Tôi rất nhớ em - Chương 08

Chương 8: Người duy
nhất muốn sống trọn cuộc đời

Lễ tốt nghiệp của Hà Sùng diễn ra một tuần sau lễ tốt
nghiệp của Chu Giai Ý.

Đó là lần đầu tiên Chu Giai Ý tới trường của Hà Sùng, lại
ngồi giữa một đống phụ huynh học sinh, cô ít nhiều cũng cảm thấy căng thẳng. Lễ
tốt nghiệp được tổ chức trong một hội trường. Cô biết Hà Sùng có tiết mục nên
cứ mỏi mắt ngóng lên sân khấu đợi cậu xuất hiện. Người lo lắng đâu chỉ có mình
cô. Từ sau hậu trường có thể nhìn thấy hàng ghế khán giả, Chu Vân Phi sắp phải
lên sân khấu cùng Hà Sùng, mới liếc mắt một cái đã căng thẳng xoa hai tay vào
nhau: “Trời ạ! Sao nhiều người vậy! Làm mình lo quá đi mất.”

Đã nhìn chán cái dáng vẻ hồi hộp của cậu ta, Hà Sùng
chẳng thèm quan tâm, chỉ tập trung chỉnh lại cây ghita trong tay mình.

“Mình nhìn thấy mẹ mình rồi.” Chu Vân Phi lại quay đầu
ngó ra ngoài, rồi hỏi cậu: “Hà Sùng! Người nhà cậu tới chưa?”

Hà Sùng chẳng thèm quay đầu, trả lời ngay: “Cô gái tóc ngắn mặc váy,
ngồi ở giữa hàng thứ ba.” Vị trí chính xác như vậy, Chu Vân Phi chẳng mấy chốc
đã tìm được Chu Giai Ý, gật đầu lia lịa: “À à nhìn thấy rồi, em gái cậu đấy à?”

“Vợ
mình đấy!”

Còn
tưởng mình nghe nhầm, cậu ta ngây ngốc quay phắt lại ngó Hà Sùng, vài giây sau
mới hoàn hồn: “Ai yo, bạn gái à?” Phản ứng đầu tiên là muốn trêu chọc cậu, Chu
Vân Phi cười tít mắt, đánh giá Hà Sùng từ trên xuống dưới: “Sao trước đây không
thấy cậu nhắc tới?”

“Là
vợ.” Hà Sùng vẫn chẳng thèm nhìn cậu ta, nghiêm túc sửa lại: “Chúng mình kết
hôn rồi.”

Chu
Vân Phi chẳng tin, nghĩ là cậu đùa cợt: “Ai thèm tin cậu! Còn chưa đủ tuổi kết
hôn.”

“Mình
và cô ấy làm hộ khẩu ở nông thôn.” Hà Sùng giải thích rất đường hoàng: “Đã tới
độ tuổi quy định của pháp luật rồi.” Chỉnh xong đàn ghita, cậu bèn đứng dậy, vỗ
vai Chu Vân Phi, cười híp mắt: “Lát nữa ra ngoài nhớ chào chị dâu một tiếng
đấy.”

Chu
Vân Phi đứng hình vì trò đùa của cậu ta, thấy chuẩn bị phải lên biểu diễn, cậu
ta chửi thề một câu rồi cũng quên cả lo lắng. Hai người ôm hai cây đàn bước lên
bục, hát bài “Trời cao biển rộng”. Đó là một bài hát cũ mà mọi người đều quen
thuộc. Tới đoạn cao trào, rất nhiều người cũng cất lời hát theo.


Sùng không phải người hát chính, nhiều lúc cậu chỉ chăm chú đánh đàn, thi
thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Chu Giai Ý, thấy cô bắt đầu hát theo đôi mắt hoa
đào mới tươi cười, cong lại như vầng trăng. Cậu vốn đã ưa nhìn, tươi cười dưới
ánh đèn, lúm đồng tiền lộ ra vẫn hút hồn y như hồi nhỏ. Chu Giai Ý nhìn cậu,
hát mãi hát mãi rồi bỗng lặng im. Trong đầu cô hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên
gặp Hà Sùng, bỗng cảm khái: Chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua rồi.

