Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 105 - Phần 1

Chương 105: Đôi cẩu nam nữ vô sỉ.

So
với Hạ Vân Tích không biết xấu hổ, Minh Nguyệt Thịnh chỉ là sai người
mang đến cho Mộ Dung Thất Thất một ít đặc sản của Nam Phượng
quốc. Mặc dù Minh Nguyệt Thịnh cũng muốn gặp Mộ Dung Thất Thất, nhưng biết
rõ nam nữ hữu biệt, nếu như thầm gặp mặt sẽ gây bất lợi tới cho danh dự
của Mộ Dung Thất Thất, cho nên vẫn một mực chịu đựng, chờ đến ngày
cung yến.

Sau
khi Hạ Vân Tích ở Trường Thu cung bị Hoàn Nhan Khang nhục nhã, nàng liền dập
tắt ý nghĩ đi đường tắt thông qua Mộ Dung Thất Thất này.
Theo như Hạ Vân Tích thấy, Mộ Dung Thất Thất cùng Hoàn Nhan Khang có quan
hệ tốt như vậy, nhất định là cá mè một lứa. Hạnh phúc của
nàng vẫn là phải dựa vào chính mình đi tranh thủ thôi.

Cho
nên, mỗi buổi sáng, Hạ Vân Tích đều dậy sớm, đợi đến khi Phượng
Thương hạ triều trở về, tính tạo ra sự gặp mặt tình cờ thật ngọt ngào với hắn.
Chẳng qua, liên tiếp đợi bốn năm ngày, vẫn chỉ đợi được khuôn
mặt tươi cười châm chọc của đôi tỷ đệ Cát Tường Như Ý này.

Trong
kinh thành hiện giờ đồn rằng, Đông Lỗ quốc công chúa
theo đuổi đến cùng không chịu buông, Nam Lân Vương bị ép tới
không còn đường để trốn, khiến cho Nam Lân Vương có Vương phủ
cũng không thể về, chỉ có thể tá túc ở phủ đệ của ngũ hoàng tử.

Càng
có người hiểu chuyện liền lôi thân phận mẫu phi của Hạ Vân Tích ra kể, nói mẫu
phi nàng vốn là cô nhi được hoàng hậu Đông Lỗ quốc
vô tình cứu về, sau lại thừa dịp hoàng hậu mang thai, bò lên trên
long sàng, bởi vì am hiểu mị thuật, liền nhanh chóng biến thành sủng phi
của Hạ Tiến, từ đó liền không đem hoàng hậu để vào mắt
nữa...

Đủ
loại lời đồn, cùng với việc Phượng Thương tránh ở chỗ Hoàn Nhan Khang, sự
thật bày ở trước mắt, khiến dân chúng kinh thành hầu như đều
biết đến Đông Lỗ quốc công chúa. Một lần nữa liên tưởng đến việc
lúc trước, tại Bạch Vân cư nhiều người như vậy được chứng kiến bộ mặt dày
của Hạ Vân Tích, khiến mọi người không khỏi cảm thán, thật là hạt giống
gì thì cho ra hoa ấy! Nương không phải đồ tốt gì, thì con
gái làm sao có thể là hàng tốt đây!

"Khốn
khiếp! Khốn khiếp!" Hạ Vân Tích đem đồ đạc trong
phòng đập phá nát bét, "Để cho ta bắt được kẻ truyền những
lời đồn đại kia, ta nhất định phải giết hắn, giết cửu tộc! Giết cửu
tộc!"

"Công
chúa, ngài đừng tức giận không tốt cho bản thân đâu!" Hồng Diệp thấy
Hạ Vân Tích như vậy, vội vàng nhắc nhở nàng, nơi này là Nam Lân Vương
phủ, đồ đập bể đều là của Phượng Thương đó nha.

Hồng
Diệp nhắc tới Phượng Thương, Hạ Vân Tích cũng tức giận. Khó trách nàng
không thấy hắn ở trong Vương phủ, thì ra là hắn đã chạy tới
chỗ Hoàn Nhan Khang rồi. Nhất định là Hoàn Nhan Khang ở trước mặt
Phượng Thương nói gì đó, cho nên hắn mới tránh chính mình như tránh
né ôn dịch vậy. Khó trách nàng ngày gác đêm thủ, ngay cả một
bóng người cũng không thấy, thì ra là trốn đến chỗ của Hoàn Nhan
Khang! Chẳng lẽ nàng là hồng thủy mãnh thú sao?

