Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 109 - Phần 1
Chương 109: Sự giả tạo
của Di Sa
Mộ Dung Thanh Liên muốn tìm câu
trả lời từ vẻ mặt của Di Sa, nhưng Di Sa vẫn ôn nhu tươi cười như trước,
không nhận thấy bất cứ vấn đề gì. Xem ra, lần này bất đắc
dĩ phải liều mạng rồi.
Mộ Dung Thanh Liên cầm
súng đồng, trong lòng bất an. Cái thứ “Súng” này trước nay nàng chưa
bao giờ nhìn thấy, có phải là một loại vũ khí không? Mộ
Dung Thanh Liên cầm súng đồng, dùng báng súng gõ lên mặt bàn, trong
lòng nhận định thứ này có lẽ giống như dao găm, có điều dùng không
tốt như dao găm.
Di Sa ôn hòa cười, biểu tình
trước sau không thay đổi, Mộ Dung Thanh Liên nhìn thấy Di Sa như vậy, càng
khẳng định mình đoán đúng. Xem ra thần linh đều đứng
về phía nàng, đều thiên vị nàng rồi.
“Ca, huynh xem, chính là sử
dụng như vậy!” Mộ Dung Thanh Liên đắc ý giơ súng trong tay
lên.
“Được, tốt lắm!” Di Sa cầm
lấy súng từ tay Mộ Dung Thanh, ngón tay nhẹ nhàng mà vuốt ve
súng đồng, “Nếu người phát minh ra súng nhìn thấy bộ dáng này của muội
nhất định sẽ bị chọc cười...”
“Ca...”
Cho dù Mộ Dung Thanh Liên ngu
ngốc cũng nhận ra ý tứ trong lời Di Sa, nàng sửng sốt,
sau đó xấu hổ cười cười, “Ca, có lẽ do lâu lắm rồi, muội không
nhớ rõ dùng như thế nào, cho nên mới thấy lạ. Huynh để muội
nghĩ kĩ lại, để muội thử một chút...”
Mộ Dung Thanh Liên định
cầm súng trong tay Di Sa, nhưng lại bị hắn trực tiếp ngăn lại. Di Sa cầm súng
chỉ vào Mộ Dung Thanh Liên, xe lăn hướng về phía nàng mỗi lúc một gần, “Cho
dù muội đã quên cách dùng, nhưng hẳn vẫn nhớ
mình đã chết như thế nào đi?”
“Ca...”
Không biết vì sao, Mộ Dung
Thanh Liên nhận thấy trên người Di Sa tỏa ra hàn ý trước nay chưa
từng có. Tuy rằng hắn vẫn tươi cười như trước, nhưng trong cặp mắt trong suốt
lại thấy bão tố nỗi lên.
“Pằng...” Di Sa nheo mắt,
nhắm thẳng vào tim Mộ Dung Thanh Liên, khoát tay, miệng phát ra tiếng súng nổ.
Dường như hắn bây giờ và trước đó là hai người hoàn toàn
khác, Mộ Dung Thanh Liên ngây ngốc đứng một chỗ, không dám kêu một tiếng,
sợ mình làm sai điều gì khiến Di Sa tức giận.
Nhìn bộ dáng khúm núm của Mộ
Dung Thanh Liên, Di Sa cười ha hả.
“Thật nực cười! Ha ha ha
ha!” Di Sa cười đến nỗi cúi gập người xuống, nước mắt theo khóe mắt
hắn rơi lên đùi, hắn cười quá mức, hơi thở có chút loạn, hít hít
hơi mới ngưng được cười.
“Kiếp trước, ta ghét nhất bị
người khác lừa gạt. Kiếp này, ta cũng vô cùng chán ghét bị người khác lừa
gạt.” Di Sa ngẩng đầu, khóe miệng vẫn như trước lộ ý cười,
nhưng khuôn mặt lại như hàn băng, cứng đờ lạnh lẽo, không có cảm xúc.