Bài
hát kết thúc, Hà Sùng kéo micro lại gần, vỗ nhè nhẹ. Các tràng pháo tay nhanh
chóng ngừng lại.

“Chào
mọi người! Hôm nay mình có chuyện muốn nói, nên làm lỡ dở mọi người một chút
thời gian. Mình và nhóm nhạc của bạn Chu hát với nhau cũng sắp được ba năm rồi.
Hôm qua dở cuốn lưu bút tốt nghiệp ra xem một trang những dòng mọi người viết,
không ngờ lại trở thành đánh giá về nhóm nhạc.” Cậu đi thẳng vào câu chuyện,
đảo mắt một vòng khắp hội trường: “Nhận xét thì cứ nhận xét, tại sao nhiều
người lại nói mình câm như hến?”

Chu
Giai Ý ngồi dưới còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng cười giòn tan vang
lên trong hội trường. Hà Sùng cũng cười theo nhưng nhanh chóng nhịn lại.

“Quá
đáng lắm rồi đấy. Mình chỉ nói ít một chút thôi mà, có cần bôi nhọ mình thế
không?” Cậu lại vỗ vỗ vào mic, cố làm ra vẻ nghiêm túc hỏi một câu như vậy, rồi
lại ung dung cười: “Nhưng mà vẫn may, bạn Chu thần thông quảng đại đã nhận ra
đó là chữ của ai rồi, hôm nay cứ chuẩn bị chịu phạt đi.” Ngừng một lát, cậu bổ
sung: “Chỉ hét ước mơ thì chẳng có gì thú vị cả. Bạn Chu nói đã phạt phải bắt
tỏ tình. Mình không có ý kiến gì. Tự lên hay bắt bạn Chu gọi tên thì mọi người
tự quyết định đi nhé.”

Nói
xong, bên dưới bắt đầu ầm ĩ.

“Nào,
nào, nào! Mọi người yên lặng!” Chu Vân Phi tranh thủ nói: “Hà đại ca đã ‘hạ chỉ’
rồi, các cậu mà không tự giác lên đây, là mình gọi tên đấy.”

“Mình!
Mình lên!” Hoạt động này vô cùng sôi nổi. Các thầy cô và lãnh đạo nhà trường
ngồi dưới cũng không phản đối, lập tức có nam sinh giơ tay chạy lên, trèo lên
sân khấu hét ầm vào micro: “Chu Vân Phi! Mình yêu thầm cậu lâu lắm rồi!”

Tiếng
hét ấy khiến khán phòng càng thêm náo nhiệt. Bỗng nhiên được một bạn nam tỏ
tình, Chu Vân Phi biết chỉ đùa thôi nhưng vẫn cố tình làm quá, đưa tay lên ôm
ngực, tỏ ra kinh ngạc: “Ôi chao! Thật vinh dự quá, nhưng vấn đề là mình không
phải người đồng tính!”

“Giời
ôi, tình yêu cấm kị! Đi xuống đi! Tới lượt mình! Mình phải tỏ tình thật đấy!”

Không
khí nóng lên, các học sinh bắt đầu bạo dạn hơn, tranh giành nhau để lên sân
khấu bày tỏ tình cảm. Khi cướp được micro là họ bắt đầu hét ầm lên, loạn cào
cào. Chu Giai Ý chỉ ngồi dưới cười ngốc nghếch. Bỗng nhiên cô ai đó đập vai cô,
quay đầu lại mới phát hiện hàng ghế sau lưng không biết đã trống từ lúc nào. Hà
Sùng đang đứng phía sau, cười tủm tỉm. Thấy xung quanh quá ồn ào, cậu cúi xuống
nói vào tai cô, hay tay khum lại làm thành cái loa: “Mau đi thôi! Đợi lát nữa
thành điếc mất!”

