Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 102
Chương 102: Đoàn Viên
Mộ Dung Thất Thất cũng thật sự
chưa từng nhìn qua mặt thật của Phượng Tà, không cách nào đoán được
lời nói của người đứng trước mặt có đáng tin cậy hay không. Chỉ là,
Phượng Tà đã từng là mỹ nam danh chấn thiên hạ, nhưng nam nhân ở
trước mặt nàng bây giờ, cùng trong hình tượng trong truyền thuyết hoàn toàn
bất đồng.
Mộ Dung Thất Thất không cách
nào đoán được sự chân thật trong lời nói của người áo đen trước mặt,
Phượng Thương thì ngược lại, kích động tiến lên phía trước cầm tay
Phượng Tà, cho dù hắn quên hết tất cả, nhưng sẽ không quên được giọng
nói của Phượng Tà, còn có cặp mắt kia. Chỉ với hai thứ này, Phượng Thương
có thể xác định, Người áo đen này chính là Chiến Thần đại
danh đỉnh đỉnh của Bắc Chu quốc... Phượng Tà.
"Cha, thật
là người!"
Phượng Thương tay run
nhè nhẹ, Mộ Dung Thất Thất có thể nghe được, trong giọng Phượng
Thương mang theo sự kích động cùng một chút run run. Xem ra, người
này đúng là cha ruột của nàng...
"Thương Nhi!" Phượng
Tà thân thiết nắm tay Phượng Thương, dùng sức lắc, "Con
cũng đã lớn như vậy... Tốt, rất tốt...”
Chòm râu trên cằm Phượng Tà run
nhè nhẹ, hiện tại hắn cố gắng kiềm chế tâm tình của mình, không để
cho nước mắt mình rơi xuống. Tuy trước kia Phượng Tà vẫn ở chỗ tối quan sát sự
trưởng thành của Phượng Thương, chỉ là cho tới bây giờ không cùng hắn gặp
mặt nhận nhau. Hôm nay, Phượng Thương một tiếng "Cha", đem tất
cả cảm xúc Phượng Tà đều dâng trào.
"Cha, người vẫn còn sống! Thật sự
là quá tốt!" Phượng Thương cực kỳ hân hoan, Phượng Tà còn
sống, điều này đối với hắn mà nói là tin tức tốt cỡ nào a!
"Khanh
Khanh, người là cha nàng, là cha ruột của nàng!"
Phượng
Thương lôi kéo Mộ Dung Thất Thất, lôi nàng đưa đến trước mặt Phượng
Tà, "Khanh Khanh, đây là cha của nàng!"
Hai
nam nhân tâm tình đều vô cùng kích động, còn Mộ Dung Thất Thất lại
vô cùng bình tĩnh. Cha? Phượng Tà? Mộ Dung Thất Thất có chút ngây
ngốc tại chỗ nhìn Phượng Tà.
Kiếp
trước, nàng là cô nhi không cha không mẹ, tuy rằng nghĩa phụ đối
với nàng như con mình sinh ra, nhưng trong lòng Mộ Dung Thất Thất vẫn còn chút
tiếc nuối.
Cha
mẹ thân sinh vứt bỏ, vẫn là nỗi đau trong lòng nàng không
có cách nào bù đắp được. Bao nhiêu lần nàng ở trong
mộng được gặp cha mẹ, luôn cố gắng muốn đuổi theo bước chân của bọn
họ, muốn bọn họ một chút vì cái gì muốn vứt bỏ nàng, sau khi tỉnh
lại, khóe mắt đều là nước mắt nhẹ rơi.
Hôm
nay, trọng sinh đến thế giới này, nàng rõ ràng có thể nhìn thấy
cha thân sinh của thân thể này, không khỏi có một loại cảm giác tràn lan ở
trong lòng.
Người
nam nhân trước mắt này, trong mắt lộ ra tia sáng yêu thương, không mang theo
mưu cầu, tràn đầy ấm áp, lúc này, cảm giác ấm áp một mực bao
quanh nàng, chẳng lẽ, đây là cảm giác có cha sao?
