Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 121 - Phần 1

Chương 121: Phượng Tà trở về

Minh
Nguyệt Thịnh là người thông minh, làm sao lại không biết nguyên nhân bên
trong của việc này! Nhưng mà hắn trực tiếp đáp ứng như vậy, Mộ Dung
Thất Thất không biết nên cảm tạ người nam nhân trước mắt này như thế nào, chỉ
có thể nói ra lời cảm ơn từ đáy lòng: "Minh Nguyệt Thịnh, cám ơn
ngươi!"

"Nàng
đừng nghĩ ta vĩ đại như vậy!” Nhìn ra ý nghĩ của
Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh lười biếng cười, khóe miệng nhếch lên:
"Ta chẳng qua muốn báo thù rửa hận, ta muốn trả lại nỗi sỉ nhục
mà ta đã nhận cho Tây Kỳ Quốc thôi! Hơn nữa, ngộ nhỡ ta
khoanh tay đứng nhìn, Bắc Chu quốc bị ba nước chia cắt, vậy kế tiếp hẳn
là bọn họ sẽ nhắm vào Nam Phượng Quốc, ta đây chỉ phòng ngừa
chu đáo, lo lắng cho tương lai của mình."

Minh
Nguyệt Thịnh nói một câu này, phủi sạch tâm ý của nàng không còn một
mảnh, hắn lấy cớ như vậy, Mộ Dung Thất Thất làm sao lại không hiểu, chẳng qua
có một vài việc không cần nói quá rõ ràng, cứ như vậy đi!

"Vô
luận như thế nào, ta nợ ngươi một nhân tình, về sau ngươi có cần cái gì,
cứ việc mở miệng!"

"Hiện
tại ta đây có thể mở miệng chứ?" Minh Nguyệt Thịnh tiến tới gần
phía trước, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn Mộ Dung Thất Thất,
"Có thể tặng cho ta hài tử đầu tiên của nàng hay
không? Ý của ta là, để cho nó nhận ta lằm nghĩa phụ. Ta
vô cùng yêu thích tiểu hài tử!"

"Được!"
Mộ Dung Thất Thất không hề nghĩ ngợi, đáp ứng yêu cầu của Minh Nguyệt
Thịnh.

Nghe
xong lời này, Minh Nguyệt Thịnh ngược lại cảm tạ Mộ Dung Thất Thất: "Cám
ơn!"

Bên
này Mộ Dung Thất Thất cùng Minh Nguyệt Thịnh đạt thành hiệp nghị về việc
xuất binh của Nam Phượng Quốc, bên kia, Di Sa vô cùng tức giận.

"Rốt
cuộc là xảy ra chuyện gì? Vì lí do gì mà Đông Lỗ
quốc đột nhiên xuất binh?"

Sau
khi biết được Đông Lỗ, Tây Kỳ cùng Nữ Chân tộc ba phía đồng
loạt xuất binh, Di Sa vô cùng có cảm giác như bị lường gạt. Đông
Lỗ quốc xuất binh? Ai cho họ cái gan đó? Nếu như thật sự là xuất
binh, Đông Lỗ quốc nhất định xin giúp đỡ của Bồng Lai đảo,
nhưng mà hắn ở đây lại không nhận được chút tin tức nào về việc
này, vậy người nào tự chủ trương giúp đỡ Đông Lỗ Quốc?

Già
Lam lúc này cũng cau mày, đây là lần đầu tiên hắn đến phòng của Di Sa
sau khi xảy ra mâu thuẫn giữa hai người, Đông Lỗ quốc xuất binh, thật sự
là làm cho người khác bất ngờ.

Đông
Lỗ quốc xưa nay luôn dĩ hòa vi quý* (một
quan niệm của đạo nho, tạm hiểu là: "Hãy lấy sự hòa hợp với nhau làm
trọng")
, có việc gì đều lựa chọn nhẫn nại, bình thường mềm
mại giống như một quả hồng, lần này thế mà lại có dũng khí như
vậy, rốt cuộc là vì duyên cớ nào? Vì muốn báo thù cho Hạ
Vân Tích? Hạ Tiến bình thường vốn yếu đuối, cho dù có sủng ái Hạ
Vân Tích đến cỡ nào, cũng sẽ không vì Hạ Vân Tích mà đi đắc tội Bắc
Chu quốc - nước đứng đầu trong bốn nước, lại càng không có cái
gan này. Vậy suy cho cùng, trong khoảng thời gian này đã xảy ra
chuyện gì?

"Hạ
Tuyết, vẫn không có tin tức truyền đến từ Đông Lỗ Quốc?"