Nghĩ
đến đây, Hạ Vân Tích nhịn không được nước mắt "lã chã"
rơi xuống.

Trước
khi đến, Hạ Tiến đã từng khuyên Hạ Vân Tích đừng đi,
hắn tự mình gởi quốc thư, thông qua Hoàn Nhan Liệt trực tiếp định ước hôn
sự của nàng cùng Phượng Thương, Hạ Vân Tích chỉ cần chờ xuất
giá là được. Nhưng mà đề nghị này của Hạ Tiến đã bị Hạ
Vân Tích chối bỏ ngay tại chỗ.

Một
là đã mười năm không gặp Phượng Thương, thật không dễ dàng
gì mới có thể chờ đến lúc trưởng thành, Hạ Vân Tích tưởng niệm
lần đầu tiên gặp Phượng Thương. Hai là trong lòng Hạ Vân Tích còn
có một chút tự cao, nàng không muốn nhờ vào mối quan hệ của Hạ Tiến,
tạo áp lực khiến Phượng Thương phải lấy nàng, nàng rất tự tin vào bản
thân, Hạ Vân Tích muốn thông qua nổ lực của chính mình, làm cho Phượng Thương
yêu nàng, cam tâm tình nguyện lấy nàng.

Nhưng
mà Hạ Vân Tích tuyệt đối không nghĩ tới, ước mơ và hiện
thực lại khác biệt lớn như vậy.


luận nàng say mê hắn thế nào, đắm chìm trong những ảo tưởng
tốt đẹp thế nào, thì hiện thực tựa như một bạt tai, hung hăng đánh đến
nàng phun cả máu mũi. Đừng nói tới việc quyến rũ Phượng
Thương, đến lâu như vậy rồi, ngay cả mặt mũi Phượng Thương còn không
có thấy được, nàng làm sao mà quyến rũ chứ? Cho
dù nàng muốn thất thân, nhưng cũng không có đối tượng a!

Tuy
đã cầu Hoàn Nhan Liệt, đã được như ý nguyện vào ở trong
Vương phủ, nhưng Phượng Thương lại trốn nàng như trốn ôn dịch vậy,
nàng đến thì hắn đi, nàng truy thì hắn trốn, vốn
dĩ không thể cùng xuất hiện, chứ đừng nói là có thời
gian để nắm bắt trái tim của Phượng Thương.

Hạ
Vân Tích bắt đầu ý thức được một chút là Phượng Thương
không thích nàng. Tuy nàng cũng từng suy đoán nhất định là do
Hoàn Nhan Khang ở trước mặt Phượng Thương nói xấu nàng, khiến cho hắn đối
với nàng xa cách. Nàng rất muốn lấy cái cớ này để tự an ủi mình, nhưng sự
thật đã bày ở trước mắt, nàng lại không phải là đồ ngốc.

"Hồng
Diệp, làm sao bây giờ, Phượng Thương không thích ta!" Hạ Vân Tích nước mắt
như trân châu, ngưng tụ ở khóe mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống. Nàng không
biết mình làm sai chỗ nào, nàng chỉ là yêu Phượng Thương và muốn làm
tân nương của hắn thôi mà.

Hắn
chưa lập gia đình, nàng cũng chưa có gả, đây không phải
là chuyện rất tốt sao! Tại sao Phượng Thương lại dùng phương thức như
vậy để cự tuyệt nàng, chẳng lẽ nàng vẫn chưa đủ tốt sao!

Hạ
Vân Tích rơi lệ, Hồng Diệp cũng sốt ruột, suy nghĩ một hồi lâu, Hồng Diệp
tiến đến trước mặt Hạ Vân Tích, "Công chúa, nô tỳ ngược lại
có một biện pháp, cũng không biết công chúa người có chịu làm như vậy
hay không..."

"Biện
pháp gì?" Vừa nghe Hồng Diệp nói có biện pháp, Hạ Vân Tích vội vàng
nhìn về phía nàng, "Chỉ cần có thể để ta đạt được mong
muốn, ta đều nguyện ý đi làm!"

