. Chúng cùng nấu ăn với Deli, thích thú với những kĩ
năng làm bếp mới. Chúng chơi đùa với Merlin hoặc ngồi đọc sách tại cửa hàng.
Ellel
và Delin thường nhập hội cùng chúng để học, còn đứa bé thì bò khắp nơi. Nó đặc
biệt thích thú với trò leo trèo. Nó leo lên hết mọi thứ, trèo vào lòng người
lớn, trèo lên ghế và cả những chồng sách, nó chẳng từ thứ gì hết, và hầu như
lần nào cũng bị ngã lộn nhào xuống đất, nhưng vẫn cười toe
toét để lộ cái miệng toàn lợi. Jwel bất lực với đứa con nghịch ngợm, cô bèn làm
cho nó một cái mũ bảo hiểm bằng cái xoong cũ lót bông bên trong, khiến thằng bé
chẳng khác gì một chàng Đông-ki-sốt nhỏ.
Cặp song sinh mất mẹ, và
ở một khía cạnh nào đó, cũng mất luôn cả bố, bất ngờ có thêm một người bác, một
bà cô với ba cô chị họ và cả một cậu cháu trai bé bỏng. Trong sự ồn ào nồng ấm
của gia đình này, nơi dang rộng vòng tay đón chúng không chút ngại ngần, trong
tình thương yêu, tràn ngập tiếng cười và tình trìu mến, hai đứa trẻ sung sướng
nở rộ như những cây non gặp mưa. Mỗi ngày đến là một nguồn tinh chất đậm đặc
hạnh phúc, chúng hau háu thưởng thức trong suốt quãng đường cuốc bộ bảy cây số
từ lâu đài đến làng. Chẳng có gì ấn định trong sự học hành kỳ lạ này, nên chúng
không bao giờ biết trước thầy Borges sẽ dạy chúng điều gì ngày hôm nay.
Hôm đó, bọn chúng bắt đầu
tuần học thứ hai và chắc chắn không chờ đợi điều mà chúng sẽ chứng kiến khi
trình diện trước cửa hiệu sách Alleph.
Ngày hôm đó không bắt đầu
như mọi ngày vì Eben đã ăn sáng cùng với chúng, điều hiếm hoi kể từ ngày Blaise
và Ugh ra đi. Một màn sương mỏng phủ trên cặp mắt sẫm màu, ông lắng nghe Claris
hào hứng nói chuyện về những bài tập làm văn của mình, rồi hỏi thăm tình hình
của Jad. Cậu bé, như thường lệ, thể hiện sự im lặng giữ kẽ khi có mặt bố.
Bữa ăn kết thúc, Công
tước tặng cho bọn trẻ hai cây gậy tuyệt đẹp bằng gỗ sồi bịt đồng để tiện sử
dụng. Núm quả táo ở đầu cây gậy của Claris bằng gỗ trắng chạm hình đầu kỳ lân
có sừng nhỏ xoắn bằng xương gắn chặt vào gỗ. Còn đầu gậy của Jad trang trí một
con rồng nhỏ đang dang cánh, hai viên đá hồng ngọc nhỏ tạo thành cặp mắt rồng.
Mặc dù Công tước không nói một lời, bọn trẻ nhận ra ngay đó là gậy của Eben và
Sierra. Và cũng giống như trong các tình huống tương tự, chúng hay có những
phản ứng trái ngược: Jad lao vào vòng tay cha để cảm ơn, còn Claris nhắm mắt,
cố chống lại hồi ức về mẹ.
Công tước ôm hôn con
trai, vuốt ve bím tóc của con gái, rồi đi ra, hai bàn tay nắm chặt, một cách
bộc lộ thay những giọt nước mắt chẳng bao giờ rơi. Bọn trẻ nhìn nhau, chiếc gậy
vẫn trên tay, lúc đó Chandra bước vào.
- A! Cuối cùng ông ấy đã
quyết định đưa những cây gậy cũ kỹ này cho các con! Ta đã nhờ Sem bịt sắt những
cây gậy này đấy. Ta thích nhìn các con leo núi mà được trang bị vũ khí, nếu có
thể gọi điều đó là như vậy.
Hai anh em nhìn nhau ngạc
nhiên. Chúng sẽ không bao giờ lên núi! Nhưng từ khi Ugh đi, tâm trạng của vú
nuôi luôn thất thường, vì thế chúng không muốn làm bà phiền lòng. Vì thế chúng
không phản đối ngay cả khi bà quấn chặt chiếc áo vét lót da xung quanh hông
chúng, miệng lẩm bẩm về những đêm giá lạnh trong khi ánh mặt trời rực rỡ rọi
qua những khung cửa sổ mở toang của nhà bếp, chiếu thẳng lên những bức tường
vàng, và rỉ rả khoe sắc với bộ chén đĩa rất đẹp của bà.