“Trước ngươi,
ta đã thử tìm ở Bồng Lai đảo, có hai nữ đệ tử thông
qua, nhưng các nàng vô cùng thành thực, thoải mái thừa nhận mình không
phải Liên. Cho nên, ta cũng không làm khó các nàng...”
“Ngươi có biết khi ta nghe
Già Lam nói ngươi là người đầu tiên đi lên thất trọng tháp,
ta đã nóng lòng muốn gặp ngươi thế nào không. Từ Bồng
Lai đảo đến đây phải đi hơn một tháng đường thủy, vừa
lên bờ đã đi ngựa không dừng chạy đến gặp Già Lam, rồi lại
vội vàng tới Bắc Chu, sau mới biết, ngươi không phải người ta muốn tìm.”
“Kỳ thật, lần đầu tiên
nhìn ngươi, ta đã biết ngươi không phải nàng, nhưng vẫn đem
ngươi trở về, ngươi có biết nguyên nhân không?”
“Ta...” Mộ Dung Thanh Liên cảm
thấy có thứ gì đề nặng trong ngực, làm nàng hô hấp
khó khăn, nuốt không trôi, phun không được.
Nàng vạn lần không ngờ,
từ đầu Di Sa đã biết nàng là giả. Nhưng hắn vì sao
không vạch trần nàng, vì sao còn muốn nhìn nàng giống như thằng hề nhảy
nhót diễn trò? Vì sao?
Nghi vẫn của Mộ Dung Thanh
Liên, rất nhanh được Di Sa giải đáp.
“Thời điểm nghĩa phụ mang
Y Liên trở về, nàng mới năm tuổi. Cả người dơ dáy giống như búp bê vải
cũ nát. Mà ngươi ngày đó tựa như lần đầu tiên ta thấy
Y Liên, cho nên ta động lòng trắc ẩn, mang ngươi trở về. Điểm ấy ngươi nên
cảm tạ Y Liên, là nàng cứu ngươi!”
Di Sa cũng không nhìn Mộ Dung
Thanh Liên, chỉ nhìn chằm chằm vào cây súng trong tay.
Có lẽ vì ngồi xe lăn,
không có cơ hội vận động, Di Sa rất gầy yếu, ngay cả tay hắn cũng
mảnh khảnh. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve súng trong tay, vừa chuyên chú vừa chân
tình, giống như súng này mới là bảo bối duy nhất. Giọng nói Di Sa cũng
không ôn nhu như trước mà mang theo chút lành lạnh, khiến Mộ Dung Thanh
Liên trong lòng run sợ, không biết tiếp theo sẽ có gì xảy đến
với mình.
Nam nhân này lúc trước nhu tình
như nước đều là giả vờ, hắn giăng một cái lưới lớn, nhìn nàng sa lưới
giãy dụa, còn vỗ tay trầm trồ khen ngợi, tùy ý phụ họa, không nói ra,
cũng không vạch trần. Hiện tại hắn đột nhiên như vậy,
có phải đã hết kiên nhẫn? Hắn sẽ giết nàng sao?
Mộ Dung Thanh Liên nắm
chặt áo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Không biết vì sao, nàng
cảm thấy Di Sa lúc này thực đáng sợ. Thành thực mà nói, Di Sa nguyên
bản cũng rất đáng sợ. Trước mặt hắn ôn nhu như nước, làm ấm áp
trái tim nàng, lúc này hắn lại cho nàng biết, thì ra hết thảy đều
là giả dối. Rốt cuộc phải thế nào, mới có thể làm cho một người ngụy
trang đến thiên y vô phùng *(không một kẽ hở)? Chẳng
lẽ ôn nhu ấm áp trong mắt hắn đều là giả bộ?
Cảm xúc của Mộ Dung Thanh Liên,
Di Sa không muốn biết, cũng không thèm quan tâm. Hắn chỉ quan tâm người
mình để ý, về phần Mộ Dung Thanh Liên, hắn chỉ coi như một con rối,
xem mặt nàng không ngừng biểu lộ hỉ nộ ái ố, làm mới mẻ cuộc sống của hắn
mà thôi.
