Khách qua đường vội vã (Tập 2) - Chương 17 - Phần 1
Chương 17
Thẩm An Nhược kiên quyết làm ầm lên một
trận, ngoài việc làm mình xấu tính đi và khai thác được tiềm năng trở thành
người đàn bà đanh đá chua ngoa, thì không thu lại được gì nhiều. Hơn nữa cô
càng tỉnh táo nhận ra, bất kể động khẩu hay động thủ, cứ cho là Trình Thiếu
Thần có ý nhường cô, cô cũng khó giành phần thắng, càng về sau cô càng làm ầm
lên, anh lại càng thấy thích thú.
Tự biết tổng kết và phê bình bản thân là
một ưu điểm lớn của Thẩm An Nhược. Tới khi phát hiện ra tự hành hạ mình mà chỉ
làm trò cười cho Trình Thiếu Thần, rất nhanh chóng cô thu lại móng vuốt, quay
về vẻ dịu dàng lịch sự như mọi khi. Anh không trêu chọc cô cũng không gây sự,
chỉ là không còn tự nhiên như trước nữa.
Ngoại trừ cuối tuần ra, thời gian còn lại
cô không tới căn biệt thự kia, cũng không muốn ra ngoài dùng bữa với anh. Những
lời mời của anh bị cô từ chối tới quá nửa, do vậy Trình Thiếu Thần thường về
nhà chủ yếu vì có tiệc chiêu đãi, dự xong tiệc anh sẽ đến, trước khi đến sẽ gọi
điện trước cho cô, cũng có lúc anh đến từ sớm, ở lại chưa được một tiếng, nhận
điện thoại lại đi. Mối quan hệ này có chút gì đó rất vụng trộm khiến Thẩm An
Nhược cảm thấy hứng thú nên có lần cô cười nói, đây có được tính là “quy tắc
ngầm” đằng sau hậu trường hay không. Trình Thiếu Thần hỏi vặn lại “quy tắc
ngầm” là gì.
Thật chẳng nhập vai gì cả, Thẩm An Nhược
đành nhẫn nại giải thích: ví dụ nhân viên cấp dưới như em, vì những lý do không
tiện nói ra mà dành cho chủ tịch hội đồng quản trị, tức là anh, những phục vụ
đặc biệt ngoài công việc.
Trình Thiếu Thần úp mặt vào gối, khẽ cười:
“Theo như định nghĩa này, người chịu quy tắc ngầm nên là anh chứ? Người cung
cấp dịch vụ đặc biệt lẽ nào không phải anh?”
Thẩm An Nhược lại bị anh chọc tức, lấy chăn
trùm lên anh tận hai phút, sau vì không thấy anh phản kháng gì mới bỏ ra, thấy
Trình Thiếu Thần vừa há miệng thở dốc vừa tiếp tục cười: “Thực ra anh vẫn chịu
được thêm một phút nữa.”
Cứ như vậy, tuần nào hai người cũng có hơn
nửa số buổi tối ở cùng với nhau. Từ lúc Thẩm An Nhược không cố tìm cách gây sự,
bọn họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ở chung dưới một mái nhà, cuộc sống
vừa yên bình vừa ăn ý, hệt như quay trở lại những ngày trước khi kết hôn.
Tối đến, Thẩm An Nhược co người ngồi trên
sofa xem những bộ phim cũ từ nửa thế kỉ trước. Trình Thiếu Thần ngồi trên chiếc
sofa đơn khác, tập trung xem một quyển sách hướng dẫn sử dụng bằng tiếng nước
ngoài dày cộp, cứ lật vài trang lại có một tấm hình lớn. Anh xem sách một cách
hứng thú, nếu không nhìn rõ tên cuốn sách mà chỉ nhìn vẻ mặt của anh, cô còn
nghĩ anh đang đọc truyện tranh.
Thật vô vị. Thẩm An Nhược nhớ trước kia anh
cũng ôm quyển từ điển đọc rất chăm chú, từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy anh
đọc bất kỳ một quyển tiểu thuyết nào. Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên thấy cô
đang xem phim một hồi rồi bĩu môi: “Đúng là nhạt nhẽo, lớn rồi mà còn xem thứ
này.”
