Quỷ vương kim bài sủng phi - Chương 074 - Phần 1
Chương 74: Người Đông Lỗ hèn hạ
"Là
công chúa sai ta làm!" Vịnh Nhi bị làm cho sợ đến "phịch"
một tiếng quỳ xuống, "Công chúa nói không để cho người khác tham
gia tranh tài, cho nên sẽ làm cho nô tỳ hạ bã đậu! Là công
chúa sai nô tỳ làm a!"
"Vịnh
Nhi!" Hoàn Nhan Bảo Châu trăm triệu không nghĩ tới Vịnh Nhi lại nhanh như
vậy lại bán đứng nàng, "Vịnh Nhi, bổn cung vẫn đối ngươi không
tệ, ngươi vì sao phải vu hãm bổn cung? Nếu bổn cung sai ngươi làm,
vì sao bổn cung tự mình còn có thể ăn đồ như vậy!"
Bởi
vì buổi sáng ăn sớm một chút, Hoàn Nhan Bảo Châu cũng tiêu chảy, lúc
này khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn thật đáng sợ.
"Người đâu, đem
công chúa và cung nữ Vịnh Nhi nhốt lại. Cát Tường, cho người canh giữ chờ
tranh tài kết thúc, bổn Vương tra xét lại!"
Phượng
Thương cũng không có vào lúc này mà truy cứu chuyện này, chỉ sai Cát
Tường mang Hoàn Nhan Bảo Châu cùng Vịnh Nhi đi, chia ra nhốt lại. Hiện tại
hắn để ý nhất chính là đám tuyển thủ thân thể khỏe mạnh,
tranh tài lửa sém lông mày, cuộc thi chọn lựa đang ở ngày mai, nhưng nếu
tuyển thủ không thể tham gia, vậy thì phiền toái lớn.
"Vương
gia, bọn họ chỉ sợ là không thể tham gia trận đấu rồi!" Tấn Mặc
lắc đầu, viết toa thuốc làm cho người ta đi lấy thuốc. "Thuốc
này quá nặng, ngày mai chắc sẽ không có khí lực, không có biện
pháp tham gia trận đấu."
Cái
này thì phiền toái lớn rồi. Tất cả tuyển thủ, chỉ có Hoàn Nhan Khang
là hoàn hảo, hiện tại phải làm sao bây giờ!
Mai
Hương Viên, Phượng Thương đứng ở bên trong hồng mai,
cúi đầu đang tự suy ngẫm về cuộc thi tranh tài.
Phượng
Thương tính toán từ trong tay mình rút ra mấy người tham gia cuộc thi, mặc
dù như vậy có thể sẽ bại lộ một phần thực lực của hắn, nhưng hiện
tại đã không có biện pháp nào, nếu như bình thường, tranh tài
thắng thua hắn sẽ không để ý, nhưng là lần này có quan
hệ đến hạnh phúc của hắn, bại lộ kệ bại lộ chứ sao! Dù sao, ẩn nhẫn
lâu như vậy, cũng nên lộ một chút rồi!
Lúc
này, Mộ Dung Thất Thất giẫm lên tuyết đi tới bên cạnh Phượng Thương, theo
thói quen dựa vào trong ngực của hắn, "Vương gia, không bằng để cho
ta đi tham gia cuộc thi tuyển chọn đi!"
"Khanh
Khanh?"
Đối
với yêu cầu Mộ Dung Thất Thất nói ra, Phượng Thương có chút giật mình,
nhưng ngoài kinh ngạc ra lại có chút ít
hiểu ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất. "Khanh Khanh, cuộc thi
Tứ quốc tranh bá là cuộc thi không bình thường, chuyện này hãy giao
cho ta, ngươi yên tâm, ta nhất định đem quán quân tứ quốc tranh
bá cuộc thi đoạt tới cho ngươi!"
"Vương
gia!" Mộ Dung Thất Thất nắm lấy tay Phượng Thương, nghiêm túc nhìn hắn,
"Vương gia, ta thật lòng muốn tham gia cuộc thi tứ quốc tranh bá! Không
phải vì quốc gia vẻ vang, cái vinh dự đó không liên quan ta, ta
chỉ là muốn đích thân giành lấy hạnh phúc của ta!"