"Công
chúa, hay là người giả bộ bệnh đi! Đến lúc đó thái
y đến, người liền ồn ào nói là đau đầu,
sau đó nói người sắp không được rồi, muốn gặp Nam Lân Vương một
lần..." Lúc nói lời này, Hồng Diệp mình cũng cảm thấy biện pháp này thật
sự là quá cứt chó rồi, (nguyên văn lời tác giả nghen!) vội
vàng ở phía sau bổ sung thêm một câu, "Nô tỳ không
có ý nguyền rủa người!"

Hạ
Vân Tích bây giờ như là ngựa chết được chữa thành ngựa sống, bất kể
làm việc gì, chỉ cần có thể khiến Phượng Thương đến gặp nàng,
nàng đều nguyện ý làm thử. Hồng Diệp nói ra chiêu này, nàng suy
nghĩ không bao lâu, liền lập tức gật đầu ngay.

"Hồng
Diệp, vậy ngươi vào trong cung đi, gặp Hoàng đế bệ hạ, nói là ta
sắp chết rồi..." Hạ Vân Tích ở bên tai Hồng Diệp nói thầm vài câu, Hồng
Diệp vội vàng gật đầu. Đến khi Hạ Vân Tích chuẩn bị xong mọi thứ,
Hồng Diệp liền vội vã đi vào hoàng cung.

Vừa
nghe nói Đông Lỗ quốc công chúa ở Nam Lân Vương phủ sắp chết, Hoàn Nhan
Liệt cả kinh, "Chuyện gì xảy ra? Công chúa như thế nào rồi?"

Hoàn
Nhan Liệt lo lắng, lúc này Hồng Diệp ở phía dưới, ra sức bấm véo trên đùi
mình hai cái, cố nặn ra nước mắt, lúc này vừa vặn phát huy công dụng,
"Nô tỳ cũng không biết, buổi sáng hôm nay công chúa vẫn còn tốt
lắm, không biết vì sao, sau giờ ngọ đã cảm thấy ngực đau,
hiện tại thì hôn mê bất tỉnh!"


nhiên Hoàn Nhan Liệt không hy vọng Hạ Vân Tích chết ở Bắc Chu quốc, lập tức
phái thái y đi Nam Lân Vương phủ, bản thân cũng vội vàng đi theo.


Thính Vũ Lâu, nằm trên giường, Hạ Vân Tích vẻ mặt trắng bệch, song cái miệng
nhỏ nhắn lại hồng đến dọa người, "Bệ hạ, ta, có phải là sắp
chết không?"

Lúc
Hạ Vân Tích nói chuyện, nước mắt thoáng cái chảy xuống, Hồng Diệp tiến lên lau
nước mắt cho nàng, trong miệng lại khóc hô: "Công chúa, người sẽ
không có việc gì đâu! Bệ hạ nhất định sẽ tìm người chữa lành
bệnh cho người mà!"

Vốn
cho rằng Hạ Vân Tích có vấn đề gì, lúc này vừa thấy bộ dạng của nàng,
Hoàn Nhan Liệt liền biết là nàng là giả bộ bệnh. Cảm giác bị người ta
lừa gạt thật là chẳng sễ chịu gì, nhưng mà Hoàn Nhan Liệt không
có nói ra, vẫn một bên vừa an ủi, một bên bảo thái y nhanh nhanh khám
và chữa bệnh cho Hạ Vân Tích.

Lão
thái y liền bắt mạch cho Hạ Vân Tích thông qua sợi chỉ vàng buộc trên tay trái
nàng, hắn híp mắt, dừng một hồi lâu, lại thay đổi tay, cuối cùng
mới đứng dậy.

"Hồi
hoàng thượng, công chúa là không hợp phong thuỷ nên
ngã bệnh!"

Lời của lão thái y, khiến Hoàn Nhan Liệt thiếu
chút nữa cười ra tiếng. Cái lão già này, ở thái y viện đã lâu
không ngờ lại rất biết xem xét thời thế như vậy, xem chừng hắn cũng nhìn ra Hạ
Vân Tích là không có vấn đề rồi, chỉ là không thể vạch trần
việc nàng giả bộ bệnh nên đành phải thêu dệt ra cái "Chứng bệnh"
như thế.