Những dấu hiệu trên đường đi
Cặp song sinh mồ hôi nhễ
nhại, hai cánh tay tê cứng vì sức nặng của chiếc gậy, đứng trước cửa hàng
Aleph. Trên cánh cửa cũ kĩ lung lay có cài một chiếc bút xám trắng, đầu bút
được cuộn một mẩu giấy.
Claris không ngần ngại
cầm lấy tờ giấy, mở ra và đọc to dòng chữ: “Nơi người vận đồ trắng của bóng
đêm, giữa những nóng hổi giòn tan, đợi người đồng hành đầu tiên”.
Cô bé hỏi anh trai:
- Nó có nghĩa là gì nhỉ?
Jad mỉm cười đáp:
- Anh nghĩ nó là một câu
đố.
- Nhưng còn buổi học?
Cậu bé nhún vai ra điều
không biết. Cậu giơ gậy lên đập vào cánh cửa bằng mũi gậy có gắn đầu rồng. Cậu
làm quen với đồ vật này nhanh hơn em gái nhiều, và cầm chiếc gậy với vẻ oai vệ,
trong khi đó em gái cậu lúng túng với dải dây da và bị đau bắp chân do phần sắt
chọc vào.
Cậu bé nói:
- Không phải ai cả. Đây
chắc là trò của ông Bahir rồi. Theo anh, chúng ta phải giải câu đố này thôi.
Hãy cùng suy nghĩ nào...
Claris hấp tấp nói:
- Chúng ta phải đợi người
đồng hành đầu tiên.
- Không phải thế, mà
chính người đó đang đợi chúng ta, Claris ạ.
- Tại sao vậy?
- Bởi vì động từ “đợi”
được được chia ở ngôi thứ ba số ít chứ không phải ở ngôi thứ nhất và thứ hai số
ít. Động từ được chia ở thể trình bày, chứ không ở thể ra lệnh. Vậy nên chính “người
đồng hành đầu tiên” đang đợi chúng ta… Jad lên mặt trịnh trọng bắt chước
dáng điệu của thầy Blaise.
- Ồ, rồi rồi... không phải nói nữa, Claris làu bàu, vẻ
phật ý.
Ngữ pháp không phải là điểm mạnh của nó, nhưng nó ghét
anh trai nó nhắc lại chuyện ấy.
- Anh ranh mãnh thế thì hãy đoán ai là “người bận
đồ trắng của bóng đêm” đi?
- Một con ma chăng? - Jad gợi ý. - Một con ma ám vào
một nơi thơm tho nào đó chăng?
- Chúng giòn tan... giòn tan như... bánh mì vậy! -
Claris kêu lên, sung sướng vì trả thù được anh mình. Người bận đồ trắng của
bóng đêm, chính là người thợ làm bánh mì bị bột phủ lên lúc nhào bột trước khi
bình minh lên!
Hai đứa trẻ chạy ngay đến cửa hàng bánh mì. Trước cửa
hàng, Ellel đang đi đi lại lại, sốt ruột gặm móng tay, chờ chúng tới.
- Hơi muộn đó! Các em giải đố lâu thế! Dễ ợt mà!
Claris vừa ôm hôn Ellel vừa hỏi:
- Có chuyện gì vậy, chị?
- Chị cũng muốn biết điều đó đây! Sáng nay, khi thức
dậy, nhà đã vắng hoe rồi. Trên đĩa ăn của chị có một mẩu giấy ghi: “Tại nhà
người bận đồ trắng của bóng đêm, giữa những nóng hổi giòn tan, hãy đợi chúng
đến. Mặt trái và mặt phải sẽ không chậm trễ.”
Jad tự ái nói:
- Mặt trái và mặt phải là chúng em sao?
- Hiển nhiên rồi, chứ không à? Vậy nên chị mới đến đây
và chờ các em từ đời tám hoánh rồi!
- Này, đúng ra là chưa đầy hai mươi phút mọn, mà cô đã
tận dụng rất tốt để ngốn hết cả nửa mẻ bánh của ta đấy!
