Thời gian tươi đẹp (Tập 1) - Chương 16 phần 1

Chương 16

“Nhiệm vụ thật sự
của em là giúp tôi tạo ra cây cung này.”

Sau khi nghe Lệ Trí
Thành nói câu đó, tâm trạng của Lâm Thiển sôi sục. Nhưng dù xúc động, lý trí
của cô vẫn tỉnh táo, chưa đến mức bị khuất phục một cách triệt để bởi người đàn
ông khiến cô ngưỡng mộ, và bởi tham vọng của anh.

“Nhưng…” Cô cất
giọng nghi hoặc: “Anh xác định là bây giờ ư?”

“Ừ, em có nghi vấn
gì sao?” Lệ Trí Thành quan sát Lâm Thiển ở cự ly gần, giọng nói trầm thấp tựa
hồ ngay bên tai cô.

Vành tai Lâm Thiên
hơi ngưa ngứa.

“Quân tử báo thù,
mười năm chưa muộn.” Cô ngoảnh đầu về phía anh: “Tuy nói Tân Bảo Thụy chiếm
lĩnh phần lớn thị trường vốn thuộc về chúng ta, nhưng hiện tại, nhãn hiệu Vinda
mới tạo được chỗ đứng. Vừa giao chiến với Tư Mỹ Kỳ xong lại lập tức đối phó
công ty đầu ngành Tân Bảo Thụy, có phải…” quá ngông cuồng, quá hống hách?

Nóng vội? Đúng rồi,
chính là từ này.

“Có phải hơi nóng
vội không?” Lâm Thiển chọn từ ngữ uyển chuyển hơn.

Lời nói này cũng có
lý, tuy Lệ Trí Thành là bậc kỳ tài nhưng cô cho rằng, anh cần cẩn trọng một
chút.

Lệ Trí Thành im
lặng vài giây mới lên tiếng: “Em nghĩ, tôi là người hiếu chiến sao?”

Lâm Thiển: “…Anh
không phải à?”

Hai người cách rất
gần. Anh cúi đầu, cô ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau. Rõ ràng đang thảo luận đề
tài kinh doanh nghiêm túc, vậy mà tư thế của hai người hết sức mờ ám.

“Không phải.” Lệ
Trí Thành đột nhiên cúi thấp, hôn phớt lên má Lâm Thiển rồi rời đi ngay.

Trống ngực Lâm
Thiển đập thình thịch, thình thịch.

Sau nụ hôn, anh yên
lặng nhìn cô chăm chú. Lâm Thiển ngoảnh đầu sang một bên, né tránh ánh mắt anh.

Lâm Mạc Thần chẳng
nói Lệ Trí Thành sẽ không quấy nhiễu cô trong thời gian này hay sao?

Lẽ nào cô hiểu sai
ý anh trai? Dù sao Lâm Mạc Thần cũng là người đàn ông trưởng thành, nên từ
“quấy nhiễu” là ám chỉ sự đụng chạm thân mật ở mức độ cao hơn?

Lệ Trí Thành cất
giọng bình thản, giống như nụ hôn vừa rồi là hành động hết sức tự nhiên, không
cần lời giải thích: “Có một điểm em nói không đúng. Nhãn hiệu Vinda không phải
an toàn tuyệt đối. Tư Mỹ Kỳ không có khả năng tạo ra một nhãn hiệu đối kháng,
nhưng Tân Bảo Thụy hoàn toàn có thể.”

Lâm Thiển lập tức
ngẩng đầu nhìn anh.

Lệ Trí Thành tiếp
tục lên tiếng: “Muộn nhất là nửa năm sau, bọn họ có thể tạo ra một nhãn hiệu
mới không liên quan đến Tân Bảo Thụy. Bọn họ thậm chí chấp nhận lợi nhuận bằng
không hoặc con số âm để tiến hành phong tỏa tiêu diệt Vinda.”

Lâm Thiển giật
mình. Đúng vậy, tập đoàn Chúc thị đứng sau Tân Bảo Thụy dính đến nhiều lĩnh vực
như bất động sản, tài chính, chế tạo, có thực lực hùng hậu. Bọn họ thường xem
xét toàn cục, dù một nhãn hiệu bị lỗ, nhưng có thể tiêu diệt Ái Đạt, đồng thời
chiếm lĩnh thị trường mới này, về lâu dài vẫn kiếm được nhiều tiền. Người khác
không đủ thủ đoạn và thực lực, nhưng tên cáo già xảo quyệt như Ninh Duy Khải
hoàn toàn có khả năng đó.

