Tứ Quái TKKG (Tập 1) - Chương 01
TARZAN – NGƯỜI HÙNG
Tên thật của Tarzan là Peter Carsten, kẻ thành lập băng tứ
quái TKKG, đại ca của Karl, Kloesen, Gaby... mười sáu tuổi, đẹp trai, cao một
thước bảy mươi, sở trường Judo và võ dân tộc. Hắn đặc biệt thành danh với biệt
hiệu Tarzan nhờ là một vận động viên ngoại hạng của trường trung học trong các
môn bóng chuyền, điền kinh, riêng điền kinh, hắn có khả năng chạy nước rút và
phóng gọn lên cây trong một thời gian kỷ lục không thua gì Tarzan... người khỉ.
Tarzan mất cha từ thuở nhỏ, hắn đang học lớp 10A và nương náu
trong một trường nội trú ngoại thành nhờ đồng lương còm cõi của người mẹ làm
nghề kế toán. Hắn biết an ủi mẹ qua những thang điểm cao nhất ở hầu hết các môn
học. Hắn cũng biết đáp tạ hương hồn người cha kính yêu qua những cuộc phiêu lưu
mạo hiểm để chống lại cái ác còn diễn ra ở khắp mọi nơi. Hắn luôn luôn sôi sục
dòng máu hiệp sĩ và bao giờ cũng là kẻ có mặt đầu tiên ở chỗ hiểm nghèo nhất;
còn phải hỏi, hắn là đại ca của TKKG kia mà.
TKKG là gì ư? Nếu chúng ta viết tắt bốn chữ cái khởi đầu của
bốn nhân vật Tarzan, Karl, Kloesen, Gaby, chúng ta sẽ hiểu thế nào là tứ
quái. Tứ quái TKKG ba nam một nữ, trọng nghĩa khinh tài sẽ dẫn chúng ta tham
chiến vào những đặc vụ bất tận mà có khi chính chúng ta trong đời cũng đã trải
qua ít ra là một lần.
Nào, mời các bạn hãy đồng hành với Tarzan gia nhập cuộc chơi
thám tử thứ mười hai của TKKG.
KARL – MÁY TÍNH ĐIỆN TỬ
Được tuyên dương một cách thân mật là... Máy Tính Điện Tử,
Karl hơn mười lăm tuổi một chút, rất xứng đáng với vị trí quân sư trong tứ quái
TKKG. Hắn là bạn đồng lớp với Tarzan nhưng không lưu lạc trong trường nội trú
mà ở thành phố với gia đình. Họ của Karl là Vierstrein và có lẽ nhờ dòng họ
danh giá đó, hắn đã thừa hưởng của người cha, đang là giáo sư toán Trường đại
học tổng hợp, một trí nhớ hoàn hảo.
Máy Tính Điện Tử Karl trang bị ngoài cái đầu tinh quái của
một robot là cặp kính cận thị rất... trí thức. Hắn có dáng vẻ cao nghều và ốm
nhách như một cây sậy, thù ghét mọi sự xung đột về cơ bắp. Hắn đứng cạnh Tarzan
trong cuộc đối đầu với bạo lực bằng sức mạnh... máy tính điện tử của một vị
quân sư.
KLOESEN – TRÒN VO
Tên cúng cơm là Willi Sauerlich với ngoại hiệu Tròn Vo, vốn
là con trai thừa kế một gia tài khổng lồ của ông chủ nhà máy sản xuất kẹo
sôcôla có thường trực trong nhà chiếc xe Jaguar mười hai trục. Hắn sắp... mười
sáu tuổi.
Kloesen có tất cả tương lai trong tay và cũng sẵn sàng buông
tất cả trong tay chỉ vì mê Sherlock Holmes như điếu đổ. Hắn thực hiện ước mơ
thám tử của mình bằng cách nhất định trú ẩn cùng phòng với Tarzan ở trường nội
trú mặc dù mới đầu mẹ của hắn đã khóc hết nước mắt. Chỉ tội nghiệp cho Kloesen
một điểm: qua cái bụng to kềnh của một viên thịt băm Tròn Vo thường xuyên ngốn
kẹo sôcôla, hắn chưa bao giờ vượt quá điểm hai trong môn thể thao. Nhưng có hề
gì với Tròn Vo Kloesen, mỗi lần sát cánh cùng Tarzan, hắn đã dám can đảm lao
vào những cuộc đụng độ nhất sinh thập tử.