“Đi
sớm vậy sao?” Cô cũng hét hỏi ngược lại, thanh âm bị nhấn chìm trong tiếng ồn
ào của sân khấu.

Cậu
mỉm cười, kéo cô đứng dậy: “Đi nào, đi nào! Mình còn chưa ăn tối, sắp đói chết
rồi.” Chu Giai Ý đành phải đứng dậy, lén lút chuồn ra nhân lúc hội trường hỗn
loạn. Họ chạy một mạch ra khỏi hội trường, cô mệt đứt hơi, cũng may Hà Sùng phía
trước kịp thời dừng lại, từ từ đợi cô.

“Bình
thường ở trường cậu nói ít lắm à?” Cô bắt được thời cơ trêu chọc cậu. Dù đang
thở hổn hển cái miệng cũng không chịu ngưng nghỉ, khó khăn lắm mới hỏi được một
câu hoàn chỉnh rồi chạy bước nhỏ đuổi theo cậu: “So với Chu Vân Phi thì đúng là
ít hơn.” Đầu óc cậu vẫn nhanh nhẹn hơn cô. Hà Sùng cười rất ung dung, không một
chút sơ hở: “Với lại, so với bạn bè phải khác với người thân chứ.”

“Chu
gì cơ? Chính là anh chàng hát cùng cậu ấy hả? Người lúc trước phát biểu cũng là
cậu ấy phải không?” Chu Giai Ý cũng không tiếp tục băn khoăn vấn đề đó nữa.
Nhắc tới Chu Vân Phi, hình như cô bỗng rất hứng khởi, chớp mắt nhìn Hà Sùng:
“Cậu ấy trông có vẻ rất biết làm náo động bầu không khí!”

“Giỏi
ăn nói mà!” Cậu tổng kết ngắn gọn rồi nghiêng đầu nhìn cô: “Thích cậu ấy hả?
Mình giới thiệu cho cậu làm quen nhé?”. “Cùng họ với mình mà.” Chu Giai Ý hất
cằm đắc ý, cứ như là một nhà với tất cả những người họ Chu trên đời vậy: “Mình
vẫn chưa muốn yêu.”

Câu
trước Hà Sùng vẫn còn cười cợt, nghe thấy câu sau, nụ cười nhạt dần.

“Vẫn
còn sợ đàn ông à? Bố cậu còn sốt ruột hơn cậu đấy.” Cậu vẫn còn nhớ những lời
cô từng nói năm lớp 10. Tuy không làm mặt giận như hồi đó nhưng ngữ điệu vẫn có
vẻ không vui: “Cậu vừa thi tốt nghiệp xong, mình đã bị bố cậu gọi đi uống trà.
Có biết là chú ấy tưởng mấy năm nay chúng ta đang hẹn hò không? Cứ như là sợ
cậu không lấy được chồng ấy.”

Vốn
dĩ đang suy nghĩ làm sao để giải thích với cậu, nghe xong Chu Giai Ý bèn dồn
toàn bộ sự chú ý vào câu sau, bước chân chợt khựng lại, hai mắt trợn tròn: “Bố
mình kéo cậu đi nói linh tinh?!”


Sùng quay đầu nhìn cô, không lên tiếng ngay. Thật ra việc bố cô tìm cậu không
phải lần đầu tiên. Vì gia đình ly hôn, ông luôn lo lắng chuyện của hai vợ chồng
mình sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt cho Chu Giai Ý, ví dụ như những quan niệm
sai lầm về tình yêu và hôn nhân. Dường như theo ông, phụ nữ phải có một mái ấm
mới là hoàn chỉnh. Ông không hi vọng Chu Giai Ý cảm thấy tất cả đàn ông trên
thế giới đều không đáng tin nữa, nên vẫn mong sau khi cô thi xong tốt nghiệp có
thể mau tìm một người bạn trai. Người ngoài thì ông lại không yên tâm, suy đi
tính lại vẫn cảm thấy Hà Sùng là thích hợp nhất. Tuy tính tình cậu không tốt
nhưng luôn đối xử tốt với Chu Giai Ý. Hơn nữa hai đứa lại lớn lên cùng nhau,
không những thân thiết mà nhân phẩm cũng được bảo đảm. Tổng hợp tất cả các điều
kiện lại, ông nhận Hà Sùng làm con rể cũng không có gì là lạ.

