Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 078 - Phần 1
Chương 78: Biểu ca,
ngươi thật quá bưu hãn nha!
Nghe Phượng Thương nói như vậy,
Nạp Lan Tín cười cười, “Vương gia, năm đó Ma Tôn Ma Vực từng muốn
gả Độc Tiên Nhi cho ngài, muốn Ma Vực cùng Phật Sinh Môn chúng ta kết
thông gia, nếu lúc trước ngài không cự tuyệt, nói không chừng hiện tại cả
hai đã là người một nhà.”
“A...” Phượng Thương khẽ nghiêng người về
sau, tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên, mắt sáng lạnh:
“Dù có là Độc Tiên Nhi, cũng có chỗ nào có thể sánh
ngang với Tiểu Vương phi của ta được chứ! Mặc dù Ma Tôn đối với
ta có ân cứu mạng, nhưng ta tuyệt không dùng hạnh phúc của mình để
báo đáp ân tình này. Lại nói, năm đó Độc Tiên Nhi bất
quá chỉ là một tiểu nha đầu, ta đây không có sở thích
luyến đồng!”
Phượng Thương nói từ
“luyến đồng” kia khiến Nạp Lan Tin có chút khó hiểu,
sau đó mới ngộ ra đây là những từ mới mà Vương gia học từ Mộ
Dung Thất Thất, gần đây lượng từ ngữ mà Vương gia sử dụng phong
phú lên rất nhiều, cũng thực rất kì lạ cổ quái, xem ra Vương gia bị
ảnh hưởng rất sâu bởi tiểu Vương phi nha.
“Cho nên ngài mới hứa với Ma Tôn, trong mười
năm, Phật Sinh môn sẽ không động tới Ma Vực, bảo vệ cho Ma Vực, coi như
là báo đáp Ma Tôn. Chẳng qua là, năm năm nay, Ma Vực trong tay Độc
Tiên Nhi phát dương quang đại* (phát
triển mạnh mẽ), đã không còn là Ma Vực của năm năm trước
nữa. Vương gia, phỏng chừng trong lãnh thổ tứ quốc, lực lượng có thể chống
lại chúng ta cũng chỉ có Ma Vực...”
Nhắc tới Độc Tiên Nhi,
trong lời nói của Nạp Lan Tín lộ ra một tia bội phục.
Mặc dù chưa biết
mặt Độc Tiên Nhi, nhưng một nữ tử chỉ bằng sức mình, trong năm
năm đem thực lực Ma Vực tăng cường không chỉ gấp đôi, phạm vi thế lực
không biết còn mở rộng bao nhiêu lần, nữ tử như vậy có thể là một
người bình thường sao? Bất quá Độc Tiên Nhi này cũng thật xuất quỷ nhập
thần, tin đồn về nàng rất nhiều, nhưng người có thể thấy nàng
mà vẫn sống lại không có mấy ai.
“Vương gia, mấy ngày trước đây, Phương
Tịnh của Ma Vực tới Phật Sinh Môn tìm ngài, ngỏ ý muốn mua Truy Phong
nhai, đã bị người của chúng ta cự tuyệt.”
“Truy Phong nhai? Bọn họ mua Truy Phong
nhai để làm gì?” Phượng Thương ngồi dậy, cảm thấy có hứng
thú với chuyện Ma Vực muốn mua Truy phong nhai, “Lúc trước Vương phi cũng
từng đề cập tới Truy Phong nhai, nói bên kia cảnh sắc không tệ, nàng muốn
xây một cung điện ở nơi đó.”
“Ma Vực muốn mua Truy Phong nhai, chắc chỉ
vì nhìn trúng địa thế hiểm yếu nơi đó, đoán
chừng đó là ý của Độc Tiên Nhi. Nếu Vương phi
vừa ý Truy Phong nhai, ta đây trở về tự nói với bọn hắn,
tránh để lâu lại xảy ra mâu thuẫn, người thấy thế nào?”