Vợ người làm bánh xách những chiếc túi đựng bánh từ
cửa hiệu ra, đem theo mùi bánh mì thơm lừng. Bà đưa cho mỗi đứa một chiếc bánh
mì nhỏ vào tay này, và một cái túi đeo lưng vào tay kia, rồi nhẹ nhàng đẩy lưng
bọn trẻ đi mà không trả lời câu hỏi của chúng.
- Chúng ta làm gì bây giờ? - Claris vừa bẻ chiếc bánh
còn nóng hổi vừa hỏi.
Ellel đã kịp lục lọi chiếc túi của mình, lần lượt kiểm
tra các đồ bên trong:
- Một chiếc áo rét, một chiếc áo thun, tất ấm, một cái
bật lửa bùi nhùi, dây thừng, la bàn... Tuyệt vời! Chúng ta sẽ đi cắm trại!
Jad kêu lên:
- Trong túi em có một thông điệp khác: “Những giọt nước mắt của Quý bà trắng, bạn đi
theo cho tới rìa những bóng xanh rì, người đồng hành thứ hai đang đợi bạn ở đó.”
- Phu nhân trắng, đó là dòng sông băng Kì Lân! Chúng
ta dẫu sao sẽ không leo lên tận dòng sông băng chứ. - Claris phản đối, trong
lúc kiểm tra la bàn với vẻ ngờ vực.
- Không thể là chỗ đó được. - Jad bẻ lại. - Trong này
viết “những giọt nước mắt” của Quý bà
trắng...
Ellel đập tay vào trán.
- Chị biết rồi! Đó chính là dòng sông Bình Nguyên! Nó
bắt nguồn từ dòng sông băng Kì Lân và chảy vào trong làng.
- Đồng ý. Vậy thì chúng ta đi dọc theo dòng Bình
Nguyên “cho tới tận rìa những bóng xanh rì”. Đó chắc phải là khu rừng
nhỉ, phải không?
Khi ba đứa trẻ đến được bìa rừng, Deli vui mừng đón
chúng.
- Các em nhìn này! Những cây nấm còn đi trước cơ đấy!
Để khỏi phải sốt ruột trong lúc chờ đợi, cô đã đi hái
nấm và chất đầy trong mũ. Cô cũng mang một chiếc túi và chỉ cho các em một tin
nhắn khác.
Suốt cả ngày, bốn đứa trẻ men theo con đường mòn dẫn
lên các khu núi cao. Đến chân núi, chúng còn leo lên cao năm trăm mét so với
khu rừng, vượt qua những con suối, bị lạc đường mấy lần, và quay trở lại vị trí
ban đầu để tìm kiếm những dấu hiệu: chữ thập sơn trên một hòn đá, một mảnh vải
mắc trên cành cây, những đống đá nhỏ bên vệ đường.
Sau khi nghỉ ngơi để ăn uống, chúng lại đi tiếp, và
tới cuối chiều, dù đã mệt nhoài nhưng chúng không kìm được sự vui sướng khi tới
trước một nhà kho cũ nằm giữa một khu đất thoáng đãng. Trên bậu cửa có một hàng
chữ được khắc bằng dao: “Kho Mác-mốt. Các bạn, những người bước vào đây, hãy
chuẩn bị mơ nhé!” Hai vợ chồng Borges đón chúng ở đó, trêu đùa, chọc ghẹo
dáng vẻ chậm chạp và những bộ quần áo lấm lem bùn đất của chúng.
Kho Mác-mốt
Ellel và Claris gọt khoai tây, ngồi trên một phiến đá
phẳng, chìa mặt hứng những tia nắng cuối ngày của Mặt trời đang chuẩn bị chìm
mình sau cái bóng te tua của những dãy núi. Nửa phía Đông đã xoay dần vào bóng
tối, trong khi những đỉnh núi phủ tuyết vẫn còn lấp lánh ở phía Tây. Nhà kho
đối xứng với một màn xiếc của Thầy Pháp, một hồ nước nổi lên giữa vùng núi cao,
cái bát khổng lồ được khoét trong đá từ hàng ngàn năm. Con thác trắng xóa của
dòng Bình Nguyên từ dòng sông băng Kì Lân đổ xuống tựa như một vết sẹo chói lòa.
