Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 092 - Phần 1

Chương 92: Ghen tuông
ngập trời

Thấy Mộ Dung Thất Thất đối
với mình hoàn toàn không nhiệt tình giống như đối với Hoàn Nhan Khang,
Hoàn Nhan Nghị trong lòng có chút buồn bực, nhưng cũng không biểu hiện ra
ngoài.

Đại khái là từ nhỏ những
thứ lấy được đều là thứ tốt nhất, ngược lại với đệ đệ
Hoàn Nhan Khang toàn dùng đồ hắn để lại, cho nên tâm hắn lúc nào cũng cao
cao tại thượng, hiện tại đột nhiên bị Mộ Dung Thất Thất mặt lạnh nói
chuyện, thật đúng là không quen.

Mộ Dung Thất Thất đối với
Hoàn Nhan Nghị lãnh đạm, lọt vào trong mắt Lâm Khả Tâm, lại nhìn Mộ Dung
Thất Thất cùng Hoàn Nhan Khang cười cười nói nói, khiến cho nàng có chút
sốt ruột, chẳng lẽ Hoàn Nhan Khang gần quan được ban lộc, sớm ra tay rồi?
Như vậy sao được! Mộ Dung Thất Thất chính là con dâu nàng xem trúng,
là hoàng phi của Hoàn Nhan Nghị, sao có thể gả cho Hoàn Nhan Khang!

Lúc này, trong lòng của Lâm Khả
Tâm đối với tiểu nhi tử Hoàn Nhan Khang có một loại chán
ghét. Đệ đệ đoạt thê của ca ca, tâm kế như vậy,
thủ đoạn như vậy, nàng thật sự nhìn lầm tiểu nhi tử rồi! Không
nghĩ tới Hoàn Nhan Khang bình thường cợt nhả, lại
có dã tâm đối với ngôi vị hoàng đế, thật sự là đáng
giận!

Mộ Dung Thất Thất đem Hoàn
Nhan Nghị gạt ở một bên, chỉ cùng Hoàn Nhan Khang nói chuyện,
không để ý gì tới Hoàn Nhan Nghị, hắn định mấy lần
nghĩ muốn chen vào nói chuyện, nhưng cũng không biết nên nói cái
gì cho phải. Lần đầu tiên, một loại cảm giác thất bại trào dâng trong
lòng Hoàn Nhan Nghị, hắn vô cùng không thích cảm giác như vậy.

Đang lúc Hoàn Nhan Nghị
nghĩ muốn kéo gần quan hệ hơn với Mộ Dung Thất Thất thì một tiếng
"Thái tử điện hạ đến! Thái tử phi nương nương đến! Bảo Châu
công chúa đến!" truyền tới, khiến trong Tĩnh Tâm điện trở nên
càng thêm náo nhiệt.

Thời điểm Dư Thi Thi cùng
Hoàn Nhan Bảo Châu nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất, thì trong lòng hai nữ nhân
lập tức dâng lên một loại cảm xúc hâm mộ ghen ghét cùng oán hận. Thiên hạ sao
lại có người có bộ dáng xinh đẹp như vậy, thật sự
là là muốn đem hai người bọn họ dìm xuống mà.

Dù gì trước khi xuất
giá Dư Thi Thi cũng là mỹ nhân nổi danh Bắc Chu, nhưng cùng Mộ Dung
Thất Thất so sánh thì nàng còn kém xa. Mà Hoàn Nhan Bảo Châu, tại lúc
nàng còn là Mộ Dung Tâm Liên, tốt xấu gì cũng là kinh
thành đệ nhất mỹ nhân của Tây Kỳ, nhưng ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất
thì đến chính nàng ta cũng cảm thấy xấu hổ, bởi vì sự linh động
như tiên tử trên người Mộ Dung Thất Thất kia, là cái mà nàng thiếu
sót nhất.

Cảm tình của Hoàn Nhan Bảo Châu
bây giờ đối với Mộ Dung Thất Thất, đã không chỉ có oán hận
như trước, mà càng nhiều hơn là thù hận, cùng
với ý nghĩ muốn hủy diệt đối phương.