“Ừ! Ngươi đi đi, nói với bọn họ
tiếng xin lỗi, chỗ này ta đã hứa tặng Vương phi, đã đưa cho
nàng rồi. Nàng xưa nay không thích châu báu, cũng không đòi hỏi bất kỳ thứ
gì, đây là lần đầu tiên nàng mở miệng, làm sao ta có thể
không đáp ứng. Lại nói, từ trước đến nay ta cũng chưa tặng nàng thứ
gì, nếu nàng nhìn trúng, tự nhiên ta muốn làm nàng vui vẻ.”
Thấy Phượng Thương mở miệng
ngậm miệng đều là Mộ Dung Thất Thất, Nạp Lan Tín cười lắc đầu,
“Lúc trước Tấn Mặc nói Vương gia xem Vương phi như tim như gan của mình, thuộc
hạ không tin. Thuộc hạ đi theo Vương gia cũng đã mười năm, chưa
từng thấy Vương gia để nữ tử nào trong tim cả, hiện tại thấy được sự
sủng ái của Vương gia dành cho Vương phi, thuộc hạ rốt cuộc đã hiểu,
xem ra Vương gia đã tìm được duyên phận tiền định của
mình.”
“Cái gì mà xem như! Vốn là chắc
chắn!” Phượng Thương uống thuốc, cầm mứt táo đút vào trong miệng,
"Nạp Lan, hiện tại ngươi cũng học Tấn Mặc mà chê cười
ta, đợi đến lúc các ngươi gặp được người trong mộng của mình,
nói không chừng sẽ còn mất hồn mất vía hơn ta..."
"Ha ha! Vậy thuộc
hạ đây trông mong lời tốt lành của ngài sớm thành hiện thực, để thuộc
hạ mau chóng gặp được người dành cho mình!"
Đến khi Nạp Lan Tín chuẩn
bị đi, Phượng Thương đột nhiên gọi hắn lại. "Vương gia, còn
có phân phó gì khác?"
Nhìn vẻ mặt Phượng Thương như
có điều muốn nói, Nạp Lan Tín vội vàng mở miệng hỏi.
"Chuyện về Nam tứ châu
ngươi âm thầm đi thăm dò, nếu thật là Ma Vực, cũng đừng
hành động. Về phần chuyện của Độc Tiên Nhi, ngàn vạn lần
không được cho Vương phi biết. Ta đây nói, chuyện Ma Tôn từng
muốn đem Độc Tiên Nhi gả cho ta, vạn lần ngàn lần đừng
có nói ra."
Phượng Thương ngốc nghếch
"che dấu", khiến cho Nạp Lan tin hoàn toàn hết chỗ nói rồi.
Chẳng lẽ đúng như lời Tấn
Mặc nói, Vương gia nhà mình chính là một chủ nhân sợ vợ? Ai
nghĩ Vương gia oai phong một cõi, anh danh một đời, thế nhưng
vì một ít chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ mà đích thân hạ
mình "năn nỉ", Nạp Lan Tín thầm cảm thấy tình yêu cùng hôn nhân
là chuyện kinh khủng nhất trên đời, hắn tốt nhất không nên trêu vào,
tránh cho cuối cùng lại giống với Phượng Thương.
"Vương gia yên tâm,
quá khứ của Vương gia, Vương phi ắt sẽ biết đến, ngài vẫn
là người hoàn mỹ nhất trong lòng Vương phi."
"Hô... vậy thì tốt!
Vậy thì tốt!" Nói liên tục hai lần "tốt", Phượng Thương mới
nới lỏng tâm tình. Tính chiếm hữu mãnh liệt của tiểu nữ nhân bá đạo kia,
hắn vô cùng rõ ràng, cũng vô cùng hưởng thụ! Hắn mới không thèm
những người khác, những việc khác quấy rầy bọn họ bồi dưỡng cảm tình.
Nghỉ ngơi ba ngày, rốt cục
cũng đến trận chung kết. Sáng sớm, Phượng Thương liền đi tới trước
cửa phòng Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi thấy Phượng Thương, muốn đi vào thông
báo, bị Phượng Thương ngăn lại, "Tiểu thư các ngươi đã tỉnh chưa?"