Cô đang xem phim Nữ hoàng Sissi, công chúa
trẻ tuổi tình cờ gặp vị hoàng đế tuấn tú, phải lòng rồi mới biết đó là vị hôn
phu của chị gái, lúc đó Romy Schneider cũng chỉ mười bảy tuổi, cùng độ tuổi với
nhân vật trong phim, vô cùng trẻ trung, xinh đẹp.
Cô lườm anh một cái: “Anh muốn làm việc thì
lên gác đi.”
“Anh không phiền gì em chứ?”
“Anh phá hỏng cảm xúc lúc xem phim của em.
Trước đây là ai đã nói, đem công việc về nhà làm đúng là ngốc nhỉ?”
“Anh không làm việc, anh chỉ thấy xem bản
vẽ rất thú vị, giống như hồi nhỏ xem sách thiếu nhi vậy.” Quả nhiên cách giải
trí của anh đúng là khác người.
Trình Thiếu Thần đọc thêm một lúc nữa: “Anh
nhớ năm đó học tiểu học, bọn anh được tham gia trại hè, Tịnh Nhã chính vì xem
bộ phim này mà giả vờ bị sái chân, hại anh vì đưa cô ấy về nhà mà bỏ 1ỡ trò vui
ở lớp.”
“Em cũng vì xem bộ phim này mà trốn học,
nhưng lúc đó em cố tình ăn ba que kem rồi bị đau bụng, không thể tham gia lớp
học hè môn mĩ thuật, nên có thể yên tâm nằm thoải mái ở nhà xem tivi.” Cô và
Tịnh Nhã đã lâu không nói chuyện, nay nghe thấy tên chị, Thẩm An Nhược cảm thấy
rất thân thiết.
“Thì ra từ hồi tiểu học em đã thông minh
như vậy.” Trình Thiếu Thần càng nghĩ càng thấy buồn cười. “Tình tiết ấu trĩ này
có gì đáng xem thật không hiểu nổi bọn em.”
“Bộ phim này chính là ước mơ trong lòng mỗi
cô gái, đàn ông con trai các anh đương nhiên không hiểu rồi.”
“Ước mơ? Trong lịch sử, thực chất hai người
này…” Anh nói được một nửa, hình như thấy không ổn nên dần hạ giọng xuống, cúi
đầu tiếp tục đọc bản vẽ còn thú vị hơn cả truyện tranh của mình.
“Ước mơ là ước mơ, hiện thực là hiện thực,
ai lại ngốc đến mức không phân biệt được cơ chứ.” Thẩm An Nhược không để ý đến
việc anh đã ngừng nói, lại cố tình bổ sung thêm.
Trong lịch sử, hai người này không phải một
đôi tình nhân đáng mơ ước, mà bằng mặt nhưng không bằng lòng, đồng sàng dị
mộng, mỗi người đều có người trong lòng. Cuối cùng cô gái cao quý ấy mất sớm,
còn chẳng đợi được đến lúc đầu bạc răng long. Vậy mà trong phim, kết cục lại
tuyệt đẹp, chứng kiến mối tình như vậy, các cô gái bây giờ chắc chắn tưởng rằng
hai nhân vật sẽ mãi mãi sống hạnh phúc. Thẩm An Nhược cảm thấy có chút hoang mang,
ngay cả khi thượng úy Poker lúc nào cũng gây hài xuất hiện còn chẳng khiến cô
cười nổi nữa.
Kết thúc phim, hai nhân vật chính kết hôn,
hôn lễ lộng lẫy, sang trọng vô cùng, khăn voan của nữ chính dài đến nỗi phải có
một em bé đi theo nâng. Nghi thức có phần máy móc, cô rất không thích đoạn này,
đang lúc cô cúi đầu tìm đĩa phim khác thì nghe thấy tiếng Trình Thiếu Thần bên
tai: “Chúng mình cưới lại nhé?”