“Ta
biết Y Liên mười năm. Thời điểm ta hai mươi tuổi, nàng vừa tròn mười lăm
tuổi, lúc ấy, chúng ta đã có suy nghĩ bất đồng,
có cuộc sống bất đồng, có điều nàng hàng năm đều
nhà nghĩa phụ đón tết âm lịch. Ta từng ngày nhìn Y Liên từ một
tiểu nha đầu mau nước mắt trở thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, thu
hút ánh mắt bao người, tâm của ta, cũng bắt đầu xao động.”
Di
Sa từng chút nhớ lại kí ức tốt đẹp đã qua, Mộ Dung Thanh
Liên từ trên mặt hắn thấy được cảm giác hạnh phúc, nàng lúc này mới biết
bản thân thật ngu ngốc, ngang nhiên muốn dùng thân phận Y Liên để sống
sót, không ngờ trong mắt Di Sa chỉ là trò cười.
Từ
lúc vạch trần nàng, giọng nói của nam nhân này trở nên lạnh lùng, nhưng mỗi khi
Di Sa nhắc tới Y Liên, Mộ Dung Thanh Liên vẫn có thể từ giọng nói của hắn
cảm nhận được tình yêu sâu đậm.
Lúc
này, trong lòng Mộ Dung Thanh Liên thực hâm mộ nữ nhân tên Y Liên kia. Tuy
trong lời Di Sa có nhiều điều nàng không hiểu, nhưng nàng vẫn
có thể cảm nhận được Di Sa đối với Y Liên kia có bao nhiêu
yêu thương.
Nghĩ
đến những điều mình đã trải qua, Mộ Dung Thanh Liên cười khổ một
tiếng. Ban đầu bị Mộ Dung Tâm Liên hãm hại, bị Hoàn Nhan Hồng làm nhục,
sau đó Hoàn Nhan Liệt không biết tốt xấu liền đem nàng giam
vào đại lao, khiến nàng mỗi ngày đều chịu đau đớn...
Những điều nàng trải qua đều là những thứ người thường không thể tưởng
tượng.
Di
Sa tìm kiếm Y Liên khắp nơi, bất luận hắn dùng phương pháp nào, thậm
chí có thể sẽ giết mình, nhưng sự quan tâm của hắn đối với Y
Liên vẫn khiến Mộ Dung Thanh Liên cảm động.
Di
Sa quan tâm Y Liên như vậy, còn nàng thì sao? Thời điểm nàng thống
khổ, người trong lòng nàng đang ở nơi nào?
Nàng
thích Long Trạch Cảnh Thiên, nhưng hắn căn bản không hề quan tâm nàng, hờ hững
nàng. Hiện tại Long Trạch Cảnh Thiên cõ lẽ đã trở về Tây
Kì quốc. Trong lòng nàng luôn nghĩ đến hắn, nhưng hắn đâu? Người
trong lòng của nàng đâu?
Mộ
Dung Thanh Liên hồi tưởng lại khoảng thời gian đến Bắc Chu quốc, không
chú ý súng trong tay Di Sa đã hướng về phía đầu nàng,
thời điểm huyệt Thái Dương lạnh như băng xuyên thấu da, Mộ Dung Thanh Liên
mới thanh tỉnh lại. Lúc này, khuôn mặt Di Sa đã tiến sát nàng,
gần đến mức nàng có thể thấy rõ hàng mi trên đôi
mắt đẹp của Di Sa.
“Ngươi
giả mạo nữ nhân ta yêu, lừa gạt tình cảm của ta, ngươi nói, ta nên trừng phạt
ngươi thế nào? Hả...”
Từ
giọng nói kéo dài của Di Sa truyền đến, trái tim Mộ Dung Thanh Liên liền
“lộp bộp” rơi xuống, cứng lại. Bị nam nhân này đùa giỡn lâu như vậy,
Mộ Dung Thanh Liên không hiểu hắn rốt cuộc là thiện hay ác, cũng
không biết đâu mới là con người thật của hắn.