"Thất
Thất, ta thật là cha con!" Thấy Mộ Dung Thất Thất đứng ở kia, vẫn
luôn trầm mặc, trong lòng Phượng Tà đau xót.
Đứa
nhỏ này, mặc dù là nữ nhi của hắn và Hoàn Nhan Minh Nguyệt,
nhưng mà vừa sinh hạ đã bị người cướp đi, vẫn được
người khác nuôi dưỡng, hôm nay để nàng nhận thức một người khác làm cha,
về tình, cũng khiến Mộ Dung Thất Thất khó có thể chấp nhận.
Huống
chi hắn vốn được coi là một người đã chết, hiện tại đột
nhiên xuất hiện, không thể không khiến người giật mình. Cho nên, Phượng Tà
có thể hiểu được Mộ Dung Thất Thất nghĩ gì, cũng không ép
nàng nhận mình.
"Từ
từ sẽ quen, Thất Thất, ta biết rõ con rất khó tiếp nhận chuyện như
vậy, nhưng mà, ta thực sự là Phượng Tà – cha ruột của con."
Phượng
Tà che giấu, ở trong mắt của hắn hiện lên tia đau đớn cùng tự trách,
hết sức kích thích Mộ Dung Thất Thất. Phần tự trách này, cảm giác đau lòng
này có lẽ là bởi vì không thể bảo vệ được vợ con ư?
"Ba
ba..." Mộ Dung Thất Thất nhào vào trong ngực Phượng Tà, toàn bộ kiếp trước
kiếp này, tất cả đều luôn khát vọng tình thân, đều bộc lộ trong một
tiếng "Ba ba" này.
Phượng
Tà sững sờ, hắn chưa từng nghe qua cái từ "Ba ba" này, nhưng từ thần
sắc kích động của nữ nhi trong lòng hắn cũng đoán ra, chắc
là nhận hắn rồi. Tay Phượng Tà run rẩy vỗ nhẹ lên lưng Mộ Dung Thất Thất.
Minh Nguyệt, Thất Thất nhận ta! Thất Thất nhận ta!
Trước
mắt là cảnh phụ tử nhận nhau, là chuyện tình vô cùng
cảm động. Mặc dù Phượng Thương còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi
Phượng Tà, nhưng hắn vẫn chậm rãi lui ra bên ngoài, đem không gian yên
tĩnh tặng cho hai phụ tử này.
"Ba
ba, người cùng mụ mụ vì cái gì lại không quan tâm con? Chẳng lẽ
là bởi vì con không láu lỉnh, không nghe lời sao?" Mộ Dung Thất
Thất ngẩng đầu, trong mắt trên mặt tất cả đều là nước mắt.
Nghe
tiếng khóc của nữ nhi, cùng trong lời nói sự “lên án”, khiến nam tử hán
như Phượng Tà cũng đỏ mắt.
"Thất
Thất, không phải như thế! Ta và mẹ con rất yêu con, chúng ta đều
vô cùng yêu con! Con là hài tử chúng ta trông mong mười năm mới
có được, chúng ta làm sao có thể không thương con! Con cũng không
biết, mẹ con mang thai con, chúng ta vui mừng đến cỡ nào! Chúng
ta đã từng ảo tưởng, nhất định phải làm cho con trở thành hài tử
hạnh phúc nhất trên thế gian, muốn đem tất cả yêu thương đều dành cho
con! Chúng ta chưa từng có ý nghĩ vứt bỏ con, không nhớ con!”
Phượng
Tà khóc, một giọt, rơi ở trên trán Mộ Dung Thất Thất. Cuộc đời này của
hắn, số lần khóc có thể đếm được mấy lần.
Lần đầu
tiên, là vì bạn thân của Phượng Tà, cũng chính là Long Dục cha
của Phượng Thương chết dưới loạn tiễn, hắn không thể cứu giúp, chỉ có thể
nhìn Long Dục biến thành con nhím, hắn khóc, khóc vì sự bất lực của mình;
lần thứ hai, là ở Nhạn Đãng Sơn khi biết được Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng
hài tử chết đi, còn có những huynh đệ theo hắn nam chinh bắc chiến
kia đều chết hết, lúc này hắn khóc; lần thứ ba, chính là hiện tại,
nhìn nữ nhi đau lòng khóc như vậy, chất vấn bọn họ vì cái
gì không cần phải nàng, khiến Phượng Tà bật khóc.