"Vẫn chưa a, vào
mùa đông, tiểu thư càng tham ngủ hơn." Tô Mi lắc đầu.
"Để nàng ngủ thêm một lát!
Ta đây đứng đợi được rồi."
Phượng
Thương định đứng ngoài cửa chờ, Tô Mi thấy khí trời rét lạnh,
lại để cho Phượng Thương ở bên ngoài hứng gió, có chút không tốt lắm,
liền vén rèm mời Phượng Thương đi vào.
Trong phòng, đốt huân hương.
Mùi hoa nhàn nhạt, hương vị thanh nhã. Kể từ khi tiếp xúc cùng Mộ Dung Thất
Thất, Phượng Thương biết nàng thích những thứ thuộc về tự nhiên, ví dụ như
huân hương này, được làm từ một loại cỏ có tên là "huân y
thảo", nghe nói có công hiệu an thần. Mộ Dung Thất Thất giao cho Tố
Nguyệt, những thứ này đều do nàng ta làm.
"Vương gia xin ngài trước
chờ một lát!" Tố Nguyệt nhỏ giọng nói, "Tiểu thư chưa muốn rời
giường, không thể quấy rầy nàng, nếu không cả ngày nàng đều có tâm
tình không tốt."
"Biết rồi!" Phượng
Thương đè thấp thanh âm, dùng tay ra dấu tỏ ý đã hiểu.
Tô Mi cùng Tố Nguyệt thấy
Phượng Thương quan tâm Mộ Dung Thất Thất như vậy, nhìn nhau cười, lặng lẽ lui
ra.
Phượng Thương lẳng lặng ngồi ở
trên ghế bên giường, im lặng nhìn Mộ Dung Thất Thất ngủ say. Hai má phấn
nộn, môi anh đào hồng nhuận, đôi mắt linh động lúc bình thương kia
lúc này đang nhắm lại, lông mi thật dài theo tiết tấu hô hấp, giống
như hai cái quạt nhỏ, nhẹ nhàng chớp động.
Mộ Dung Thất Thất ngủ không sâu
lắm, hai cái tay đặt ở bên ngoài chăn, một cái tay nắm chặt đặt ở bên
cạnh đầu, cái tay còn lại cũng cầm thành quả đấm, đặt trên ngực,
cực kỳ giống mới đứa trẻ mới ra đời, cả người cuộn tròn thành
một đoàn.
Phượng Thương nhớ kỹ Tố Nguyệt
nói phải để cho Mộ Dung Thất Thất tự nhiên tỉnh, rõ ràng thấy
nàng đáng yêu đến không chịu nổi, muốn hôn nàng đến tỉnh, nhưng lại
lo lắng Mộ Dung Thất Thất khi tỉnh lại sẽ sinh khí, cả ngày không vui vẻ, cho nên
vẫn không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ tham lam ngắm nhìn
Mộ Dung Thất Thất, cố nén lại ý muốn hôn nàng.
Đợi một lúc lâu, Mộ Dung Thất
Thất mới "ngô" một tiếng, mấp máy mắt, nhíu mày, cái miệng nhỏ nhắn
lầm bầm một chút. Phượng Thương nghĩ rằng Mộ Dung Thất Thất tỉnh, không
nghĩ tới trên giường, tiểu nữ nhân kia thế nhưng lại co rúc hai chân lại,
trở mình, tiếp tục vui vẻ ngủ.
Mép môi xinh của nàng hơi
hé mở, giống như hai cánh hoa tường vi màu đỏ, nở rộ dưới sống mũi
cao ngất của Mộ Dung Thất Thất. Thật đẹp! Phượng Thương không
nhịn được thầm tán thưởng.
Cũng không biết tại sao, trong
mắt thường nhân, Mộ Dung Thất Thất chỉ có tư sắc tầm thường nhưng trong
mắt hắn càng nhìn lại càng đẹp, có đôi khi Phượng Thương cảm
thấy đúng như lời Tấn Mặc nói, tình nhân trong mắt hoá Tây Thi. Nếu
không phải như thế, tại sao lại càng xem càng yêu nàng hơn, càng xem càng không
muốn rời xa nàng đây...