Dù
sao cũng sẽ chết, chết trong tay Di Sa, Mộ Dung Thanh Liên tuy rằng không cam
lòng nhưng vẫn chấp nhận. Ít nhất mấy ngày này, Di Sa cho nàng một giấc
mộng đẹp, khiến nàng có hi vọng sống sót, cũng có tưởng niệm.
Chết ở đây cũng sạch sẽ, tốt hơn so với chết ở đại lao hôi thối bẩn
thỉu kia.
“Mạng
của ta ở đây, ngươi muốn thế nào cũng được. Ta chỉ có một thỉnh
cầu, sau khi ta chết, đem ta đốt thành tro, chôn trên núi hướng tây
nam, để ta có thể nhìn thấy Tây Kì quốc, nhìn quê hương của
mình.”
Mộ
Dung Thanh Liên ngẩng đầu, nhắm mắt lại, mí mắt cùng lông mi run
nhè nhẹ. Nàng tuy sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn định. Nhìn Mộ Dung
Thanh Liên như vậy, Di Sa cười, thu súng về.
“Ha
ha, ta sẽ không giết ngươi...”
Nghe
thấy lời Di Sa nói, Mộ Dung Thanh Liên mở mắt ra, kì lạ nhìn Di Sa, nàng
không tin Di Sa buông tha mình như vậy. Vừa rồi nàng thấy sát ý trong
mắt Di Sa, hắn thật sự muốn giết nàng!
“Giết
một người có rất nhiều biện pháp, nhưng ta càng am hiểu làm cho người ta
sống không bằng chết hơn!”
Không
đợi Mộ Dung Thanh Liên hiểu được, trong tay Di Sa ngân quang chợt lóe, hai
cây mai cốt châm đâm vào giữa bả vai Mộ Dung Thanh Liên.
“A...”
Đau đến thấu xương, Mộ Dung Thanh Liên hét lên.
Cốt
châm trực tiếp đâm vào giữa xương của nàng, Mộ Dung Thanh Liên có thể tinh
tường cảm giác được, mỗi một lần nàng hít thở, cốt châm liền hãm sâu một
chút, cạy mở kẽ hở ở xương nàng, hung hăng rút vào trong, khiến nàng bắt buộc
phải giảm bớt tần số hô hấp, để cốt châm bớt khiến nàng thống khổ.
“Không
tệ! Khả năng thích ứng rất nhanh!” Di Sa mỉm cười, lại khôi phục thần
sắc ôn nhu, giống như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ác mộng
của Mộ Dung Thanh Liên. Hắn vẫn là nam nhân ngây thơ đẹp đẽ,
giọng nói mềm mại ôn nhu không mang theo một tia tạp chất.
“Vì
sao không trực tiếp giết ta...” Mộ Dung Thanh Liên chưa từng thống khổ như
vậy, trước kia ở đại lao tuy mỗi ngày đều bị quất một trăm roi,
nhưng đó là thân thể thống khổ, không thể so sánh
với đau đớn thấu xương thế này.
Mộ
Dung Thanh Liên cuối cùng hiểu được Di Sa nói “Sống không bằng
chết” là thế nào, bả vai mỗi lúc một tê dại, càng lúc càng
mất đi tri giác, khi nàng phát hiện có điểm không thích hợp, hai
tay đã không thể nâng lên.
“Ta
nghĩ, ngươi hẳn không biết thuốc tê là gì? Người ở thời đại này
sẽ không biết... Cho nên, ta cho ngươi nếm thử loại tư vị này. Không bao lâu
nữa, toàn thân của ngươi trừ đầu còn có thể cử động, những nơi
khác sẽ giống như tay ngươi, dần dần mất đi tri giác, cho đến khi không
còn bất cứ cảm giác gì.”
