Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 124 - Phần 1
Chương 124: Đại nạn không chết.
Hành
động nhỏ đó của Phượng Thương lọt vào mắt của Di Sa, làm cho hắn có thể
hiểu rõ thêm chút, vì sao Mộ Dung Thất Thất lại lựa chọn tên nam nhân
này. Nhưng mà, hắn vẫn không cam lòng, hắn không muốn thua kém Phượng Thương!
Có
điều, bất luận dù Di Sa có phục hay không, hôm nay
hắn đã thua trong tay Phượng Thương, đó là sự thật.
Trên
đại lục thế nhưng vẫn có cao thủ thâm tàng bất lộ như vậy, hắn thật sự
quá sơ suất, nhìn nhầm hắn ta rồi. Vai trái truyền đến cơn đau,
kích thích đại não của Di Sa, máu tươi đỏ sẫm đã nhuộm cả
quần áo của hắn. Bấy giờ, trong đầu của Di Sa đang suy nghĩ,
phải làm thế nào để thoát khỏi khốn cảnh.
Nếu
như cùng Phượng Thương cứng chọi cứng, hắn nhất định không chiến
thắng được. Người của Phượng Thương bên kia rất nhiều, hoàn cảnh của hắn
rất xấu, huống chi hai chân của hắn đã trở thành phế thải,
mất đi tiên cơ. Nhìn bộ dạng của Mộ Dung Thất Thất, căn bản nàng không
muốn hoà giải cùng hắn, nếu bị Phượng Thương bắt, Phượng Thương
nhất định sẽ giết hắn.
Bất
luận như thế nào, hắn không muốn chật vật chết đi trong hôm nay! Hắn còn
có rất nhiều việc chưa làm, còn chưa đoạt lại người trong lòng... Cho
nên, hắn phải trốn!
"Hạ
Tuyết, nhìn con sông bên cạnh đi! Còn nhớ phương pháp làm sao để thở
dưới nước mà ta đã dạy cho ngươi chứ? Đợi lát nữa, ta kêu
"chạy", ngươi cõng ta nhảy xuống sông." Di Sa nói bên tai của Hạ
Tuyết, sử dụng giọng nói chỉ đủ để hai người bọn họ nghe được
mà truyền lệnh cho cấp dưới.
Một
chân của Hạ Tuyết đã gãy xương, lúc này chỉ có thể để chân
sau quỳ trên mặt đất, cố gắng giảm đi cảm giác đau đớn
từ cổ chân truyền đến.
Bên
Phượng Thương người đông thế mạnh, còn bên bọn họ, Già Lam cùng Kim
Vũ đều đã bị bắt, chỉ còn lại có hai người là nàng với
Di Sa. Nếu muốn cứng chọi cứng, Ưng Kỵ Quân của Phượng Thương nhất định
không ngồi không. Bản thân nàng với Di Sa đều bị trọng thương, lúc này
cũng không quản được bọn Già Lam. Nếu muốn sống, biện pháp duy nhất
là mượn dòng chảy của sông Hồng, trốn!
"Công
tử, đã biết!"
Đã
nhất trí với Hạ Tuyết, Di Sa cố gắng làm cho trạng thái của chính mình
nhìn có vẻ đỡ hơn.
Hắn
cười gọi tên Mộ Dung Thất Thất, thanh âm nhu hoà, giống như một loại loại
sữa ấm áp, tràn ngập sự quyến rũ, "Y Liên, không nghĩ tới em
là Bắc Chu quốc công chúa Mộ Dung Thất Thất! Anh tìm em lâu như
vậy, đều không tìm được em, ngược lại em còn chủ động tới tìm
anh! Em nói xem, này có tính là duyên phận không? Chẳng lẽ, em vẫn
không muốn biết, vì sao anh lại tới đây sao?"
Sắc
mặt Di Sa tái nhợt, nhưng không chút tổn hao đến khuôn mặt tuấn
tú của hắn, mặc dù trên trán hắn xuất hiện một tầng mồ hôi dày, nhưng
hắn vẫn duy trì bộ dáng tao nhã, trên khuôn mặt vẫn hiện lên nụ cười ngây
thơ, giống như vai trái của hắn hoàn toàn không bị thương, đến giờ cũng
chưa chịu chút thương tổn.
"Tôi
đối với chuyện của anh không có bất kỳ hứng thú nào..."