"Thực
xin lỗi! Là cha không tốt! Là cha quá tin tưởng người khác, cho
nên mới tạo nên sai làm ở Nhạn Đãng Sơn, khiến kẻ gian thừa cơ, khiến con cùng
mẹ con chịu nhiều khổ cực như vậy, đều là cha không tốt! Là cha
thật có lỗi với các người! Nhưng mà con phải nhớ kỹ, ta và mẹ
con, vĩnh viễn là yêu con!"
Giọng
Phượng Tà run run, nước mắt rơi xuống, những năm này, vất vả nhiều như vậy,
sống khó khăn nhu vậy, tất cả kiên cường, ở trước mặt con gái, toàn
bộ đều sụp đổ, giống như vỡ đê sông Giang, sóng lớn mãnh
liệt.
Phượng
Tà xin lỗi, quét sạch toàn bộ sự tiếc nuối về tình thân của hai đời tích
lũy sâu trong lòng Mộ Dung Thất Thất. Thì ra không phải nàng không tốt,
thì ra cha mẹ cũng là có nỗi khổ tâm! Như vậy, kiếp trước, cha
mẹ vứt bỏ nàng, có phải là cũng giống Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh
Nguyệt, có nổi khổ tâm riêng của mình? Bọn họ cũng vốn kỳ vọng sẽ cho
nàng một gia đình hạnh phúc, cho nàng cuộc sống hạnh phúc...
Tất
cả bi quan thương tâm khổ sở kia được một tiếng "Chúng ta vĩnh viễn
yêu con" của Phượng Tà làm tan thành mây khói, Mộ Dung Thất Thất đột
nhiên cảm giác được có cha thật tốt. Cảm giác hạnh phúc lấp đầy
trong lồng ngực, thật tốt!
Lúc
này, Mộ Dung Thất Thất cảm giác mình thật sự hạnh phúc! Kiếp trước nàng không
có được, chỗ còn thiếu của nàng, đều ở kiếp này có được. Bất kể
có người yêu tri âm là Phượng Thương, hay chỉ một câu “Thực xin
lỗi” của Phượng Tà trước mặt, đều khiến nàng có cảm giác chưa bao giờ
trải qua. Nàng cảm giác được mình là người hạnh phúc nhất!
Chờ đến
khi tiếng khóc trong phòng nhỏ dần, Phượng Thương mới đẩy cửa ra đi
vào. Thấy mắt Mộ Dung Thất Thất sưng đỏ, Phượng Thương một trận đau
lòng, tự mình lấy nước rửa mặt cho Mộ Dung Thất Thất.
Nhìn
thấy Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất thân mật với nhau, Phượng Tà thoả mãn
gật đầu. Dường như là, ở trên người bọn họ, thấy được mình
và Hoàn Nhan Minh Nguyệt năm đó..
Chờ
Mộ Dung Thất Thất điều chỉnh tâm tình tốt, nàng chậm rãi đi đến
bên người Phượng Tà quỳ xuống bái lạy, "Cha!"
"Tốt!
Tốt lắm!" Phượng Tà nhìn sang một bên, lau lệ. Trước kia hắn chưa từng
nghĩ tới, nữ nhi của mình còn sống, cho dù biết rõ Mộ Dung Thất
Thất là con của hắn cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cũng không dám hy vọng xa
vời Mộ Dung Thất Thất có thể nhận hắn. Giờ đây, một tiếng
"Cha" của Mộ Dung Thất Thất, khiến tất cả băn khoăn trong lòng Phượng
Tà đều biến mất.
"Cha!"
Phượng Thương quỳ xuống cạnh bên người Mộ Dung Thất Thất, cùng nàng bái
lạy trước mặt Phượng Tà, chỉ là, Phượng Thương bổ sung một câu, "Chắc là,
con phải thay đổi xưng hô, gọi ngài nhạc phụ!"