Chuyện
Mộ Dung Thất Thất muốn tham gia cuộc thi tranh bá, Tô Mi cùng Tố Nguyệt
không đầy một lát biết rồi, thấy tiểu thư muốn đi, hai người này cũng
muốn tham gia, lại bị Mộ Dung Thất Thất ngăn cản. "Được rồi, các ngươi an
tĩnh chờ đợi kết quả đi, trừ phi các ngươi hoài nghi năng lực của
ta?"
"Tiểu
thư, thuộc hạ không dám. Chẳng qua là cho tới bây giờ tiểu thư đi chỗ
nào thuộc hạ đều đi theo ở bên cạnh tiểu thư, lần này là cuộc thi tứ
quốc tranh bá, không phải chuyện đùa, thuộc hạ nguyện ý đi theo
bên cạnh tiểu thư, cho dù là nhiều người biết mặt
cũng được!"
Tố
Nguyệt bình thường trầm ổn an tĩnh, thời khắc mấu chốt lại nói ra được
lý do thật ra khiến người nghe cảm thấy rất đúng, bất quá Mộ
Dung Thất Thất đã quyết định Tố Nguyệt cùng Tô Mi cầu tình cũng
không thể thay đổi. "Ta cùng Vương gia đã nói xong, nếu ta
thắng, sẽ đem truy phong nhai làm sính lễ tặng, Vương gia cũng đáp
ứng!"
"Tiểu
thư." Tô Mi bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là như vậy, tiểu thư là vì truy
phong nhai mới tham gia trận đấu!
"Tốt
lắm, các ngươi không cần lo lắng, ta không có việc gì!"
"Không
được!" Mặc dù Mộ Dung Thất Thất nói như vậy, hơn nữa năng lực của
nàng đúng là không tầm thường, nhưng lần này Tố Nguyệt cắn răng kiên
trì ý nghĩ của mình, "Tiểu thư, Tô Mi phản ứng mau, nếu như
ngài muốn đi, phải mang theo Tô Mi, có thuộc hạ phía ngoài làm bảo
vệ. Nếu tiểu thư không mang theo Tô Mi, Tố Nguyệt không đáp ứng!
Mà các huynh đệ Ma Vực cũng sẽ không đáp ứng!"
Có
Tố Nguyệt nói lời này..., Tô Mi cũng kiên trì tới cùng, Mộ Dung Thất Thất
cuối cùng không thể làm gì khác hơn là gật đầu, để lại Tô
Mi đi cùng mình.
Mộ
Dung Thất Thất cố ý tham gia, Phượng Thương mặc dù gật đầu
đáp ứng, nhưng trong lòng vẫn rất là lo lắng, vẻn vẹn chỉ có hai người
Mộ Dung Thất Thất cùng Hoàn Nhan Khang thì không được, suy đi
nghĩ lại, liền để cho Như Ý cũng đi theo.
Còn
một ngày trước khi cuộc thi tranh bá bắt đầu, tuyển thủ Bắc Chu quốc
rốt cục đã xác định xuống... Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi, Hoàn Nhan Khang,
Như Ý. Tạm thời là đội ngũ tuyển thủ, còn không biết kết quả sẽ
như thế nào.
"Biểu
ca, ta biết rồi, nhất định phải bảo vệ biểu tẩu an toàn, không để cho
nàng rụng một sợi tóc! Ta biết rồi! Ngươi nói tất cả không dưới trăm lần
rồi!" Ngày kế, trên đường đi tới cuộc thi, lúc Phượng Thương
chuẩn bị mở miệng, Hoàn Nhan Khang lập tức đem ý nghĩ hắn
muốn biểu đạt nói tất cả ra. "Biểu ca tốt, nàng là Vương phi của
ca nhưng ta là biểu đệ của ca a! Làm sao ngươi không quan tâm
biểu đệ là ta à!"
"Mạng
đệ lớn!" Phượng Thương nói một câu, đem Hoàn Nhan Khang ngăn đến
sít sao.