"Ha
ha, em không phải không có hứng thú, mà là em sợ! Em sợ nhìn
thấy anh, bởi vì anh là người duy nhất biết quá khứ của em, em
không muốn đối mặt với nó. Em sợ đối mặt với tình cảm sâu đậm
của anh, em sợ em sẽ không chịu nổi!" Di Sa ho hai tiếng, tuy hai
má của hắn đã trắng đến dọa người, nhưng nụ cười trên khóe
miệng cũng không ngừng nở rộ.
"Y
Liên, em biết không, sau khi giết em, anh vẫn ôm lấy em, ở bên cạnh
em ba ngày ba đêm. Anh vốn muốn đặt em trong quan tài làm bằng thủy
tinh, như vậy em sẽ vĩnh viễn là của ta. Nhưng mà lúc sau anh lại
phát hiện có điểm không thích hợp! Thấy... Độ ấm trên người em dần biến
mất, sau đó anh ý thức được linh hồn của
em đã rời khỏi thân thể. Anh không cần một thể xác nguyên vẹn nhưng
không có linh hồn! Cho nên, anh tự sát!"
"Pằng..."
Miệng Di Sa vang lên một tiếng, tay lấy ra một khối
gì đó màu đen.
"Thương!"
Mộ Dung Thất Thất nhìn thấy vật thể trong tay của Di Sa, kêu lên, lập tức chắn
trước mặt Phượng Thương.
Thấy
biệu hiện của Mộ Dung Thất Thất, Di Sa hoàn toàn có thể hiểu được,
nàng thật sự yêu nam nhân này, nàng thật sự không thuộc về hắn. Sau này, cho
dù là có một phần nhớ nhung nào, cũng không còn nữa! Bởi
vì trong lòng nàng đã tồn tại một nam nhân khác, hắn không
có cơ hội!
Trong
lòng hắn đau muốn chết, Di Sa cảm giác ngực đau đến run rẩy, cái
loại đau đến thở còn đau, tư vị này thật quá khó chịu.
Mặc
dù kiếp trước, giết Y Liên, hắn cũng chưa từng trải qua nỗi đau như
vậy. Bởi vì lúc đó bên người Y Liên không có bất luận người
nam nhân nào, trong lòng nàng lại càng không gìn giữ người khác, cho nên bất
luận lòng hay người của nàng, cuối cùng cũng hoàn hoàn hảo hảo thuộc về Liên
Sinh là hắn, mặc dù hắn có được chỉ là thi thể của nàng,
nhưng đến lúc nàng chết, thân thể kia vẫn thuần khiết như vậy.
Hiện
giờ, nàng lại mặc kệ sinh tử của mình, đỡ đạn cho nam nhân khác, có
thể thấy được nam nhân này có bao nhiêu quan trọng trong lòng nàng.
Y
Liên, chẳng lẽ nàng chưa từng yêu ta, dù chỉ một chút? Cho dù một
chút thôi? Dù một chút thôi cũng được...
Hạ
Tuyết cảm thấy rõ ràng được thân thể của Di Sa đang dựa trên
lưng mình hơi run rẩy, có lẽ là vì mất máu quá nhiều, cho
nên lạnh, có lẽ, vì nữ nhân Y Liên đang phẫn nam trang đứng
kia. Cảm giác bi thương nhàn nhạt phát ra từ người Di Sa, bao phủ lấy Hạ Tuyết,
làm cho lòng nàng đau nói.
Công
tử, Hạ Tuyết nguyện ý ở bên cạnh người cả đời! Công
tử, đừng vì nữ nhân không đáng mà khổ sở, được không?
Những
lời này lắng đọng lại trong lòng của Hạ Tuyết đã lâu, nàng muốn
nói những điều này cùng Di Sa từ sớm, nhưng lại không dám. Cho dù bây
giờ, bi thương của Di Sa phát ra khiến nàng đau lòng, chỉ muốn ôm
hắn để an ủi, nhưng nàng vẫn không thể nói ra điều đó. Bởi
vì nàng không dám... sợ nếu nói ra, sẽ bị Di Sa đuổi đi.