Nghe
Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất mặt đỏ lên. Phượng Tà thấy
tiểu nữ nhi vậy, vui vẻ đến đỡ họ đứng lên, "Được! Bất kể
là cha, hay là nhạc phụ, cũng không có sai! Đều
là người một nhà!"
Lời
nói ‘người một nhà’ của Phượng Tà khiến Phượng Thương cực kì vui
vẻ. “Nhạc phụ, không phải người đã tạ thế (chết) rồi sao? Vì cái gì lại ở trong tháp Trấn Yêu?
Năm đó ở Nhạn Đãng Sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Câu
hỏi của Phượng Thương, đã dời sự chú ý của Phượng Tà về
chuyện năm đó, nhìn thấy dung nhan Mộ Dung Thất Thất giống Hoàn Nhan Minh
Nguyệt, giọng nói của Phượng Tà trở nên xót xa.
“Năm
đó, có người bán tin tình báo của quân ta cho Tây Kỳ quốc, hơn nữa trong
lương thực chúng ta cũng bị hạ độc, còn mở cổng thành ra, dẫn
quân địch tiến vào, khiến cho đại cục vốn là Bắc Chu quốc thắng
biến thành đại bại! Hai mươi vạn quân của ta, toàn bộ đều chết...”
Vừa
nghĩ tới Hoàn Nhan Liệt làm hại mình nhà tan cửa nát, vợ con ly biệt,
trong mắt Phượng Tà tràn đầy cừu hận. Huống chi hai mươi vạn tướng
sĩ này, đều là cùng hắn vào sinh ra tử, huynh đệ nam chinh
bắc chiến, hài cốt bọn họ cũng không còn, mối thù này, dù như thế nào
cũng phải báo!
“Tất
cả mọi người nói, chuyện này do Thải Hoa làm, ta điều tra nhiều năm,
cho đến gần đây mới phát hiện, Thải Hoa thật ra chỉ là thế thân
cho cái chết của mẹ con. Cái người bị đốt thành tro bụi kia, không phải mẹ
con, mà là Thải Hoa! Thủ phạm, hoàn toàn là một kẻ khác!”
"Là
Hoàn Nhan Liệt?"
Phượng
Thương hỏi như vậy, Phượng Tà nhẹ gật đầu, "Đúng! Chính là hắn!
Hơn nữa, mẹ của con cũng chưa chết, bị Hoàn Nhan Liệt giấu ở địa cung* (cung
điện dưới lòng đất) dưới cung Trường Thu!”
Lời
của Phượng Tà, chấn động tới mức nào, làm cho Phượng Thương cùng Mộ Dung
Thất Thất sững sờ.
“Nhạc
mẫu không phải đã...” Phượng Thương không thể tin được sự thật
này, không nghĩ tới, Phượng Tà mà tất cả mọi người cho
rằng đều đã chết vẫn còn sống, Hoàn Nhan Minh Nguyệt người
rõ ràng tự sát vì tình lại được giấu trong Hoàng cung, trong lúc
này rốt cuộc có cái gì là bí mật không thể cho ai biết nữa?
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
“Nàng
còn sống, chỉ là...giống như hoạt tử nhân* (người
thực vật), đang ngủ say không tỉnh, ta cũng không biết
nàng đã trải qua những gì!” Thấy Phượng Thương nhắc đến
Hoàn Nhan Minh Nguyệt, trong mắt Phượng Tà lại là một mảnh ướt át.
“Ta
vốn là muốn chờ báo thù cho mẹ con xong, sẽ đến gặp các con nhận
mặt, nói rõ chân tướng. Chính là mấy ngày hôm trước ta mới phát hiện
ra Minh Nguyệt căn bản cũng chưa chết. Ta không phải đại phu, không biết
tại sao Minh Nguyệt bị như vậy, ta nghĩ không ra biện pháp. Chỉ
có thể tới tìm các con! Phượng Thương, y thuật Tấn Mặc cao minh, ta muốn
mời hắn đến nội cung xem mẹ của con, xem nàng rốt cuộc bị làm sao vậy?
Có thể cứu tỉnh nàng hay không?”