Hắn đúng là một anh hùng bất đắc dĩ của TKKG.
GABY – CÔNG CHÚA
“Người phụ nữ” duy nhất trong tứ quái TKKG là “công chúa”
Gaby Glockner năm nay mới mười lăm tuổi.
g
Này nhé, cha của Gaby là thanh tra hình sự, mẹ là chủ tiệm
bán thực phẩm nên việc cô bé mê truyện trinh thám và nấu nướng giỏi là đương
nhiên. Vấn đề quan trọng hơn là chỗ khác, với chức vô địch bơi ngửa trường
trung học và đứng đầu môn tiếng Anh trong lớp, cô đã góp phần không nhỏ làm cho
bốn chữ TKKG trở nên huyền thoại của lứa tuổi mới lớn trong hành loạt đặc vụ bí
mật.
Sẽ thật là thiếu sót nếu không nhắc đến Oskar. Con chó trắng
khoang đen giống truyền thống Tây Ban Nha của Gaby đã khiến thế giới loài chó
sửng sốt bằng những chiến công không thua kém cô chủ chút nào. Chính con chó
Oskar của Gaby đã từng “hạ” một anh chàng bec-giê khổng lồ trong một trận đánh
vô tiền khoáng hậu trước đó.
Nào, chúng ta hãy cùng theo dõi hành trình của con Oskar khôn
ngoan cùng cô chủ Gaby có biệt danh Công Chúa trong chuyến viễn du đầu tiên của
Tứ quái TKKG.
MỘT: TARZAN GẶP BỌN TRỘM TRANH
Không còn một chút gì nữa để nghi ngờ, kẻ
thù đầu tiên của Tarzan chính thị là Rembrandt. Mà Rembrandt là ai vậy? Xin
thưa, đó là thầy giáo Pauling, kẻ dạy hội họa liên lớp 9 và 10, kẻ đã quyết
định dùng trường nội trú làm sào huyệt để xây dựng một đế chế kỷ luật vượt quá
phạm vi giáo dục của nghề sư phạm, kẻ luôn luôn giơ cao chiếc lưỡi hái tử thần
trên đầu học sinh, kẻ đã cố tình chọn sai sự nghiệp của mình để cuối cùng không
đạt một thành tựu nào hết về mỹ thuật. Ngay chính dung mạo của Pauling đã rờn
rợn và dị dạng đến nỗi ông ta mang theo ngoại hiệu Rembrandt từ lúc bước về
trường.
Chuyện xảy ra vào một buổi tối khá khó
chịu. Tarzan đang đánh răng trong buồng tắm, nhưng con mắt của hắn không nằm
nơi chiếc bàn chải, con mắt của hắn cử động ở đằng sau gáy kia. Nhờ con mắt từ
gáy mà hắn nhìn thấy dáng điệu hớt hải của Kloesen.
- Rembrandt đến!
Cánh cửa bật mở. Hung thần của năm trăm học
sinh trường nội trú xuất hiện. Giọng sư phụ Pauling như người ngậm ngải tìm
trầm. Chứ sao, có bao giờ một ông thầy mà lại không biết tạo sự huyền bí lên
học sinh của mình.
- Tôi muốn em lên giường ngủ sau ba phút
nữa. Hiểu chưa Peter Carsten, tôi muốn thế.
Tarzan tỏ ra đứng đắn với chiếc khăn mặt
trên tay:
- Cám ơn sự chỉ dẫn của thầy.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Nhưng ông ta chẳng buồn nghe. Cái nhìn của
ông ta đã hướng về dãy hành lang dọc tầng hai. Chỉ bằng biện pháp đi tuần tiễu,
ông ta mới có dịp sử dụng chiếc lưỡi hái ma quỷ trong bóng tối. Đã lần nào ông
ta chịu buông tha cho những con thỏ học sinh đâu. Coi, đám nhãi ranh chỉ chực
qua mặt người lớn, điều cần thiết là phải dạy chúng những bài học để đời.
Và ông ta gằn từng tiếng một bài học tối
nay cho Tarzan:
- Chú mày đã ba lần bị cảnh cáo. Nhớ đấy.