Claris chiêm ngưỡng cảnh sắc trong lúc phải đương đầu
với một cảm xúc nhẹ nhàng mà chua chát. Con bé đã nhận ra: họ đang ở trên đỉnh
Rồng, và nhà kho này chính là nơi cặp song sinh đã ngủ qua đêm với cha mẹ trong
lần sinh nhật ba mùa trăng của chúng. Cũng chính tại nơi
đây, cha nó đã ôm mẹ nó mà chỉ về phía đại dương xa xa. Tại đây, cha nó đã gọi
tên những đỉnh núi. Tại đây, cặp song sinh đã ngủ cuộn tròn trong vòng tay cha
mẹ chúng lần cuối cùng, ẩn mình trong hương thơm nồng nàn tỏa ra từ mái tóc mẹ
Sierra, và mùi cơ thể ấm áp của cha Eben. Và cũng chính nơi đây, lần cuối cùng
Claris cảm thấy thỏa mãn một cách hoàn toàn, tuyệt đối và trọn vẹn.
Nhưng con bé không cho phép bản thân nhớ đến điều đó nữa.
Nỗi đau cũ hẳn sẽ trỗi dậy, để lộ ra cái hố đen ngòm mà sự vắng bóng của mẹ đã
đào sâu trong tâm trí nó. Con bé nuốt khan để cái hương vị hỗn độn trong miệng nó trôi đi, một kiểu lờm lợm mà phong cảnh huy
hoàng nơi đây làm nó trở nên ngấy hơn. Rất may, Ellel đến ngồi cạnh con bé.
- Nhìn này! Một con kìa!
Con Mác-mốt béo núng nính vểnh chiếc mũi ngờ vực lên
khỏi hang của nó. Những con vật này có rất nhiều ở cao nguyên, hai cô bé lặng
im đứng rình để thử tóm chúng. Đột nhiên, con vật ngoe nguẩy bộ ria, rít lên
một tiếng báo nguy hiểm cho đồng loại rồi vụt biến mất trong nháy mắt.
Sự nguy hiểm dưới hình hài của một ngài Borges miệng
rống như sấm rền đang lao nhanh, vừa đi vừa hát, theo sau là Jad tay cầm một
cái cưa to gần bằng người cậu. Đôi má ửng hồng, tóc xù lên, cậu bé phô bày điệu
bộ hoan hỉ. Bahir đã mắng cậu khi cậu nói không thể cố gắng được nữa.
- Bậy nào, con trai! Điều đó chỉ có ở Chandra và cha
cháu thôi, vì họ rất dễ mềm lòng!
Jad đã cười phá lên, khó có thể nhận ra Eben trong sự
miêu tả này.
- Điều mà ta nhìn thấy, đó là chúng ta là hai con đực
bị vây quanh bởi những con cái, mà lũ cái này còn không thể đốn củi một cách
đúng kiểu nữa.
Jad, người nhiều lần chịu ảnh hưởng xấu từ tư tưởng
nhanh nhẹn hoạt bát và châm chọc của đám phụ nữ trong gia đình, liền thận trọng
nhìn xung quanh mình: Ồi, không có... “con cái” nào... ở đường chân
trời...
- Hãy đẩy mạnh thêm chút nữa để ta xem cháu là một gã
tiều phu ở cấp độ nào nào!
Cậu bé vẫn không hiểu ông chủ hiệu sách muốn dẫn dắt
câu chuyện đi đến đâu, Bahir lại cất giọng hát váng bài hát của mình:
- “Tôi yêu dăm bông và xúc xích... tôi thích dăm bông
khi nó ngon! Nhưng tôi còn thích đôi mắt của vú nuôi tôi hơn nữa, tôi yêu dăm
bông và xúc xích hun khóiiiiiiiiiiiii!” Nào, hát đi con trai, không
phức tạp gì đâu! “Tôi yêu dăm bông...”.
Jad hát theo ông chủ hiệu sách, thoạt đầu còn rụt rè,
sau càng mạnh dạn hơn. Bài hát lặp lại lần ba, đôi mắt vú nuôi chuyển thành bộ
ngực, lần thứ tư là cặp đùi. Miệng vẫn gào hết cỡ, Jad đang tự hỏi đoạn tiếp
theo sẽ là gì thì Bahir tuyên bố với vẻ mãn nguyện:
- Được lắm! Giờ thì con sẵn sàng để cưa rồi đó.
- Ông Bahir à, cháu không biết dùng cưa.
- Việc lớn đây! Cháu sẽ phải học thôi! Chỉ cần có một
thính giác tốt, mà cháu lại có thừa khả năng đó. Cháu cầm một đầu, ta cầm một
đầu. Khi ta đẩy thì cháu kéo, khi ta kéo cháu lại đẩy, việc này còn dễ hơn ăn
cháo...