"Như Ý,
thấy được chưa! Vợ còn không có cưới vào
cửa đâu, đã sủng ái như vậy, ngày sau chờ biểu tẩu vào phủ,
nàng còn không phải là lão Đại Vương Phủ sao?" Hoàn Nhan Khang
làm vẻ mặt bất đắc dĩ, nhún vai, thanh âm khoa trương, vẻ mặt lại
càng khoa trương.
"Làm
sao, Ngũ điện hạ không phục sao?" Mộ Dung Thất Thất ở trong xe ngựa,
nghe được thanh âm của Hoàn Nhan Khang, thì vén rèm lên, lộ ra
một má lúm đồng tiền xinh xinh. "Vương gia, Ngũ điện hạ
cũng trưởng thành rồi, nên kết hôn, tìm người quản hắn đi!"
Mộ
Dung Thất Thất vừa nói như vậy, Phượng Thương lập tức rất phối hợp làm bộ như
trầm tư, "Khanh Khanh nói rất đúng, chờ trở về ta liền đi tìm
cậu..."
"Đừng, đừng!
Ta sai lầm rồi! Ta nhận sai vẫn không được sao!" Hoàn Nhan Khang lập
tức bày ra vẻ mặt Khổ Đại thâm cừu, "Biểu tẩu, mới vừa rồi
là tiểu đệ đầu óc bị nước vào làm hồ đồ!
Là tiểu đệ sai lầm rồi! Lần này tiểu đệ nhất định theo thật
sát biểu tẩu phía sau, che chở biểu tẩu chu toàn, một tấc cũng không rời! Về
phần chuyện lập gia đình, thì miễn đi, ta còn không có
chơi đủ đâu!"
Kể
từ khi ở hoàng cung, bị Mộ Dung Thất Thất hãm hại xong, Hoàn Nhan Khang cũng
biết cái biểu tẩu này là nữ tử hại người không nháy mắt. Vạn nhất nàng nói
với Phượng Thương trở về xin chỉ thị của Hoàn Nhan Liệt, chuẩn bị hoàng tử phi
cho hắn, vậy cuộc sống tự do của hắn sẽ không còn! Hắn mới không cần sớm như
vậy mà kết hôn, không nên cưới nữ nhân về để bị quản!
"Xì."
Nghe xong Nhan Khang nói như vậy, hơn nữa vẻ mặt hắn cực kỳ khổ sở, Tô Mi
cười ra tiếng, đưa tới Hoàn Nhan Khang ghé mắt.
Lúc
trước Hoàn Nhan Khang cũng đã gặp Tô Mi, nhưng nàng
là tỳ nữ của Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Khang cũng không
có cẩn thận chú ý qua, hiện tại vừa nhìn, mới phát hiện
cô gái nhỏ này thúy linh, lớn lên khả ái cực kỳ.
"Ngươi
cười cái gì?" Hoàn Nhan Khang giục ngựa, đi tới Tô Mi bên cạnh,
"Chẳng lẽ ta nói là không đúng sao?"
"Hừ!"
Tô Mi hừ nhẹ, ngẩng đầu hất càm lên, "Tiểu thư nhà ta tự nhiên
có ta tới bảo vệ, Ngũ điện hạ không cần quan tâm nhiều lắm chuyện
này, ngài không gây phiền toái, chúng ta đã a di đà Phật rồi! Chỗ nào
có thể trông cậy vào ngươi tới hỗ trợ đây!"
Tô
Mi kiêu ngạo, để cho Hoàn Nhan Khang sửng sốt, cô nàng này
có ý tứ, rõ ràng là tỳ nữ, nhưng gan lớn như vậy, dám
cùng hắn nói chuyện như thế, cũng là so sánh với những người trong cung đó
thú vị hơn nhiều. "Ngươi cô gái nhỏ làm sao mà nhanh mồm nhanh
miệng như thế! Chẳng lẽ là có kỳ chủ
thì có kỳ bộc?"