Chuyện Mộ Dung Thái cùng
Lý Thu Thủy nàng đã nghe nói qua, không nghĩ tới Mộ Dung
Thất Thất lại có thân phận cao quý như vậy, nàng cách xa không thể
sánh bằng. Nguyên bản nàng còn muốn, từ nay về sau đem Mộ Dung Thất Thất
dẫm nát dưới chân, nhưng bây giờ xem ra, đây chỉ là nàng một bên
tưởng tượng, hy vọng xa vời.

"Phượng biểu muội..."
Hoàn Nhan Hồng từ sau khi đi vào, con mắt một mực không có rời khỏi
Mộ Dung Thất Thất. Ngày hôm trước, Mộ Dung Thất Thất một thân cung trang hồng
sắc, nhìn đẹp không sao tả xiết, mà hôm nay, nàng lại vận một thân
quần áo màu vàng nhạt, trẻ trung tươi mát, lại có một loại phong vị
khác.

"Chào đại biểu
ca!" Đối đãi cũng giống như với Hoàn Nhan Nghị, Mộ Dung Thất
Thất chỉ nhẹ giọng nói một câu, không thân không sơ, không xa không gần.
Thái độ của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Lâm Khả Tâm thoáng yên tâm, thật
tốt là thái độ của nàng đối với Hoàn Nhan Hồng cũng như thế này, xem
ra trong lòng Mộ Dung Thất Thất không có người trong lòng.

Đối với thái độ của Mộ
Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Hồng một chút cũng không để ý. Nữ nhân nha,
nên có cá tính! Hắn nhận thấy, sự xa cách của Mộ Dung Thất Thất cũng
là một loại cá tính. So với những nữ nhân trước kia khi biết
rõ thân phận thái tử của hắn, lại càng lao đầu vào thì tốt hơn
gấp trăm nghìn lần.

"Biểu muội đến đây
từ lúc nào?"

"Vừa mới tới...”

"A..." Hoàn Nhan Hồng
như có điều suy nghĩ nhìn Hoàn Nhan Khang, lại nhìn qua Hoàn Nhan Nghị,
vừa muốn mở miệng, chợt nghe đến thanh âm của Kính Đức,
"Hoàng thượng giá lâm!"

Hoàn Nhan
Liệt đến đây? Trong lòng Lâm Khả Tâm hưng phấn một hồi, lập tức mang
người đến cửa Tĩnh Tâm điện nghênh giá.

Đi theo bên cạnh Hoàn Nhan Liệt
là Phượng Thương. Lúc bãi triều, Phượng Thương vẫn không yên lòng, nên
cùng Hoàn Nhan Liệt tới. Nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất bình an vô sự, Phượng
Thương mới nhẹ nhàng thở ra.

"Ca..."
Thời điểm mọi người đồng thời hành lễ, thì Mộ Dung Thất Thất như con
chim nhỏ, bay về phía Phượng Thương.

"Đi ra ngoài mà sao không
mặc ấm một chút? Ấm lô đâu? Làm sao không có mang theo?" Phượng
Thương cởi áo lông hồ, giúp Mộ Dung Thất Thất phủ thêm rồi nắm lấy bàn tay
nàng hà hơi cho bớt lạnh.

Đây là tình cảm "huynh
muội" khiến người bên ngoài hâm mộ, nhưng lại thấy có một
tầng ý tứ cảm xúc khác. Đã từng là vợ chồng, hiện tại
biến thành huynh muội, cũng không biết hai người này làm sao có thể biến
chuyển tình cảm nhanh như vậy, bất quá xem hai người bọn họ thân mật, tựa
hồ so với huynh muội còn thân thiết hơn, xem ra đoạn tình cảm này không dễ dàng
dứt bỏ như vậy.

Trong mắt người khác, đây
là cặp huynh muội có chút quái dị, ở trong mắt Hoàn Nhan Liệt
thì là mừng rỡ, tình cảm của bọn họ tốt, hơn nữa thân cận như vậy,
khiến Hoàn Nhan Liệt có chút hâm mộ. Chứng kiến Phượng Thương cùng Mộ Dung
Thất Thất như vậy, hắn lại nghĩ tới mình và Hoàn Nhan Minh Nguyệt.