Chờ qua một nén nhang, Mộ Dung
Thất Thất mới chậm rãi tỉnh lại, từ từ mở mắt ra, nhu nhược hô một tiếng,
"Tố Nguyệt, lúc nào rồi?"
Nghe được âm thanh của Mộ
Dung Thất Thất, Tố Nguyệt vội vàng trả lời, "Tiểu thư, vừa tới giờ
Tỵ."
"Giờ Tỵ? Chín giờ!"
Mộ Dung Thất Thất vừa nghe, mắt chợt mở to, tung mình bật dậy.
"Nguy rồi nguy rồi! Hôm
nay tranh tài, đã là giờ Tỵ rồi, chắc chắn trễ. Tô Mi, Tố
Nguyệt, mau vào giúp ta! Vương gia nhất định đang sốt ruột chờ! Trời
ạ! Ta thế nhưng lại ngủ quên mất! Tố Nguyệt, sao ngươi không gọi ta
dậy! Đợi lát nữa mà lỡ trận đấu thì phiền toái! Truy phong
nhai ta còn không có lấy được tới tay, trong triều còn có cái
lão thái hậu đang nhìn chằm chằm, nếu như bỏ lỡ trận đấu, bị phán
thua, ta coi như xong đời!"
Mộ Dung Thất Thất gấp gáp, căn
bản không thấy được Phượng Thương đang ngồi trên ghế đầu giường,
lại thêm việc màn giường hợp ý che Phượng Thương đi, Mộ Dung
Thất Thất trực tiếp không để ý đến bên cạnh còn
có một đại nam nhân đang ngồi.
Đến lúc Mộ Dung Thất Thất bỏ
chăn nhảy ra mặt đất, chân không giẫm trên thảm, khi lấy quần áo treo
ở trên giá, mới nhờ việc nhìn vào gương lắp trên tủ treo áo
mà thấy được ý cười trên khuôn mặt Phượng Thương.
Mộ Dung Thất Thất quay người
lại, thấy Phượng Thương, vẻ mặt có chút ngốc nghếch, nhìn lại chính mình,
vẻn vẹn chỉ có một tầng áo lụa mỏng manh, với lại Mộ Dung Thất Thất
không có thói quen mặc cái áo yếm khi đi ngủ, bộ áo lụa kia
lại ôm sát người, vừa vặn buộc quanh dáng người lả lướt của nàng, đặc
biệt vòng một căng tròn hồng hào, toàn bộ đều rơi vào trong mắt Phương
Thương.
"A!" Mộ Dung Thất
Thất thét lên một tiếng chói tai, ôm ngực, lập tức ngồi chồm hổm
xuống đất, hai má nổi lên rặng mây đỏ, xấu hổ đến mức thiếu
chút nửa liền chôn đầu xuống đất.
Nghe thấy tiếng thét chói tai
của Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi cùng Tố Nguyệt vội vàng xốc rèm đi vào, vừa
nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức hiểu ra.
"Vương gia, chúng ta hầu
hạ tiểu thư rửa mặt, phiền toái ngài ra ngoài đứng chờ." Tô Mi nhịn
cười, nhìn thấy Phượng Thương cũng đang đỏ bừng mặt, nói. Lúc này,
Phượng Thương có chút "lúng ta lúng túng" mặt đỏ tới mức
dường như có thể búng ra máu.
Vừa nghe Tô Mi bảo mình ra bên
ngoài chờ, Phượng Thương giống như tìm được đường sống, lập tức
gật đầu, "Tốt! Tốt! Bổn Vương ở bên ngoài chờ!"
Phượng Thương cơ hồ
là "chạy trối chết" xông ra bên ngoài, Tô Mi cùng Tố Nguyệt xém
tý nữa là cười ra tiếng. Không nghĩ tới cô gia
nhà mình lại đơn thuần như vậy, còn tưởng rằng hắn làm gì tiểu
thư, chẳng qua là chỉ nhìn tiểu thư mặc đồ ngủ
mà mặt đã đỏ bừng đến thế kia. Như vậy, nếu nhìn thấy dung
nhan thật của Mộ Dung Thất Thất, hoặc đến đêm động phòng hoa
chúc, không biết vị cô gia này sẽ thành cái dạng gì...