"Tiểu
thư nhà ta tự nhiên là tốt, ta mặc dù ngay cả một phần mười của
tiểu thư cũng không bằng, nhưng là so sánh với Ngũ điện hạ, vẫn
là dư sức có thừa."
Tô
Mi không thể khiêm nhường mà đối với Mộ Dung Thất Thất ngợi khen, để
cho Hoàn Nhan Khang lại càng tò mò. Mộ Dung Thất Thất lúc trước
có thể đánh bại Cổ Lệ, đã để cho hắn kinh ngạc, lúc này Tô
Mi nhắc tới Mộ Dung Thất Thất, lại càng là vẻ tự hào, đôi chủ tớ này chẳng
lẻ còn có cái gì không có bày rõ ra?
Mặc
dù nghĩ như vậy, trong miệng Hoàn Nhan Khang nói ra cũng là lời
nói mát, "Dừng! Ngươi cũng không nên nói mạnh miệng! Rốt cuộc người nào
lợi hại, chúng ta ở trên cuộc thi phân cao thấp đi!"
"So thì so, ai sợ
ai!"
Hoàn Nhan Khang "khiêu
khích" đã trực tiếp kích phát ý muốn chiến đấu của Tô Mi,
"Người nào đừng thua rồi khóc nhè là tốt rồi! Nếu
không đường đường hoàng tử điện hạ, có thể bị mất mặt mũi
hết đó!"
"Ngươi!" Hoàn Nhan
Khang chỉ vào Tô Mi, "Ngươi" một hồi lâu, cũng không
có nói được gì.
Hắn là hoàng tử, người
nhìn thấy hắn không phải là cung kính, cúi đầu khom lưng sao? Vừa vặn
gặp phải đôi chủ tớ Mộ Dung Thất Thất đây, chủ nhân khi dễ hắn cũng
thôi, vì Mộ Dung Thất Thất bên cạnh còn có Phượng Thương làm đại
thần, hắn đắc tội không được. Nhưng vì sao người bên cạnh Mộ
Dung Thất Thất cũng "khi dễ" hắn như vậy? Hơn nữa, vì sao hắn bị
người ta khi dễ, mà trong lòng còn rất hưng phấn? Trừ khi hắn
có khuynh hướng bị ngược đãi?
Hoàn Nhan Khang không nói
chuyện, Tô Mi đắc ý nở nụ cười, nhìn thấy gương mặt
xinh đẹp bởi vì khí trời lạnh, mà trở nên đỏ bừng, tỏ
ra mê người, hợp với ánh mắt đen lúng liếng, Hoàn Nhan Khang
nhìn sửng sốt.
"Nhìn cái gì vậy, chưa
từng thấy mỹ nữ a!" Thấy Hoàn Nhan Khang cứ nhìn mình chằm chằm, Tô Mi
trừng mắt, càng thêm xinh đẹp.
"Đã thấy mỹ nữ, chính
là chưa từng thấy hạt tiêu cay như ngươi vậy!" Ngay cả Hoàn Nhan
Khang cũng không có tự mình nhận thấy được, trong giọng nói của hắn
có chút biến vị. Bất quá, hắn không có phát hiện, cũng không
có nghĩa là người khác không có nghe ra.
"Hạt tiêu cay, Tô Mi, cái
tên này rất thích hợp với ngươi!" Mộ Dung Thất Thất vẫn đánh
giá hai người này, dọc theo đường đi nhìn bọn họ đấu
võ mồm, nàng làm sao lại cảm thấy ánh mắt Hoàn Nhan Khang nhìn Tô Mi
có chút khác lạ, chẳng lẽ là nàng quá nhạy cảm?
"Tô Mi? Tô Mi... khởi họa
nga mi, tên rất hay, tên rất hay!"
Hoàn Nhan Khang nói như vậy, Tô
Mi nhất thời đỏ mặt, vì sao tên của mình từ trong miệng hắn đọc
ra, lại có ý nghĩa vậy? Người này miệng lưỡi trơn tru, vừa nhìn chính
là Hoa Hoa hoàng tử! Quần áo lụa là thiếu gia! Xem ra nên cho hắn một
chút dạy dỗ!