Liệu hồn...
Rembrandt biến mất cũng nhanh như lúc đẩy
cánh cửa buồng tắm. Còn Tarzan thì chậm chạp hơn, hắn chui lặng lẽ vào cái tổ
có kê hai chiếc giường, hai cái tủ và một thùng đồ ăn dự trữ của Kloesen. Hắn
thở dài ngao ngán. Trời ạ, cái thằng Tròn Vo có cái bụng phình như ễnh ương bộ
không hay biết gì sao mà vẫn tiếp tục ngốn sôcôla ngồm ngoàm.
Tarzan trợn mắt:
- Mày biết phòng mình được Rembrandt gọi là
gì không?
Tròn Vo đủng đỉnh:
- Tổ đại bàng.
- Vậy thì đại bàng không thể nào bị... gãy
cánh, dù Pauling đã giương cung.
Kloesen nhăn mặt vì thanh kẹo sắp văng ra:
- Đừng gọi lão là Pauling! Lão là Rembrandt gian ác.
- Ê, vấn đề tai hại là tao có thể bị đuổi học nếu thêm một lần cảnh cáo
nữa.
- Tao biết.
- Nhưng hề gì, đêm nay tao sẽ dùng pháp phi thân...
- Sao?
Tarzan tỉnh bơ xỏ chân vào chiếc quần Jeans bạc phếch. Khuôn mặt của Gaby
hiện ra thần thoại hơn bất cứ một cuộc trừng phạt ngốc nghếch nào. Thầy Pauling
là nỗi ám ảnh gì trong đời sống riêng tư của Tarzan nhỉ. Hãy tưởng tượng đến...
Gaby – cô bé có hàng mi chớp chớp...
Tarzan đột nhiên thấy mình mạnh mẽ như chúa rừng Phi châu:
- Chuẩn bị dây chão cho ta chưa Tròn Vo? Đêm nay tao
có hẹn...
- Cái gì? Mày sẽ bị tống cổ ra khỏi trường,
nếu...
- Nếu mày nối sợi dây chão không phải bằng
nilông mà bằng những thỏi sôcôla thì tao sẽ bị... tống cổ xuống đất gãy nát. Yên trí đi Kloesen.
Làm sao mà Tròn Vo yên trí được, nó đã nghe rất rõ
những tiếng chân rình rập đâu đây. Quả y như rằng, Rembrandt đã đứng sau lưng
hai đứa.
- Sắp chín giờ rồi, hi vọng hai chú mày ngủ
ngon!
Các thầy giáo khác còn bắt tay, nhưng
Rembrandt thì năm ngón chẳng hề cử động. Ông ta tắt đèn và hắng giọng. Cái
giọng khàn đực của một con quạ có cuống họng bị sưng tấy.
Tarzan phải mất đúng năm phút vận động
thính giác trước khi tuột xuống giường. Ồ, cái thằng Tròn Vo cứ lưu luyến níu
tay hắn như sắp bị giam mình trong một đống kẹo đến nơi.
- Tao mà bớt... chừng sáu kilô là có thể đu
dây giống hệt mày. Mày đi đâu vậy Tarzan?
- Còn bày đặt ngơ ngác. Gặp nhị quái và út
quái. Mày không nhớ Máy Tính Điện Tử và Công Chúa có hẹn với tao sao?
Mặt Tròn Vo buồn thiu:
- Nhớ cẩn thận nghe. Tao và... sợi dây vẫn
đợi mày.
*
Gió ban đêm lồng lộng. Tarzan đưa mắt nhìn
sang phía rừng thùy dương. Mặt trăng tròn vành vạch lơ lửng trên dãy nhà nhiều tầng cao ngất. Trường
nội trú nằm ở ngoại ô thành phố, từ trường ra xa lộ phải qua những cánh đồng và
bãi cỏ. Người ta đang đẩy dần đô thị đến đây theo quy hoạch tương lai, nhưng
bây giờ...
Bây giờ thì con đại bàng đầu tiên của lớp
10A sắp bay ra khỏi tổ. Hắn chú ý đến những cái móc sắt đỡ giàn nho được đóng vào
một số chỗ trên bờ tường. Hắn liếc qua cái móc trên cùng có một sợi dây chão
bằng nilông nằm khuất dưới tán lá rậm. Hắn bám vào sợi dây như khỉ, chân đạp
vào gờ tường như vượn và nhảy xuống lớp cát phía dưới như một con dã nhân.