Ra cửa, Phượng Thương hít một
hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo kích thích hắn, để cho trái
tim đang đập bình bịch của hắn dần thả chậm tốc độ.
Hắn vốn còn muốn tự mình hầu hạ
Mộ Dung Thất Thất thay quần áo, bày ra một chút ôn nhu, tỉ mỉ của
mình, không nghĩ tới khi thấy Mộ Dung Thất Thất xoay người, thế nhưng
lại để cho hắn thấy được một hình ảnh xinh đẹp đến như vậy.
Tuy rằng Phượng Thương cũng đã
hai mươi lăm tuổi, ở niên đại này vốn hẳn nên có vợ có thiếp,
có con có cái, thuộc loại thanh niên siêu lớn tuổi rồi. Mặc
dù chưa từng tiếp xúc thân mật với nữ tử, nhưng chuyện nam nữ
hoan ái, đạo lý âm dương điều hòa, hắn cũng biết ít
nhiều, nhưng đợi đến lúc hắn tự mình gặp phải tình huống như vậy, thật
khiến hắn có chút không kiềm chế được.
Đặc biệt khi nghĩ tới hình
ảnh áo lụa bọc lấy thân hình xinh đẹp kia, cùng với bầu ngực cao
ngất, còn có các ngón chân trắng như ngọc, khéo léo đáng yêu kia nữa,
Phượng Thương cảm thấy máu toàn thân không nhịn được mà xông
lên đại não, nhịp tim lại lần nữa gia tốc.
Thình thịch thình thịch! Ngay
cả Phượng Thương cũng cảm thấy tiếng tim đập mạnh như tiếng
vó ngựa, đây cũng là chuyện trước nay chưa từng có xảy ra.
"Chẹp chẹp, biểu ca, ca
lại đỏ mặt!"
Đúng lúc này, Hoàn Nhan Khang
giương cao khuôn mặt tuấn tú tiến tới trước mặt Phượng Thương, trong
mắt đầy ý trêu chọc. Hoàn Nhan Khang cẩn thận đánh
giá Phượng Thương thật lâu, đột nhiên "ha ha" cười lớn lên,
"Biểu ca, ca rốt cuộc đã làm chuyện gì không an phận với biểu
tẩu rồi, tiếng thét chói tai kia của biểu tẩu đã thu hút hết toàn bộ
người dân trên con đường này rồi!"
Hoàn Nhan Khang nói rất lớn,
như cố ý muốn để Mộ Dung Thất Thất đang ở trong phòng
nghe được, đến lúc nàng thật sự nghe được lời nói của Hoàn Nhan
Khang, liền nhào đầu vào trong chăn, "Xong rồi, Tô Mi Tố Nguyệt, hình
tượng của ta toàn bộ bị phá hủy rồi!"
"Tiểu thư, hắn
là cố ý, đừng để ý đến hắn!"
“Hắn.” Trong miệng Tô Mi chính
là Hoàn Nhan Khang. Thấy Mộ Dung Thất Thất ngượng ngùng, Tô Mi tiến lên
kéo nàng ra, "Tiểu thư của ta ơi, trận đấu sắp bắt đầu, thời gian
không còn kịp nữa rồi, sao hiện tại người lại không chút khẩn trương?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung
Thất Thất đỏ bừng, mắt hiện rõ vẻ xấu hổ đến không
chịu được, sợ Tô Mi cùng Tố Nguyệt chê cười, lại không thể nói cho
các nàng biết Phượng Thương mới vừa rồi nhìn thấy gì, chỉ có thể
cúi đầu, tùy ý để Tô Mi cùng Tố Nguyệt giúp mình thay
quần áo "Vương gia đến từ lúc nào? Các ngươi cũng không nói một
tiếng, khiến ta sợ hết hồn!"
Nghe Mộ Dung Thất Thất
"giải thích" như vậy, Tô Mi cùng Tố Nguyệt hiểu ý, khẽ cười. Xem
ra tiểu thư nhà mình thẹn thùng, vẫn nên đừng chọc nàng!