Nghĩ như vậy, Tô Mi nhẹ
giọng đi tới sau lưng Hoàn Nhan Khang, trước hết quất vào chân ngựa của
Hoàn Nhan Khang. Tuấn mã chấn kinh, dạt chân rồi xoay người về phía trước.
"Ai nha, Hạt tiêu cay,
ngươi muốn mưu sát a!" Hoàn Nhan Khang nắm dây cương thật chặt, mặc
dù ngoài miệng kêu đến khoa trương, trên tay công phu cũng không kém,
chẳng qua là chốc lát, đã khống chế được con ngựa luống
cuống, "Lần sau muốn mưu sát cũng nói trước một tiếng, ta sẽ rửa
cổ để cắt a!"
"Phi!" Tô Mi đỏ mặt
lên, "Đăng đồ tử! Không để ý tới ngươi!" Tô Mi
giục ngựa đi tới cạnh xe ngựa, nhỏ giọng cùng Mộ Dung Thất Thất nói
chuyện, cũng không có để ý tới Hoàn Nhan Khang.
Nhìn cô gái nhỏ gương mặt thanh
tú hé ra hai má hồng hồng, Hoàn Nhan Khang cười lắc đầu.
Rốt cuộc cũng là tiểu nha đầu, chịu không được kích thích,
có ý tứ, có ý tứ!
Hoàn Nhan Khang không biết, khóe
miệng hắn lại không tự chủ hiện lên nụ cười xấu xa, mà nụ cười kia lại bị
Mộ Dung Thất Thất thu hết vào mắt.
Không có Tô Mi đấu võ mồm,
Hoàn Nhan Khang an tĩnh rất nhiều, mà an tĩnh để cho hắn có chút
không quen, nên quay đầu lại nhìn Tô Mi, nhưng đối phương đối
với hắn hờ hững, để cho Hoàn Nhan Khang lần đầu tiên có loại cảm
giác mất mặt mũi. Lại bị một tiểu tỳ nữ xem thường, xem ra hắn nhất định
phải đại triển quyền cước trong cuộc thi mới được!
Trên sân cuộc thi tranh tài,
yêu tháp dựng ngoài thành. Vì lần này ra đề mục chính là Đông Lỗ
quốc, cho nên địa điểm chọn lựa cuộc thi cũng là Đông Lỗ quốc
chọn.
Yêu tháp này ở
Phật Đà tự, Phật Đà tự trước kia từng cường thịnh một thời,
sau lại bởi vì chiến hỏa mà bị hủy, duy chỉ để lại một ngọn yêu
tháp cô linh, cao cao vững trong đám mây.
Lúc này, tứ quốc tuyển
thủ đã tới.
Bắc Chu quốc có hai nam hai nữ,
Tây kỳ quốc cũng như thế, Nam Phượng quốc trừ Long Đa cùng Hạ Lan
Liên Y, còn có năm người, chỉ có Đông Lỗ quốc là người nhiều
nhất.
Đông Lỗ quốc tới trễ nhất, hơn
nữa tuyển thủ đều ở dịch quán, không có lộ diện, lần này vừa ra tới,
quả là cho Mộ Dung Thất Thất thêm kiến thức. Năm mươi người! Tổng cộng năm
mươi người!
"Biểu tẩu, thấy
không, Đông Lỗ quốc muốn dùng chiến thuật biển người đấy!" Hoàn
Nhan Khang cười lạnh một tiếng, "Mỗi lần đều không biết xấu hổ như
vậy, muốn dùng thịt đè người sao. Bọn Đông Lỗ quốc chẳng lẽ cứ dùng
một chiêu hoài vậy hả?"
"Xì..." Tô Mi vừa
nghe, liền cười. Người này nói chuyện thật biết móc nghéo!
"Mi nhi, cười
gì? Đừng sợ bọn họ! Yên tâm, đợi lát nữa ta tự thân xuất mã, lập
tức đưa bọn họ toàn bộ bắt vào!" Thấy Tô Mi nét mặt tươi cười như
hoa, Hoàn Nhan Khang Hựu đã không nhịn được mà "đùa
giỡn" nàng.