“Không
cần! Ta không cần như vậy!”
Lời
Di Sa nói Mộ Dung Thanh Liên tuy rằng không thể hiểu hoàn toàn, nhưng
có thể hiểu ý của hắn. Nếu toàn thân không cử động được,
không phải sẽ trở thành phế vật sao? Nàng không muốn làm phế vật, không muốn!
Làm phế vật, thà chết đi còn thoải mái hơn!
“Đừng
như vậy...”
Thấy
Mộ Dung Thanh Liên muốn cắn lưỡi, Hạ Tuyết bên người Di Sa ngay
lúc đó bóp miệng của nàng, nhét vào một khối gỗ, vừa vặn tạo ra khe
hở, khiến hai hàm răng của nàng ngậm chặt lại khối gỗ, cắn
không đến đầu lưỡi.
“Ngươi
chẳng ngoan chút nào.” Di Sa động xe lăn, lui lại mấy bước.
“Chỉ
có kẻ yếu mới lựa chọn tự sát để kết liễu sinh mệnh của mình, ngươi
muốn tự sát để kết thúc tất cả, cũng nên hỏi ta trước một câu. Vạn nhất ta
không hài lòng, khiến ngươi toàn thân tê liệt, trở thành phế vật. Đến
lúc đó, ta sẽ vứt ngươi trên đường lớn, để mọi người nhìn bộ
dáng tứ tiểu thư Mộ Dung phủ, ngươi nói mọi người sẽ đánh giá ngươi
như thế nào?”
Mộ
Dung Thanh Liên biết, Di Sa không phải đang hù dọa mình.
Nam
nhân này có thủ đoạn, có năng lực, hắn nói được làm được,
không đơn giản là nói giỡn. Nghĩ đến hình ảnh mình giống phế vật
nằm trên mặt đất, bị mọi người khinh bỉ, còn bị nhạo báng, thậm
chí sẽ bị vũ nhục, Mộ Dung Thanh Liên liền
bỏ đi ý nghĩ tự sát.
Quên
đi, nàng chấp nhận vậy. Rơi vào tay Di Sa, nàng chỉ có thể làm
theo ý hắn.
“Thực ngoan, không muốn chết là tốt rồi!”
Di
Sa thấy được vẻ thỏa hiệp trong mắt Mộ Dung Thanh Liên, ra hiệu cho Hạ
Tuyết, Hạ Tuyết tiến về phía Mộ Dung Thanh Liên, rút đi cốt châm trên vai
nàng.
Không
còn cốt châm, Mộ Dung Thanh Liên cảm
thấy đau đớn đã bớt đi rất nhiều, ít nhất khi cốt
châm rút ra, cảm giác tê liệt trên người nàng đã biến mất. Xem ra Di
Sa cũng không có ý định tra tấn nàng, chẳng qua là uy hiếp nàng,
làm cho nàng sợ hãi mà thần phục hắn.
“Nói
đi, ngươi muốn gì từ ta?”
Di
Sa trước sau khác biệt, vừa rồi hắn tra tấn nàng không chút lưu tình, làm cho
Mộ Dung Thanh Liên rốt cục nhận ra sự thật, trong mắt Di Sa, nàng căn bản chỉ
là một thứ vô cùng bé nhỏ, không đáng kể. Vô luận trước
kia ôn nhu săn sóc, hay là hiện tại lãnh khốc vô tình, nàng
chẳng qua chỉ là đồ chơi trong tay hắn, thậm chí, ngay cả đồ chơi đều
không bằng, cùng lắm chỉ như một con kiến thôi.
Mộ
Dung Thanh Liên như vậy làm Di Sa rất vừa lòng, hắn cầm súng trong tay giao cho
Hạ Tuyết, hai tay khoanh lại, tựa lưng vào ghế ngồi.
“Ta
muốn biết tất cả mọi chuyện trong cuộc thi tứ quốc tranh tài, đặc biệt
là những chuyện phát sinh sau khi tiến vào thất trọng tháp...”