"Không
hợp phong thuỷ?" Hạ Vân Tích lại không hài lòng đáp án này chút
nào, vội vàng kêu lên "Ai ya, đầu của ta đau quá, ngực
cũng đau đến không chịu nổi rồi! Ta chắc là chịu không được
bao lâu nữa rổi."

Hạ
Vân Tích thật sự là xảo quyệt mà, Hoàn Nhan Liệt cũng không có biện
pháp. Mấy tin đồn gần đây hắn cũng biết một chút, ngoại
nhân đều đồn rằng Phượng Thương ở lại phủ của Hoàn Nhan Khang, chỉ
có hắn biết rõ, Phượng Thương đêm đêm đều vào Trường Thu
cung.

Lúc
này Hạ Vân Tích giả bộ bệnh như vậy, đơn giản chính là muốn bức
Phượng Thương lộ diện thôi, cô gái nhỏ này muốn lừa hắn, vẫn còn non lắm.

"Bên
người Phượng Thương có Tấn Mặc y thuật cao minh, trẫm nghĩ, hãy để
cho hắn tới đây kiểm tra cho công chúa một chút!"

Vừa
nghe chỉ là gọi Tấn Mặc đến, Phượng Thương không đến, Hạ Vân
Tích kêu gào lợi hại hơn, tay che lấy ngực, giả bộ như giống như không thở nổi.
Nàng như vậy, khiến Hoàn Nhan Liệt đối với nàng càng chán ghét thêm vài
phần.

"Công
chúa hẳn không phải là mắc bệnh tương tư chứ!"

Chỉ
là một câu, liền vạch trần tâm tư Hạ Vân Tích, nghe Hoàn Nhan Liệt nói như
vậy, mặt Hạ Vân Tích thoáng cái đỏ lên. Nàng lúc này không đau tim
cũng không đau đầu, xốc chăn lên, trực tiếp quỳ gối trước mặt
Hoàn Nhan Liệt.

"Bệ
hạ nếu đã biết, thì ta cũng không gạt người nữa..." Nói
chưa đầy hai câu, Hạ Vân Tích liền bắt đầu khóc. Hoàn Nhan Liệt nhìn
thấy nước mắt của nàng, mày nhíu lại càng sâu hơn.

Hạ
Vân Tích liên miên nói rất nhiều, đơn giản là chính mình đối với
Phượng Thương cuồng dại như thế nào, ngoại trừ Phượng Thương, thì sẽ không
yêu những kẻ khác, nếu như không thể trở thành tân nương của Phượng Thương,
nàng tình nguyện xuống tóc làm ni cô!

Một
khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, những cách này Hạ Vân Tích đều đưa
ra cả. Chỉ là nàng đã quên, những chiêu này của nữ nhân, chỉ
có thể sử dụng trước mặt nam nhân yêu thương mình mới có hiệu
quả, đặt ở trên thân người khác, thì chẳng có ai cho ngươi mặt
mũi đâu.


của công chúa, trẫm đã rõ. Công chúa yêu mến Thương nhi, cái này
là phúc khí của hắn. Hai ngày nữa chính là cung yến, công chúa
có thể hảo hảo chuẩn bị một chút! Trẫm còn có tấu chương phải
phê duyệt, trẫm đi trước."

Bỏ
lại những lời này, Hoàn Nhan Liệt trực tiếp rời khỏi Thính Vũ lâu. Nhìn
bong lưng Hoàn Nhan Liệt dần biến mất, Hạ Vân Tích có chút choáng
váng. Đây là cái tình huống gì đây? Dựa theo lẽ thường, nàng
nháo một hồi như vậy, Hoàn Nhan Liệt hẳn phải lập tức hạ chỉ đem Phượng
Thương mang đến trước mặt nàng chứ, Làm sao hắn lại liền phủi mông rồi
rời đi như vậy?

"Công…
công chúa, làm sao bây giờ?" Hồng Diệp cũng trợn tròn mắt. Vốn cho rằng
biện pháp này có hiệu quả, không nghĩ tới Bắc Chu quốc Hoàng đế
căn bản là không nhúng tay vào việc này, vậy phải làm thế nào đây.