"Hừ! Không cần! Ta chỉ cần
theo sát tiểu thư nhà chúng ta là được! Còn có, không được kêu
ta Mi nhi, ngươi có nghe hay không!" Tô Mi liếc Hoàn Nhan Khang một
cái, đứng ở phía sau Mộ Dung Thất Thất, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, hoàn
toàn không đem Hoàn Nhan Khang để vào trong mắt.
"Hắc hắc!"
Bị khinh bỉ, Hoàn Nhan Khang
lại cười khúc khích, để cho Tô Mi càng cảm thấy đầu óc của
Ngũ hoàng tử này có vấn đề.
"Vương gia, nếu cuộc thi
tranh tài là do Đông Lỗ quốc ra đề mục, bọn họ có thể tuẫn tư
vũ tệ (thiên vị) hay không?" Mộ Dung Thất Thất nhìn
trận thế của Đông Lỗ quốc, lại nhìn một chút yêu tháp trước mắt, trong
lòng có chút nghi vấn. Đông Lỗ quốc vốn là nhân số đông
hơn, nếu như muốn ăn gian, vậy những quốc gia khác không phải là mất
tiên cơ sao?
"Chiêu Dương công chúa xin
yên tâm, ta có thể bảo đảm chuyện ngươi lo lắng sẽ không phát sinh."
Không đợi Phượng Thương trả
lời, một tiếng nói nam nhân tràn đầy từ tính truyền tới, nhìn lại,
có một nam tử áo lam từ nơi không xa đi tới.
Nam tử này mặc áo màu lam
giống màu Tấn Mặc yêu thích, nhưng Tấn Mặc là màu lam sắc trời,
mà trên người hắn là màu lam thâm thúy như biển rộng. Vạt áo
dùng chỉ bạc thêu sóng biển, còn có cá chép đang tung mình, toàn
bộ trông rất sống động.
Mộ Dung Thất Thất
ngẩng đầu, đánh giá người nam nhân này. Lông mày dính vào tóc
mai, mắt phượng hẹp dài, khi nhếch môi mỏng, không có yêu nghiệt cùng lãnh
ngạo như Phượng Thương, ngược lại hiền hoà, cùng nụ cười ấm áp, nhìn như
vô cùng thân thiết.
"Ta
là Già Lam, là người lần này ra đề mục. Hôm nay nội dung cuộc thi tranh
tài, chính là chỗ Trấn yêu tháp này. Phật có bảy cấp Phật, người
có thất tình lục dục, tháp này mỗi một tầng đều có khảo nghiệm
khác biệt, có thể bình an tới đỉnh tháp, chính là tuyển thủ
lấy được tư cách vào trận chung kết."
"Không
phải đâu!" Lập tức, có người kêu lên, "Tầng bảy, chẳng phải
là thất trọng tỷ thí sao? Lần này vòng loại cuộc thi không phải
là so đấu bảy trận à! Vạn nhất không có một người thông qua
thì làm sao bây giờ?"
"Không
ai thông qua?" Già Lam khẽ mỉm cười, khóe miệng giống như hoa quỳnh nở rộ,
"Không ai thông qua, vậy thì không có thắng bại, tất cả mọi
người đều thua."
"Làm
sao như vậy được!"
Nghe
Già Lam vừa nói, tất cả mọi người nghị luận rối rít, từ ngoài tháp căn bản
là nhìn không ra nội dung trong tháp, rốt cuộc là cái dạng tranh tài
gì, thật là làm cho người hiếu kỳ.
"Vô
luận dùng phương pháp gì, bất kể ngươi đánh bại địch nhân hay
là đồng đội, chỉ cần ngươi tới đỉnh tháp, đó chính
là người thắng!"
Thanh
âm Già Lam tràn đầy đầu độc, mà câu kia "Bất kể
ngươi đánh bại địch nhân hay là đồng đội", để cho
Mộ Dung Thất Thất chân mày cau lại, "Nghe ý tứ lời ngươi nói,
chẳng lẽ là muốn chúng ta tự giết lẫn nhau sao?"