Nam
nhân này bất luận dù ở trong mộng hay ở hiện thực, trong lòng vẫn nhớ mãi
không quên một người là Y Liên. Nếu như nàng suy nghĩ muốn chiếm vị
trí của Y Liên trong lòng hắn, Di Sa nhất định sẽ tức giận! Cho nên,
không bằng cùng hắn như vậy, để hắn dựa trên lưng của nàng khi
cần, đó là khả năng duy nhất nàng có thể làm, nếu có thể
cùng Di Sa chỉ như thế mà thôi, nàng cũng cảm thấy rất hạnh phúc rồi.
"Y
Liên..." Di Sa thở dốc một hơi, đặt súng lên đầu của mình, tươi
cười sáng lạn giống như ánh mặt trời, "Lúc trước,
anh đã kết thúc tính mạng của mình như thế! Giết em, anh trả lại em
một mạng, anh cho rằng hiện tại em đã tha thứ cho anh... Y Liên, em
thật sự không cho anh cơ hội nào sao?"
"Tôi
nhất định không tha thứ cho anh. Liên sinh, lúc anh giết chết nghĩa phụ,
chúng ta đã ân đoạn nghĩa tuyệt. Nghĩa phụ một tay nuôi lớn
tôi, đối xử với tôi như với con gái ruột, anh lại giết nghĩa phụ - người đã vất
vả nuôi lớn chúng ta, tôi tuyệt đối không tha thứ anh!"
Trong
mắt của Mộ Dung Thất Thất, Di Sa là một tên điên. Nàng không muốn
có bất luận quan hệ gì cùng hắn! Chẳng qua, Mộ Dung Thất Thất thật
không ngờ, tên điên Di Sa này có thể chế tạo được súng lục! Nếu
hắn có thể chế tạo được vũ khí có tính sát thương mạnh
hơn giống như ở hiện đại, vậy chẳng phải thiên hạ sẽ trở nên đại loạn
sao? Không được, không thể để cho tên Di Sa điên này làm đảo
loạn thiên hạ!
"Ha
ha ha ha!" Nghe Mộ Dung Thất Thất nói, Di Sa cười đến rơi nước mắt.
Hai dòng lệ trong suốt, chạy dọc theo hai bên má, làm cho đôi mắt của Di
Sa trở thành một cái hồ sâu không đáy.
"Pằng..."
Một bộ dáng ôn hoà lúc trước, lúc này vẻ mặt trở nên hung dữ nhìn Mộ
Dung Thất Thất với Phượng Thương, tay phải không bị thương của hắn cầm súng giơ
lên, nhắm ngay Mộ Dung Thất Thất.
"Em
đã hận anh như vậy, em đã vĩnh viễn sẽ không tha thứ anh, em
từ đầu đến cuối sẽ không yêu anh... Anh đây không ngại dùng phương
thức trước kia đối xử với em! Em sống đã không trở thành người
của anh, thì anh muốn đến lúc em chết, em phải là người của
anh!"
"Cúi
xuống!"
Di
Sa điên cuồng như vậy, Mộ Dung Thất Thất kéo Phượng Thương nằm xuống, bên cạnh,
Tô Mi cùng Tố Nguyệt cũng thuận thế ngã xuống.
Chính
là lúc này!
"Chạy!"
Di Sa ra lệnh một tiếng, Hạ Tuyết cắn răng, kéo cái chân gãy của mình đi,
mang theo Di Sa trên lưng nhảy xuống sông Hồng.
"Tiểu
thư bọn họ muốn chạy!" Tô Mi suốt ruột muốn đuổi theo Di Sa, lại bị
Mộ Dung Thất Thất ngăn cản, bất luận Di Sa bị thương là thật hay giả, bọn
họ cũng không để cho người trong nhà gặp nguy hiểm.
"Bùm..."
Hạ
Tuyết mang theo Di Sa nhảy vào dòng nước sông đang chảy siết, đợi
dòng nước êm dịu đi một chút, không đầy một lát bọn họ lại nổi
lên trên mặt nước.
"Y Liên, anh không buông
tay! Anh sẽ quay lại!" Di Sa ôm cổ của Hạ Tuyết, nhìn Mộ Dung Thất
Thất trên bờ: "Y Liên, em là của anh! Anh nhất định không bỏ
qua!"
Những điều Di Sa nói, làm
Phượng Thương vô cùng tức giận, không để ý đến những lo
lắng của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đứng dậy xuất thủ: "Lấy
cung tiễn tới!"
