Cá Tháng Tư

Tính đến hôm nay là bốn năm kể từ
ngày con nhóc 13 tuổi là tôi biết bản thân thích cậu, thích cậu hơn
những gì con nhóc 13 tuổi có thể biết. Thứ tình cảm đó nhẹ nhàng
đến như thể nó là ánh nắng mỗi ngày. Nó trong vắt và không lẫn dù
chỉ một tạp chất nhỏ, chỉ đơn giản là thích, vậy thôi. Tôi không kì
vọng vào thứ tình cảm đó, cũng không ước ao nó biến thành tình yêu
vì thứ tình cảm này mong manh quá nên chẳng thể kì vọng mà nó cũng
dài lâu hơn tình yêu nhiều đơn giản vì nó là đơn phương.
Cậu biết không? Có rất nhiều lần tôi
định nói với cậu “Tôi thích cậu” nhưng tôi không có đủ dũng khí ấy, chỉ có thể ảo tưởng
trong câu chuyện cổ tích. Tình cảm ấy chỉ có thể lặng lẽ ở trong
lòng tôi, từng ngày, từng ngày, lại dày thêm một chút. Ngày Cá
tháng tư, tôi muốn “nói dối” cậu rằng tôi rất thích cậu nhung ngay cả
can đảm để “nói dối” tôi cũng không có, mảu giấy nhỏ ghi cả trái tim
mình lên cũng bị tôi vò nát như thể chính tay tôi đang vắt kiệt trái tim mình.
Hai cái Cá tháng tư để tôi tự hứa, tự
chuẩn bị lòng can đảm nhưng hình như vẫn chưa đủ, đứng trước mặt cậu
tôi thấy sợ, sợ cậu sẽ cho là thật, sợ cậu sẽ đẩy tôi ra đến cả cơ
hội ở cạnh cậu tôi cũng không có…. Thế là tôi im lặng mặc cho trái
tim cứ nhói lên, mặc cho lý trí cứ mắng bản thân thật ngu ngốc.
Đơn giản là tôi muốn duy trì cái khoảng
cách giữa tôi và cậu, một khoảng cách vừa đủ để tôi có thể dùng
lý trí mà bảo vệ tình cảm của mình,để nó không làm cậu khó xử…
Ừ, có lẽ tôi không phải là thiếu tự
tin, tôi nghĩ tôi không quá xấu cũng chẳng phải là đữa ngốc mà là do
tôi hèn nhát, cái sự hèn nhát đã cắm sâu trong tôi từ lâu rồi, đủ
để đẩy tôi ra xa khỏi cậu.
Cậu biết không? Vào ngày biết tôi và
cậu sẽ học ở ngôi trường khác nhau, tôi đã cười bảo cố mà học cho
tốt. Hôm đó tôi đã cười rất nhiều, cười đến nỗi về nhà soi gương,
nụ cười vẫn đông cứng trên miệng nhưng nước mắt không hiểu lại từ đâu
trào ra nhiều đến thế. Mặn và đắng.
Cậu biết không? Trước khi
lao vào kì thi chuyển cấp, tôi đã muốn nói hết cho dù nó ra sao thì
ra, tôi không thể quan tâm nữa, cùng lắm thì sau này tôi không về họp
lớp là được, nhưng tôi cũng không thể là được. Tôi sợ, sợ khi tôi nói
ra không chỉ tôi mà ngay cả cậu cũng không thể tập trung cho kì thi
quan trọng ấy…
Cậu biết không? Khi biết cậu đã đạt
nguyện vọng 1 mà cậu đề ra, trong mình, không thể phân biệt nổi là
vui hay buồn, có lẽ niềm vui là đến từ việc cậu đạt ước mơ và buồn
ột tí vì như thế đông nghĩa là tôi và cậu sẽ có ít lần gặp nhau
hơn vì trường của cậu ở đầu tp, còn mình là ở cuối.
Cậu biết không? Khi vào cấp 3, tôi đã
không có gì cả, bạn bè, thầy cô, một lần nữa tôi lại phải bắt đầu
lại từ đầu. Tôi đã quyết định thay đổi, thay đổi để quên cậu, cậu
thích tóc ngắn? Tôi để tóc dài. Cậu ghét Lý, Toán? Tôi lao vào học
hai môn đó. Ừ, bay giờ, tóc tôi dài, dài đến thắt lưng cơ, tôi học
rất được lý, toán…. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không thể thoát ra khỏi
cậu…. Tôi quen thật nhiều bạn, hoà đồng hơn…. Bây giờ, tôi có thể tự
tin nói với cậu tôi đã khác nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để nói ra
ba chữ ấy.
Cậu biết không? Tôi không biết cậu đã
có bạn gái hay chưa, gặp cậu trên face tôi cũng không dám hỏi, tôi sợ
cậu nói ra đáp án đáng sợ đó.
Cạu biết không? Tôi đã rất mệt mỏi rồi, mệt đến nỗi ngay cả lý
trí cũng không thể thốt ra là phải quên cậu. Có lẽ tình cảm này tôi
phải quên đi, để nó chẳng thể dày vò tôi thêm nữa, cũng không khiến
tôi đau lòng thêm nữa…. Có thể cậu sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy trang
chữ này nhưng tôi vẫn muốn nói: “ Mình thích cậu.”- đơn giản vậy thôi
để tôi có thể thoát ra khỏi nó. Từ nay, tôi sẽ sống khác, sống cho
mình và sống vui vẻ hơn.
Chúc cậu có những ngày Cá tháng tư thật lòng...