Tay Thẩm An Nhược khựng lại mất mấy giây cô
từ từ ngẩng đầu lên nhìn Trình Thiếu Thần, vẻ mặt anh vẫn rất bình thản, mặc dù
không cười nhưng lúm đồng tiền vẫn hiện rõ, khi nhìn thấy sắc mặt của cô, lúm
đồng tiền dần mờ đi, thái độ cũng trở nên nghiêm túc hơn. Có lẽ bộ mặt của cô
giờ chẳng dễ coi chút nào.
Đều tại cô phản ứng quá chậm, cô vốn có thể
nói ngay “Anh mơ à!” hay “Anh nói gì vậy?” để lấp liếm cho qua, nhưng cô đã bỏ
1ỡ thời cơ tốt nhất. Thẩm An Nhược tự thấy mình cần nói gì đó, nếu không bầu
không khí sẽ quá lạnh lẽo. Cô nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ kiểu gì cũng chỉ ra một
câu nên đành cười gượng gạo: “Sao anh vẫn nghĩ không thông vậy? Chúng ta hiện
giờ cứ như thế này không phải rất tốt sao?”
Trình Thiếu Thần nhìn chằm chằm vào màn
hình, bộ phim đã kết thúc rồi, chỉ còn từng hàng dài chữ chuyển động.
“Nếu chúng ta vẫn sống hòa hợp với nhau thì
sao không thử tiếp tục cuộc hôn nhân?”
Thẩm An Nhược nhắm mắt lại, cô không đủ
dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh. “Em nhớ trước khi kết hôn, mối quan hệ của
chúng ta rất tốt, thậm chí còn tốt hơn cả bây giờ. Lẽ nào anh không sợ chúng ta
sẽ diễn lại vở kịch này từ đầu? Anh có đủ dũng khí làm vậy, nhưng em nghi ngờ
bản thân không tự tin tham gia. Dạo này đúng là đã già rồi, em không còn hơi
sức gây chuyện nữa, chi bằng cứ như thế này đi.”
“Em không thấy lúc mới bắt đầu chúng ta đã
rất mơ hồ sao? Đến tận giờ anh vẫn không hiểu tại sao chúng ta lại ra nông nỗi
này, khi ấy rõ ràng anh không hề có ý định…” Trình Thiếu Thần nói được nửa câu,
hình như bị ảnh hưởng bởi tâm trạng chán nản của cô nên cũng dừng lại.
“Năm đó, chúng ta từ lúc quen biết đến khi
kết hôn đều rất mơ hồ, về sau thành ra như thế này, âu cũng là kết quả tất
yếu.”
Trình Thiếu Thần bị cô chặn họng không nói
được câu nào, anh chỉ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy. Thẩm An Nhược
bỗng nhiên bật dậy: “Em đi làm đồ ăn khuya, anh muốn ăn gì không?” Cô quên mất
là mình đang làm mình làm mẩy với Trình Thiếu Thần, chỉ cần anh đến, cô sẽ
không vào bếp, nếu ăn ở nhà cũng là gọi đồ về ăn.
“Gì cũng được.” Mấy phút sau, từ sau lưng
cô mới vang lên giọng nói rầu rĩ của Trình Thiếu Thần.
***Tôi là đường
phân cách trở ngại trong giao tiếp***
Đồ ăn trong tủ lạnh không nhiều, Thẩm An
Nhược chỉ làm món mì nấu với cà chua và trứng đơn giản. Thực ra rất phiền phức,
đặt nồi lên bếp bật to lửa rồi và nước cho mì vào, luộc mì thật kỹ, lúc gần nấu
xong mới nhận ra, đây là khẩu vị ưa thích nhất của anh. Nếu đổi lại nấu cho
mình cô ăn, chỉ cần ngâm mì ăn liền là được. Mì ăn liền là một trong số những
món ăn Trình Thiếu Thần ghét nhất, trước kia cô không có cách nào nấu mì cho
anh được. Lẽ nào trong thâm tâm cô thấy mình quá quá đáng nên muốn bồi thường?