"Dạ!" Ngay lập tức
lần lượt từng binh sĩ Ưng kỵ quân bắt đầu giương cung lên, Phượng
Thương xoay mình lên ngựa, cưỡi ngựa đuổi theo dọc bờ sông.
"Thương! Cẩn thận
vũ khí trong tay hắn!"
Thấy Phượng Thương như vậy, Mộ
Dung Thất Thất trở nên nóng vội, bắt lấy một con ngựa đuổi theo.
"Công tử, bọn
họ đến đây, làm sao bây giờ?" Hạ Tuyết đang ra sức bơi,
không biết làm sao nước sông lại trở nên yên tĩnh, không đầy một lát
Phượng Thương đã đuổi kịp theo bọn họ.
"Đừng sợ!" Di Sa cắn
răng, tay trái đang bị thương của hắn nắm chặt lấy Hạ Tuyết, súng lục bên
tay phải lại nhắm ngay Phượng Thương.
"Thương..." Mộ Dung
Thất Thất lúc đuổi kịp nhìn thấy tình huống này, Phượng Thương lại lập tức
dừng lại. Cây cung dài được Phượng Thương kéo căng ra, ánh mặt trời trải
dài trên người của Phượng Thương, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm túc, giống như
trời sinh một dạng.
"Vù..." Mũi tên nhọn
bay thẳng đến phía Di Sa.
"Công tử cẩn thận!"
Nhìn mũi tên nhọn từ xa tới
gần, Hạ Tuyết theo bản năng che ở trước mặt Di Sa.
"Phốc..." Mũi tên
nhọn đâm vào vai phải của Hạ Tuyết, đau đớn làm nàng phải cắn
răng. "Khốn nạn!" Thấy Phượng Thương làm Hạ Tuyết bị thương, Di Sa
tức giận đến không nói được, nếu như vũ khí trong tay của
hắn là thật, hắn nhất định sẽ dùng một viên đạn mà lấy mạng
của Phượng Thương.
Lúc này Mộ Dung Thất
Thất đã đi tới bên người Phượng Thương, vốn suy đoán Phượng
Thương sẽ gặp nguy hiểm nhưng khi thấy sự việc xảy ra như thế này, Mộ Dung Thất
Thất vô cùng kinh ngạc. Dựa theo tính cách của Di Sa, nhất định sẽ nổ
súng giết Phượng Thương, vì sao hắn chưa ra tay? Chẳng lẽ, súng kia
là giả?!
Thấy vẻ mặt oán hận cùng tức
giận của Di Sa, Mộ Dung Thất Thất lập tức khẳng định suy nghĩ của
chính mình, "Thương, vũ khí kia là giả! Giết hắn!"
"Được!" Phượng Thương
lại lần nữa giương cung lên, gió phất quá mặt hắn, tóc đen trên
trán của Phượng Thương đang tung bay, "Bắn!"
"Công tử, người đi
trước..." Hạ Tuyết một tay đẩy Di Sa ra, để cho hắn đi
trước, không ngờ lần này Di Sa nắm lấy nàng hết sức chặt chẽ.
"Công tử..."
"Ta nhất định không
bỏ lại ngươi! Ngươi nói muốn hầu hạ ta cả đời, không cho ngươi nói dối
ta!"
Di Sa vừa dứt lời, mũi tên
nhọn đã bay đến trước mặt. "A..." chỉ nghe một tiếng
hét thảm, mũi tên nhọn bay thẳng vào giữa mắt trái của Di Sa.
"Công tử!" Hạ Tuyết
thấy thế, bắt đầu hét lên."Công tử! Công tử!"
Y Liên... Di Sa ngắm nhìn Mộ
Dung Thất Thất thật lâu, trong mắt có rất nhiều điều không cam lòng!
"Công tử!"
Trên sông, hai người chìm vào
trong nước, trên mặt nước nhuộm lên một màu đỏ.
Chờ đợi đã lâu,
nhưng bọn họ vẫn không thấy được có người nổi lên, Phượng Thương vừa
mới buông cung tên trong tay ra, thì Ưng kỵ quân cũng đã kịp lúc chạy
tới đây.
"Ngươi mang một ngàn quân
lục soát hai bên đường sông cho ta! Sống phải thấy người, chết phải thấy
xác!"
"Dạ!"