Lời
nói của Phượng Tà, khiến Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất ngoài kinh ngạc,
còn lại là mừng rỡ vô cùng. Thì ra Hoàn Nhan Minh Nguyệt không
chết! Nếu nói như vậy, không phải là cả nhà Mộ Dung Thất Thất
có thể đoàn viên rồi!
“Cha,
con cũng biết một ít y thuật, không bằng con đi cùng các người, nói
không chừng có thể giúp đỡ được!” Đối với nữ nhân cho mình
sinh mạng kia, Mộ Dung Thất Thất rất kiều kỳ, cũng thấy rất thân thiết. Kiếp
trước không có cha mẹ yêu thương, kiếp này có thể có cha
mẹ, điều này đối với nàng là chuyện hạnh phúc cỡ nào.
“Cũng
được!” Phượng Tà gật gật đầu, bất kể như thế nào, chỉ cần là cơ
hội, hắn không thể buông tha.
Ba
người, hàn huyên thật lâu, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất qua sự miêu tả
của Phượng Tà, rốt cuộc cũng biết chuyện năm đó.
Thì
ra, năm đó ở núi Nhạn Đãng, hai mươi vạn đại quân của Phượng
Tà, đánh cho quân đội Tây Kỳ quốc đến hoa rơi nước chảy* (thảm hại vô cùng), thắng lợi gần
như trước mắt.
Nhưng
sau đó, không biết vì sao, lương thực của đại
quân đã xảy ra vấn đề, tất cả mọi người đều bị kiết lỵ,
tiêu chảy. Giờ nghĩ lại, hẳn là có người hạ độc trong giếng
nước, cho nên thân thể các binh sĩ mới nảy sinh vấn đề không khỏe.
Vừa
vặn lúc ấy là ba tháng trời rất nóng, càng là thời điểm kiết lỵ
tràn lan, chỉ bệnh nhẹ kiết lỵ cũng khiến sức chiến đấu của đại quân
rơi thẳng xuống, mà lúc này, ban đêm có người mở cửa thành ra,
quân đội Tây Kỳ quốc tiến thẳng vảo chém giết.
Phượng
Tà vốn là muốn dẫn Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Thương rời đi, lại
không nghĩ đồ ăn của bọn họ cũng bị hạ độc, vừa
rời đi đến ngoài thành không bao lâu, đã có người vây
bắt tấn công bọn họ, cho dù ưng kỵ quân lấy một địch trăm, nhưng bị
bọn họ bỏ thuốc, cũng không phải đối thủ của đối phương.
Phượng
Tà sau khi trúng đao đã hôn mê, chờ hắn tỉnh lại, nằm bên người,
là mã phu đối với hắn trung thành và tận tâm, là hắn liều
mạng cứu Phượng Tà ra, chính mình lại bỏ mạng. Lúc Phượng Tà chạy về, Hoàn Nhan
Minh Nguyệt cùng Phượng Thương đều chẳng biết đi đâu...
“Ta
suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc là ai hạ độc trong giếng nước,
nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một người chính là đại thần
Lý Tuấn người Hoàn Nhan Liệt phái tới khao thưởng tam quân, mọi chuyện
phát sinh đều là từ sau khi hắn tới đây. Mà ý của hắn,
chính là ý tứ của Hoàng Nhan Liệt, là Hoàn Nhan Liệt quyết tâm
muốn tiêu diệt ta!”
“Chẳng
qua là, tại sao Hoàn Nhan Liệt phải làm như vậy? Hắn và người không phải
là bạn tốt, không phải anh ruột của mẹ sao?” Mộ Dung Thất Thất không
rõ Hoàn Nhan Liệt nghĩ gì, thế nhân đều nói là Hoàn Nhan
Liệt thương yêu nhất là muội muội của hắn, Hoàn Nhan Minh Nguyệt, sao hắn
lại muốn đối đãi với người nhà Phượng Tà như vậy?
“Hừ!” Vừa
nghĩ tới hành vi bỉ ổi của Hoàn Nhan Liệt, cùng ý định xấu xa
của hắn, Phượng Tà cảm thấy chán ghét, hắn nắm tay xiết chặt lại, hàm răng kêu
“khanh khách”, "Hắn làm như vậy, nguyên nhân chỉ có một...”