Cô cố gắng xua ý nghĩ này ra khỏi đầu.
Lúc cô mang mì ra, Trình Thiếu Thần đã ngồi
sẵn bên bàn ăn. Anh ăn từng miếng một rất lịch sự nhưng vẫn bị toát mồ hôi,
Thẩm An Nhược từ bên kia bàn im lặng đưa giấy ăn cho anh. Khung cảnh này đã lâu
không gặp, đến cô cũng thấy ngờ ngợ.
Cô đi rửa bát, lúc lau khô tay xong, thấy
Trình Thiếu Thần vẫn đang ngồi trước bàn ăn, nhìn về phía mình, không biết anh
đã ngồi đó nhìn được bao lâu rồi. Thẩm An Nhược đứng ở cửa phòng bếp, cũng yên
lặng không nói gì. Hai người cứ bốn mắt nhìn nhau như thế này, có gì đó rất hòa
hợp nhưng thái độ vẫn lạnh nhạt, bầu không khí giờ đây vô cùng nhạy cảm.
Thời gian cứ chậm chạp trôi đi, cuối cùng
Trình Thiếu Thần phá vỡ sự im lặng, lẳng lặng nói: “Lúc ở một mình mới nhận ra,
hóa ra không thể nhớ rõ lý do chia tay mà chỉ nhớ dáng vẻ đang đeo tạp dề đứng
trong bếp của em, tất cả món anh ăn đều không có hương vị như em làm, còn nữa…”
Dường như anh đang suy nghĩ, rõ ràng anh không quen nói kiểu này, ngừng rất lâu
rồi mới lại mở lời. “Có một số thứ khi đã thành thói quen thì rất khó thay đổi.
Có những lúc tỉnh dậy trong khung cảnh rất quen thuộc, bỗng dưng không phân
biệt được là mơ hay là thật.”
“Không có thói quen nào là không thể thay
đổi được, nếu anh thực sự muốn làm điều đó.” Thẩm An Nhược lạnh nhạt nói. “Em
cũng thường xuyên nhớ dáng vẻ lúc quét dọn cầu thang của bác Vương, cuối năm
ngoái bác ấy bị bệnh rồi qua đời, em buồn mất mấy ngày.”
Trình Thiếu Thần nhìn chằm chằm chân nến
bằng đồng trên bàn ăn, là tạo hình những thiên thần nhỏ. “Em nói đúng, không có
thói quen nào không thay đổi được, có thể chỉ là không muốn, sợ đến khi thói
quen thay đổi thì chẳng còn nhớ được gì nữa.” Anh thở dài.
Thẩm An Nhược biết kiểu nói chuyện này
khiến anh mệt mỏi. Kì lạ thật, cô lại hiểu rõ điều đó.
“Có thể là không cam tâm, không cam tâm để
cuộc sống hoàn mĩ của anh có một tì vết nào. Anh luôn tỉnh táo và thông minh
hơn em, vì thế lý do chúng ta chia tay anh đương nhiên rõ hơn em. Cuộc đời anh
gần như chưa từng chịu thất bại, mà cuộc hôn nhân theo anh là thuận buồm xuôi
gió, không cần hao phí chút sức lực nào này lại thất bại, làm anh tổn thương,
khiến anh hy vọng có thể sửa chữa để nhiều năm sau có nhớ về cũng không thấy
tiếc nuối.”
Trình Thiếu Thần nhìn thẳng vào mắt cô, ánh
nhìn sâu thẳm: “Em nhất định phải dùng cách này để giải thích động cơ của anh
sao?”