Tình trạng bi thảm vừa rồi của
Di Sa, lẫn ánh mắt không cam lòng phút cuối của hắn, làm cho Mộ Dung Thất
Thất trầm mặc rất lâu, đợi cho đến khi Phượng Thương đến bên
cạnh ôm nàng, nàng mới thanh tỉnh: "Khanh Khanh, thực xin lỗi nàng!
Ta vốn có thể lấy mạng của hắn, không nghĩ rằng để cho hắn trốn
thoát!"
Trong lời nói của Phượng Thương
mang theo sự áy náy sâu sắc. Hiện tại chỉ có thể làm cho mắt trái của
Di Sa bị thương, nếu như hắn có thể tránh được một kiếp này,
nhất định sẽ điên cuồng mà quay trở lại.
"Không có chuyện gì! Chúng
ta không có việc gì!"
Mộ Dung Thất Thất dựa vào trong
lòng của Phượng Thương, nhẹ nhàng thở dài. Hi vọng Di Sa không có cơ hội
quay trở về, nếu không, về sau không biết sẽ phát sinh chuyện gì nữa.
Cùng Phượng Thương trở lại bến đò,
Mộ Dung Thất Thất lệnh cho Tô Mi đưa cho Già Lam cùng Kim Vũ mỗi
người một viên thuốc, sau đó cởi trói cho bọn họ.
"Ngươi cho chúng
ta ăn cái gì?" Kim Vũ muốn móc họng để nhổ ra, nhưng viên
thuốc ngay khi vào miệng đã hoà tan, căn bản không thể phun
ra được.
"Tiêu Diêu Hoàn."
"Tiêu Diêu Hoàn của Liên
công tử?" Già Lam từng nghe nói qua Tiêu Diêu Hoàn, nghe nói
người ăn xong Tiêu Diêu Hoàn, từng tháng đều phải dùng giải dược, nếu
không nội tạng sẽ bắt đầu từ từ hư thối, cuối cùng cả người sẽ thối rửa
thành một vũng nước màu vàng. Tuy nó có tên là Tiêu Diêu Hoàn,
nhưng hoàn toàn ngược với ý nghĩ của người vừa nghe tên này, người
dùng Tiêu Diêu Hoàn, từ nay về sau sẽ không thể tự do tự tại mà sinh sống,
cho nên cái tên này là hoàn toàn trái ngược.
Nhắc tới Liên công tử,
Già Lam bỗng nhiên lại bắt đầu liên tưởng đến Y Liên, lại nhìn
qua Mộ Dung Thất Thất, ánh mắt trở nên sâu sắc, "Ngươi là Y
Liên, là Liên công tử sao?"
"Thông minh!"
"Ngươi cuối cùng muốn cái
gì? Ta không biết ân oán giữa ngươi cùng Di Sa cuối cùng là gì, nhưng
ngươi làm người Bồng Lai Đảo bị thương, nhất định sẽ trở thành kẻ thù
của ta! Ta sẽ không vì ăn Tiêu Diêu Hoàn gì đó, mà nghe theo
lệnh của ngươi đâu!"
Già Lam liên tục nói nhiều như
vậy, Mộ Dung Thất Thất dứt khoát đứng một bên ôm bả vai, nhìn
Già Lam đem tất cả bực tức mà phát tiết ra ngoài.
"Nói xong chưa? Nói xong
rồi thì cho xem mạch cho ta!" Mộ Dung Thất Thất cầm lấy tay trái của
Phượng Thương đưa tới trước mặt Già Lam.
"Ngươi muốn làm gì? Ngươi
không phải y thuật cao minh sao! Trên đời này lại có người ngươi xem
bệnh không được sao?"
"Ít nói
nhảm đi!" Tô Mi rút đao đặt lên trên cổ Già Lam: "Tiểu
thư nói cái gì, ngươi chỉ cần nghe thôi! Làm sao lại nói nhiều lời
vô nghĩa như vậy chứ, thật giống như nữ nhân!"
Bị Tô Mi không ngừng chửi bới
cho một trận, Già Lam đen mặt, không thèm đáp lại Mộ Dung Thất
Thất, lại bị Tô Mi kéo đến trước mặt nàng ấy: "Cho ngươi xem bệnh cho
cô gia của chúng ta đã là coi trọng ngươi lắm
rồi! Đừng nói đường đường là đệ tử của Bồng Lai đảo
mà không biết bắt mạch!"