Lời
này, Phượng Tà thật sự không muốn nói ra. Đường đường là vua của một
nước lại thềm mến muội muội của mình, hơn nữa vì vậy
mà không để ý tới lợi ích quốc gia, tình cảm
huynh đệ, người như vậy, thật sự là rất đáng hận!
Thất
Phượng Tà trầm mặc lâu như vậy, cũng không nói ra, Mộ Dung Thất Thất
có chút sốt ruột, “Cha, hắn vì cái gì làm như vậy, người
nói đi!”
Phượng Tà nhìn nhìn Mộ Dung
Thất Thất, lại nhìn Phượng Thương, thở dài. Chân tướng, bọn chung sớm muộn cũng
sẽ biết, vấn đề này cũng không phải là lỗi của hắn và Hoàn Nhan
Minh Nguyệt, không cần thiết phải giấu giếm giúp Hoàn Nhan Liệt.
“Trang trí bên trong cung
Trường Thu, giống như đúc khuê phòng của mẹ con, hơn nữa theo lời nói
của tiểu cung nữ được Thái Hậu cứu, trước Nguyệt quý phi ở tại cung
Trường Thu cùng mẹ của con lớn lên có mấy phần tương tự...”
"Két..." Trong nội
tâm Mộ Dung Thất Thất cả kinh, nói như vậy, Hoàn Nhan Liệt không phải
là kẻ luyến muội[1] chứ!
[1] Yêu em gái ruột
trong ngôn tình gọi tình yêu kiểu này là incest.
Mộ Dung Thất Thất
nghĩ đến, Phượng Thương cũng có thể nghĩ đến, như vậy
có thể hiểu được, vì cái gì mà mỗi vị hoàng
quý phi ở cung Trường Thu đều thần bí như vậy, không bao giờ
tham gia cung yến, đi ra cũng là che mặt, thì ra là Hoàn
Nhan Liệt có ý niệm xấu xa như vậy trong đầu!
Trong lúc nhất thời, không
khí trở nên nặng nề. Một quân Vương lại là kẻ luyến muội, vì tư
lợi bản thân, bán đứng lợi ích quốc gia, điều này nói ra, thật
là làm cho người ta khó có thể tin.
“Cha, chúng ta khi nào
thì đi gặp mẹ?” Nghĩ đến Hoàn Nhan Minh Nguyệt còn đang ở
dưới mặt đất cung Trường Thu, còn không biết bị Hoàn Nhan Liệt
vũ nhục như thế nào, Mộ Dung Thất Thất đã cảm thấy phẫn nộ cộng
thêm chán ghét.
Tại sao có thể
có người biến thái như vậy! Vì muốn đạt được muội muội, lại
làm ra chuyện như vậy, chuyện như thế có thể làm ra vậy thì còn
chuyện gì là không thể làm được đây![2]
[2] 是可忍孰不可忍!: nguyên gốc là câu này: thị khả nhẫn thục bất
khả nhẫn.
“Tất nhiên là càng nhanh
càng tốt, ta rất muốn biết rốt cuộc Minh Nguyệt bị làm sao vậy, không bằng,
thì đêm hôm nay!”
Ba người đã định (đã
quyết định), đêm đó, Phượng Thương gọi Tấn Mặc tới, có thêm
Phượng Tà cùng Mộ Dung Thất Thất, tổng cộng có bốn người, lẩn trong
bóng đêm vào Hoàng cung.
Cung Trường Thu, an tĩnh dị
thường, không có gió, bọn cung nữ thái giám sớm đã đi ngủ. Bốn
người đẩy cửa đi vào, lại đi xuống địa cung, đi theo
sau lưng Phượng Tà trong chốc lát, rốt cuộc đã thấy được nữ tử
nằm trên giường Noãn Ngọc.
“Đúng là mẹ!” Phượng
Thương không thể tưởng tượng nổi nhìn kỹ dung nhan không đổi của Hoàn Nhan
Minh Nguyệt, “Mẹ, con là Phượng Thương, mẹ, người tỉnh đi!”