"Vương gia tới một lúc lâu
rồi, sợ đánh thức tiểu thư, nên vẫn chờ ở bên cạnh."
"Nga..." Mộ Dung Thất
Thất gật gật đầu, lại lèo nhèo thật lâu mới đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, Mộ Dung Thất
Thất liền thấy được nụ cười xấu xa trên khóe miệng Hoàn Nhan Khan, trong
lòng "lộp bộp" một tiếng, nghĩ rằng hôm nay nhất định
là mất hết thể diện rồi. Hoàn Nhan Khang nghĩ tới muốn trêu chọc Mộ
Dung Thất Thất một chút, lại bị Tô Mi dùng ánh mắt ngăn lại, nồng đậm
hàm ý cảnh cáo, Hoàn Nhan Khang cũng không dám đắc tội Tô Mi,
chỉ có thể ở bên cạnh cười mờ ám, cũng không nói lời nào.
"Vương gia..." Nhìn
thấy Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất có chút lúng túng, vội vàng nhìn về
phía nơi khác, không dám đối mặt với hắn. Phượng Thương cũng như thế, hai
người đồng thời đem mặt quay đi nơi khác, không nhìn
tới đối phương. "Ừ! Đi thôi, trước dùng cơm, một lát sau chúng
ta xuất phát..."
Cảnh "mới lạ" như vậy
vẫn kéo dài đến lúc trước khi lên xe ngựa, Phượng Thương bị Hoàn Nhan
Khang kéo sang một bên.
"Biểu ca, ca làm cái
gì đấy! Trước kia không phải luôn dính lấy biểu tẩu sao, tại sao hôm nay
xa cách như vậy? Ca không nhìn thấy biểu tẩu gấp đến khóc hay sao?"
"Nàng muốn khóc?"
Phượng Thương cả kinh, hắn chưa dám nhìn mặt Mộ Dung Thất Thất, nên làm sao
biết được chuyện gì. Nghe Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Phượng Thương luống
cuống. Nay làm sao bây giờ? Hắn nhìn hướng về nàng, tiểu nữ nhân nhất định
là bởi vì xấu hổ và giận dữ mới khóc như vậy! Cái này
thì nguy rồi, nàng sẽ không hiểu lầm hắn, cho rằng hắn là sắc lang
chứ!
"Đúng a! Biểu ca không
để ý tới biểu tẩu, biểu tẩu ủy khuất vô cùng, ta nhìn thấy nước
mắt của biểu tẩu lăn lăn trong hốc mắt của nàng, chỉ kém chút xíu là rơi
ra rồi.”
Nghe Hoàn Nhan Khang giải thích
như vậy, Phượng Thương tâm treo trên cao mới thả xuống, nguyên lai là bởi
vì hắn "quên" nàng, nàng mới khổ sở, hắn lại vẫn cho là cái
kia... Chẳng qua là nghe được Mộ Dung Thất Thất sắp khóc, Phượng
Thương cũng rất đau lòng, hận không thể vội vàng chạy lại an ủi nàng,
nhưng lại có chút sợ.
"Biểu ca, nữ nhân
là để yêu chiều, mới sáng sớm ngươi đã bày ra khuôn mặt
lạnh, đừng nói là biểu tẩu, chính ngay cả ta nhìn trái tim cũng trở
nên băng giá a! Ca hay là nhanh đi an ủi biểu
tẩu đi! Đi đi..."
Phượng Thương vốn là còn
muốn cùng Hoàn Nhan Khang chen chúc một xe ngựa, lại bị Hoàn Nhan
Khang đẩy vào trong xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất. Thấy Phượng
Thương đi vào, Tô Mi cùng Tố Nguyệt vô cùng biết ý nhảy
xuống xe, đem không gian trả lại cho đôi tình lữ.
"Cái kia, buổi sáng, buổi
sáng thật ra thì ta thật là ta cái gì cũng chưa thấy..."