Tuy Già Lam muốn trở nên kiên
cường, nhưng hắn cũng biết hảo hán không ăn thiệt trước mắt, không cam
lòng đưa tay phủ lên tay của Phượng Thương. Xét thấy không sao cả, bắt
mạch cho Phượng Thương, Già Lam bỗng nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn
Phượng Thương, làm sao cũng vẫn không nghĩ ra quan hệ giữa người này cùng
Bồng Lai đảo là như thế nào.
"Ngươi làm sao có thể
trúng Vong Tình? Vong Tình, chỉ Bồng Lai đảo mới có, ngươi khi
nào đến Bồng Lai đảo? Rốt cuộc ngươi cùng người Bồng Lai đảo
có quan hệ gì?"
"Vong tình?" Tên này
nghe thật lạ, tất cả mọi người nhìn về phía Già Lam, muốn đợi giải
thích của hắn, nhưng dĩ nhiên là Già Lam không phải hỏi thân thế
Phượng Thương. Vong Tình là mê dược của Bồng Lai đảo, trên người
của Phượng Thương vì sao lại có loại này? Chẳng lẽ hắn là đệ tử
của Bồng Lai đảo? Có sứ mệnh bí mật phải làm trên đại lục sao?
Vì sao chính hắn chưa từng nghe danh của Phượng Thương trên Bồng
Lai đảo?
"Trên người mẹ ta
có độc này, về sau mẹ mang thai ta, độc này liền chuyển đến
người của ta."
Phượng Thương chỉ đơn giản
giải thích nguồn gốc bị trúng độc.
"Mẹ của ngươi
là người nào trên Bồng Lai Đảo? Từ trước giờ chỉ có, chỉ có..."
Già Lam câu nói kế tiếp liền nuốt hết vào trong bụng, từ trước đến
giờ chỉ có nữ đệ tử của Bồng Lai đảo được gả ra ngoài...
hoàng hậu lúc trước của Đông Lỗ Quốc đã bị hạ độc
"Vong Tình". Nhưng Phượng Thương là Vương gia của Bắc Chu Quốc,
lúc nào lại có quan hệ cùng Đông Lỗ Quốc chứ?
"Ngươi nói rõ ràng ra
cho ta! Rõ ràng là gấp chết người mà! Ấp a ấp úng, có phải
người của Bồng Lai đảo nhận không ra người hay không!" Một bên Tô Mi
bị Già Lam đang nói đến một nửa làm cho nàng vô cùng tức
giận, đao trong tay càng kề sát cổ của Gia Lam: "Nói!"
"Tô Mi, dừng tay! Các
ngươi lui hết ra đi, toàn bộ lùi ra bên ngoài hai mươi mét cho ta!"
Mộ Dung Thất Thất ra lệnh cho Tô Mi thu đao, tất cả mọi người lui ra, trong này
chỉ còn lại ba người Già Lam, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất.
"Hiện tại ngươi
có thể nói cho chúng ta biết, Vong Tình là cái gì!"
Tư thế này của Mộ Dung Thất Thất,
một bộ dạng nếu không hỏi được vấn đề nhất định sẽ không bỏ qua,
Già Lam cười khổ một tiếng, nói ra bí mật của "Vong Tình".
"Vong Tình nghĩa cũng
giống như tên của nó, có thể làm cho người khác quên đi tình cảm của
mình. Bồng Lai đảo cùng Đông Lỗ Quốc đều có quan hệ thân
thiết, lúc trước hoàng hậu của Đông Lỗ Quốc đều là nữ đệ tử
của Bồng Lai Đảo. Chẳng qua là, Bồng Lai đảo lo lắng nữ đệ tử
của Bồng Lai Đảo sau khi trở thành hoàng hậu sẽ không còn trung thành nữa,
nên phòng bị, tránh để nữ đệ tử Bồng Lai Đảo liên thủ với
hoàng đế Đông Lỗ Quốc đối phó Bồng Lai đảo, cho nên
nữ đệ tử được sẽ trở thành hoàng hậu của Đông Lỗ Quốc,
sẽ được sư môn ban độc Vong Tình."
"Người uống độc Vong
Tình, nếu động tình, ba năm sau, sẽ quên đi hoàn toàn người trong
lòng, về sau đều một lòng một dạ, không bao giờ có thể lần nữa
có tình cảm trai gái được..."