Từ đầu đến cuối, hắn đối
với Hoàn Nhan Minh Nguyệt, tình cảm đều là chôn dấu ở trong lòng,
là vọng tưởng viển vông. Hiện tại Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất
tình cảm tốt như vậy, thậm chí hắn còn có cảm giác tri kỷ.
Lý tưởng của hắn, không có thực hiện được, hiện tại huynh muội
bọn họ lại có thể thực hiện được, thật là tốt biết bao...

Ít nhất, hắn và Hoàn Nhan
Minh Nguyệt đúng là kết thúc trong bi kịch, giống với cảnh ngộ hiện
tại của bọn họ, nếu như lại bị chia rẽ, đây chẳng phải
là quá đáng thương sao? Lúc trước hắn không được hạnh phúc,
nhưng hôm nay, quyền lực của hắn có thể làm cho người ta hạnh phúc, hai
người bọn họ thật tình yêu nhau, vậy thì cứ duy trì tình yêu của bọn họ a!

Hoàn Nhan Liệt lúc
này đã sớm quên, mình chán ghét Phượng Thương như thế nào, càng chán
ghét Phượng Tà chiếm được tình yêu của Hoàn Nhan Minh Nguyệt thế nào. Mấy
năm này, mỗi lần nghĩ đến Hoàn Nhan Minh Nguyệt thành tân nương của người
khác, lòng của hắn thật lạnh, đem tất cả thủ đoạn báo thù dùng
trên người Phượng Thương.

Lúc này, hắn đem những
chuyện mình đối với Phượng Thương nhét vào sau đầu, hắn chỉ
có thể nhìn thấy, là một đôi uyên ương số khổ. Giống như hắn
năm đó...

Hoàn Nhan Liệt không chỉ một
lần hận trong người mình và Hoàn Nhan Minh Nguyệt chảy cùng một dòng máu.
Nếu như bọn họ không phải huynh muội, hắn nhất định sẽ cùng Phượng Tà phân
cao thấp, nhất định sẽ chiếm được tình yêu của Hoàn Nhan Minh Nguyệt,
cùng nàng trở thành một đôi thần tiên quyến lữ. Nhưng hắn không thể cải
biến được thân phận của mình, càng không thể thay đổi được vận
mệnh của mình, đây mới là điều khiến hắn hận nhất!

Hiện tại, chứng kiến Phượng
Thương bước theo con đường giống hắn, cũng giống hắn năm đó, khiến
Hoàn Nhan Liệt có một loại cảm giác đồng bệnh tương liên.

Bất quá, Phượng Thương so với
hắn hạnh phúc hơn, bởi vì Phượng Thương yêu mến Mộ Dung Thất
Thất đồng thời Mộ Dung Thất Thất cũng yêu mến hắn, bọn họ là lưỡng
tình tương duyệt. Chỉ là bọn họ không thể thay đổi được dòng
máu, bọn họ bất kể giãy dụa như thế nào, cũng đều không thể cải
biến được thân phận huynh muội.

Vì cái gì bi kịch luôn luôn tái
diễn?! Nội tâm của Hoàn Nhan Liệt nảy sinh một tia thương
cảm, đó là sự đồng tình đối với cặp uyên ương Phượng
Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, đồng thời, cũng sinh ra một tia ủng hộ bọn
hắn.

Dù sao, ban đầu Phượng
Thương đã từng thề "Nhược thủy tam thiên, thủ nhất bìu ẩm" (Ba
ngàn con sông, cũng chỉ có thể múc một gáo nước – ý nói:
Trên đời người ngàn vạn, ta chỉ yêu mình nàng)
. Mà hắn năm đó,
không phải cũng giống Phượng Thương bây giờ sao!

Hoàn Nhan Liệt nghĩ gì,
Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất cũng không biết. Nếu như biết rõ,
nhất định sẽ mở rộng tầm mắt! Đều nói là gần vua như gần cọp,
tâm tư Đế Vương là khó đoán nhất, từ xưa đến nay đều
như thế, mà Hoàn Nhan Liệt cũng như thế.