Hắn là Peter Carsten, biệt hiệu Tarzan, vua
tốc độ một trăm mét khởi sự vô guồng chạy. Chỉ cần đúng hai mươi hai phút là sẽ
đến nhà... Công Chúa. Ôi, Gaby. Bên vành tai Tarzan ngoài gió còn xào xạc tiếng
guitar bài nhạc phim “Bạch Tuyết và
bảy chú lùn” chẳng thể nào quên được.
Hắn đang chạy qua khu vực quan trọng nằm
ngoài rìa thành phố, nơi gia đình Sauerlich làm chủ một tòa nhà lớn nhất với
một khu vườn rộng nhất cùng một gara chứa nhiều xe hơi nhất. Nghĩ mà tội cho
Tròn Vo, chỉ vì quá mê kẹo sôcôla và Sherlock Holmes mà phải di tản vào trường
nội trú, mất dần cái tên quý tộc Willi Sauerlich lừng danh.
Tarzan nhìn đồng hồ: chín giờ rưỡi. Vượt
qua một con đường nữa, băng hết một bờ rào, chạy trên cỏ, loáng thoáng những
bụi cây lướt qua, hắn tiến vào khu vườn. Những ngôi nhà đột ngột tối om như bị
cúp điện. Có lẽ giờ này Gaby sắp hắt hơi nhảy mũi. Đúng giây phút đó, hắn nghe
thấy tiếng chân người.
Hắn sửng sốt như không tin vào thính giác
của mình. Nào, bình tĩnh lại, khom người xuống như một con... khỉ lẻn về phía
các bụi cây rậm rạp đằng kia.
Khi Tarzan rẽ cành lá định bước ra, hắn
giật mình vì một hình người đàn ông cách hắn không đầy hai bước. Gã đàn ông
nhìn lên cửa sân thượng một ngôi nhà, lưng quay lại Tarzan. Có một cái gì vuông
vuông đặt dưới đất, dựa vào đầu gối gã.
Ngay lúc ấy, trăng ló khỏi đám mây và...
tấm kính trên cửa sân thượng vỡ toang. Gã đàn ông thứ hai xuất hiện. Bất chấp
những mảnh kính vương vãi trên sàn đá, gã đàn ông thứ hai vẫn ôm chặt tấm mền
trong tay. Mép tấm mền tụt xuống. Trời đất, một bức tranh chắc chắn là gia bảo
bởi khung tranh được mạ bằng vàng sáng ngời.
Linh tính trận mạc mách bảo con đại bàng
của lớp 10A hãy xòe cánh. Rõ ràng bọn ăn cắp tranh của các tư gia. Còn gì nữa
mà suy đoán, chẳng phải
hơn sáu tháng nay những bức tranh sưu tập quý giá đã lần lượt tàng hình khỏi
các gia trang của những nhà sưu tập và các bảo tàng nhiều địa phương làm cả
thành phố bàng hoàng. Mọi thành tựu của hội họa đều biến mất không một dấu vết.
Giá trị của những tác phẩm mỹ thuật tăng vọt bất ngờ khiến bọn đạo chích không
thèm nhìn đến các thứ tài sản khác. Chúng biết cách di chuyển những bức tranh
vô giá ra khỏi biên giới quốc gia.
- Nhanh lên!
Thằng trộm đứng chờ gầm gừ. Gã mặc một
chiếc áo gió màu sẫm. Thằng kia có vẻ thấp lùn hơn và đi đứng có vẻ vụng về.
Chúng trườn giống hai
con sói không một chút lo sợ qua sân thượng, rồi theo con đường xuyên qua các
bụi cây dẫn ra cuối khu vườn.
Tim Tarzan đập thình thịch không thua gì
tấm mền gói bức tranh đang nhấp nhô theo bước đi như chạy của bọn trộm tranh.
Nỗi khổ tâm của một học sinh nội trú leo tường trốn đi chơi là không thể gọi
cảnh sát, vì như vậy hắn tự đút đầu vào sợi dây thòng lọng của Pauling. Lão
Rembrandt đó sẽ đuổi hắn ngay lập tức không do dự.