Vài phút sau, Jad đã hiểu ra: âm thanh của cưa chạy
trên gỗ chỉ rõ các động tác có nhịp nhàng với nhau hay không. Khúc gỗ đầu tiên
cưa xong. Chỉ cần để cho âm thanh mà kim loại chạy trên gỗ tạo ra sự hướng dẫn, sao cho âm thanh ấy đều đặn, du dương nhất có
thể. Trước mặt cậu, ông Bahir vừa cưa vừa nhẹ nhàng thở. Khi Jad cảm
thấy đường cưa chạy lại phía mình, cậu nhắm mắt lại và kéo.
Khi Maya gọi họ về ăn tối, hai người đã cưa được một
đống củi đáng kể. Mặt trời trườn xuống sau những dãy núi, sương mù lan tỏa dần
trong thung lũng khiến cho không khí lạnh hẳn. Lúc họ đi xuống suối để rửa chân
tay, Jad nhận ra cái bóng nhỏ nhắn của em gái hiện rõ trên
những dãy núi đang chuyển sang màu xanh sẫm. Nhìn cách đứng nghiêm rất thẳng
người của nó, trong một thái độ ngược hẳn với bản chất hiếu động thường ngày,
cậu biết em mình đang đau khổ. Cậu hiểu được sự giày vò trong lòng em gái cũng
hệt như em gái thấu rõ những gì đang diễn ra trong tâm tưởng cậu.
- Chuyện gì xảy ra vậy? - Bahir vỗ nhẹ một cái vào
người cậu bé hỏi.
- Đó là Claris... Nó... Cháu...
Cậu bé hít một hơi rồi nói ngay:
- Chúng cháu đã từng đến chỗ này. Cùng với cha mẹ để
mừng sinh nhật ba mùa trăng của chúng cháu. Khi trời còn tối đen, cha mẹ đã
đánh thức bọn cháu dậy, rồi bế bọn cháu trên suốt chặng đường, muốn làm chúng
cháu ngạc nhiên bằng cảnh tượng mặt trời mọc trên đỉnh Rồng. Tráng lệ vô
cùng...
Giọng cậu bé lạc đi:
- Buổi tối hôm đó, có buổi dạ hội...
Borges vừa đặt bàn tay lên vai Jad vừa nhẹ nhàng nói:
- À, giờ thì ta hiểu rõ hơn... Chúng ta đã đề nghị
Eben đi cùng đến nhà kho, nhưng ông ấy từ chối với một vẻ kỳ cục, bây giờ thì
ta biết tại sao...
- Điều này rất khó khăn với cha và Claris.
- Còn cháu, cháu không thấy khó khăn sao, Jad?
Borges nói một
cách thân tình, còn Jad thì trả lời thẳng thắn.
- Không giống nhau đâu. Nghĩ về mẹ chẳng khiến cháu
lấn cấn gì. Dẫu điều đó làm cháu buồn thì cháu vẫn thích cảm nhận sự có mặt...
của mẹ.
Borges cười với cậu.
- Vậy thì chúng ta sẽ cố gắng giúp đỡ em gái cháu. Cô
bé không nên giam hãm mình trong sầu muộn như thế. Nói cho ta biết, cô bé có
đôi tai cảm thụ âm nhạc không?
Jad cười với ông, rồi tự nhủ ông già mù không thể thấy
cậu. Nhưng đương nhiên những giác quan nhạy cảm khác ở Bahir đã phát triển hơn,
ông đáp lại bằng một cái vỗ vai thân thiết lên cậu bé.
Trong lòng cảm thấy đôi chút nặng nề, Jad chuẩn bị đến
với em gái thì cậu thấy Ellel bước ra từ nhà kho và đi về phía Claris. Cô con
gái út nhà Borges trìu mến ôm lấy Claris và đưa cô bé vào trong, từ đó bay ra
mùi thức ăn thơm phức khiến cả thầy tu khổ hạnh cũng phải ứa nước miếng.
*
* *
Nhà kho ngập chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng tạo
ra những cái bóng nhảy múa trên những bức tường đá. Bên trong sơ sài nhưng đồ
đạc được bày biện một cách tiện lợi: một chiếc bàn gỗ lớn, những chiếc ghế đẩu
ngồi nghỉ, hàng kệ treo để tránh cho thức ăn khỏi những hàm răng háu đói của lũ
chuột chù. Và ở góc phòng, một chiếc lò sưởi được tra gỗ một cách khéo léo để
lửa chớm đến nướng chín xúc xích đặt trên vỉ sắt mà không bị cháy.
*