"Thất
Thất, đến để cữu cữu nhìn xem một chút!" Hoàn Nhan Liệt
từ ái hướng Mộ Dung Thất Thất ngoắc tay, đợi nàng đến gần, Hoàn
Nhan Liệt một bên xem một bên gật đầu, "Thật giống mẹ ngươi, dung mạo
giống hệt mẹ cháu năm đó!"

Chẳng biết tại sao, Mộ Dung
Thất Thất cũng không có nhìn thấy trong mắt Hoàn Nhan Liệt có cảm
giác chán ghét gì, ngược lại có thể phát giác được, trong mắt người
này thật sự có quan tâm cùng vui mừng. Thật
là kỳ quái... trong lòng Mộ Dung Thất Thất nổi lên nghi vấn. Nếu
như chuyện năm đó thật sự là do Hoàn Nhan Liệt làm, mọi thứ của
Phượng Thương hết thảy đều là do Hoàn Nhan Liệt ban tặng,
vì sao, thời điểm hắn đối với nàng lại có vẻ khoan dung như
vậy?

Mộ Dung Thất Thất nào
biết đâu rằng, tại lúc nhìn thấy nàng cùng Phượng Thương ngập tràn
tình ý đứng một bên, trong lòng Hoàn Nhan Liệt dấy lên một
tia đồng cảm với bọn họ, hơn nữa còn nảy ra một kế hoạch.

"Hoàng thượng, vào bên
trong ngồi đi, bên ngoài lạnh lắm!"

"Được! Thất
Thất, đi, đi vào, đừng đứng đây lạnh lắm!
Khí trời Bắc Chu chúng ta cũng không bằng được với Tây Kỳ!"

Hoàn Nhan Liệt đối với Mộ
Dung Thất Thất quan tâm như vậy, khiến cho Lâm Khả Tâm có chút
khó chịu. Hoàng thượng dưới gối có nhiều nữ tử như thế, nhưng chưa
bao giờ thấy hắn dùng gương mặt hòa ái như vậy, thanh âm hiền lành như vậy đối đãi
với bất kì kẻ nào, ngược lại khi ở trước mặt Mộ Dung Thất Thất lại như
vậy.

Phượng thị gia
tộc đã được quá nhiều ân sủng, Phượng Thương nắm giữ quân
quyền, chính là nhân vật muốn nắng có nắng, muốn mưa có mưa của
Bắc Chu quốc, hôm nay lại có một Mộ Dung Thất Thất, thế lực Phượng thị gia
tộc kia chẳng phải là lên trời rồi hay sao?!

Vào đại điện, Mộ Dung Thất
Thất cùng Phượng Thương ngồi xuống, tuy chỉ một lát không gặp, nhưng hai
người đều cảm thấy như xa cách đã lâu. Mà hai huynh muội liếc mắt đưa
tình, mọi người đều thấy rõ ràng, trong nội tâm càng buồn bực, chẳng
lẽ huynh muội này thật sự không để ý tới luân thường đạo
lý?

"Nam Lân Vương cùng biểu
muội cảm tình thật tốt! Thật khiến cho người ta hâm mộ!" Hoàn Nhan Nghị
hàm ý mở miệng, hắn không phải người mù, ánh mắt của Phượng
Thương cùng Mộ Dung Thất Thất tràn đầy tình cảm, đây không phải cái
huynh muội nên có, là uyên ương đi!

Tuy Hoàn Nhan Nghị muốn kết hôn
với Mộ Dung Thất Thất, bởi vì có được Mộ Dung Thất Thất,
là có thể có được thiên hạ. Nhưng là, hắn còn muốn lật đổ
Phượng Thương. Dù sao một người cầm quyền khác họ, đối với cả
triều đình mà nói, không phải là một chuyện tốt.

Cho dù sau này hắn đăng cơ
làm hoàng đế, Mộ Dung Thất Thất là hoàng hậu, Phượng Thương trở thành
anh vợ hắn, thì trong lịch sử cũng đã có nhiều người anh vợ
mà mưu đồ đoạt vị rồi! Hắn sẽ không vì một nữ nhân
mà buông xuống giang sơn.