“Vì vậy chúng ta
phải ‘tiêu diệt’ bọn họ…” Lệ Trí Thành nói nhỏ: “...trước khi họ ra tay.”

Công ty con rất
phát triển của Ái Đạt trong thời gian gần đây quyết định thành lập bộ phận Thị
trường. Thông tin có vẻ bình thường này nhanh chóng truyền đến tai Trần Tranh
cũng như Ninh Duy Khải.

Phản ứng của Trần
Tranh là cười nhạt một tiếng. Cạnh tranh gay gắt, kẻ sống người chết là quy
luật bất biến của thị trường. Trước đó Lệ Trí Thành giăng bẫy để anh ta nhảy
vào, nhưng thị trường không phải dựa vào quỷ kế nhất thời là có thể phân cao
thấp, mà phải dựa vào thực lực thật sự.

Đây cũng là sở
trường của Tư Mỹ Kỳ trong bao năm qua.

Nghe nói gần đây
Tiết Minh Đào thường đưa cấp dưới đi thị sát các cửa hàng, thậm chí cử người
theo dõi động thái của đối thủ, dường như muốn tiến hành cuộc chiến quy mô lớn
với Tư Mỹ Kỳ.

Rất tốt, các anh
hãy đợi đấy.

Thật ra Trần Tranh
không hề ý thức, anh ta đã coi Tiết Minh Đào trở thành đối thủ trực tiếp của
mình một cách tự nhiên. Anh ta càng không nhận ra, Lệ Trí Thành và Lâm Thiển đã
chẳng thèm để anh ta vào mắt.

Trong phòng làm
việc của CEO Tân Bảo Thụy lại là một cảnh tượng khác.

Người trợ lý Nguyên
Tuấn đẩy báo cáo đến trước mặt Ninh Duy Khải: “Gần đây Tư Mỹ Kỳ và Ái Đạt cạnh
tranh gay gắt. Ái Đạt thậm chí thành lập bộ phận chuyên để đối phó Tư Mỹ Kỳ.
Đây là danh sách nhân viên của bộ phận đó.”

Ninh Duy Khải xem
qua, mỉm cười: “Nguyên Tuấn à, cậu thử nói xem, việc chúng ta chuẩn bị thành
lập nhãn hiệu mới để đánh Vinda, tên bộ đội giả heo để ăn thịt hổ đó có đoán ra
không?”

Nguyên Tuấn hơi
ngẩn người. Từ khi Vinda tách riêng, Ninh Duy Khải dùng từ “giả heo để ăn thịt
hổ” ám chỉ Lệ Trí Thành, nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong ngành.

“Có thể.” Anh ta
đáp.

Ninh Duy Khải gật
đầu: “Vì vậy chắc chắn hắn ta phải có biện pháp đối phó, còn điều ‘ái tướng’
Lâm Thiển đi thành lập bộ phận Thị trường…Hừ, giả tạo thật đấy, hắn ta làm việc
nhất định có ý đồ đằng sau, chắc chắn tính kế với tôi ở đâu đó.”

Nguyên Tuấn cười:
“Tính kế với anh cũng không phải chuyện dễ dàng. Có điều, chúng ta không thể để
đối phương đạt được ý đồ. Ninh tổng, có cần tăng thêm áp lực trên thị trường để
thăm dò thực lực của họ?”

Ninh Duy Khải ngẫm
nghĩ, lắc đầu: “Không cần thiết, cứ bình tĩnh quan sát tình hình rồi tính sau.”

Anh ta ngước nhìn
bầu trời ngoài cửa sổ, cất giọng thản nhiên: “Cậu thử nghĩ xem, voi đánh nhau
với cừu non, liệu voi có nên đuổi theo cừu non hay không? Không biết chừng sẽ
rơi vào bẫy ấy chứ. Voi đương nhiên nên đợi cừu non chủ động đâm vào chân mình
rồi giẫm một phát diệt trừ đối phương.”

Ngày thứ Bảy, thời
tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ. Lâm Thiển đang tập thể dục
trong phòng, di động đột nhiên đổ chuông.

Là Lệ Trí Thành,
anh nói ngắn gọn: “Tôi đang ở dưới nhà.”

Hả? Lâm Thiển cầm
điện thoại đi ra ngoài ban công, quả nhiên nhìn thấy Lệ Trí Thành đang đứng tựa
vào xe của anh, ngẩng đầu về phía nhà cô.

“Xuống đi, tôi sẽ
đưa em đi tìm ‘cây cung dài’.”