"Công
tử, vẫn không có." Hạ Tuyết lắc đầu. Theo lý thường mà nói,
việc Đông Lỗ Quốc xuất binh, đệ tử Bồng Lai đảo tại Đông Lỗ
Quốc nhất định phải truyền tin đến đây, nhưng mà đến khi
chiến tranh đã bùng nổ, bọn họ vẫn chưa nhận được tin báo, rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Ta
đã biết."

Trầm
mặc một hồi lâu, Di Sa u u mở miệng, "Nhất định là do Độ
Nhất giở trò quỷ!"

Độ
Nhất, nhị đệ tử của Thái Hư chân nhân ở Bồng Lai đảo, từ
trước đến nay vốn bất hòa với Di Sa, từ nhỏ đã thích cùng Di Sa
phân tài cao thấp, vô cùng bất mãn đối với việc để Di Sa tiếp
quản Bồng Lai Đảo.

"Lần
này, Đông Lỗ Quốc dám xuất binh, nhất định là do Độ Nhất giật
dây!"

"Đại
sư huynh, có nên ngăn cản bọn họ hay không?" Nghĩ đến từng việc
từ trước đến nay Độ Nhất luôn đối nghịch với Di Sa, Già Lam
có vài phần tin tưởng với lời nói của Di Sa.

"Vô
dụng thôi!" Di Sa lắc đầu, lộ ra một nụ cười ngây ngô: "Già Lam,
ngươi vẫn không rõ sao! Chúng ta không thu được bất kỳ tin tức
gì, nói rõ ra là đệ tử Bồng Lai ở Đông Lỗ Quốc hoặc
là bị Độ Nhất mua chuộc, hoặc là bị Độ Nhất chế phục* (bắt phục tùng), những gì chúng ta
nói, Hạ Tiến nhất định sẽ không nghe."

Di
Sa phân tích rất có đạo lý, Già Lam cũng tán thành lời nói của hắn:
"Sư huynh, Độ Nhất luôn bất mãn đối với huynh, nếu
hắn đã khống chế đệ tử, hơn nữa giật dây việc xuất binh
của Đông Lỗ Quốc, chúng ta nên làm như thế nào?"

"Đi
về trước."

"Ngăn
cản Đông Lỗ Quốc xuất binh?"

"Không..."
Di Sa lắc đầu. "Hạ Tiến không nghe lời, nhất định phải để
cho hắn nếm chút khổ sở. Nghe lời Độ Nhất, để Di Sa ta ở chỗ nào? Nếu
hắn quy phục Độ Nhất, vậy để cho hắn tổn thất một chút binh
mã rồi hãy nói! Chờ hắn bị đánh bại, tự nhiên sẽ đến cầu
ta!"

Nghe
Di Sa nói muốn trở về Đông Lỗ Quốc, Hạ Tuyết vẫn người là cao hứng
nhất. "Công tử, không tìm Y Liên tiểu thư sao?"

Nghe
trong âm thanh của Hạ Tuyết lộ ra vui sướng, Di Sa liếc nàng một cái, làm Hạ
Tuyết sợ tới mức cả kinh, vội vàng cúi đầu. "Bắc Chu bị địch tấn công
ba phía, người nào còn có tâm tình làm chuyện khác..."

Ý
nghĩa trong lời nói của Hạ Tuyệt là, hiện tại Bắc Chu Quốc nhất định sẽ
chú ý đến việc đánh trận, hôn sự của Hoàn Nhan Khang cùng Tô Mi
khẳng định sẽ bị kéo dài vô thời hạn. Hắn còn rất nhiều cơ hội có thể
thấy Tô Mi, hà tất vội vã vào lúc này! Thừa nước đục thả câu
là tốt, nhưng chẳng may không mò được cá, lại khiến một thân hôi
tanh, vẫn là không tốt.

Hậu
thuẫn của hắn là Bồng Lai đảo. Hiện tại Độ Nhất đoạt quyền
của hắn, chính là muốn làm lung lay nền tảng của hắn. So với việc tìm kiếm
Y Liên, ổn định nền tảng, bảo vệ lợi ích của mình mới là điều
quan trọng nhất. Không có bối cảnh mạnh mẽ, dù hắn tìm được Y
Liên, cũng không có năng lực làm cho nàng có thể hạnh phúc!

Lại
nghe được tên "Y Liên" này, Già Lam nhịn không được
hỏi ra miệng, "Di Sa, Y Liên là ai? Vì sao ngươi nhất quyết
tìm được nàng? Chúng ta biết nàng sao? cho tới bây giờ ta nhớ rõ trên
Bồng Lai đảo đều không có người nào tên là Y Liên."

Vấn đề
của Già Lam, Di Sa không trả lời, cũng không muốn trả lời, chỉ
là cúi đầu xuống chơi đùa cùng các ngón tay, vẻ mặt trầm tư,
giống như không nghe được câu hỏi của Già Lam. Thấy Di Sa
cố ý trốn tránh vấn đề của mình, trong lòng Già Lam
có chút khó chịu.