Vạn nhất Mộ Dung Thất Thất
là con mồi xinh đẹp mà Phượng Thương thả ra,
mà mục đích cuối cùng của huynh muội bọn họ là giang sơn Bắc
Chu? Vậy hắn chẳng phải là thua thảm rồi sao?

Hiện tại, trong mắt Hoàn Nhan
Nghị xem Mộ Dung Thất Thất như cây hoa anh túc có độc, khiến người ta bị
nghiện, rơi vào cái bẫy do người khác sắp đặt, sau đó khiến cho
hắn mất cả chì lẫn chài. Nhưng nếu như hắn có thể lợi dụng được
cây hoa độc này, để đối phó với Phượng Thương, hơn nữa
có thể đoạt được quyền lực, như vậy không phải công lớn rồi sao?

Bất quá Hoàn Nhan Nghị
ngược lại đã quên, quyền lực của Phượng Thương là do Hoàn Nhan
Liệt ban cho, cũng đã quên thân phận của Mộ Dung Thất Thất là do
Hoàn Nhan Liệt cân nhắc. Hắn một lòng chỉ nghĩ muốn nhằm vào Phượng Thương
cùng Mộ Dung Thất Thất, lại không nghĩ tới người đứng đằng sau
chuyện này làm sao có thể để cho chuyện này phát sinh?

"Cốt nhục chia lìa nhiều
năm như vậy, hôm nay nhận lại nhau, thân cận đó là đương nhiên.
Nếu huynh muội ruột mà lạnh nhạt, như vậy không phải quá mức cạn tình
rồi sao?"

Thay Phượng Thương cùng Mộ Dung
Thất Thất nói chuyện, lại là Hoàn Nhan Liệt. Điều này khiến hai người
trong cuộc cảm thấy cực kì kinh ngạc, càng khiến người khác thấy được
sự sủng ái của Hoàn Nhan Liệt đối với bọn họ.

Chỉ một lát, Hoàn Nhan Hồng
liền đưa ra quyết định, nhất định phải đem Mộ Dung Thất
Thất lấy về. Người này, là mỹ nhân hắn yêu mến, hơn nữa giá trị sau
lưng người này, hắn lại càng thích hơn.

Ngày hôm qua khi Xuân
Hạnh đến Đông cung tìm hắn, đã thay hoàng hậu nương nương
truyền đạt những lời kia.

"Phụ hoàng ngươi một mực
hi vọng mình có một nữ nhi giống Minh Nguyệt công chúa, hơn nữa
cũng đã nói qua, nếu có nữ nhi như Minh Nguyệt công chúa,
nhất định sẽ đem thiên hạ đưa cho nàng. Hôm nay, Phượng Thất
Thất xuất hiện khiến cho tâm nguyện của phụ hoàng đã được thỏa mãn,
vô luận như thế nào, ngươi đều phải có được Mộ Dung Thất Thất, mặc
dù không chiếm được tâm, cũng phải khiến nàng là người của
ngươi, tới lúc đó, phụ hoàng ngươi sẽ đem thiên hạ này làm của hồi
môn cho Trấn Quốc Công chúa, đều tặng cho ngươi!"

Tuy hoàng hậu Lí Băng
không được sủng ái, đây là sự thật, nhưng Hoàn Nhan Hồng
biết rõ, nữ nhân ở bên cạnh phụ hoàng một thời gian dài, lại có thể nắm
giữ Phượng ấn, hơn nữa vị trí chưa bao giờ bị dao động,
nhất định là có năng lực của nàng.

Vừa nghĩ tới trên cánh tay
tuyết trắng của Mộ Dung Thất Thất kia vẫn còn dấu thủ cung sa, Hoàn Nhan Hồng
càng kích động hưng phấn hơn nữa. Hắn gặp qua không ít nữ nhân,
có thể có da thịt như tuyết trắng như vậy, non mềm như vậy, Mộ Dung
Thất Thất là người đầu tiên.