"A..."
Thấy Mộ Dung Thất Thất rất nhanh đã bắt được ý tứ giấu giếm
trong giọng nói mình, Già Lam không khỏi hướng về phía tiểu nữ nhân này
mà càng khắc sâu ý nghĩ, "Công chúa, nhân tại giang hồ,
thân bất do kỷ. Tất cả huyền bí đều ở trong Tháp Lý, công chúa nếu
là tuyển thủ dự thi, sao không đi vào thử một lần đây!"
"Không
cần ngươi nói, đây là tự nhiên!"
Lúc
này, trong lòng Mộ Dung Thất Thất đã đối với thất trọng tháp trong
cuộc thi vòng loại này có một loại cảm giác khác lạ. Tháp này, tản ra hơi
thở nguy hiểm, bên trong rốt cuộc có cái gì, trừ Già Lam ra ai cũng
không biết. Mà trong lời hắn nói mới rồi, rõ ràng có vẻ như xem
cuộc vui, chẳng lẽ hắn cũng sẽ trơ mắt nhìn tuyển thủ Đông Lỗ quốc đi
chịu chết sao?
"Vào
tháp, cửa tháp cũng sẽ bị khóa lại, chỉ có thể đợi có người qua
tầng bảy khảo nghiệm, xuất hiện ở đỉnh tháp, cửa tháp mới có thể bị
mở ra." Thời điểm nói những lời này, trên mặt Già Lam vẫn duy
trì nụ cười ôn hòa như cũ, cười đến giống như Xuân Phong tháng
năm, ấm áp, làm cho người ta bị lạc ở nơi trong tươi cười này, hơi mất
điểm một chút chính là trong giọng nói hắn có chút ít lạnh lẻo.
Người
này trong lời nói rốt cuộc cất giấu ý gì? Long Trạch Cảnh Thiên chân
mày cau lại. Nếu như không có người thông qua khảo nghiệm, thì tháp
này không phải là sẽ không mở ra nữa, vậy mọi người không phải đều bị
vây ở bên trong, chết đói sao? Già Lam có phải ý tứ
này hay không?
"Muốn đổi ý,
bây giờ còn có thể rút lui được." Thấy có người chần chờ,
Già Lam tiếp tục cười nói, "Nếu như không có người rút lui khỏi,
xin mời các vị tuyển thủ vào tháp đi!"
"Khanh
Khanh, ngươi không nên đi! Ta cảm thấy được Tháp này không
có đơn giản như vậy!" Phượng Thương cũng nhận thấy được
Già Lam là một nhân vật nguy hiểm, trong nụ cười của hắn tản ra hơi
thở bóng tối, mà Tháp Lý khẳng định không dễ vượt qua.
Thấy
Phượng Thương lo lắng cho mình, Mộ Dung Thất Thất rất cảm động, nhưng nàng
nếu không đi, để cho Tô Mi bọn họ đi, nàng càng không yên lòng. Hơn
nữa, tháp này cũng đã làm Mộ Dung Thất Thất rất hiếu kỳ, trên mặt
Già Lam cổ tự tin kia rốt cuộc từ đâu mà đến? Trừ khi Tháp
Lý còn có cái gì bí ẩn khác?
"Vương gia, ta không sao,
chàng yên tâm!"
"Khanh Khanh!" Phượng
Thương nắm tay Mộ Dung Thất Thất, trong tiềm thức hắn cảm thấy lần chọn lựa
cuộc thi này không có đơn giản như vậy, Già Lam rốt cuộc
là người nào? Vì sao bên Đông Lỗ quốc cũng không có nhân
vật như thế truyền đến? Hơn nữa trong lúc biểu lộ hắn tựa tiếu phi tiếu,
tiết lộ ra tin tức nguy hiểm, nếu như Mộ Dung Thất Thất đi vào
sau đó có vấn đề thì làm sao bây giờ?
"Vương gia, ta sẽ bình an
trở lại!" Mộ Dung Thất Thất đi tới bên Phượng Thương ở trên môi rơi
xuống nụ hôn, "Vương gia, chờ ta trở lại!"