Thời tiết vẫn còn
giá lạnh, cửa kính ô tô nhanh chóng phủ lớp hơi nước mỏng.

Hôm nay Lệ Trí
Thành mặc bộ đồ như lúc ở Mỹ, chỉ có điều áo thun bên trong thay bằng màu
trắng. Khí chất nghiêm nghị của người lính giảm đi mấy phần, trông anh lúc này
giống một thanh niên trẻ trung.

Rất nhiều người phụ
nữ thích ngắm tay của đàn ông, Lâm Thiển cũng không ngoại lệ. Hai bàn tay đang
đặt trên vô lăng có nước da sẫm hơn gương mặt anh một chút, ngón tay dài cân
đối, đầy sức mạnh cũng rất đàn ông. Nhìn kỹ mới thấy, mu bàn tay anh xuất hiện
mấy vết sẹo mờ mờ.

Hiện tại, đôi bàn
tay này không phải cầm súng hay hành trang bộ đội mà là giang sơn của doanh
nghiệp.

Còn nữa…Có lẽ trong
tương lai, bàn tay đó sẽ nắm chặt tay cô.

Lâm Thiển thầm quan
sát một lúc mới quay đầu hỏi Lệ Trí Thành: “Không phải cùng một kiểu áo trong,
anh mua mấy cái có màu sắc khác nhau đấy chứ?”

Lệ Trí Thành đánh
tay lái, rẽ sang một bên: “Ừ, tôi có mấy cái.”

Lâm Thiển không còn
gì để nói. Cô từng nghe qua, một số đàn ông mua một lúc cả chục bộ quần áo mình
thích để giảm bớt phiền hà. Anh là quân nhân có tác phong gọn gàng dứt khoát,
làm vậy cũng chẳng có gì lạ thường.

“Em không thích
sao?” Lệ Trí Thành đột nhiên hỏi.

Chỉ bốn từ đơn giản
nhưng khiến ngọn cỏ trong lòng cô như đón cơn gió thoảng qua.

Ngữ khí này…rõ ràng
là hỏi bạn gái.

“Không, tôi chỉ cảm
thấy thú vị.” Cô thật thà trả lời.

Anh vẫn dõi mắt về
phía trước, cất giọng bình thản: “Từ trước đến nay, tôi chẳng có người phụ nữ
nào quan tâm đến những chuyện này.”

Lâm Thiển: “…Ừm”,
lập tức ngoảnh đầu ngắm đường phố.

Sau khi chấp nhận
cùng anh “từ từ phát triển”, cô luôn rơi vào bầu không khí mờ ám như lúc này.

Không khí mờ ám một
khi nảy sinh, sẽ luôn tồn tại ở khắp mọi nơi mọi lúc. Một lời nói cử chỉ cũng
mờ ám, một ánh mắt hay tư thế gần kề cũng rất mờ ám.

Cảm giác này rất
ngọt ngào và dễ chịu, tựa như dòng suối chảy vào lòng bạn, từ từ nhấn chìm bạn.

Có phải tình cảm
thích hợp như vậy sẽ khiến đàn ông càng đàn ông hơn, phụ nữ càng giống phụ nữ
hơn, nên hai bên càng bị đối phương thu hút?

Ngoài ra, nụ hôn
“chuồn chuồn đạp nước” rơi trên mặt cô mấy hôm trước có phải là một giây phút
không thể kìm nén tình cảm của người đàn ông này?

Lệ Trí Thành đưa
Lâm Thiển đi phố Xuân Đô. Nơi đây có trung tâm thương mại lớn nhất thành phố
Lâm, quầy hàng của Ái Đạt, Tân Bảo Thụy và Tư Mỹ Kỳ trong trung tâm thương mại
cũng có quy mô lớn nhất, đầy đủ sản phẩm nhất cả nước.

Trước khi xuống xe,
Lệ Trí Thành lấy ra hai cái mũ lưỡi trai, anh tự đội một cái, cái còn lại đội
lên đầu Lâm Thiển. Lâm Thiển hiểu ý anh, bọn họ đi tìm hiểu thị trường, đương
nhiên phải âm thầm lặng lẽ. Thế là cô cũng bắt chước Lệ Trí Thành, kéo vành mũ
xuống thấp, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: “Được rồi.”

Bởi vì vành mũ quá
thấp, cô không nhìn rõ gương mặt, mà chỉ thấy cằm anh.

Giọng nói của Lệ
Trí Thành vang lên ở trên đầu cô: “Em có chắc chắn nhìn thấy đường không đấy?”