Mộ
Dung Thanh Liên không phải kẻ ngốc, Di Sa đột nhiên nói như vậy,
nhất định là có nguyên nhân của hắn. Hay người Di Sa muốn tìm
là một trong sỗ những tuyển thủ lần đó?
“Ngươi
muốn tìm Y Liên, cho nên mới mang ta về. Ngươi khẳng định Y Liên
là một trong số các tuyển thủ?”
“Chát...” Mộ Dung Thanh Liên vừa dứt lời, tấm
ván gỗ trên tay Hạ Tuyết trực tiếp quật vào mặt nàng, tấm ván gỗ này thật khéo
léo tinh xảo, chỉ to bằng bàn tay, dùng nó đánh người, vừa không làm chính
mình bị đau, còn khiến đối phương bị thương nặng.
“Khụ
khụ...” Mộ Dung Thanh Liên phun ra hai cái răng dính máu, không ngờ Hạ
Tuyết xuống tay tàn nhẫn như vậy. Khóe miệng nàng đã muốn rách ra,
má phải sưng phù, miệng toàn mùi máu.
“Công
tử hỏi ngươi cái gì, ngươi trả lời cái đó, không được lãng phí thời
gian của công tử.”
Giọng
Hạ Tuyết lạnh như băng không mang theo chút cảm tình. Nghe thấy lời Hạ Tuyết,
Mộ Dung Thanh Liên cười ha hả, khóe miệng chảy máu, hơn nữa trên mặt vốn
có vết thương, nhìn qua càng dữ tợn.
“Ngươi
là cái thá gì! Hiện tại công tử ngươi cầu ta, ngươi không hầu hạ ta
cho tốt, còn đối với ta như vậy?... Giết ta đi! Các ngươi đừng
hi vọng biết được chút gì từ ta!”
Mộ
Dung Thanh Liên chợt nảy sinh cảm giác xem cái chết nhẹ như không, nàng hiểu
rõ, nằm trong tay Di Sa, sớm hay muộn đều phải chết, thà chết trước
nàng cũng không thể tùy tiện để người khác tra tấn. Nếu Hạ Tuyết còn như
vậy, nàng liền lợn chết không sợ nước sôi, tùy ý bọn họ ép buộc
cũng được. Có điều, Di Sa cũng đừng mong biết được gì từ
nàng.
“Muốn
chết!” Hạ Tuyết giơ tay, tát vào má phải Mộ Dung Thanh Liên.
Nếu
cái tát trước, Hạ Tuyết dùng năm phần khí lực thì lúc này dùng tới
tám phần. Không dùng mười phần vì Hạ Tuyết lo lắng nếu dốc toàn lực
sẽ đánh chết Mộ Dung Thanh Liên, cho nên thoáng nương tay.
Một
cái tát, đánh cho đầu óc Mộ Dung Thanh Liên “ong” một tiếng, hoa cả
mắt, xoang mũi nóng lên, liền chảy máu.
Mộ
Dung Thanh Liên đờ đẫn, hai bên má sưng thũng, đến
nỗi ánh mắt nàng cũng trở nên mụ mị. Khi Mộ Dung Thanh Liên đang cố
gắng làm mình thanh tỉnh, thì bên tai từ từ truyền đến tiếng nói của
Di Sa.
“Đã
quên nói cho ngươi, ta trừ bỏ chán ghét bị người khác lừa gạt, còn chán ghét bị
người khác áp chế. Bàn điều kiện với ta, ngươi cũng cần phải
có chút thực lực mới được.”
Nàng
cuối cùng cũng biết Di Sa lợi hại, người này luôn để lộ khuôn
mặt đáng yêu, tươi cười thuần khiết, kỳ thật nội tâm hắn so với bất
cứ kẻ nào cũng đều cứng rắn hơn nhiều. Có lẽ nàng sai rồi,
ra điều kiện với người như vậy căn bản là không đủ tư cách.
“Được,
ta nói...”