Hiện tại vừa rồi, Hoàn Nhan
Nghị "khiêu khích" quan hệ của Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất,
như đôi uyên ương mà không giống tình cảm huynh muội, Hoàn Nhan Hồng
có thể tinh tường cảm giác được phụ
hoàng đã có chủ ý. Bởi vậy có thể thấy được,
huynh muội Phượng thị, ở trong lòng phụ hoàng rất có địa vị, hắn không thể
không thừa nhận, có đôi khi địa vị của Phượng Thương thậm
chí còn vượt hơn cả mình.

Nếu như, hắn có thể
lấy được Mộ Dung Thất Thất, vậy thì có nghĩa là, ngôi vị
hoàng đế tới tay, giai nhân thương nhớ ở trong tay, lại có một anh vợ
cầm quyền thiên hạ. Tuy cái anh vợ này cũng không nghe theo sự an bài của hắn,
nhưng hắn có thể dùng Mộ Dung Thất Thất đến kiềm chế Phượng Thương a!

Xem Phượng Thương biểu lộ như
vậy, nhất định là đem Mộ Dung Thất Thất yêu thương trong lòng.

Nếu hắn khống chế được Mộ
Dung Thất Thất, còn sợ không khống chế được Phượng Thương sao? Nếu tới
lúc đó Phượng Thương có mưu phản, hắn cũng có thể đem
Mộ Dung Thất Thất ra, dùng chuyện huynh muội bọn họ loạn luân nói cho thiên hạ
biết, đến lúc đó Phượng Thương thân bại danh liệt, đánh mất
lòng dân, cho dù hắn có năng lực, cũng không có cơ hội trở mình!

Bất quá, muốn có được Mộ
Dung Thất Thất, trước hết nhất định phải xử lý, người đang chiếm vị
trí Thái tử phi là Dư Thi Thi... phải làm cho nàng bị mất đi vị
trí này, nếu không, khiến cho Mộ Dung Thất Thất chịu thiệt làm trắc phi,
phụ hoàng nhất định sẽ không vừa lòng. Nếu để phụ hoàng động
thủ, không bằng chính mình động thủ, đến lúc đó nói không
chừng còn có thể ở trước mặt Hoàn Nhan Liệt lưu được ấn tượng tốt.

Suy nghĩ của hai huynh đệ
Hoàn Nhan Hồng cùng Hoàn Nhan Nghị, hoàn toàn khác nhau, mà suy
nghĩ của hai nữ nhân Dư Thi Thi cùng Hoàn Nhan Bảo Châu này lại thật kinh
người.

Nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất, Dư
Thi Thi thấy được nguy cơ trước nay chưa từng có. Trong mắt Hoàn Nhan Hồng
có dục vọng nàng nhìn được rõ ràng, người nam nhân này, tâm
ngoan thủ lạt, không từ thủ đoạn, nếu như hắn một lòng muốn cầu
hôn để có được Mộ Dung Thất Thất mà phế truất ngôi vị của mình,
vậy làm sao bây giờ? Nàng bây giờ còn có thể dựa vào ai?

Dư Thi Thi bởi vì thấy Mộ
Dung Thất Thất uy hiếp tới vị trí của mình, mà đem Mộ Dung Thất Thất
trở thành địch nhân số một, còn Hoàn Nhan Bảo Châu thì hận tất cả của
Mộ Dung Thất Thất. Trước đây, khi nàng ta là tiểu thư Mộ Dung
phủ, đè xuống một đầu của nàng, mà hôm nay, nàng ta
là Bắc Chu quốc Trấn Quốc Công chúa, càng đem mình đè nặng
hơn, điều này làm cho Hoàn Nhan Bảo Châu làm sao cam tâm.

Vì cái gì số mệnh của Mộ Dung
Thất Thất so với nàng lại tốt như vậy? Vì cái gì mỗi lần đều
là Mộ Dung Thất Thất chiếm thượng phong? Nàng không phục!