Lâm Thiển giơ tay
kéo vành mũ lên cao một chút. Ở giây tiếp theo, cô chạm phải ánh mắt bình tĩnh
và sâu thẳm của Lệ Trí Thành. Tim Lâm Thiển đột nhiên đập loạn một nhịp. Ở thời
khắc đó, cô hình như ý thức ra điều gì, điều mà từ trước đến nay bởi thân phận
của anh, tâm tư thâm sâu của anh nên cô bỏ qua.

Im lặng nhìn Lâm
Thiển một lúc, Lệ Trí Thành nói nhỏ: “Chiếc mũ này có từ thời tôi học cấp ba,
xem ra rất thích hợp với em.”

Một câu nói bình
thường, nhưng khiến trái tim bé nhỏ của cô lại rung động. Rõ ràng chỉ đội mũ cũ
của anh chứ chẳng làm gì, nhưng cô có cảm giác hai người vô cùng thân mật.

Hôm nay là Rằm
tháng Giêng, trung tâm thương mại tổ chức hoạt động khuyến mãi lớn. Cả tòa nhà
toàn người là người, vô cùng náo nhiệt.

Lệ Trí Thành đưa
Lâm Thiển đi thang máy lên tầng trên cùng. Bởi vì thang máy chật cứng người nên
anh khoác vai cô, ôm cô vào lòng một cách tự nhiên. Lâm Thiển không thể không
thừa nhận, cảm giác này rất dễ chịu. Thậm chí cô còn nghĩ tới một vấn đề, kể từ
sau cuộc tình ngắn ngủi như trò hề với Ninh Duy Khải thời đại học, bao nhiêu
năm qua, mỗi lần tới trung tâm thương mại, cô đều đi một mình hoặc với bạn gái,
chứng kiến vô số đôi tình nhân ngọt ngào lãng mạn.

Lúc đó Lâm Thiển
chẳng cảm thấy điều gì, dù chen chúc giữa đám đông, bị mọi người xô đi đẩy lại,
cô vẫn đứng vững. Nhưng bây giờ, dựa vào khả năng quan sát nhạy bén, cô phát
hiện, khi bên cạnh có người bảo vệ, đám đông cũng không ra sức chen lấn cô như
trước. Dù có người chen vào, cũng bị Lệ Trí Thành nhanh chóng ngăn lại. Người
đó quay đầu, nhìn thấy là đôi tình nhân nên không tiếp tục lùi lại phía sau,
thậm chí dịch ra xa một chút, giống như cố gắng tránh mạo phạm đến thân thể bạn
gái của người khác.

Lâm Thiển nghĩ,
chắc đây là phản ứng tâm lý bình thường của con người. Nhưng phản ứng này mang
lại cảm giác ấm lòng và hạnh phúc cho phụ nữ hơn cả tiền bạc và quyền lực. Bất
giác cô nhướng mày liếc gương mặt nghiêng của anh.

Cửa thang máy mở
ra, bên ngoài là khu vực bán đồ dã ngoại sáng trưng. Lúc này, Lệ Trí Thành cũng
rời tay khỏi vai cô. Hai người trao đổi ánh mắt, Lâm Thiển hỏi nhỏ: “Lẽ nào…
anh định làm sản phẩm dã ngoại?”

Lệ Trí Thành không
trả lời, dõi mắt về phía trước: “Chúng ta đi xem đã.”

Lâm Thiển gật đầu,
lặng lẽ đi bên anh, thăm quan từng gian hàng một. Đầu tiên, bọn họ dừng chân ở
khu vực nhãn hiệu nổi tiếng của nước ngoài. Hôm nay các gian hàng cũng khuyến
mãi, nhưng chỉ giảm giá 10 đến 20%, rất ít sản phẩm giảm tới 50%. Tuy nhiên,
khu vực cũng thu hút không ít người tiêu dùng.

Gian hàng thu hút
đông khách nhất, lượng tiêu thụ tốt nhất vẫn là nhãn hiệu “Viễn Đồ[2]
của Tân Bảo Thụy. Nhắc đến mới thấy, Tân Bảo Thụy phát triển như ngày hôm nay,
quả thật có nhiều điểm đáng khâm phục. Lấy ví dụ lĩnh vực sản phẩm dã ngoại,
trong nước chỉ bọn họ có quy mô lớn nhất. Tân Bảo Thụy không những tài trợ cho
đội tuyển leo núi quốc gia, còn mời ngôi sao thể thao, danh nhân trong ngành
thương mại làm người đại diện phát ngôn. Giá cả tuy không thấp, nhưng so với
các nhãn hiệu quốc tế, “Viễn Đồ” cũng không đến nỗi quá tầm tay của người dân.