Thẩm An Nhược mở miệng định nói nhưng thôi,
cả căn phòng lại chìm trong sự yên lặng. Cô biết dù mình không trả lời anh, anh
cũng sẽ không hỏi lại lần nữa, do đó dù rất khó khăn, Thẩm An Nhược cũng cố đáp
lại: “Trình Thiếu Thần, anh luôn đối tốt với em, từ trước đến nay, kể cả sau
này, em biết điều đó. Cũng như việc em chưa từng phản đối ở bên anh, anh cũng
biết như vậy mà. Nhưng lẽ nào anh không cảm thấy, ở cùng nhau và kết hôn, thật ra
là hai việc khác nhau? Đàn ông và phụ nữ đến lúc không thể không thay đổi mới
phải lựa chọn chia tay hay kết hôn. Chúng ta hiện giờ không tốt sao? Việc gì
phải thay đổi?”
Trình Thiếu Thần nói một cách chậm rãi, cứ
như từng từ từng chữ phải đắn đo mãi mới thốt ra: “Anh nhớ có người nói, hôn
nhân là thành ý và sự thừa nhận quan trọng nhất của đàn ông đối với phụ nữ.”
“Về chuyện này thì trước đây rất lâu rồi
anh đã nói với em.”
Lần này Trình Thiếu Thần đúng là không còn
gì để nói.
Lúc lâu sau, Thẩm An Nhược nói tiếp. Cô
đứng cách xa anh hơn một mét, khoảng cách ấy khiến anh không với tay tới được,
cô cũng đứng ở chỗ cao hơn anh, như thế giúp cô thấy an toàn.
“Trình Thiếu Thần, hồi nhỏ em rất thích sưu
tầm búp bê gỗ nhiều màu, lúc đó em sưu tập được rất nhiều, có thể treo đầy một
giá trên tường, muốn gì cũng có. Về sau em làm mất một con trong số đó, là một
con mèo con. Nó không phải con đắt và đẹp nhất, cũng không phải con em thích
nhất, nhưng em cứ nhớ về nó mãi, cho dù em còn rất nhiều con khác, thậm chí sau
đó em sưu tập thêm rất nhiều búp bê gỗ hình mèo con. Nhưng em không thể quên,
lúc nào cũng thấy thiếu thiếu, bộ sưu tập của em không thể hoàn thiện, niềm vui
của em cũng không trọn vẹn. Em buồn bã rất lâu, sau đó nhà em sửa nhà, lúc thu
dọn phòng, em tìm lại được nó.”
Trình Thiếu Thần nhìn cô, từ lúc cô bắt đầu
kể chuyện, vẻ mờ mịt trong đôi mắt anh đã trở nên sáng tỏ.
“Anh không muốn hỏi em, bây giờ những con
búp bê gỗ đó ở đâu sao?”
Anh không nói gì nên Thẩm An Nhược nói
tiếp: “Sau đó em không còn thích sưu tập búp bê gỗ nữa, bèn đem tất cả tặng cho
cô bé hàng xóm, kể cả búp bê con mèo em tìm suốt bao năm mới thấy. Anh xem, một
khi đã tìm lại được thứ tưởng như không thể để mất, thứ đó sẽ chẳng khác gì
những thứ khác.”
Đêm đã về khuya, bốn bề im lặng như tờ,
không gian trong thoáng chốc bỗng đông cứng lại. Thẩm An Nhược cũng thấy mệt,
hình như từ trước đến giờ bọn họ chưa bao giờ nói chuyện với nhau nhiều như
vậy, hai bên đều cảm thấy hối hận vì đã không rút lui sớm. Tốt nhất là đem tất
cả rắc rối vướng bận thể hiện ra bên ngoài, chẳng thà cãi nhau một trận cho
xong, còn hơn cố tình che giấu hết ngày này sang ngày khác.
Thẩm An Nhược nhìn vào mắt anh, không nói
thêm gì. Trình Thiếu Thần cũng nhìn cô, sau đó bất ngờ cười: “Anh hiểu ý em
rồi. Nhưng Thẩm An Nhược à, em vẫn tiếp tục gây khó dễ sao? Em đột nhiên tốt
bụng kể chuyện cho anh nghe, anh cũng không biết phải phản ứng thế nào nữa.”
Giọng điệu của anh lại trở về vẻ lạnh lùng như mọi khi.
“Em cũng không quen được với việc anh bỗng
trở nên trịnh trọng.”