Hôm nay, hôn sự của Hoàn Nhan
Bảo Châu cùng Long Trạch Cảnh Thiên còn chưa được, mà Mộ Dung Thất
Thất trong tương lai đã xác định chắc chắn sẽ là hoàng hậu
Bắc Chu quốc, cái này rõ ràng lại cao hơn nàng, điều này làm cho nội
tâm của Hoàn Nhan Bảo Châu làm sao có thể chịu được! Từng lần bị Mộ Dung
Thất Thất ức hiếp, bị Mộ Dung Thất Thất dẫm nát dưới chân, cuộc sống như vậy
khi nào thì mới có thể ngóc đầu lên được đây?

Nàng không cam lòng, không cam
lòng mọi chuyện Mộ Dung Thất Thất đều mạnh hơn nàng!

Trên điện không khí quỷ
dị, Mộ Dung Thất Thất đem ánh mắt mọi người thu hết vào đáy mắt,
vô luận là hâm mộ hay ghen ghét oán hận, rồi căm thù không phục,
tính toán, những thứ này làm cho nàng cảm thấy buồn cười, vốn là nàng
không nghĩ sẽ tham dự vào bất cứ chuyện gì, nhưng bị Hoàn Nhan Liệt đưa
lên vị trí kia, lại không thể không đối diện với mấy thứ này,
nghĩ như vậy, khiến nàng cảm thấy mình thật vô tội a.

Cái thân phận này mang đến
cho nàng quá nhiều phiền toái thậm chí còn có thể mất mạng. Nếu
như nàng không lợi dụng thận phận này, chẳng phải là thẹn với
những ánh mắt thâm trầm của những người kia sao?

"Cữu cữu, Kính Đức
công công nói Trường Thu cung là cung điện đẹp nhất hậu cung,
có thật không?"

Những cảm xúc trong ánh
mắt mọi người, trực tiếp khiêu khích Mộ Dung Thất Thất rồi. Mọi người càng hâm
mộ nàng được sủng ái, thì nàng liền đem cái sủng ái
này khiêu khích bọn họ!

"Đúng a! Làm sao, cháu
muốn đi xem?" Nghe ra ý tứ trong giọng điệu của Mộ
Dung Thất Thất, là có hứng thú với Trường Thu cung, Hoàn Nhan Liệt
thật cao hứng.

Ở trận chiến Nhạn Đãng Sơn lúc
trước, Hoàn Nhan Liêt lại giữ lại Trường Thu cung, mặc dù biết rõ đây
là nơi ở của hoàng hậu, nhưng hắn vẫn không chịu đem Trường Thu cung
ban cho Lí Băng. Trong nội tâm của Hoàn Nhan Liệt, chỉ có Hoàn Nhan
Minh Nguyệt mới xứng ở trong Trường Thu cung. Về sau, hắn đem Hoàn Nhan
Minh Nguyệt an trí ở lăng mộ dưới Trường Thu cung, mới để cho những
nữ nhân khác tới ở.

Hôm nay, nữ nhi của Hoàn Nhan
Minh Nguyệt là Mộ Dung Thất Thất đã trở lại, hắn đương
nhiên muốn "Vật quy nguyên chủ", để cho Mộ Dung Thất Thất
ở đó. Năm đó, hắn là cỡ nào hi vọng mẹ của nàng có thể ở
lại chỗ kia, tuy cái ý nghĩ này thực hiện không được, nhưng
cũng không có nghĩa là hắn từ bỏ.

Hoàn Nhan Minh Nguyệt đã ngủ
say nhiều năm như vậy, cũng không chịu tỉnh lại nhìn hắn. Nếu nàng biết nữ nhi
của mình trở về rồi, nếu có thể để nàng nghe được chuyện xưa của
Mộ Dung Thất Thất, nghe được giọng nói của Mộ Dung Thất Thất, nàng
có phải hay không sẽ tha thứ cho những việc hắn làm, có phải hay
không sẽ tỉnh lại?

"Được! Dù sao ngồi
ở đây cũng rất buồn bực!" Mộ Dung Thất Thất vừa nói vừa đứng
lên, Phượng Thương vô cùng phối hợp giúp nàng mặc áo choàng, lại cho
người chuẩn bị ấm lô, đưa cho Mộ Dung Thất Thất, một mực đợi nàng
chuẩn bị cho tốt sau đó mới yên tâm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.