[2] Hành trình xa
xôi.

Lúc này, gian hàng
của bọn họ đang có khuyến mãi lớn vài mẫu giày thể thao và ba lô du lịch. Khách
hàng gần như tranh nhau mua, trong đó có người già, trung niên, thanh niên và
các bà mẹ dắt theo con nhỏ, chứng tỏ tầng lớp khách hàng độ tuổi nào cũng có.
Ngoài ra, bởi vì sản phẩm chủ lực của Tân Bảo Thụy là túi xách nên ba lô du
lịch bán chạy nhất.

Lệ Trí Thành và Lâm
Thiển đứng bên ngoài, quan sát tình hình náo nhiệt ở trong gian hàng.

“Em còn nhớ bài báo
trên tờ tạp chí đợt trước tôi đưa cho không?” Anh hỏi nhỏ.

Lâm Thiển ngẫm nghĩ
vài giây, đáp: “Tôi vẫn nhớ.” Đó là bài viết bình chọn mười sản phẩm túi xách
xuất sắc nhất năm 2013.

Vị trí đầu là một
sản phẩm túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy.

Xếp thứ hai là một
mẫu túi xách dã ngoại của Tân Bảo Thụy, chính là ba lô du lịch đang bán chạy
nhất ở gian hàng.

Tuy đó chỉ là đánh
giá sản phẩm riêng lẻ nhưng cũng có thể phản ánh xu thế của thị trường. Trong
lĩnh vực túi xách thông thường, Tân Bảo Thụy một tay che trời. Còn trong lĩnh
vực túi xách dã ngoại, họ cũng một mình một đường.

“Ừ.” Lệ Trí Thành
đáp khẽ: “Chúng ta sẽ sử dụng một mũi tên trúng hai đích, một lần tiêu diệt cả
hai sản phẩm chủ lực của Tân Bảo Thụy.”

Lâm Thiển sửng sốt.
Cô nhìn vào mắt anh, chỉ bắt gặp một màu đen không thấy đáy.

“Chúng ta phải làm
thế nào?” Lâm Thiển bất giác cất cao giọng.

Lệ Trí Thành không
trả lời, ra hiệu cô đi theo anh. Tới góc hành lang vắng vẻ, anh dừng bước, dõi
mắt về cửa hàng Tân Bảo Thụy cách đó không xa, đồng thời hỏi Lâm Thiển: “Người
tiêu dùng có đặc điểm gì?”

Lâm Thiển cũng
thuận theo ánh mắt anh, nhanh chóng trả lời: “Tuy chẳng biết phải nói sao nhưng
người mua sản phẩm dã ngoại hàng trong nước, phần lớn là người dân bình thường,
chứ không phải người có nhu cầu đi dã ngoại thật sự.”

Lệ Trí Thành im
lặng nhìn cô.

Lâm Thiển: “… Tôi
nói không đúng à?”

“Không.” Lệ Trí
Thành lên tiếng: “Đây cũng là điều tôi đang nghĩ.”

Lâm Thiển rất phấn
khởi. Quả thật là vậy, những người có nhu cầu dã ngoại thật sự thường chọn các
nhãn hiệu quốc tế, ngay cả cô và Lệ Trí Thành cũng không ngoại lệ. Sản phẩm của
Tân Bảo Thụy tuy bán rất chạy nhưng khách hàng chủ yếu vẫn là người tiêu dùng
bình thường, hoặc số ít người có nhu cầu dã ngoại nhưng không có điều kiện mua
sản phẩm của nước ngoài.

Những khách hàng
mua sản phẩm này có lẽ cả đời không một lần tham gia hoạt động dã ngoại, nhưng
họ vẫn lựa chọn bởi tính năng của nó tốt hơn loại túi xách thông thường, đặc
biệt là độ bền. Hơn nữa, sản phẩm dã ngoại cũng rất thời trang.

“Đối tượng khách
hàng của dòng túi xách thông thường là ai?” Lệ Trí Thành hỏi tiếp.

Lâm Thiển: “… Đều
là người tiêu dùng bình thường.”

Anh hỏi hai vấn đề
này làm gì nhỉ?

Hiện tượng đối
tượng khách hàng của hai dòng sản phẩm trùng hợp có liên quan gì đến việc bọn
họ tạo “cây cung dài”?

Khoan đã…Trước đó
anh nhắc tới câu “một mũi tên trúng hai đích”?

Báo cáo nội dung xấu