Vì vấn đề chưa thể tìm ra tiếng nói chung
này, sau đó mấy ngày, cả hai không nói chuyện với nhau, bởi chẳng ai chịu mở
lời. Bọn họ vốn khó nói chuyện, trước nay không thể bàn bạc một cách nghiêm
túc. May là ngoại trừ lời nói ra, vẫn còn các cách giao tiếp khác, ví dụ như cơ
thể. Tứ chi quấn lấy nhau, mồ hôi đầm đìa, thở không ra hơi, mối quan hệ một
tiếng trước vẫn còn đang trong thế giằng co đã phần nào được giải quyết.
Trước đây Trình Thiếu Thần trêu cô, nói
trên giường là nơi cô ít tỏ ra cứng đầu khó chiều nhất. Thẩm An Nhược rất không
tình nguyện mà thừa nhận, đây là cách giao tiếp ít gặp trở ngại nhất của hai
người. Vì lúc ấy anh luôn tập trung và tích cực, không hề che giấu cảm xúc, còn
cô lại trở nên đơn giản và thẳng thắn. Nếu Trình Thiếu Thần làm cô khó chịu hay
không thoải mái, cô cũng cào cấu khiến anh không dễ chịu, nhưng nếu anh nhẹ
nhàng thân mật, cô cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo như một chú thỏ con.
Thực tình cuộc đối thoại hôm đó khiến Thẩm
An Nhược tự thấy chột dạ, Trình Thiếu Thần thật lòng thật dạ muốn cầu hôn, cô
lại cố ý để sự việc loạn lên. Vì thế mấy ngày liền cô dịu dàng nhu thuận nhưng
Trình Thiếu Thần không hề cảm kích, lại còn thường xuyên làm cô tím mặt.
Đàn ông đúng là cưng chiều không được,
nhượng bộ cũng không xong, hé ra chút ánh sáng là lại được dịp lấn tới. Thẩm An
Nhược ngày càng phát hiện ra sự kháng cự của mình mặc dù không phân biệt phải
trái nhưng vẫn luôn là sự lựa chọn đúng đắn. Đến phút chột dạ ban nãy cô cũng
nhanh chóng tìm cách quên đi.
***Tôi là đường
phân cách của vết thương tích tụ trong lòng***
Ví dụ như một tối, Trình Thiếu Thần đang
hết sức chăm chú xem bản vẽ của mình, các bức vẽ được bày đầy trên chiếc ghế
con trước sofa. Ở trong bếp Thẩm An Nhược dùng thìa múc từng miếng dưa hấu ép
lấy nước, thò đầu ra hỏi: “Anh muốn cho đá vào nước ép dưa hấu không?”
Mãi không thấy động tĩnh gì. Cô hỏi lại lần
nữa nhưng anh không đáp nên đành nói “Vậy anh thích nước nho ép không?”, mặc dù
nước nho là một thứ rất khó ép, nếu anh thích thật thì cô khổ đây. Vậy mà cũng
không thấy anh nói gì.
Thẩm An Nhược tức giận tới cạnh anh, dùng
thìa gõ vào đầu anh một cái: “Này!”
Lần này Trình Thiếu Thần mới trả lời: “Đừng
đánh vào đầu anh.” Anh rất ghét người khác động vào đầu và tóc mình.
“Anh làm trò gì thế hả? Đồ quỷ bụng dạ hẹp
hòi.”
“Người bị cự tuyệt không phải là em, đương
nhiên em có thể giả bộ rộng lượng.” Trình Thiếu Thần không ngẩng đầu, tiếp tục
xem bản vẽ.
Thẩm An Nhược hừ một tiếng: “Anh oan ức quá
nhỉ, cứ như thể kiếp này anh chưa bị từ chối lần nào vậy.”
“Dĩ nhiên là có rồi nhưng bị một người năm
lần bảy lượt từ chối mà em vẫn còn muốn anh phải vui vẻ cười nói sao?”
“Nếu anh thấy bất công thì cứ từ chối em
đi.”