Vấn đề
này, hắn đã hỏi qua nhiều lần, mỗi lần Di Sa đều chọn
thái độ lạnh nhạt để né tránh. Trước kia Thất Trọng Tháp, Di
Sa để cho nàng tham gia thi đấu cùng nữ nhân, chẳng lẽ hắn lần này
tới Bắc Chu quốc, chính là vì Y Liên. Y Liên kia tới cùng là ai?
Có thể làm cho Di Sa bỏ xuống chính sự quan trọng ở đảo ngàn dặm xa
xôi, chạy tới đây?

Nghĩ
đến Mộ Dung Thanh Liên, Già Lam giống như rõ ràng được một chút.
Nghĩ lại lần đầu tiên Di Sa nhìn thấy Mộ Dung Thanh Liên, khi hắn nói
những lời này, còn tỏ ra hết sức yêu chiều nàng, sau cùng lại đối xử tàn
nhẫn với nàng, Già Lam tựa hồ như tìm được chút manh mối quan trọng.

Mộ
Dung Thanh Liên là tuyển thủ Thất Trọng Tháp, lúc đầu Di Sa đối
xử với nàng như vậy, có phải do tưởng nàng là Y Liên hay không? Về
sau lại muốn giết Mộ Dung Thanh Liên, chẳng lẽ là vì Di Sa biết
rõ Mộ Dung Thanh Liên không phải là người hắn muốn tìm sao?

Già
Lam càng nghĩ càng nhức đầu, Di Sa chưa bao giờ rời khỏi Bồng
Lai Đảo, vậy từ lúc nào có thể biết được sự tồn tại của Y Liên?
Nghe tên, có vẻ đó là một nữ nhân, chẳng lẽ vài năm nay hắn
trở nên thay đổi là vì nữ nhân này sao?

Di
Sa phải quay về vì chuyện của Đông Lỗ Quốc, một lát sau, người của
Phật Sinh Môn truyền gấp tin tức này cho Phượng Thương.

"Còn
muốn chạy sao?" Phượng Thương nắm lấy tờ giấy trong tay, năm ngón tay nắm
chặt, tờ giấy biến thành tro tàn, "Cho người đi theo! Cùng rời khỏi
kinh thành, hành động theo lệnh của ta."

Tuy
chuyện chiến tranh đều làm cho người ta sứt đầu mẻ trán, nhưng người
như Phượng Thương vẫn còn có thể quan tâm về vấn đề này. Lúc này nếu như
Di Sa muốn rời khỏi, Phượng Thương tuyệt đối không cho phép. Để Di Sa
chạy thoát, đồng nghĩa với việc thả hổ về rừng.

Mộ
Dung Thất Thất đã nói qua, Di Sa có thể là Liên Sinh, Liên
Sinh là người đến từ một thế giới khác, đều giống như Mộ Dung
Thất Thất, tiếp nhận mọi loại giáo dục, trong đó quan trọng nhất
là giáo dục về quân sự. Nếu để cho Di Sa giúp đỡ Đông Lỗ
Quốc, hơn nữa hiến kế sách cho Đông Lỗ Quốc, chiến tranh giữa Đông Lỗ
Quốc cùng Bắc Chu Quốc, có thể trở nên vô cùng khó khăn.

Cho
nên, vô luận là lý do cá nhân hay chính sự, nhưng vẫn phải nhìn
từ góc độ chiến tranh mà lo lắng, Phượng Thương tuyệt đối không
cho Di Sa rời khỏi nơi này. Người này, bất luận có phải là Liên Sinh
hay không, cố ý nhắm vào Mộ Dung Thất Thất, hắn nhất định không hạ
thủ lưu tình!

Bởi
vì chiến sự bất ngờ, Phượng Thương vẫn liên tục ở lại trong cung, chờ
cho đến đêm khuya ngày thứ ba mới quay trở về Thính Tùng lâu. Lúc
về đến nhà, Mộ Dung Thất Thất đã sớm nằm ngủ. Sau khi rửa mặt,
Phượng Thương ngồi xuống bên cạnh giường, bàn tay to vén tóc trên trán cho Mộ
Dung Thất Thất, trong lòng cực kì thỏa mãn.

Vốn
nhớ lại việc có thể tiếp tục sống bình an, hạnh phúc cùng nàng, không
nghĩ tới ông trời có thể trêu đùa người như vậy. Chiến
tranh bùng nổ, thiên hạ không còn thái bình, ít ngày nữa hắn phải xuất chinh ra
chiến trường. Hi vọng có thể tốc chiến tốc thắng, hắn sẽ sớm trở
về đoàn tụ cùng thê nhi.

"Chàng
đã trở lại!" Mộ Dung Thất Thất mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Phượng Thương,
lập tức đứng dậy ôm lấy Phượng Thương, "Chàng như thế nào bây
giờ mới trở về! Ta chờ chàng đã lâu!"