"Ba
ba..." Hồng Diệp vừa mới dứt lời, Hạ Vân Tích liền cho nàng hai bạt tay,
"Đều tại ngươi, ra cái chủ ý ngu ngốc ngày! Mặt mũi của
ta đều mất hết rồi! Bây giờ còn có thể làm gì đây, chỉ
có thể đợi đến cung yến thôi!"

Cũng
không biết là ai, đem chuyện Hạ Vân Tích bị bệnh tương tư truyền ra
ngoài, trong lúc nhất thời, Hạ Vân Tích trở chuyện cười cho dân chúng khắp kinh
thành. Công chúa của một nước, lại ti tiện đến nhường này, thật
là trước giờ chưa từng thấy qua nha.

Cũng
may, Hạ Vân Tích ở trong Vương phủ, không có nghe được những
tin đồn này, Hồng Diệp cũng không dám cho Hạ Vân Tích biết, miễn cho mình
biến thành nơi trút giận của Hạ Vân Tích.

Chớp
mắt, đã đến cung yến rồi.

Mùa
đông rét lạnh đã qua, cả vùng đất hồi xuân, vạn vật sống lại,
khắp nơi một mảnh xanh mới, thành Yên kinh hoan hỉ vui mừng.

Hôm
nay mới sáng sớm, Hạ Vân Tích liền thức dậy để Hồng Diệp hầu hạ mình
trang điểm. Trải qua khoảng thời gian bình tĩnh mà suy xét lại, Hạ
Vân Tích rốt cuộc hiểu rõ ý của Phượng Thương, hắn không
chào đón nàng, cho dù nàng có khiến mình trở nên hèn mọn như thế
nào trước hắn, hắn cũng sẽ không cho nàng bất cứ cơ hội nào.

Hạ
Vân Tích không cam lòng, nàng cảm thấy bản thân không
có gì là không tốt cả, tại sao Phượng Thương lại không chịu cho
nàng một cơ hội chứ? Chẳng lẽ trong lòng Phượng Thương có người khác? Hay
là hắn đã nghe lời đồn đại gì rồi? Tóm lại, không gặp được
Phượng Thương, tìm không ra nguyên nhân, Hạ Vân Tích tuyệt sẽ không bỏ qua. Yêu
nam nhân này đã mười năm rồi, muốn nàng buông tay, nàng không thể!

"Hồng
Diệp, đồ đạc chuẩn bị xong chưa?" Hạ Vân Tích nhìn vào gương,
kiểm tra dung mạo của mình lần nữa, rồi vẽ thêm vài nét trên lông mày, mới vừa
lòng.

"Công
chúa, đã chuẩn bị xong!" Hồng Diệp đưa cho Hạ Vân Tích một cây trâm
ngọc, lại đưa cho Hạ Vân Tích một gói giấy.

Cây
trâm ngọc này, nhìn bề ngoài thì không có vấn đề gì. Hạ Vân Tích
xoay viên ngọc trên đầu cây trâm, gỡ nó ra, thì thấy cây bên
trong cây trâm quả nhiên là trống không. "Đem dược đổ
vào đi, cẩn thận một chút cho ta!"

"Vâng!"

Hồng
Diệp cẩn thận mở gói giấy ra, bên trong là một lớp bột trắng mỏng, nàng
cầm chổi lông nhỏ, đem lớp bột trắng quét một ít vào trong trâm cài,
cuối cùng lấy viên ngọc gắn vào như cũ, đem cây trâm cài vào trong tóc Hạ
Vân Tích.

"Công
chúa, thật sự muốn làm như vậy sao..."

Hồng
Diệp có loại dự cảm xấu, cảm thấy cách bỏ thuốc Phượng Thương này của Hạ
Vân Tích, là một việc cực kỳ nguy hiểm. Vạn nhất bị phát hiện, vậy
phải làm thế nào đây? Đến lúc đó chuyện Đông Lỗ quốc
công chúa vì muốn gả cho Phượng Thương mà bỏ thuốc hắn, lỡ như bị
truyền đi, Hạ Vân Tích còn làm người nổi nữa không!

Nỗi
lo của Hồng Diệp, Hạ Vân Tích hoàn toàn không để ý.
Nàng đã bị dự lạnh lùng cùng xa cách của Phượng Thương mấy ngày liên
tiếp bức cho điên rồi! Nàng một khắc cũng không chờ nổi nữa!