Phương Thương luôn luôn mồm miệng lanh lợi đến lúc này lại trở nên ngốc
nghếch, những lời này vừa nói ra làm cho Mộ Dung Thất Thất mặt
vốn đã bớt đỏ nay lại bắt đầu đỏ lên lại.
"Ta thật là cái
gì cũng không nhìn thấy! Ta chỉ nhìn lướt qua, thật..."
Cuối
cùng, Phượng Thương ngây ngốc giải thích bộ dáng kia khiến cho Mộ Dung Thất
Thất cười ra tiếng. Giờ nàng mới biết được nam nhân này thì ra
lại đáng yêu như thế, ở phương diện chuyện nam nữ, thế nhưng so với nàng
còn rụt rè hơn.
"Ta
không sao." Mộ Dung Thất Thất ửng đỏ hai má, xê qua bên
cạnh, để ra một chỗ trống, "Vương gia, ngồi đi!"
Phượng
Thương ánh mắt ấm áp, ngồi bên cạnh Mộ Dung Thất Thất, kéo nàng vào
trong ngực. Mộ Dung Thất Thất một câu "ngồi đi", làm cho Phượng
Thương từ chỗ lúng túng, ngượng ngùng, cùng đủ loại cảm xúc dần bình tĩnh
lại, trong lòng chỉ còn tình yêu dành cho nữ tử kia.
"Khanh
Khanh, nàng thật thật là đẹp..."
Lời
này làm cho Mộ Dung Thất Thất nóng đến mang tai.
Quả
thật đã thấy được... Bất quá, bọn họ có hôn ước, nàng sớm
muộn cũng sẽ là người của hắn, chỉ có mặc đồ ngủ nên bị thấy,
cũng không phải là chuyện gì lớn lắm.
Mộ
Dung Thất Thất lúc này bắt đầu cảm thấy, phản ứng của mình lúc sáng thật
sự là có chút làm quá lên rồi, là một người hiện đại, thực
sự chuyện kia nhỏ nhặt lắm. Chẳng qua là, nàng thật không nghĩ tới Phượng
Thương đúng lúc đó xuất hiện ở trong phòng mình, bị nam nhân
mình thích thấy được bộ dáng "lôi thôi" của mình, khiến cho Mộ
Dung Thất Thất luôn theo đuổi bộ dáng hoàn mỹ ở trong lòng cảm thấy mình
có điểm khiếm khuyết.
Chí
ít, cũng phải đợi đến lúc nàng chuẩn bị xong, dùng tư thái
xinh đẹp nhất đối mặt với hắn, để lại cho hắn một hình tượng
xinh đẹp khó quên, như vậy nàng sẽ dễ dàng tiếp nhận hơn.
Nghĩ đến vấn đề hình tượng, Mộ Dung Thất Thất đột nhiên
có ý muốn trêu cợt Phượng Thương, nàng thối lui khỏi vòng tay của
Phượng Thương, nghiêm túc nhìn hắn, "Vương gia, không công bằng nha!"
"Cái
gì không công bằng!" Phượng Thương có chút mê mang, Mộ Dung Thất
Thất nói như vậy, rốt cuộc là ý gì?
"Vương
gia thấy được thân thể của ta rồi... Ta còn chưa từng thấy thân thể Vương
gia nha."
Lời
này có chút càn quấy, lại có chút ít vẻ xấc láo đáng yêu,
hợp với gương mặt đỏ hồng tức giận của Mộ Dung Thất Thất, càng thêm
mê hoặc lòng người. Mà yêu cầu trong lời nói của Mộ Dung Thất Thất,
cũng làm cho Phượng Thương loạn đến đỏ mặt. Sau đó, thấy trong
mắt Mộ Dung Thất Thất hiện lên vẻ giảo hoạt, Phượng Thương rốt cục cũng
hiểu được, tiểu nữ nhân này đang đùa bỡn mình, nhất thời bàn tay
to ôm lấy cái eo mảnh khảnh của Mộ Dung Thất Thất, đem nàng vững vàng
giữ chặt trong lồng ngực của mình.
"Khanh
Khanh nếu muốn nhìn, vậy thì không bằng bây giờ nhìn luôn đi!"