“Vô dụng!” Phượng Tà giữ
chặt Phượng Thương, lắc đầu, “Hãy để cho Tấn Mặc kiểu tra rồi nói
sau!”
Ban ngày, khi biết tin tức
Phượng Tà còn sống, cái cằm của Tấn Mặc kém chút là rớt xuống đất.
Giờ lại chứng kiến Hoàn Nhan Minh Nguyệt nằm ở trên giường Noãn Ngoạn, trái tim
của Tấn Mặc lần nữa bị đập mạnh. Thì ra, lời đồn cuối cùng vẫn
chỉ là lời đòn, hai người trong cuộc trận chiến núi Nhạn Đãng
năm đó, giờ đây vẫn còn sống như cũ, làm sao không khiến người ta
chấn động đây.
Không suy nghĩ nhiều, Tấn
Mặc để tay lên trên mạch đập của Hoàn Nhan Minh Nguyệt.
Mạch đập vô cùng
thong thả, mạch như vậy Tấn Mặc chưa từng gặp qua. Sau lại kiểm tra con ngươi
của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, sau khi thấy khí sắc, Tấn Mặc liên tục thấy
kỳ lạ, “Thật sự là quá kì quái, tình hình công chúa bây
giờ, có chút giống trạng thái động vật đang ngủ đông, thật
sự là kỳ quái! Sư muội, muội đến xem đi!”
Thấy Tấn Mặc gọi Mộ Dung Thất
Thất là sư muội, Phượng Tà có chút kinh ngạc, Phượng Thương ở bên
cạnh giải đáp nghi vấn cho cha vợ, “Khanh Khanh chính là Liên công tử
nổi tiếng giang hồ.”
"Liên công tử!" Lần
này, đến lượt người làm cha Phượng Tà nghẹn họng đứng nhìn trân trân.
(Chỉ sự kinh ngạc không nói nên lời.)
Thì gia Quái y Liên công
tử đại danh đỉnh đỉnh trong hồ chính là nữ nhi của hắn cùng
Minh Nguyệt! Lập tức, một cỗ tâm tình kiêu ngạo bay lên trong lồng ngực Phượng
Tà! Minh Nguyệt, nàng thấy được không? Ta mang nữ nhi tới thăm nàng, nữ
nhi của chúng ta ưu tú như vậy, thật giống nàng!
Phượng Tà vốn muốn nếu như Tấn
Mặc trị không khỏi cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt, còn nghĩ tới muốn đi
tìm Liên công tử. Không nghĩ tới, đạp phá thiết hài vô mịch
xử, đắc lai toàn bất phí công phu *(Ý chỉ không phải đi mòn
giày tốn công sức mà vẫn làm được việc). Thì ra nữ nhi của hắn
chính là Liên công tử! Cái này có được gọi là đặc ân trời
ban dành cho hắn cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt không?
Thời điểm Mộ Dung Thất
Thất quan sát Hoàn Nhan Minh Nguyệt, như xác định nàng chính
là mẹ đẻ của mình. Trước ngày đại hôn bị người áo đen dẫn tới
trước bức họa, bức họa này chỉ vẽ ra bảy phần thần thái của Hoàn Nhan Minh
Nguyệt, khí chất của nàng không có thể hiện ra ngoài.
Hôm nay, nhìn thấy mẹ đẻ
của kiếp này, Mộ Dung Thất Thất có chút kích động. mẹ, hình ảnh
này đã xuất hiện trong lòng nàng rất nhiều lần rồi. Trời mới
biết được nàng hi vọng cỡ nào chính mình có một ngày có thể cùng
cha mẹ ruột của mình ở chung một chút, hưởng thiên luân chi nhạc.* (Chỉ mối
quan hệ gia đình, diễn tả niềm vui sướng đoàn tụ, hạnh phúc gia đình.)
Tuy nguyện vọng này kiếp trước
không đạt được, nhưng mà bây giờ, đến nơi này, trời cao
rõ ràng động lòng trắc ẩn, mang đến cho nàng một đôi cha
mẹ, điều này làm cho nàng như thế nào mà không thể không cảm tạ!