Lúc
đến đây, Hạ Vân Tích đã ở hoàng cung Đông Lỗ quốc kiêu ngạo
mà nói với mọi người, nàng tới là muốn làm Nam Lân Vương phi, làm
Vương phi của Phượng Thương. Nếu như lần này nàng thật sự bị Phượng Thương cự
tuyệt, cuối cùng mang mặt dày trở về, đến lúc đó còn không bị
những kẻ bợ đỡ kia cười chết sao. Hạ Vân Tích mới không muốn như vậy!

Mặc
dù nàng biết rõ đây là một loại biện pháp
bí quá hoá liều, nhưng mà Hạ Vân Tích vẫn muốn mạo hiểm thử
một lần.

Trên
cái thế giới này, làm cái gì mà không phải cá cược chứ? Nàng đây
là đang đánh cuộc hạnh phúc của mình, đánh cuộc tương lai của
mình, cái này có cái gì không đúng! Mẫu phi còn không phải dùng
kế sách, mới trở thành sủng phi của phụ hoàng sao. Cho dù Phượng Thương
không thương nàng, nàng thương hắn là được rồi. Đợi nàng trở thành
Nam Lân Vương phi, nàng nhất định sẽ làm cho Phượng Thương yêu mình.

Mang
theo quyết tâm tất thắng, Hạ Vân Tích vào hoàng cung. Nàng đến sớm, mặc
dù rất nhiều quan viên mang theo phu nhân đến cung yến, nhưng
mà những nhân vật chủ yếu thì vẫn chưa đến. Có cung nữ dẫn
Hạ Vân Tích đi Thái Cực điện, chỉ là nàng cảm thấy buồn
bực đến phát cuống lên, không muốn ngây ngốc ngồi chờ ở đàng kia,
liền đi dạo xung quanh.

Đi
một vòng, Hạ Vân Tích phát hiện ánh mắt của những nhân quý tộc kia
nhìn nàng có chút bất đồng, đám phu nhân quan lớn kia cũng tốp
năm tốp ba tụ cùng một chỗ, lúc nhìn thấy Hạ Vân Tích, ánh mắt mỗi
người đều là lạ, phảng phất như đang nói..., nhìn kìa,
thì ra là Đông Lỗ quốc công chúa, theo đuổi nam nhân đã đuổi tới
thành Yên kinh của chúng ta đó.

Hạ
Vân Tích không phải người ngu, ánh mắt của những nữ nhân kia, nàng
lý nào lại không hiểu chứ. Chỉ là, chỗ này là Bắc Chu quốc, nàng chỉ
có thể nhịn! Hừ! Hạ Vân Tích hung hăng quét mắt liếc những nữ nhân kia,
chờ ta trở thành Nam Lân Vương phi, ta sẽ cho các ngươi đẹp mắt!

Bởi
vì là hoàng hậu Lí Băng bị cấm cung, nên yến hội như
vậy, đều do Đức Phi Lâm Khả Tâm bên người Hoàn Nhan Liệt sắp xếp. Từ
khi Thái tử bị phế, hoàng hậu bị cấm cung, Lâm Khả Tâm có thể nói
là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Hoàn Nhan Liệt cho nàng
chưởng quản hậu cung, tuy trong tay không có Phượng ấn, nhưng quyền lợi
Lâm Khả Tâm được hưởng so với hoàng hậu không kém bao nhiêu.

Hiện
tại chuyện trọng yếu nhất trong lòng Lâm Khả Tâm chính là để Hoàn Nhan Nghị
thuận lợi lên làm Thái tử, ngày Hoàn Nhan Nghị trở thành Thái tử, cũng
là ngày Lí Băng bị phế, là lúc nàng được làm hoàng hậu. Vị
trí hoàng hậu này, nàng mong ước đã lâu rồi, hôm nay thắng lợi
ngay trước mắt, nàng sao có thể buông tha đây.

Mấy
ngày nay Hoàn Nhan Nghị một mực nghe lời của nàng, thường đến Trường Thu
cung, chỉ là mỗi lần không phải Phượng Thương đang ở đó,
thì là Hoàn Nhan Khang ở đó, hắn và Mộ Dung Thất Thất hai
người vốn không có thời gian riêng chung đụng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.