“Đi làm việc của em đi, đừng làm phiền anh,
sao mà nhạt nhẽo thế.”
“Rốt cục anh uống nước dưa hấu hay nước
nho?”
“Không uống.”
“Anh xem, anh cũng từ chối em mấy lần, em
có bao giờ so đo với anh đâu. Thế nào? Thấy trong lòng dễ chịu hơn chưa?”
Trình Thiếu Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu,
liếc xéo cô: “Chẳng cảm thấy gì cả. Giờ anh bị em làm ầm ĩ phát phiền thôi.”
Mẹ Thẩm An Nhược gọi điện thoại hỏi kì nghỉ
dài này cô về nhà không, sau một hồi nói chuyện phiếm bỗng hỏi: “Thiếu Thần về
nước cũng lâu rồi, con vẫn thường xuyên gặp nó chứ?”
Thẩm An Nhược chột dạ mất mấy giây: “Mẹ, mẹ
nhắc anh ấy làm gì?”
“Gần đây An Khải có mua lại một nhà hàng,
đó có phải nơi con làm việc không?” Bà Lâm Chiến Vân nói xong, lại bổ sung
thêm: “Sao lại trùng hợp thế chứ? Thằng bé này thật có lòng.”
“Từ lúc nào mẹ đổi sang xem bản tin tài
chính vậy? Mẹ cho rằng anh ta vì con mà mua lại công ty của con sao? Mẹ không
phải gà mái vàng, làm sao sinh ra được cô con gái đáng giá như vậy chứ.”
Mẹ An Nhược trách: “Con gái đâu mà trái
tính trái nết, con không còn quan hệ với người ta thì sao phải can dự việc mẹ
quan tâm tin tức của nó? Tốt xấu gì cũng từng là con của mẹ.” Rồi lại tiếp tục:
“Thiếu Thần hiểu chuyện hơn con, ở nước ngoài mà thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi
thăm bố mẹ, lần trước còn hỏi bố con mấy tháng nữa thì nghỉ hưu, có muốn qua đó
giúp bạn nó không. Bạn nó mở xưởng đóng tàu, đang tìm người giám sát công việc.
Áp lực không nhiều như công việc hiện giờ của bố, lương cũng rất hậu.”
“Công việc nhẹ nhàng mà lương cao, ở đâu có
chuyện tốt thế? Bố sắp về hưu rồi, để bố ở nhà nghỉ ngơi đi mẹ, bố mẹ cũng đâu
thiếu tiền. Hơn nữa còn có con mà.” Tên quỷ này, yên tâm làm sao nổi chứ.
“Bố con đâu có thuộc dạng người thích nghỉ
ngơi, để ông ấy ở nhà không có việc gì làm sẽ buồn chết mất. Hơn nữa, cách chỗ
con cũng gần. Đúng là một thằng bé cẩn thận, con mới là đứa chẳng biết tốt xấu
gì.”
Thẩm An Nhược nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài,
Trình Thiếu Thần đang nói chuyện với chú Nhậm trong vườn hoa của biệt thự, thấy
cô đang nhìn mình anh vẫy tay: “Em xuống đây xem, chỗ hoa này nở lạ quá.”
Chết thật, dù cô rất nhanh tay bịt tai nghe
lại nhưng bà Thẩm tai thính mắt tinh vẫn hỏi: “Vừa nãy là ai vậy? Giọng này
hình như…”
“Đồng nghiệp. Hôm nay con trực ở công ty.”
Thẩm An Nhược nhanh nhảu đáp rồi chuyển sang chủ đề khác. May là hôm nay có
gió, giọng anh vọng đến từ xa nên không được rõ ràng.
Mấy hôm sau bà Thẩm lại gọi điện bảo con
gái không phải về nhà, vì bà cùng bố cô sẽ đi du lịch. Hai ông bà già từ lúc
nào lại lãng mạn thế nhỉ? Thẩm An Nhược lòng đầy nghi vấn, đinh ninh là trò quỷ
của Trình Thiếu Thần nhưng lại không tìm ra sơ hở nào cả.