Chưa
tỉnh ngủ, trong tiếng nói của Mộ Dung Thất Thất mang theo một chút mềm mại say
ngủ, lại giống như một con mèo lười biếng, cả người đều đã dựa
sát vào trong lòng ấm áp của Phượng Thương.

"Tương đối
nhiều việc, cho nên ta về trễ!" Mười ngón tay của Phượng Thương nhẹ nhàng
mà mát xa cho Mộ Dung Thất Thất, "Cục cưng có ngoan hay
không?"

"Ha
ha, cục cưng còn nhỏ! Hiện tại cục cưng chỉ nhỏ như thế, nơi nào lại không
ngoan!"

"Cũng
là..." Phượng Thương nhẹ cười, hắn đi theo Tấn Mặc đại khái
là cũng hiểu biết quá trình phát triển của cục cưng, không giống như
lúc trước mà lo lắng sợ hãi nữa. Kéo Mộ Dung Thất Thất vào, Phượng Thương
lên giường, ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng mà ngửi mùi hương thơm ngát
giữa tóc của nàng.

"Nương
tử, có khả năng ta phải xuất chinh."

"Ừ..."
Chuyện Phượng Thương nói, Mộ Dung Thất Thất đã đoán trước được.
Xuất chinh là chuyện lớn như vậy, Phượng Thương nhất định sẽ chính
mình xuất chinh, chẳng qua nàng không biết hắn sẽ đi đến chỗ nào.

"Chàng
định đi đâu?"

"Ta
đi Đông Lỗ, Như Ý đi Tây Kỳ, A Khang đến phương bắc.
Như Ý đi theo bên cạnh ta đã lâu, bên Tây Kỳ quốc, ta
ngược lại không lo lắng, hiện tại ta không yên lòng, là A Khang."

Mộ
Dung Thất Thất ghé vào trước ngực Phượng Thương, nghe tim của
hắn đập. "A Khang cũng cần học hỏi kinh nghiệm, dù sao này giang
sơn xã tắc là của bọn họ, chàng không thể giúp họ
cả đời được!"

Lời
của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương vô cùng đồng ý, hắn cũng
nghĩ như vậy. Hoàn Nhan Khang là nhân tài, tin tưởng một thời gian sau,
hắn nhất định sẽ trở thành trụ cột vững vàng của Bắc Chu quốc. Bất luận
sau khi Hoàn Nhan Khang trở thành hoàng đế, hay cả đời điều mang
danh hiệu Tiêu Dao Vương, giang sơn này muốn ổn định vẫn cần chính bản
thân hắn giữ gìn.

"Thương,
ta có việc muốn nói cho chàng. Chàng sau khi nghe xong nên
có thể điều chỉnh một chút cho thích hợp."

Mộ
Dung Thất Thất đem việc đạt thành hiệp nghị cùng Minh Nguyệt Thịnh
nói lại toàn bộ cho Phượng Thương nghe, lúc nghe nói đến việc Mộ Dung Thất
Thất thuyết phục được Minh Nguyệt Thịnh xuất binh tấn công Tây Kỳ, Phượng
Thương nắm chặt lấy tay Mộ Dung Thất Thất.

"Thương,
chàng thấy biện pháp của ta như thế nào? Như vậy, ít nhất ở phía
tây, áp lực của chúng ta sẽ không còn lớn nữa, hóa giải vấn đề thiếu
binh lực hiện tại."

"Tốt!
Rất tốt!" Từ lúc Phượng Thương nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất đặt con cờ
xuống, hắn đã biết nữ nhân này rất có tài về việc sử dụng binh,
tuy lúc chơi cờ, chẳng qua là đánh trận trên giấy, nhưng lần này đối
mặt với thực tế chiến tranh, Mộ Dung Thất Thất còn có thể xử
lý thoả đáng như vậy, làm cho Phượng Thương không thể không kinh diễm
trước tài trí của nàng.

Hắn đang
lo lắng binh lực nếu chia ra ba đường, sẽ làm giảm sức chiến đầu, lúc
này có Minh Nguyệt Thịnh gia nhập cùng trợ giúp, áp lực từ Tây
Kỳ Quốc đã giảm đi rất nhiều.

"Khanh
Khanh, nàng quả là ân nhân của ta!"

"Thương,
ta giúp chàng một việc lớn, chàng nói xem cảm ơn ta như thế nào đây!"
Mộ Dung Thất Thất chống cằm, nhìn chăm chú vào mắt phượng của Phượng
Thương, lóe ra tia sáng yêu dã, trong mắt đều là trêu đùa,
"Ta đây cũng không giúp không công a!"

"Khanh
Khanh nghĩ muốn như thế nào?"

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.