Nếu
bảo bố Chu Giai Ý chưa từng nói bóng gió với Chu Giai Ý, Hà Sùng cũng không
tin. Chỉ có điều cậu biết thái độ của Chu Giai Ý có lẽ cũng khá giống cậu, đều
cảm thấy việc này rất khôi hài. Nhưng những chuyện xảy ra mấy năm gần đây đã
thay đổi suy nghĩ của Hà Sùng. Nếu bảo cậu muốn cùng ai sống hết cuộc đời này,
trong lòng cậu chỉ có một đáp án duy nhất.

Từ
lâu cậu đã không chỉ đơn thuần coi Chu Giai Ý là một người bạn thân nữa. Thật
sự bảo cậu tiếp tục làm bạn bè với cô, cậu cũng không dám chắc mình sẽ làm
được.

“Mình
đã giải thích với chú ấy rồi, không biết chú ấy có tin không. Nhưng mình thấy
theo như ý của chú ấy, có lẽ đã chọn mình làm con rể rồi.” Dù sao cũng đã sớm
có dự định, Hà Sùng cũng không gấp gáp: “Còn muốn mình và cậu giữ liên lạc. Dù
chúng ta không thành đôi thì mình vẫn có thể báo cáo với chú ấy cậu đang qua
lại với ai.”

Cậu
biết với tính tình của Chu Giai Ý, cô sẽ không bao giờ tùy tiện yêu đương với
ai. Ai hiểu lòng con gái hơn cha. Bố Chu Giai Ý chưa bao giờ lo thừa, cô thật
sự chưa vượt qua được lỗ hổng đó. Hà Sùng chỉ biết im lặng chờ đợi, hi vọng
thời gian rồi sẽ thay đổi được điều gì đó.

“Cậu
cũng đừng suy nghĩ nhiều quá. Nếu như cuối cùng chúng ta đều độc thân, sống tạm
với nhau cũng tốt mà.”

Chu
Giai Ý không lên tiếng. Cậu lại quay đầu nhìn cô, mới thấy cô vẫn đứng nguyên
chỗ cũ, sắc mặt hơi nhợt nhạt.

“Cậu
thần kinh à…” Động chạm tới chuyện này, cô luôn rất nhạy cảm. Cô chớp chớp mắt
nhìn Hà Sùng, đầu mày nhíu chặt: “Hà Sùng! Cậu đừng đùa như vậy nữa!”

Hiểu
ra chuyện này không thể nói đùa với cô được, Hà Sùng cũng không giải thích, chỉ
mỉm cười, bước tới bá vai cô, vẫn véo má cô như trước kia: “Cậu ngượng cái gì,
đi ăn cơm!” Cậu cười như thể chẳng coi trong vẻ xấu hổ của cô, ngược lại người
nghĩ quá nhiều là cô: “Trước khi thi tốt nghiệp mình mời cậu, hôm nay tới lượt
cậu đấy nhé.”

Rốt
cuộc vẫn có chút gì thiếu tự nhiên, Chu Giai Ý miễn cưỡng đáp lại: “Ồ.”


Sùng nhân cơ hội đó được nước lấn tới: “Mình muốn ăn tôm hùm cay.”

Ngay
lập tức Hà Sùng nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của cô khi nghĩ tới lát nữa phải bóc
tôm cho cậu đúng như tưởng tượng của mình.

Báo cáo nội dung xấu