- Ê, Eddi, tao nghe có tiếng động.
- Hả?
- Tiếng động. Hình như ở trong bụi cây kia.
- Hay là một con mèo động cỡn đó Otto!
Hai gã đàn ông dừng lại. Tarzan nhìn chúng
qua kẽ lá. Hắn cảm thấy da thịt lạnh ngắt. Hắn phải nín thở bởi thằng Otto đã
đặt cái bọc đựng tranh xuống đường và thò tay vào túi.
- Xoẹt, xoẹt.
Lưỡi dao găm nhọn lểu rợn người dưới ánh
trăng. Gã đàn ông có tên Otto tiến về phía bụi cây mà Tarzan đang ẩn nấp. Hai
cánh tay đầy vết xăm của gã vung vẩy như một tên sát thủ điệu nghệ. Nhưng... gã
không cần phải bước tiếp và Tarzan cũng không cần phải mở cuộc thi chạy nước
rút bất đắc dĩ, vì một con chim đêm đã vỗ cánh phành phạch bay lên từ bụi rậm
kế bên.
Gã Eddi cười ha hả:
- Mẹ, cái thằng chỉ giỏi tưởng tượng. Đi
đêm có ngày gặp... chim mà. Ha ha...
Otto lầm rầm như đọc kinh:
- Đừng chọc tao. Coi chừng không đến Hội
chợ đúng giờ là mang thêm sẹo cho mày đó.
- Nhưng mày có chắc lão đến nhận hàng
không?
- Chính lão còn không biết chắc nữa là tao.
Một là khu vực dành riêng để uống bia ở Hội chợ lúc nửa đêm nay, hai là mười
bốn giờ chiều mai tại chuồng cá sấu ở Vườn Thú như mọi bữa.
Otto thảy vật nhọn kim loại vào túi gọn
gàng như một tay mãi võ chuyên nghiệp. Tarzan không làm sao quên được những con
rồng bằng mực Tàu xăm chằng chịt trên cánh tay vén lên của gã, nó gây cảm giác
rùng rợn không thua gì vết chém lồi ra từ mắt phải xuống cằm của tên Eddi kia.
Tuy nhiên hắn vẫn không một chút e ngại bám dính bước chân của bọn trộm. Trong
cuộc đời chỉ cần vài lần hồi hộp như thế này là có thể ung dung giữa rừng rậm
Phi châu hú lên như Tarzan trong phim nhựa được rồi.
Hắn bị che mắt bởi một cây dẻ bề thế. Đằng
sau cây dẻ, tiếng mở cửa xe và cốp xe vang lên. Hắn dán chặt cái nhìn vào chiếc
xe hơi lúc động cơ nổ giòn hi vọng nhìn được số xe. Trời đất, tiếng máy nổ kinh
dị như lúc Tròn Vo ho sặc vì nuốt vội thanh kẹo. Điều quan trọng nhất mà hắn đã
không thực hiện được là nhìn cho rõ bảng số trước khi xe chạy, bởi bọn trộm chờ
cho xe chạy một đoạn rồi mới bật đèn.
Không hề chi. Chiếc xe hơi có thể biến mất nhưng
tiếng động cơ rền rĩ của nó không bao giờ mất. Nó thuộc về chủng loại xe Kombi
hết thời, tiếng máy kêu ngang ngửa tiếng chó sủa. Chưa kể hai thằng đạo chích
đã tự kê khai lý lịch: Otto và Eddi. Còn nữa, tụi nó sẽ đến khu uống bia ở Hội
chợ vào lúc nửa đêm. Đối với một thám tử tài tình như... Tarzan này thì vài chi
tiết cần thiết đó không đủ làm quà cho Gaby hay sao? Chỉ có một điều thuộc về
kinh nghiệm cá nhân mà cô bé sẽ không bao giờ được biết, tại sao cứ mỗi lần
đụng độ Rembrandt là hắn tiếp xúc với kẻ thù khác lập tức. Quả là lưỡng bề thọ
địch. Mà lưỡng bề thọ địch là gì vậy? Xin thưa, sau lưng, phía trước là ông
thầy và bọn trộm. Toàn những thứ hãi hùng.

